Chương 143: Cũng chỉ là tiện tay
Trên dưới thánh cung, đều bị một đám sáng màu bao phủ. Sáng màu rực rỡ, chiếu rọi phạm vi trăm dặm.
Từ xa nhìn lại, Chân Dương lâu đã hình thành tầng thứ hai. Mỗi ngày, dòng người ra vào nối liền không dứt.
Phương Chính đem cửa sổ đóng lại, thế này mới cảm thấy mắt mình dễ chịu không ít. Hắn thường ở trong phòng, mắt đã quen với ánh sáng nhẹ lại đơn sắc. Cho nên ánh sáng nhiều màu từ Chân Dương lâu làm hắn cảm thấy bực bội không ít.
Trở lại bên bàn đọc sách, Phương Chính lại cầm bút lên, vừa tiếp tục luyện chữ, vừa suy tư vài thứ.
Tính từ lúc Phương Nguyên luyện hóa Cận Thủy Lâu Thai, bị ý chí của Mặc Dao chui vào trong ốc, đến nay đã qua nửa tháng.
Thời gian nửa tháng này, ý chí của Lạc Hành để lại trong đầu Phương Nguyên đã có ba lần sưu ý ý chí của Mặc Dao. Tuy tình báo mỗi lần lấy được không nhiều, hơn hết đều chủ yếu xoay quanh chuyện tình cảm ướt át giữa Mặc Dao và Bạc Thanh. Nhưng mà, cũng không phải là không có thu hoạch gì.
Những thu hoạch này, tạm thời đều xoay quanh luyện đạo.
Nửa tháng qua, ý chí Mặc Dao vì duy trì “giao dịch” với Phương Nguyên, cho nên đã dạy Phương Nguyên một số thứ về luyện đạo. Mà Phương Chính, thông qua sưu ý, lấy được càng nhiều hơn những gì Phương Nguyên được dạy.
Mặc Dao khi còn sống là luyện đạo tông sư, mà Phương Chính chẳng qua chỉ là luyện đạo đại sư. Những tri thức lấy được từ nàng, đối với Phương Chính là một cái thu hoạch không nhỏ.
Trong số đó, chính là sát chiêu luyện đạo mặc hóa.
Sát chiêu này từng được Mặc Dao tiên tử dùng để đối phó Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu.
Tuy Phương Nguyên cũng được ý chí của Mặc Dao dạy cho sát chiêu này. Nhưng so với Phương Chính, Phương Nguyên biết được không bằng.
Có thể hình dung, Phương Nguyên là được dạy trên mặt lý thuyết, chỉ có thể nghe, không có được xem xét thực tiễn. Nhưng Phương Chính là dùng sưu ý, nhìn thấy toàn bộ quá trình, có thể ví von như là Mặc Dao tiên tử cằm tay hắn, dạy hắn cách thực hiện.
Giữa hai bên, hiển nhiên sẽ có sự chênh lệch.
Bất quá, với Phương Chính mà nói, mặc hóa chẳng qua chỉ là một thủ đoạn luyện đạo, dùng để tham khảo mà thôi. Nhưng với Phương Nguyên, mặc hóa thế nhưng có thể giúp Phương Nguyên mưu đồ Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu.
Để giải thích lí do trong đó, vậy phải nói đến mưu đồ của Phương Nguyên.
Phương Nguyên lần này đi Bắc Nguyên, có hai cái mục đích. Nói đúng hơn cũng là vì làm mục đích thứ nhất, thuận tiện bố cục mục đích thứ hai.
Nói đến mục đích thứ nhất của Phương Nguyên, thật ra là rất đơn giản. Đó là mưu cầu con tiên cổ gọi giang sơn như cố.
Cái này phải nói lại, lúc ở Tam Xoa sơn, Phương Nguyên luyện ra định tiên du, mượn dùng con cổ này đoạt được phúc địa Hồ Tiên. Mà thứ có giá trị nhất trong phúc địa Hồ Tiên, ngoài bản thân phúc địa ra, thì chính là một cái thiên địa bí cảnh, Đãng Hồn sơn.
Không may là, trong lần độ địa tai thứ sáu của phúc địa, Phương Nguyên gặp phải hoang thú cua vũng bùn. Con hoang thú này không tính quá mạnh, nhưng là trên thân nó lại có một con tiên cổ tiêu hao, gọi hóa hi nê.
Con tiên cổ này có công dụng đem đất đá hóa thành bùn. Đãng Hồn sơn bị nó ảnh hưởng, dần dần suy thoái.
Phương Nguyên vì cứu chữa Đãng Hồn sơn, cho nên mới đi tới Bắc Nguyên, mưu đồ con giang sơn như cố cổ. Con cổ này có công dụng là đem sông suối ao hồ biển, cùng với đồi núi đất đá bị hư hỏng sửa chữa lại tình trạng ban đầu. Chính là thuộc chữa bệnh tốt nhất cho Đãng Hồn sơn vào lúc này.
Mà nếu đã tới Bắc Nguyên, Phương Nguyên làm sao lại cam tâm dừng lại ở mỗi con giang sơn như cố cổ đâu?
Cho nên hắn tiện chân ghé qua Nguyệt Nha hồ, đoạt lấy cơ duyên ở phúc địa Lang Gia của Mã Hồng Vận. Lại tiện tay bài cái cục nhằm chiếm đoạt chỗ tốt từ Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu.
Không sai, mưu đồ Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu của Phương Nguyên, chỉ có thể nói là tiện tay bố cục. Chỉ là cái tiện tay này của hắn hơi quá chớn, cho nên phần lớn người đọc qua nguyên tác đều sẽ chỉ nghĩ, Phương Nguyên đi Bắc Nguyên là vì Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu.
Nói thật, ban đầu lúc mới đọc qua nguyên tác, Phương Chính cũng từng nghĩ như vậy. Nhưng sau đó chú ý đến tiểu tiết, hắn mới phát hiện, “ân, cái này thật con mẹ nó tiện tay. Không biết còn tưởng ngươi mưu đồ nó mấy trăm năm a!”
Nếu không phải trong nguyên tác có một câu đại loại nhưng “ban đầu Phương Nguyên là định ở trong phúc địa Hồ Tiên tu hành một đoạn thời gian” hoặc như “nếu không phải Đãng Hồn sơn xảy ra chuyện” vân vân mây mây, thì Phương Chính thật sự là hiểu lầm Phương Nguyên đi Bắc Nguyên vì phúc địa Vương Đình rồi.
Trở lại nói, kì thực mưu đồ nhắm vào Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu cũng đã diễn ra trăm ngàn năm. Nhưng đó không phải là Phương Nguyên, mà là của mười cổ phái ở Trung Châu.
Phúc địa Vương Đình nói chung, Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu nói riêng, chính là định hải thần châm trong lòng người Bắc Nguyên. Từ rất nhiều năm trước, Trung Châu đã muốn đem thanh định hải thần châm này đánh nát, công kích vào lòng tin của người Bắc Nguyên.
Trong năm trăm năm kiếp trước của Phương Nguyên, ở mấy trăm năm sau, ngũ vực giới bích biến mất, ngũ vực thống nhất, đồng thời xảy ra hỗn chiến.
Trung Châu dựa vào bố cục nhiều thế hệ, đánh sập Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu, còn quay lại quá trình, công bố ra toàn bộ cổ giới. Cái này trở thành một trận đã kích cực kì nghiêm trọng đối với Bắc Nguyên, để Trung Châu dãn trước ưu thế.
Bất quá lúc đó, Mã Hồng Vận cùng các thê thiếp của mình, dẫn dắt các bộ tộc hoàng kim, ổn định lại thế cục, một lần nữa trở thành đối thủ mạnh nhất của Trung Châu.
Bất quá mấy cái này không quan trọng. Quan trọng vẫn là quá trình phá sập Chân Dương lâu mà Trung Châu công bố. Phương Nguyên bởi vì biết được nó, cho nên cũng liền dựa vào đó, phỏng tay trên, mượn dùng bố trí của Trung Châu, tới trước một bước lấy chỗ tốt.
Lần đầu Phương Nguyên tiến vào Chân Dương lâu là lúc thay Hắc Lâu Lan thông qua của cần nô đạo. Ở đó, Phương Nguyên giành được đánh giá cao cấp.
Nói tới phải nói, trong Chân Dương lâu, mỗi một cửa ải đều có phân chia ba đẳng cấp đánh giá khi qua cửa. Thấp nhất là cấp thấp, chỉ nhận được phần thưởng cơ bản của cơ ải. Thứ hai là trung cấp, ngoài phần thưởng còn sẽ biết được thêm tình báo của cửa tiếp theo. Cao nhất là cao cấp, vừa có phần thưởng, vừa có tình báo, mà người thông qua còn được đưa tới một nơi cất giấu bảo tàng, Phương Chính tạm gọi nói là tàng bảo các. Ở nơi đó có thể lấy vật đổi vật, đem cái mình không cần đổi thành cái có giá trị hơn. Thậm chí là chấp và đồ kém chất lượng, đổi món đồ tốt cũng được.
Phương Nguyên lúc đó đạt đánh giá cao cấp, hiển nhiên cũng được vào trong tàng bảo các. Chính vào lúc đó, Phương Nguyên đã động tay.
Hắn đầu tiên là luyện hóa tấm bia Lai Khách Dừng Lại, chuyên môn ngăn cản người không phải là con cháu của Cự Dương tiên tôn đi sâu vào trong, nơi có càng nhiều đồ tốt. Sau đó đi vào trong, dựa theo trí nhờ mình nhìn thấy ở kiếp trước, tiến hành một phen thao tác, cuối cùng lấy được một tấm lệnh bài.
Lưu Ly Lâu Chủ lệnh.
Lệnh bài này, cùng Lâu Chủ lệnh có nhiều phần tương tự. Hình dạng giống nhau, chỉ là nó trong suốt như lưu ly còn Lâu Chủ lệnh thì không. Công dụng cũng linh hoạt hơn nhiều.
Lâu Chủ lệnh là phải thông qua một trăm cửa, thăng lên cấp độ của mình. Đạt tới mười góc thì có thể đi vào nơi có chân chuyền của Cự Dương tiên tôn.
Mà Lưu Ly Lâu Chủ lệnh ban đầu là dựa vào luyện hóa chỗ hổng của Chân Dương lâu, hình thành nên số góc bằng với số lổ hổng luyện hóa được. Sau đó người nắm giữ nó, có thể thông qua nó, chỉ định làm chủ số tầng lầu tương ứng với số góc nó có.
Ngoài đó ra, Lưu Ly Lâu Chủ lệnh có có thể cắn nuốt Lâu Chủ lệnh, thăng lên số góc bằng số góc Lâu Chủ lệnh có. Và khi nó đủ mười góc, người nắm giữ cũng có thể đi vào chỗ để chân truyền.
Hiện tại, trong tay Phương Nguyên đã có Lưu Ly Lâu Chủ lệnh. Chỉ là hắn còn chưa có đi luyện hóa lỗ hổng của Chân Dương lâu mà thôi.
Mà luyện đạo sát chiêu mặc hóa, là sát chiêu chuyên môn nhắm vào luyện hóa lổ hổng của Chân Dương lâu. Nếu dùng sát chiêu này, việc luyện hóa sẽ dễ dàng hơn so với cách mà Trung Châu đã dùng trong năm trăm năm kiếp trước.
Vì cái gì sao?
Bởi vì trên thực tế, mưu đồ của Trung Châu, là dựa trên chỗ hổng Mặc Dao tiên tử đã để lại trên Chân Dương lâu tiến hành.
Mặc Dao tiên tử năm đó vì muốn cứu Bạc Thanh, mưu đồ vận đạo của Cự Dương tiên tôn, bỏ ra rất nhiều công sức nghiên cứu Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu. Sau lại mạo hiểm cửu tử nhất sinh, nghịch hướng tai kiếp do bài nan cổ bài trừ ra ngoài, đi vào phúc địa Vương Đình. Lại ở đây xé rộng lổ hổng, luyện ra chiêu tai cổ, còn để lại truyền thừa địa khâu, làm lổ hổng không thể khép lại.
Sau đó nàng lưu lại truyền thừa, nhưng tách làm hai phần. Một phần để lại cho Linh Duyên trai, một phần lưu lạc nhân gian. Mấy trăm năm sau, dưới cơ duyên xảo hợp, Phương Nguyên đoạt được phần sau, lại luyện ra chiêu tai cổ.
Mà Linh Duyên trai bởi vì có được phần đầu, biết được vị trí cụ thể cùng cách vận hành của địa khâu truyền thừa. Cho nên bố cục mưu đồ Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu.
Chỉ là tòa tiên cổ ốc này cũng không dễ nhún chàm, nhiều năm trôi qua tự nhiên sẽ có chút tiếng gió. Linh Duyên trai không thể nuốt một mình, cuối cùng trở thành tình trạng mười cổ phái ở Trung Châu đều chen một chân.
Ai mà nghĩ tới, trái cây còn chưa kịp chín, lại đột nhiên nhảy ra một tên trùng sinh. Mà tên này còn chuyên môn chờ quả mới chín một nửa liền ăn. Một phát đớp sạch cái quả to mọn nước này. Ăn xong còn phủi mông rời đi, bỏ tàn cuộc lại cho người ta dọn.
Đương nhiên, đó là trong nguyên tác.
Hiện tại, ngoài trùng sinh giả Phương Nguyên, còn ra một tên xuyên sách như Phương Chính.
Nghĩ nghĩ, đáng thương nhất vẫn là mười cổ phái của Trung Châu.
Còn Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu… Ân, xây lên là để bị đánh sập, cho nên nó chỉ là hoàn thành chức trách của bản thân thôi.
Phương Chính lúc này thu bút, hài lòng nhìn bức tranh chữ vừa hoàn thành, khóe môi không nhịn được hơi vểnh lên.
– Ân, cũng nên đến lượt ta đi vào tàng bảo các, luyện hóa tấm bia Lai Khách Dừng Lại rồi.
Nếu nói Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu là Phương Nguyên tiện tay mưu đồ, thì cũng đồng dạng, Phương Chính cũng đang tiện tay mưu đồ tòa tiên cổ ốc này.
Dù gì cũng sẽ bị đánh sập. Nhiều thêm một người chia cắt cũng không tính là gì.