Chương 142: Nhân sinh luôn có ngoài ý muốn
Nhân Tổ truyện, phần thứ ba chương thứ nhất có ghi.
Cổ Nguyệt Âm Hoang, con gái thứ hai của Nhân Tổ, vì muốn cứu phụ thân của mình trong sinh tử môn ra, nên đi lên Thành Bại sơn, tìm kiếm Thành Công cổ.
Nhưng ở thời điểm cuối cùng, nàng thất bại, đánh mất chính mình, trở thành một quái vật xấu xí nhưng cường đại.
Không có con gái cứu, con lớn Thái Nhật Dương Mãng lại suy sút trầm mê, Nhân Tổ bị vây trong Lạc Phách cốc, không thể còn sống.
Lạc Phách cốc giống như một cái mê cung lớn, khúc chiết uốn lượng. Khi thì có một mảnh mê võng vụ lan tràn. Khi thì thổi quát từng trận lạc phách phong, chuyên cắt hồn phách.
Nhân Tổ lúc này chính là hồn thể, ở trong mê võng vụ không tìm được phương hướng đi ra. Mà lạc phách phong cắt hồn phách của hắn, làm hắn càng ngày càng suy yếu, tình cảnh càng trở nên nguy hiểm.
Những mảnh nhỏ bị lạc phách phong cắt rơi xuống, dần dần ngưng hợp lại, trở thành một thiếu niên. Cứ như vậy, còn thứ ba của Nhân Tổ được sinh ra.
Hắn gọi Bắc Minh Băng Phách.
– Con ta a, cảm ơn ngươi làm bạn. Thời gian của ta không nhiều lắm, ở cuối cùng của cuộc sống, bởi vì có ngươi làm bạn, ta một chút cũng không tịch mịch.
Nhân Tổ cảm thán nói.
Bắc Minh Băng Phách ngoài lạnh trong nóng, tuy hắn không nói nhiều, nhưng đối Nhân Tổ lại rất hiếu thuận.
Nhìn Nhân Tổ ngày càng suy yếu, tâm tình của hắn cũng trở nên trầm trọng.
Hắn quyết định đem Nhân Tổ cứu ra.
Nhân Tổ cảm nhận được quyết ý của hắn, vừa vui vừa đau lòng.
– Không cần bận tâm, con ta, lòng hiếu thảo của ngươi ta nhận. Ta hiện tại đã biết rõ, sinh tử không thể cưỡng cầu. Người chung quy là phải chết, đây là số mệnh.
Bắc Minh Băng Phách khóc nói.
– Phụ thân, ta biết lời người nói lá đúng. Ta cũng biết, ta cố gắng sẽ uổng phí. Nhưng nhìn người suy yếu như vậy, ta không làm ra cố gắng gì, tâm lí của ta sẽ càng thêm khó chịu. Để cho ta làm chút gì cho người đi.
Nhân Tổ thở dài, chỉ có thể để hắn rời đi.
Bắc Minh Băng Phách du đãng ở trong Lạc Phách cốc, hắn sinh ra ở đây, lạc phách phong không thể tước hồn phách của hắn, mê võng vụ cũng che không được tầm mắt của hắn.
Hắn đau khổ tìm kiếm, nhưng thủy chung không tìm được đường ra.
Ngay tại thời điểm hắn ngày càng tuyệt vọng, hắn gặp phải một con cổ trùng.
– Ai nha nha, không thể tưởng được, thế mà lại bị ngươi phát hiện.
Con cổ trùng này hình như bọ rùa, mập mạp như khối cầu, nhưng động tác lại vô cùng nhanh nhẹn, thoáng hiện ở xung quanh Bắc Minh Băng Phách.
Ánh mắt Bắc Minh Băng Phách sáng lên, tò mò hỏi.
– Ngươi là cổ gì?
– Tên của ta, là Ngoài Ý Muốn.
Con cổ trùng này đáp.
Ánh mắt Bắc Minh Băng Phách ảm đạm xuống.
– Thì ra ngươi là Ngoài Ý Muốn cổ a, đáng tiếc ngươi không phải là Thành Công cổ.
Ngoài Ý Muốn cổ cười nhạo một tiếng.
– Người trẻ tuổi, ngươi chớ xem thường ta. Ta là sự tồn tại mà Thành Công cổ thế nhưng là vừa hận vừa yêu a. Sức mạnh của ngoài ý muốn là rất cường đại. Ngươi có biết, người gặp ta ở đây, đại biểu cho cái gì sao?
– Cái gì?
Ngoài Ý Muốn cổ loạng choạng thân thể mập mạp, đắc ý nói.
– Nơi này là nơi nào? Là Lạc Phách cốc, là tử cảnh. Ngươi ở đây, nghĩa là ngươi đã chết. Ngươi ở đây gặp ta, tức là “trong cái chết gặp ngoài ý muốn, chính là “sống”. Nắm chặt ta đi, ta đem ngươi trở lại nhân gian, làm ngươi sống lại.
– Thật vậy sao?
Bắc Minh Băng Phách mừng rỡ.
– Có thể mang theo phụ thân của ta cùng đi không?
Ngoài Ý Muốn cổ lắc đầu.
– Là ngươi gặp ta, không phải phụ thân của ngươi. Cho nên chỉ có thể mang ngươi đi.
Bắc Minh Băng Phách rất thất vọng, Cự tuyệt nói.
– Nếu không thể mang theo phụ thân của ta, ta cũng không đi. Ta muốn làm bạn với phụ thân, cho đến thời khắc cuối cùng.
Ngoài Ý Muốn cổ cười to ba tiếng, bá đạo nói.
– Nhân sinh ngoài ý muốn, không có khả năng cự tuyệt. Người trẻ tuổi, ngươi phải theo ta đi!
Vừa dứt lời, Ngoài Ý Muốn cổ liền mạnh mẽ đem theo Bắc Minh Băng Phách, nháy mắt rời khỏi Sinh Tử môn, về tới nhân gian.
Bắc Minh Băng Phách có được một cái thân thể tươi sống mới, một mình một người gặp phải thế giới to lớn, cảm thấy vô cùng mê mang.
Ngoài Ý Muốn cổ biến mất, hắn bỗng nhớ lại Nhân Tổ từng nói qua, hắn có một nhị tỷ, gọi Cổ Nguyệt Âm Hoang.
Lúc này, Tư Tưởng cổ chủ động tìm đến hắn.
– Người trẻ tuổi, ngươi không cần hoài nghi ta, tư tưởng luôn luôn là bạn hữu của người, ta tới là giúp ngươi.
Tư Tưởng cổ nói cho Bắc Minh Băng Phách chuyện liên quan đến Thành Bại sơn cùng với Cổ Nguyệt Âm Hoang.
Bắc Minh Băng Phách quyết định trước tiên gặp nhị tỷ của chính mình.
Khi hắn nhìn đến Cổ Nguyệt Âm Hoang, hắn khổ sở rơi lệ.
Bắc Minh Băng Phách muốn nói chuyện cùng Cổ Nguyệt Âm Hoang. Nhưng Cổ Nguyệt Âm Hoang trở thành quái vật, trong miệng chỉ luôn nhắc tới một vấn đề.
– Đây là làm sao?
Bắc Minh Băng Phách tự hỏi một chút, đáp.
– Đây là nhân gian, sinh mệnh có thể ở trong đây hoạt động. Trên đây chúng ta là trời, dưới chân là đất.
– Ta là ai?
Cổ Nguyệt Âm Hoang lại hỏi.
– Ngươi là người, là con gái thứ hai của Nhân Tổ, gọi Cổ Nguyệt Âm Hoang. Ngươi là nhị tỷ của ta.
Bắc Minh Băng Phách đáp.
– Nhị tỷ a, ngươi nhanh chóng tỉnh táo lại đi. Phụ thân của chúng ta đã chết, bị nhốt ở Lạc Phách cốc, chùng ta phải nhanh chóng đi cứu sồng người.
– Nhân Tổ? Cổ Nguyệt Âm Hoang? Cứu sống?
Quái vật loạng choạng đầu, hoang mang vô cùng.
– Ta vì sao muốn cứu sống hắn? Người chẳng lẽ không hẵn là phải chết sao? Chết có cái gì không tốt? Bởi vì cái gì còn sống? Ta vì cái gì còn sống?
Lúc này đây, Bắc Minh Băng Phách đáp không được.
Bởi vì cái gì còn sống?
Khi Bắc Minh Băng Phách tự hỏi vấn đề này, Hoang Mang cổ liền lén lút lút đi tới bên cạnh hắn, làm cho hắn mất đi cảm ứng với chung quanh.
Ngoài ra, còn có Ái Tình cổ, Ngụy trang Trang cổ.
Tư Tưởng cổ nhìn đến bọn chúng, nhất thời đau đầu vô cùng. Mấy con cổ này, có tiếng nghịch ngợm, hay gây sự, thường xuyên kết bạn mà đi, cho dù là Tư Tưởng cổ cũng không muốn trêu chọc chúng nó.
– Ái Tình, ngươi làm hại người còn chưa đủ sao? Vì cái gì còn không buông tha người đâu?
Tư Tưởng cổ thở dài.
– Đừng theo ta giảng đạo lý, ta chính là không phân rõ phải trái.
Ái Tình cổ ngữ khí điêu ngoa.
– Mau cút đi, Tư Tưởng, ta không muốn gặp ngươi.
Tư Tưởng cổ bất đắc dĩ, chỉ có thể rút đi.
– Lại tới một người nữa sao? Ha ha!
Ái Tình cổ nhìn đến Bắc Minh Băng Phách, vô cùng vui vẻ, bởi vì lại có đối tượng đùa bỡn.
Nó cùng Ngụy trang Trang cổ là bạn đáng tin cậy, lúc này mượn dùng sức mạnh của nó, ngụy trang thành Tư Tưởng cổ.
– Người trẻ tuổi a, nhị tỷ của ngươi đều đã quên đi chính mình. Ngươi muốn cứu vớt nàng, phải tìm đến Ý Nghĩa cổ.
Ái Tình cổ nói.
Bắc Minh Băng Phách phục hồi tinh thần, không nghĩ ngờ gì, đối Ái Tình cổ hỏi.
– Ta từng gặp qua Ngoài Ý Muốn cổ, thỉnh giáo ngươi, Ý Nghĩa cổ ở nơi nào? Ta phải làm sao để tìm được nó?
Ái Tình cổ dùng ngữ khí trịnh trọng, lừa gạt nói.
– Người a, ngươi phải biết rằng, các ngươi sinh hoạt trên thế giới này, đều là có ý nghĩa. Ngươi chỉ cần tìm đến Ý Nghĩa cổ, có thể để nhị tỷ của ngươi tỉnh táo lại. Ngươi theo phương hướng ta chỉ, vẫn đi, vẫn đi, ngươi liền có thể tìm được Ý nghĩa cổ.
Bắc Minh Băng Phách tỏ vẻ vô cùng cảm tạ, lặp tức ra đi.
Ái Tình, Hoang Mang, Ngụy trang Trang nhìn bóng lưng của hắn đi xa, đều cười ha ha.
Trên thế giới này, làm gì có Ý Nghĩa cổ.
Con cổ trùng này căn bản không tồn tại, Bắc Minh Băng Phách có tìm thế nào cũng không tìm được.
– Ngốc tử, ai kêu các ngươi làm ta tức giận? Ta muốn cho các ngươi biết, tình yêu trừng phạt là cực kì khủng bố! Kế tiếp, chúng ta liền đi theo hắn, thay phiên đùa bỡn hắn.
Ái Tình cổ đề nghị đều được hai con cổ khác đồng ý.
Cứ như vậy, Bắc Minh Băng Phách bị ba con cổ thay phiên trêu đùa, khổ không nói nổi. Nhưng hắn vì tìm kiếm Ý Nghĩa cổ giả dối hư ảo kia, như cũ không ngừng kiên trì.
Phần tinh thần này, làm cảm động Tư Tưởng cổ.
Nhân lúc Ái Tình cổ không ở, Tư Tưởng cổ liền đi đến bên cạnh Bắc Minh Băng Phách, muốn giúp hắn.
– Tư Tưởng, ngươi tới làm gì? Chúng ta đang chơi vui vẻ đâu?
Hoang Mang cổ, Ngụy Trang cổ rất bài xích tư tưởng.
Tư Tưởng cổ cười rộ lên.
– Ta e ngại Ái Tình, nhưng ta không sợ hai tên các ngươi. Người trẻ tuổi a, mượn dùng lực lượng của ta, tỉnh táo lại đi.
Bắc Minh Băng Phách mượn dùng năng lực của Tư Tưởng cổ, nhận rõ chân tướng, không hề hoang mang, nhìn thấu ngụy trang.
Hoang Mang cổ, Ngụy Trang cổ chỉ có thể bại chạy.
Bắc Minh Băng Phách đối Tư Tưởng cổ tỏ vẻ cảm tạ, nói.
– Cảm ơn ngươi, Tư Tưởng cổ, bởi vì có ngươi, ta nghĩ đến phương pháp cứu vớt nhị tỷ.
– Nga? Là phương pháp gì?
– Trên thế giới này, quả thật không tồn tại Ý Nghĩa cổ. Nhưng ta có thể sáng tạo ra một cái Ý Nghĩa cổ.
Bắc Minh Băng Phách tự tin nói.
Người còn sống là không có ý nghĩa, nhưng lại có thể giao cho một cái ý nghĩa.
Bắc Minh Băng Phách trở lại bên người Cổ Nguyệt Âm Hoang, tự tay sáng tạo ra một con Ý Nghĩa cổ, ấn vào trong óc của Cổ Nguyệt Âm Hoang.
– Ta sống, vì tìm đến Thành Công cổ, cứu sống phụ thân! Ta hiểu được, ta đã hiểu!
Hai mắt của Cổ Nguyệt Âm Hoang đột nhiên sáng lên.
—-
Trong óc của Phương Nguyên.
Ý chí của Lạc Hành mệt mỏi thở hồng hộc, toàn thân mờ ảo chập chờn, giống như thể có thể tan biến bất cứ lúc nào.
L Nhưng mà, trên gương mặt mờ ảo của hắn, lại hiện lên nét hài lòng cùng vui mừng.
Ở cách đó không xa, ý chí của Mặc Dao cũng đồng dạng nhìn như sắp tan biến, bộ dáng giống như bị chơi hỏng. Nàng nhìn về phía ý chí Lạc Hành, trong ánh mắt không che giấu được tức giận.
Đúng như ý chí của Lạc Hành nói, nàng bây giờ chỉ còn là ý chí, vốn nên tiêu tán. Nhưng bởi vì nàng còn có ý nghĩa sống, cho nên nàng vẫn còn tồn tại.
Mà ý nghĩa này, hiển nhiên là muốn tìm cách cứu lại ái lang của mình, Bạc Thanh.
Vì mục đích này, nàng nguyện ý hy sinh. Nhưng không phải là tùy tiện liền sẽ hy sinh.
Nhưng mà, nhân sinh ngoài ý muốn, người là không có khả năng cự tuyệt, cũng không có khả năng trốn tránh.
Ý chí của Lạc Hành, chính là ngoài ý muốn trong nhân sinh của nàng.
– Nghĩ không tới, ngươi vậy mà biết tới giả ý, còn biết sưu ý.
Ý chí của Mặc Dao gần như nghiến răng nói.
Giả ý cổ là độc môn của nàng, do nàng khai sáng ra. Nàng thậm chí còn chưa từng để người thứ hai biết tới. Cư nhiên ngày hôm nay, lại gặp phải tia ý chí của một người biết rõ giả ý cổ.
Hơn hết, người này còn biết tới sưu ý.
Phải biết, sưu ý tuy giống sưu hồn ở chỗ đọc thông tin trong đầu người khác, nhưng sưu ý khó hơn sưu hồn rất nhiều lần.
Sưu hồn là có cổ trùng chuyên dụng, nhắm vào hồn phách. Mà hồn phách lại không đa dạng về chủng loại, nhiều nhất chỉ phân nhân hồn cùng thú hồn.
Nhưng sưu ý thì khác. Không có cổ trùng chuyên môn đã đành, ý chí còn rất đa dạng. Mỗi một loại ý chí khác nhau, đều sẽ có phương pháp sưu ý khác nhau. Nếu cưỡng chế sưu ý, ý chí của người bị sưu ý sẽ dễ đàng hổng mất, hoàn toàn không lấy được thông tin gì.
Nhưng ý chí của Lạc Hành lại có thể dễ dàng cùng nàng giao phong, thậm chí lấy đi không ít tin tức từ chỗ nàng. Nhưng nàng dù nhìn sắp hỏng mất, trên thực tế lại không có quá nhiều tổn thương. Nghỉ ngơi một chút, liền lại khỏe mạnh.
Cái này mới thật sự làm ý chí của Mặc Dao phẩn hận, lại có mấy lần bất lực.
Ý chí của Lạc Hành lúc này cười nhạt, nói.
– Ta nói rồi, ta chính là ngoài ý muốn mà ngươi gặp phải. Mặc Dao tiên tử, đa tạ chỗ tốt ngươi cấp cho ta. Ngươi cứ nghỉ ngơi thật tốt. Qua vài ngày, chúng ta lại “giao hảo” một phen.
Nói xong, liền biến mất.
Ý chí Mặc Dao tìm một vòng không thấy, chỉ có thể cắn răng, ẩn nấp đi nghỉ ngơi.
Mà ý chí của Lạc Hành lúc này, kì thực cũng không có đi xa. Hắn là trở về mảnh linh hồn của Lạc Hành đang giấu trong người Phương Nguyên, ở trong đó tự ôn dưỡng chính mình.
Ý chí là do linh hồn sinh ra, có mãnh linh hồn này ở, ý chí của Lạc Hành không sợ tiêu hao. Lại thêm, tia ý chí này chính là ẩn ý, là Phương Chính dùng giả ý cổ làm chủ tài, luyện chế ra ẩn ý cổ ngưng tụ thành.
Có thể nói, đây giống như bản thân cấp của giả ý cổ.
Dùng nó giao chiến với giả ý cổ, hiển nhiên là nó có ưu thế hơn một bật.
Quan trọng nhất, Lạc Hành cùng Mặc Dao đều là trí đạo đại sư. Nhưng nàng đã chết, cảnh giới không tăng thêm, còn hắn thì còn sống, giờ giờ khắc khắc đều có thể trao dồi thêm kiến thức.
Nói đơn giản là, ý chí của Mặc Dao là hàng lỗi thời, làm sao so được với hàng vẫn đang không ngừng cải tiến?
Nàng không ăn thiệt, không lẽ người ăn thiệt lại là Phương Chính sao?