Chương 141: Ý chí của Mặc Dao
Trong Cận Thủy Lâu Thai. Phương Nguyên ngồi xếp bằng, hai mắt nhắm nghiềm, tập trung luyện hóa tòa tiên cổ ốc này.
Tiên cổ ốc quả thật có nhiều cổ trùng lắm, mỗi một cây cột, tấm ngói, lát gạch ở đây, đều là do vô số cổ trùng tập hợp lại mà thành. Muốn luyện hóa hết chúng nó, là một việc rất khó khăn. Với cổ tiên đã là như vậy, càng đừng nói đến cổ sư.
Cho nên Phương Nguyên luyện hóa, cũng không nhắm vào những con cổ trùng có chuyển số cao, mà chỉ tập trung luyện hóa mấy con nhất, nhị chuyển.
Thứ nhất là vì chúng dễ luyện hóa. Thứ hai chính là chất lượng không đủ, số lượng tới bù.
Mà trong quá trình Phương Nguyên luyện hóa, ý chí không tránh khỏi cùng với ý chí nguyên bản còn lưu lại trong Cận Thủy Lâu Thai xảy ra va chạm. Mà một tia ý chí gửi lại bên trong Cận Thủy Lâu Thai cũng vì vậy mà bị làm cho tĩnh lại, sau đó lặng yên chui vào trong đầu Phương Nguyên.
Ở trong đầu Phương Nguyên, tia ý chí này ngưng tụ thành hình người.
Đây là một cô gái, làn da màu mực, tóc trắng như tuyết, ngũ quan tuy hơi mờ ảo lại còn mang mạn che, nhưng lại càng tràn ngập ý vị phong tình. Đôi mắt của nàng ưu buồn, làn thu ba run động, đôi mi tuyết trắng dài mảnh cong vuốt. Chỉ có thể nói là xinh đẹp động lòng người.
Nhưng mà da đen tóc trắng, đại biểu nàng cũng không phải nhân tộc, mà là một dị nhân, mặc nhân.
Có thể lưu lại ý chí trong Cận Thủy Lâu Thai, đại biểu đây là một vị cổ tiên.
Nữ cổ tiên, còn là mặc nhân, ở tại nơi này, chỉ có thể nghĩ đến một người, Mặc Dao.
Không sai, đoàn ý chí này, chính là của Mặc Dao tiên tử.
Giờ khắc này, nàng ở tại trong đầu, khẽ cảm khái.
Năm xưa luyện thành chiêu tai cổ, lập ra truyền thừa địa khâu rồi rời đi, Mặc Dao đã lưu lại tia ý chí này, canh giữ tại Cận Thủy Lâu Thai.
Trải qua thương hải tang điền, tia ý chí này sớm đã lâm vào ngủ say, mãi đến hôm nay, khi Phương Nguyên luyện hóa Cận Thủy Lâu Thai, mới làm cho nó tĩnh lại.
– Nhiều năm như vậy, không nghĩ tới thế mà lại có người lần nữa luyện ra chiêu tai cổ. Chiêu tai cổ luyện thành, đại biểu con lúc trước ta luyện cũng đã chết. Xem ra, cuối cùng vẫn là thất bại a.
Ý chí của Mặc Dao cảm khái.
Nàng biết bản thể của mình đã thất bị, bởi vì nếu thành công, người tỉnh lại nàng sẽ là bản thể, mà không phải là một thiếu niên xa lạ.
– Ân, thiếu niên này cũng thật có ý tứ!
Mặc Dao lại khẽ khen ngợi một câu.
Ở trong đầu Phương Nguyên, nàng có thể lén lúc xem trộm một chút kí ức của Phương Nguyên. Việc này thông qua quá trình Phương Nguyên suy nghĩ, sẽ không tránh khỏi hiện ra một chút kí ức.
Dù gì, người tư duy là dựa trên trí nhớ để tư duy.
Nhìn thấy kí ức Phương Nguyên dễ dàng nắm lấy chiêu tai cổ như vậy, Mặc Dao hiển nhiên không thể không khen ngợi một câu.
Nhưng xem kí ức của Phương Nguyên một lát, đoàn ý chí này không khỏi bị dọa cho chấn kinh đến mức toàn thân run rẩy, trở trên không ổn định.
– Xuân, xuân thu thiền! Thiếu niên này thế mà lại có xuân thu thiền.
Nàng kinh hô, rất không dám tin.
Khi còn sống, Mặc Dao là đại tiên tử của Linh Duyên trai, đối với mười vị tôn giả trong lịch sử, biết được so với người khác càng nhiều. Cho nên, nàng đương nhiên biết xuân thu thiền đại biểu cho cái gì.
Một cổ sư phàm nhân, có trong tay xuân thu thiền, liền đại biểu người này là cổ tiên trong tương lai, mượn dùng xuân thu thiền mà sống lại.
– Nếu ta để thiếu niên này vận dụng xuân thu thiền, sau đó nửa đường chiếm đoạt, thay thế ý của hắn. Như vậy, liệu ta có thể trở về qua khứ, lúc Thanh còn sống không?
Ý chí của Mặc Dao thầm nghĩ.
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, liền không ném đi được. Ánh mắt của nàng chớp động, bắt đầu tính toán kế hoạch.
Thông thường, ý chí không có bổ sung, một khi suy nghĩ sẽ nhanh chóng tiêu hao hết. Nhưng Mặc Dao cũng không lo cái này, bởi vì trong Cận Thủy Lâu Thai, có một con tiên cổ gọi nhạc sơn nhạc thủy cổ.
Con tiên cổ này vừa là thủy đạo, vừa là trí đạo cổ trùng. Nó là một trong những con cổ trung tâm của Cận Thủy Lâu Thai, có thể tạo ra nhạc ý.
Ý chí của Mặc Dao có thể mượn nhờ nhạc ý, bổ sung cho chính mình. Vì vậy nàng không sợ tiêu hao.
Rất nhanh, Mặc Dao đã định xong việc cần phải làm. Nhưng nàng cũng không vội vàng, mà im lặng chờ đợi.
Ước chừng ba canh giờ sau, Phương Nguyên đem năm trăm con nhất, nhị chuyển hoàn toàn luyện hóa.
Cứ như vậy, Phương Nguyên có thể nắm trong tay một thành quyền khống chế Cận Thủy Lâu Thai. Một thành này tuy không nhiều, nhưng nếu có người xâm nhập, Phương Nguyên có thể dựa vào một thành này, để Cận Thủy Lâu Thai ngăn cản chốc lát, tranh thủ thời gian chạy tới.
Lại thêm một canh giờ, Phương Nguyên đem Cận Thủy Lâu Thai luyện hóa thêm một ít, đem quyền khống chế đạt đến một thành ba phân.
Nhưng mà đồng thời, Phương Nguyên cũng cảm thấy đầu mình ong ong, giống như lớn hơn mấy vòng, nặng nề hoa mắt. Hắn biết chính mình đã tới cực hạn, hai cái không khiếu cũng không còn sót lại bao nhiêu chân nguyên.
Phương Nguyên biết, đã là lúc thu tay.
Nhưng ngay khi hắn định thu hồi tâm thần, trong óc lại đột nhiên xuất hiện một cái bóng người.
Đúng là Mặc Dao.
Nàng xuất hiện trong nhận thức của Phương Nguyên, đầu tiên là cảm khái một câu.
– Thời gian trôi mau, không biết đã qua mấy năm, rốt cuộc hôm nay cũng gặp được người hữu duyên.
Mặc Dao đột ngột xuất hiện, làm Phương Nguyên không khỏi âm thầm chấn kinh.
Trong óc là cơ quan quan trọng, là nơi tập hợp ý nghĩ của con người. Mặc Dao tiến vào trong óc của Phương Nguyên, vạn nhất có ý đồ xấu, kia Phương Nguyên liền ăn đủ.
Mà giống như biết Phương Nguyên đang bất an, Mặc Dao ôn nhu an ủi.
– Không cần sợ hãi, người hữu duyên. Ta không có ý làm hại ngươi. Chỉ muốn hỏi ngươi một vấn đề.
Mặc Dao sâu kín nói.
Không cần nàng nói tiếp, Phương Nguyên cũng biết nàng muốn hỏi cái gì. Liền đem việc Bạc Thanh độ kiếp thất bại, đã sớm chết nói ra.
Ý chí của Mặc Dao nghe xong, thân hình chấn động, lay động kịch liệt, giống như sắp hỏng mất.
Phương Nguyên thấy vậy thầm vui mừng. Chỉ cần đoàn ý chí này hỏng mất, hắn cũng không còn phải lo lắng bí mật của mình bị lộ.
Nhưng đáng tiếc, ý chí của Mặc Dao rất nhanh đã bình ổn lại. Trong đôi con ngươi tựa như đêm đen của nàng lúc này tràn ngập lệ quang. Vẻ mặt lại rất phức tạp, vừa bi thương, cũng vừa giải thoát.
Chuyện yêu hận tình thù giữa nàng và Bạc Thanh, đã là một câu truyện xưa. Thời gian trôi qua quá dài, tuy có rất nhiều thứ còn đọng lại, nhưng cũng có thứ sớm đã không còn.
– Người hữu duyên, ngươi đã luyện thành chiêu tai cổ, lại tìm đến đây, bắt đầu luyện hóa Cận Thủy Lâu Thai, tất nhiên cũng đã biết được đại khái. Nếu hắn đã chết, vậy cứ để cho tất cả đều đi qua đi. Ai…đây có lẽ là thương sinh chi hạnh đi.
Ý chí của Mặc Dao dừng lại một chút, nói tiếp.
– Ta đã cô phụ Linh Duyên trai, hiện tại chỉ có một nguyện vọng duy nhất, chính là đem tòa Cận Thủy Lâu Thai này trả trở về. Làm bù lại, ta sẽ đem luyện đạo tâm đắc suốt đời của mình truyền lại cho ngươi. Trừ đó ra, còn có tình báo về Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu.
Mặc Dao nói xong, Phương Nguyên lại không có đáp ngay, mà là rơi vào trầm mặt.
Muốn hắn đem Cận Thủy Lâu Thai trả về, kia là không thể nào.
Phương Nguyên không chỉ muốn có chiêu tai cổ, luyện đạo tâm đắc của Mặc Dao, tình báo về Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu, mà còn muốn luôn tòa tiên cổ ốc Cận Thủy Lâu Thai này.
Đồ ăn đã đưa tới miệng, còn bảo hắn trả lại? Làm sao có khả năng!
Nhưng mà, trong lúc nhất thời, Phương Nguyên lại không biết phải làm sao với ý chí của Mặc Dao. Cuối cùng chỉ có thể tạm thỏa hiệp, nói.
– Ta sẽ suy nghĩ.
Ý chí Mặc Dao mỉm cười.
Nàng thừa biết, Phương Nguyên đây là đang muốn kéo dài thời gian, dùng thời gian này để tìm thủ đoạn đối phó nàng.
Nhưng vậy thì sao?
Ý chí của Mặc Dao có tự tin, Phương Nguyên sẽ không làm gì được mình.
– Vậy ta chờ câu trả lời của ngươi!
Nàng nói xong, liền biến mất trong nhận thức của Phương Nguyên, hoàn toàn ẩn giấu đi.
Phương Nguyên chấn kinh, vội vàng tìm kiếm trong óc của mình. Nhưng tìm một lúc lâu, hắn chỉ có thể bất đắc dĩ.
Ý chí của Mặc Dao trốn thật sự kĩ, Phương Nguyên căn bản tìm không ra.
Nhưng cũng không vì vậy mà hắn bỏ cuộc.
Muốn đối phó ý chí, không gì qua trí đạo. Tuy Phương Nguyên chưa từng tu hành trí đạo qua, đối với lưu phái này cũng không có bao nhiêu hiểu biết. Nhưng mà, hắn có phúc địa Hồ Tiên, hắn có thể để địa linh Tiểu Hồ Tiên giúp mình tìm mua tư liệu về trí đạo.
Phương Nguyên có tự tin, chỉ cần cho hắn thời gian, hắn hoàn toàn có thể thoát khỏi ý trí của Mặc Dao.
Trong lúc Phương Nguyên liên lạc địa linh Tiểu Hồ Tiên, thì sâu trong óc của hắn, gương mặt xinh đẹp của Mặc Dao đang hiện vẻ kinh ngạc.
Ở trước mặt nàng, một cái bóng người đang ngồi trên một tia ý niệm của Phương Nguyên, vắt chéo chân, chống cằm nhìn nàng.
Bòng người này là một nam nhân, tóc đen như mực thả dài đến eo, làn da trắng xanh nhợt nhạt. Dung mạo bình thường không có gì nổi bật, đôi con ngươi sâu thẫm như vực sâu.
Bóng người này, vừa nhìn qua rất giống Phương Nguyên, nhưng nhìn kĩ sẽ thấy vẫn có gì đó không quá giống.
Nếu đổi lại là Phương Nguyên, nhìn thấy bóng người này, nhất định sẽ lập tức đoán ra. Đây là Lạc Hành, đúng hơn mà nói thì chính là một tia ý chí của Lạc Hành.
Mới vừa rồi, ý chí của Mặc Dao vội vả biến mất trong nhận thức của Phương Nguyên, cũng không chỉ có là vì nàng đồng ý sẽ cho Phương Nguyên thời gian. Chủ yếu nhất là, nàng cảm nhận được có ai đó đang nhìn mình. Là kiểu nhìn chăm chú mang theo sự soi mói trực diện.
Bị nhìn như vậy, ý chí của Mặc Dao cũng không tránh khỏi kinh hãi. Nàng ở trong óc của Phương Nguyên cũng hơn bốn canh giờ, nhìn quanh trong đây không ít lần, thế mà lại không phát hiện ra nơi này có ai khác ngoài chính mình cùng ý chí của Phương Nguyên.
Nhưng nàng không tin Phương Nguyên có thể nhìn mình như vậy. Bởi nếu hắn làm được, căn bản cũng đã không kinh hãi khi nàng hiện thân.
Cho nên chỉ có một khả năng, đó là có ý chí của người thứ ba tồn tại.
Ý chí của Mặc Dao tìm kiếm một phen, sau đó mới phát hiện ra ý chí của Lạc Hành. Nhưng thực tế cũng không phải nàng tìm ra, mà là ý chí của Lạc Hành cố ý hiện thân. Dùng cách nàng đùa bởn Phương Nguyên, đùa bởn lại nàng.
– Vị tiên tử này, ngươi đừng lo lắng, ta không muốn làm hại ngươi a. Chỉ là có cái vấn đề muốn hỏi ngươi.
Ý chí của Lạc Hành mỉm cười, dùng cách nói của ý chí của Mặc Dao vừa nói với Phương Nguyên, nói với nàng.
Ý chí của Mặc Dao hơi trầm mặt, thể hiện ra là đang lắng nghe nhìn lại ý chí của Lạc Hành.
Ý chí của Lạc Hành lộ ra nụ cười trào phúng, hỏi.
– Ngươi rất là ngoài ý muốn, đúng không?
Ý chí của Mặc Dao hơi nhíu mày, rất nhanh lại khẽ mỉm cười, gật đầu.
– Đúng là rất ngoài ý muốn!
Hơi dừng lại một chút, hỏi lại.
– Bất quá, nhân sinh vẫn luôn tràn ngập những thứ ngoài ý muốn, không phải sao?
Ý chí của Lạc Hành điểm cái gật đầu, nói.
– Mỗi người còn sống đều tìm cho mình ý nghĩa sống. Nhưng trong lúc theo đuổi ý nghĩa sống, con người vẫn luôn gặp việc ngoài ý muốn. Để vượt qua chúng và tiếp tục theo đuổi ý nghĩa sống của mình, con người mới có cái gọi là giác ngộ hy sinh. Mặc Dao tiên tử, bản thể của ngươi đã chết, tia ý chí này của ngươi lựa chọn tồn tại ngay thời điểm này, kia chắc cũng là có cái ý nghĩ tồn tại. Bất quá, ngươi hiện tại có giác ngộ hy sinh, để vượt qua việc ngoài ý muốn là ta hay không đây?
Lời còn chưa dứt, khóe môi của hắn đã kéo lên độ cong tà dị.
Ý chí của Mặc Dao:…