Chương 138: Chân Dương lâu thiết lập lại
Phương Chính và Phương Niệm Dung cùng nhau đi tìm Hắc Phái.
Hắc Phái là thuộc hạ thân tín của Hắc Lâu Lan, gia lão Hắc gia. Việc Hắc gia thu phí vào Chân Dương lâu là do Hắc Phái nếu ý kiến, dựa trên việc Hắc Lâu Lan mở cửa Chân Dương lâu. Cho nên Hắc Lâu Lan cũng đem việc thu phí này giao lại cho Hắc Phái quản lí.
Lúc này hai người Phương, Phương đi tìm Hắc Phái, cũng là muốn mua “vé vào cổng”.
– Kim Giao Vương đại nhân, Nguyệt Quang Đao Khách đại nhân. Không biết hai người đến đây tìm ta là có việc gì?
Nhìn thấy hai người tới, Hắc Phái tuy trong lòng biết rõ, nhưng ngoài mặt vẫn là khách khí hỏi.
– Hắc Phái gia lão, không cần phải khách khí như vậy a. Cứ gọi thẳng tên của hai người chúng ta là được.
Phương Niệm Dung cười hào sản, nói.
– Nào dám, nào dám.
Hắc Phái lúc này vội khua tay, nhưng là Phương Niệm Dung liền làm vẻ mặt hờn giận, nói.
– Hắc Phái gia lão, ngươi đây là không nể mặt chúng ta?
– Cái này…
Hắc Phái làm vẻ mặt do dự, sau đó lại nói.
– Kia liền cung kính không bằng tuân mệnh.
Phương Niệm Dung liền cười vang ba tiếng, sau đó lại nói.
– Kì thực, ta và Nhất Hàn đến đây là có chút việc…
Hắc Phái liền cười, làm động tác mời.
– Vậy mời hai vị vào trong, chúng ta từ từ nói.
Hai người Phương, Phương gật đầu, theo Hắc Phái vào trong.
Đợi đến khi ngồi xuống, Hắc Phái mới cười nói.
– Không biết hai vị đến tìm ta, có phải hay không là vì việc liên quan đến Chân Dương lâu?
– Đúng là như vậy.
Phương Niệm Dung gật đầu, xong nói thêm.
– Ta và Nhất Hàn tới đây, đúng là để mua Lai Khách lệnh. Ngoài ra còn có một việc, không biết Hắc Phái gia lão có thể hay không để ta và hắn hôm nay tiến vào Chân Dương lâu?
– Phương Yến Trung đại nhân, Lai Khách lệnh thì không việc gì, chỉ là hôm nay tiến vào Chân Dương lâu thì thật là làm khó ta.
Hắc Phái cười khổ, khẽ lắc đầu nói.
– Quy củ ta cũng hiểu.
Phương Niệm Dung liền từ tốn cười, lại nói tiếp.
– Cho nên là chúng ta cũng đã chuẩn bị không ít tài nguyên. Chỉ mong Hắc Phái gia lão đây có thể tiết lộ một ít tình báo, để chúng ta có thể căn nhắc một chút sẽ bỏ ra cái gì.
Hắc Phái nghe vậy hơi cười khổ, thở dài nói.
– Phương Yến Trung đại nhân là có chút hiểu lầm. Không giấu gì hai vị, thực sự mà nói thì tạm thời Lai Khách lệnh không đủ a.
Phương Niệm Dung nghe vậy giật mình, ánh mắt nhìn Hắc Phái hiện chút không tin.
Nàng cảm thấy, Hắc Phái đây là đang muốn lấy chút chỗ tốt từ mình cùng Phương Chính, lắp đầy túi riêng mới chịu tính đến việc công.
Nhưng là không để Phương Niệm Dung kịp phản ứng gì, Phương Chính vẫn luôn im lặng lại lên tiếng.
– Không thể hôm nay cũng không sao. Chúng ta có thể chờ. Chỉ mong Hắc Phái gia lão đây đến lúc đó lại báo cho chúng ta một tiếng là được.
Hắc Phái liền cười đáp.
– Đó là tất nhiên, tất nhiên.
Sau đó giọng hơi chuyển, ngập ngừng nói.
– Chỉ là…
Phương Chính liền đoán ý, khẽ gật đầu, nói.
– Nhưng mà quy cũ định ra thì vẫn còn ở đó. Cho nên, không biết chúng ta có thể trước tiên mua trước hai tấm Lai Khách lệnh, đợi đến khi có lại đến lấy không?
Hắc Phái liền cười rộ lên, gật đầu nói.
– Đó đương nhiên là không có vấn đề!
Sau đó lại hạ giọng hỏi.
– Không biết hai vị đại nhân muốn bỏ ra…
Ầm ầm…
Hắc Phái còn chưa nói xong, một chấn động lớn làm ngắt lời hắn.
Ba ngươi ngơ ngách nhìn nhau, sau đó như nhận ra cái gì, cùng đồng thời chạy ra ngoài.
Thông qua máy hiến, cả ba nhìn lên trên Chân Dương lâu, sau đó sắc mặt hiện nét kinh hãi.
Ngày hôm nay, chú ý của ai đều tập trùng ở trên Chân Dương lâu, bởi vì ánh sáng ở tằng hai đã rất mạnh, sắp hoàn toàn thành hình. Phương Niệm Dung cũng cho là, bởi vì tầng hai sắp thành hình, nên Phương Chính mới muốn đi mua Lai Khách lệnh. Hắc Phái cũng đồng dạng nghĩ như vậy.
Nhưng hiện tại, Chân Dương lâu thế mà lại phát sinh dị biến.
Chỉ thấy ánh sáng ở tầng hai đang giảm đi, càng giảm càng nhạt, càng nhạt giảm càng nhanh.
Hắc Phái sợ đến sắc mặt tái mét, vội vàng chạy đi tìm Hắc Lâu Lan.
– Đây là chuyện gì a?
Phương Niệm Dung cũng không khỏi kêu khẽ. Trong khoảnh khắc, nàng nhịn không được quay đầu nhìn lại Phương Chính.
– Không lẽ hắn biết trước việc này, cho nên mới chờ đến hôm nay?
Phương Niệm Dung trong lòng nghĩ, nhưng nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc, không dám tin, lại kinh hãi của Phương Chính xong, nàng liền phủ định nó.
Mà lúc này, ánh sáng ở tầng hai của Chân Dương lâu đã hoàn toàn biến mất. Ngay sau đó, tầng một của nó bắt đầu chấn động kịch liệt, sau một lúc, liền phốc một tiếng, trở thành quang ảnh.
Tiếp theo, quang ảnh lại chấn động, bắt đầu chuyển nhạt, lại chuyển nhạt.
Khắp toàn bộ thánh cung lúc này đã vang lên tiếng kêu khóc. Ai cũng cho rằng Chân Dương lâu lần này hỏng rồi. Bố trí của Cự Dương tiên tôn đã hỏng rồi.
Hắc Lâu Lan lúc này vừa sợ vừa giận. Hắn cho người điên cuồng điều trả việc này, thậm chí còn tự mình chạy đi nhìn Phương Chính. Xác định Phương Chính có bằng chứng ngoại phạm xong, Hắc Lâu Lan chỉ có thể bắt đắc dĩ chờ đợi kết quả điều tra.
Nhưng Phương Chính biết, Hắc Lâu Lan là tuyệt đối tra không tới chỗ Phương Nguyên. Bởi vì trong nguyên tác, đến cuối cùng, Hắc Lâu Lan là được người khác cho biết tình báo này, mà không phải là tra ra được.
Mà Chân Dương lâu, sau khi giảm đến mức chỉ còn lại một đám bụi sáng mờ nhạt, nó liền dừng lại, không tiếp tục giảm nữa. Chấn động ở thánh cung cũng lấn lại, chỉ là lòng người vẫn còn như cũ hoang mang.
Đội điều tra được Hắc Lâu Lan cử ra đi rồi trở về, nguyên nhân không tra được, nhưng phát hiện mấy cái tháp lâu nhỏ lúc trước chìm xuống đất, hiện tại đã lần nữa chui lên.
Mấy ngày tiếp theo, quang ảnh trên thánh cung cấp tốc lớn lên. Giống như chịu phải kích thích, tốc độ ngưng tụ lần này nhanh hơn lần trước gấp mấy lần.
Mười ngày sau, tầng một lần thứ hai thành hình. Hắc gia liền nhanh chóng đi vào thăm dò. Ra vào Chân Dương lâu vẫn giống trước đây, không có bất kì vấn đề nào. Chỉ là toàn bộ những cửa ải Hắc Lâu Lan đâu khổ vượt qua trước đây đều bị thiết lập lại.
Đối với cái này, các gia lão Hắc gia trong lòng vui mừng.
Mặc dù cửa ải thiết lập lại, nhưng các thử thách bên trong vẫn như lần trước. Bọn họ đã qua một lần, đã biết cách làm, lúc này làm lại lần nữa liền dễ hơn nhiều. Mà cửa ải làm lại, phần thưởng cũng được bổ súng trở lại, cho nên nếu lại vượt ại, bọn họ sẽ lại có thêm phần thưởng.
Chỗ tốt nhiều lên, ai lại không thích chứ?
Đương nhiên là có người không thích, chính là Hắc Lâu Lan.
Hắc Lâu Lan là Đại Lực Chân Võ thể, cần có lực đạo tiên cổ để thăng tiên. Để thu thập tiên cổ, hắn chỉ có thể nhờ vào Chân Dương lâu.
Nhưng Chân Dương lâu có đến tám mươi tám tầng, làm sao biết tầng nào có tiên cổ, còn phải là lực đạo tiên cổ?
Cách nhanh nhất chính là đã thông một tầng, đem Lâu Chủ lệnh trong tay tăng lên thành Lâu Chủ lệnh một góc. Thông qua Lâu Chủ lệnh một góc, Hắc Lâu Lan liền có thể biết được phần thưởng lớn nhất của mỗi tầng là gì. Từ đó tìm ra tầng nào có tiên cổ hắn muốn, rồi tập trung hết sực đi đả thông tầng đó.
Mà thời gian phúc địa Vương Đình mở ra cũng có hạn. Thời gian đến, người bên trong sẽ bị trục xuất ra ngoài. Cho nên không có thời gian để Hắc Lâu Lan từ từ thăm dò. Hắn bắt buộc phải sớm ngày đã thông tầng một.
Thời gian là không đợi người, Hắc Lâu Lan không muốn thời gian đến, chính mình không lấy được lực đạo tiên cổ đã bị đưa ra ngoài. Nhưng vậy đại thù của hắn sẽ không báo được, mà hắn còn phải đối diện đại nạn của thập tuyệt thể.
Cho nên, Hắc Lâu Lan mặc kệ phản đối của các gia lão Hắc gia, đem Chân Dương lâu hoàn toàn mở ra cho mọi người, không thu bất cứ lệ phí nào.
Cái này làm toàn bộ thánh cung, trừ Hắc gia ra, ai cũng đều vui mừng.
Mọi người đều lớn giọng tuyên dương Hắc Lâu Lan, lại ào ào kéo đến trước Chân Dương lâu. Hắc Lâu Lan liền thúc giục Lâu Chủ lệnh, đem Chân Dương lâu mở ra, để mọi người tiến vào.
Nhìn dòng người ồ ạt kéo vào, trong lòng Hắc Lâu Lan không khỏi cười lạnh.
Hắn cần đẩy nhanh tốc độ thông quan, cho nên cũng cần càng nhiều người ra sức. Những người này đi vào, chính là đem mạng mình ra mở đường cho hắn.
Theo dòng người dần giảm bớt, Thái Bạch Vân Sinh đi tới trước mặt Hắc Lâu Lan, chấp tay nói.
– Tộc trưởng đại nhân khí khái kinh người, lão phu nhớ ơn.
Lão một thân áo bào trắng, vân đạm phong khinh, khí khái thản nhiên.
Mặc dù lão tuổi đã cao, sắp hết thọ mà chết, đang rất cần thọ cổ. Nhưng thọ cổ trân quý, phải ở mấy cửa phía sau mới có. Mà Chân Dương lâu lại không còn hạn chế danh ngạch ra vào, cho nên lão cũng không vội vã chen vào.
Hai người trò chuyện một lúc, Thái Bạch Vân Sinh cũng đi vào trong lâu.
Sau đó, Phương Chính lại đi đến chỗ Hắc Lâu Lan, cùng Hắc Lâu Lan khách khí vào câu, mới cùng Phương Niệm Dung đi vào.
– Nhiều người lực lượng lớn a.
Không lâu sau, theo cảm ứng từ Lâu Chủ lệnh, Hắc Lâu Lan không khỏi cảm khái một câu.
Từ Lâu Chủ lệnh, Hắc Lâu Lan biết được ba mươi cửa đầu đã được thông qua. Nhưng đến sau cửa bốn mươi, số lượng không còn tác dụng, cần phải riêng cổ sư cường giả mới có hy vọng.
Mà nhiều người, cường giả liền không thiếu. Từng người thể hiện, rất nhanh đã đi tới cửa thứ năm mươi ba.
Ở nơi này, cần có nô đạo cổ sư. Đám người lúc này không tránh khỏi phải dùng lại. Bởi bọn họ phát hiện, Lang Vương Thường Sơn Âm thế mà lại không vào trong lâu, ngược lại còn đang ở ngoài thả sói.
Mọi người ở đây tranh cãi một phen, có người kiến nghị ra ngoài mời Lang Vương, nhưng cũng có người không đồng ý.
Sau một lúc, trong đám người có người đề cử Đường Diệu Minh.
Nàng là tứ chuyển cổ sư, cũng tu hành nô đạo. Khoảng thời gian gần đây cũng vừa vặn trở thành nô đạo đại sư. Cho nên, đám người liền đồng lòng để nàng ra.
Đường Diệu Minh bắt đắc dĩ ra mặt, tuy là thành công thông quan, nhưng là miễn cưỡng thông quan, bản thân cũng vì vậy trọng thương, không thể không ra khỏi lâu.
Mà những người còn lại, liền cứ thế tiếp tục tiến đánh.