Chương 136: Nhân đạo, nhập môn!
Phương Chính đứng giữa họa cung, vây quanh là vô số mỹ nhân do hắn dựa theo bích họa mà vẽ ra. Những mỹ nhân này, toàn bộ đều là tuyệt sắc giai nhân, khiến người khác say mê nhìn mãi không rời. Nhưng với Phương Chính tới nói, những vị này không đàng để hắn bận tâm.
Bên ngoài họa cung ồn ào, Phương Chính sớm đã biết. Thậm chí Hắc Lâu Lan hỏi hắn, hắn cũng là biết. Chỉ là hắn lười đi để ý Hắc Lâu Lan, lúc này cũng không muốn để tâm cái gì khác ngoài chính mình.
Hiện tại, Phương Chính đã là họa đạo tông sư. Nhưng cũng không phải là bởi vì hiện tại hắn đã vẽ lại hơn một nửa bích họa.
Kỳ thực, ngay từ lúc mới quay trở lại họa cung, hắn đã suy nghĩ được rõ ràng rốt cuộc mình phải làm cái gì. Sau đó, hắn mới bắt đầu vẽ lại.
Ban đầu hắn chỉ có thể mô phỏng theo nét vẽ trên bích họa, nói ngắn gọn là chép tranh. Nhưng vẽ hơn trăm vị, hắn đối với suy nghĩ của mình càng trở nên thấu triệt hơn.
Trong bích họa có hơn vạn bức tranh, tổng thể mỗi bức là có màu sắc khác nhau. Nhưng trong hơn vạn bức, không tránh khỏi sẽ có màu trùng lặp. Nếu đem tất cả những bức tranh này xếp chồng thành một chỗ, lại loại bỏ đi tất cả những mảng màu giống nhau. Liền có thể thứ được một bức họa khác, một vị mỹ nhân khác biệt hoàn toàn với hơn vạn mỹ nhân được vẽ ở đây.
Sau khi vẽ hơn ba trăm vị, Phương Chính đã ở trong đầu mình làm xong bức họa cuối cùng, cũng nhìn thấy được chân dung người này. Nàng không xinh đẹp tuyệt sắc, chỉ có thể tính là xinh. Nụ cười không thơ ngây ngọt ngào, nhưng mang theo nét quật cường cùng ôn nhu.
So sánh với vạn vị mỹ nhân ở đây, nàng chỉ có thể nói là thường thường không có gì nổi bật. Phương Chính cũng không biết nàng là ai, nhưng hắn đoán ra được.
Người này, chính là thê tử chính thức của Cự Dương tiên tôn. Đã ở bên cạnh hắn ta khi hắn ta còn là phàm nhân. Nhưng về sau, nàng chết. Chết bởi nguyên nhân gì thì Phương Chính không biết, cũng không nhớ là trong nguyên tác có nói qua hay không.
Cự Dương tiên tôn cả đời phong lưu, con cái vô số. Nhưng cũng là người chung tình, cả đời chỉ yêu lấy một người. Đáng tiếc, hắn lại không có đứa con nào với người hắn yêu.
Ngay tại thời khắc nhìn thấy bức họa của người này, chứng thực được suy nghĩ của mình, Phương Chính đã đạt được cảnh giới tông sư của họa đạo. Tại thời điểm đó, kì thực vẫn chưa ai phát hiện ra gì cả, thậm chí trong họa cung cũng không có “dị tượng”.
Đạt đến họa đạo tông sư, Phương Chính xem như đã đạt được mục đích. Nhưng hắn không dùng lại ở đó, mà vắt đầu thay đổi phương hướng, thực hiện cái gọi là “thổi hồn vào tranh”.
Cảnh giời tông sư, có thể loại suy.
Loài suy ở đây, chính là dùng lưu phái của mình, làm ra thủ đoạn của lưu phái khác. Thường thấy nhất chính là dùng lưu phái của mình, tiến hành suy tính như trí đạo.
Phương Chính trở thành họa đạo tông sư, việc này cũng cho hắn cơ sở để loại suy ra thủ đoạn có tác dụng của lưu phái khác. Nhưng mà hắn tu hành nhiều lưu phái lắm, cũng đã kết hợp họa đạo với những lưu phái hắn tu hành. Cho nên, kì thực loại suy ra thủ đoạn có tác dụng của lưu phái khác đối với hắn cũng không khó.
Nhưng không khó, là chỉ nói tới những lưu phái phổ biến. Có một số lưu phái, muốn làm ra thủ đoạn là cực kì khó khăn.
Trong hiểu biết của Phương Chính, có ba lưu phái dù hắn biết tới, dù về sao rất có chỗ dùng, nhưng hắn vẫn chưa đụng vào. Bởi vì ba lưu phái này thật sự khó.
Thứ nhất là mộng đạo, lấy mộng cảnh làm chủ, thủ đoạn xoay quanh mộng cảnh, nhất là là khoảng kéo người nhập mộng lại càng khó phòng.
Thứ hai là thiên đạo, liên quan đến thiên ý, nắm bắt ý trời.
Thứ ba chính là nhân đạo, liên quan đến con người. Người là sinh vật phức tạp, lòng người khó đón, nhân đạo cũng liền khó hiểu thấu.
Cho nên, mượn cơ hội hiện tại, lấy tranh vẽ mỹ nhân làm cầu nối, Phương Chính muốn dùng họa đạo, loại suy ra thủ đoạn nhân đạo.
Hắn đưa ý thức của mình vào tranh vẽ từng người, để những “người” này hoạt động. Bắt đầu từ đi lại, về sau liền có nhiều hành động hơn.
Theo số “người” càng nhiều, Phương Chính càng thành thạo trong việc truyền tải ý thức. Để cho những “người” này càng thêm sinh động, “dị tượng” cũng vì vậy mà ra.
Vẽ càng nhiều, Phương Chính càng chìm đắm, nhưng cũng không đến mức không phát hiện xung quanh mình. Chỉ là hắn lười phản ứng mà thôi.
Theo thời gian chậm rãi trôi đi, trong họa cung “người” càng lúc càng nhiều.
Từ hơn ngàn vị, đến vài ngàn, đến vạn.
Mỹ nhân trên bích họa cũng dần dần được mô phỏng ra hết, hơn vạn vị, tốn của Phương Chính hai ngày, mới có thể đem họ vẽ lại ra hết.
Vẽ xong người cuối cùng, Phương Chính thở ra một hơi thật sâu. Hắn liếc nhìn một vòng xung quanh, trong mắt không giấu được sự vui sướng.
– Nhân đạo, nhập môn a.
Phương Chính nhỏ giọng lẩm bẩm.
Ở cổ giới, cảnh giới lưu phái thấp nhất là phổ thông. Nhưng không phải cứ có được bộ cổ trùng của một lưu phái, dùng được coi trùng của một lưu phái, liền có thể tính là phổ thông lưu phái đó.
Cảnh giới phổ thông, ít nhất cũng đòi hỏi cổ sư phải vô cùng quen thuộc với bộ cổ trùng trong tay mình. Có thể sử dụng thành thạo, tùy tâm sở dục, thấu hiểu được chúng.
Thậm chí một vị cổ sư có thể tự làm ra sát chiêu của riêng mình, cũng chỉ tính là cấp độ trung thượng của cảnh giới phổ thông, ngay cả chuẩn đại sư còn chưa chắc chạm đến.
Cho nên, Tiểu Thiên đem cảnh giới lại chia nhỏ ra thêm, để Phương Chính dễ dàng theo dỗi tiến độ của mình.
Theo phần chia của Tiểu Thiên, cảnh giới lưu phái chia làm nhập môn, thành thạo, phổ thông, chuẩn đại sư, đại sư, chuẩn tông sư, tông sư, chuẩn đại tông sư, đại tông sư hạ cấp, đại tông sư trung cấp, đại tông sư cao cấp, chuẩn vô thượng đại tông sư, vô thượng đại tông sư, và cuối cùng là đạo chủ.
Cảnh giới nhập môn, nghĩa là xem như Phương Chính đã có chút hiểu biết về nhân đạo, có thể phân biệt được một chút cổ trùng nhân đạo mà không phải đoán mò. Cũng có thể bắt đầu chọn lựa cổ trùng cho mình.
Đến khi nào hắn có thể tự mình tổ hợp ra một bộ cổ trùng tương hỗ lẫn nhau, liền có thể tính là đạt đến thông thạo. Đợi đến lúc hắn đem bộ cổ trùng hoàn thiện, sử dụng thành thạo, lúc đó mới thực sự có thể đạt đến phổ thông.
Hiện tại tuy Phương Chính mới nhập môn nhân đạo, nhưng đây chính là tiền đề để tiếp tục tìm hiểu thêm về lưu phái này. Dù sao lưu phái này cũng không dễ tu hành.
Phải biết, Phương Chính đã có ý tìm hiểu nhân đạo từ lúc còn ở Thương gia thành, lúc mới biết bộ ba con cổ trùng thiên ngoại. Trải qua thời gian dài như vậy, nhưng mãi đến lúc này, nhờ cơ duyên xảo hợp, mới có thể chân chính bước chân vào lưu phái này.
– Chẳng trách, trong nguyên tác lại ít người tu hành được nhân đạo như vậy.
Phương Chính trong lòng cảm khái, nhưng rất nhanh đã đem tâm tình chuyển đổi.
Hắn nhìn quanh một vòng, lại hơi nhìn về phía cửa vào. Ở đó lúc này chỉ còn lại một mình Phương Niệm Dung vẫn đang ở nhìn hắn. Những người còn lại sớm đã xem chán rời đi. Nhất là Hắc Lâu Lan còn phải xông pha Chân Dương lâu, nên đã đem người gọi đi rất nhiều.
Thấy chỉ có mỗi Phương Niệm Dung, Phương Chính cũng hơi an tâm một chút. Bởi cái tiếp theo hắn cần làm, ít người biết lại càng tốt.
Phương Chính thu hồi tầm mắt, lấy ra một bức tranh treo tường. Chỉ là bên trên vẫn chưa có tranh vẽ, chỉ là một tờ giấy trắng.
Tiếp theo, Phương Chính nhẹ vẫy bút, điểm ra vài trăm vị mỹ nhân, chỉ để lại vừa đúng một vạn vị. Phần số lẽ ra ngoài, bị hắn kéo lại, dung nhập vào trong bức tranh trống trong tay.
Phương Niệm Dung ở ngoài nhìn, chỉ thấy những mỹ nhân này đi lại chỗ Phương Chính, sau đó bước vào trong giấy rồi biến mất. Mãi đến khi còn đúng một vạn người, Phương Chính hơi thu bút lại.
Hắn nhìn ngắm bức họa trong tay, hài lòng gật đầu. Sau đó đem tranh cuộn lại, lấy một sợi dây hồng cột ở giữa, còn thắt một cái nơ bướm. Thế này mới đem nó cẩn thận nhét vào ngực áo.
Tiếp theo, Phương Chính lấy ra một cái quyển trục. Quyển trục này rất dài, bình thường Phương Chính đều giấu nó trong giấy cổ, khi nào cần mới lôi ra. Mà một vạn vị mỹ nhân còn lại, toàn bộ đều đi vào trong quyển trục này.
Chờ đến khi “người” đi sắp hết, Phương Niệm Dung mới bắt đầu đi vào bên cạnh Phương Chính. Đợi đến lúc nàng tới gần Phương Chính, Phương Chính đã đem quyển trục cuộn lại rồi giấu đi. Phương Niệm Dung chỉ kịp nhìn thấy ở ngoài cùng của quyển trục có viết bốn chữ “những người khốn khổ”.
– Chúc mừng, cảnh giới lại tăng tiến.
Phương Niệm Dung cũng không quá để ý đến quyển trục, mỉm cười nói với Phương Chính.
Phương Chính khẽ gật đầu xem như hồi đáp, đồng thời đem bút, mực, nghiên, giấy đều thu vào không khiếu. Thế này mới quay lại nhìn Phương Niệm Dung, đồng thời đem bức họa nhét trong ngực áo lấy ra, vứt cho nàng, nói.
– Cho ngươi!
Phương Niệm Dung luống cuống chụp được, sửng sốt nhìn Phương Chính.
– Không biết còn tưởng ngươi đang vứt rác đó.
Nàng nói bằng giọng phàn nàn, nhưng trên mặt lại tràn ngập ý cười, lại hỏi.
– Ta có thể xem ngay không?
– Tùy tiện đi.
Phương Chính khoát tay.
Phương Niệm Dung chờ mong mở tranh ra, sau đó nụ cười trên mặt của nàng cứng đờ lại, vội vàng đem tranh khép lại.
Nàng chớp chớp mắt, hoài nghi chính mình nhìn lầm, lại mở ra xem lần nữa, sau đó lại vội vàng khép lại.
Phương Niệm Dung xoa xoa hai mắt, không tin, lại mở ra xem. Xác nhận không nhìn lầm, nàng thiếu chút nữa tức đến phun máu.
Trong tranh vẽ một người đang ngồi tựa bên bệ cửa sổ. Xung quanh có hoa mẫu đơn xinh đẹp, có cánh bướm rực rỡ. Người trong tranh hai mắt nhẹ nhàng khép, giống như đang ngủ say dưới nắng xuân ấm áp.
Nhưng vấn đề là, người trong tranh lại là Phương Yến Trung mà không phải là bộ dạng thật của Phương Niệm Dung.
Nhìn cái gương mặt râu ria bợm trợn, mày rậm tóc quăn, thân hình vạm vỡ, da đen lông rậm, nhưng lại làm ra cái dáng yểu điệu thục nữ, Phương Niệm Dung chỉ cảm thấy mắt mình mù đến nơi rồi.
– Ngươi… ngươi… ngươi…
Phương Niệm Dung toàn thân run rẫy, vừa giận vừa uất ức, nghẹn đến mức nói không nên lợi.
Phương Chính thấy vậy, nhịn không được cười lên ha ha, sau đó mới nói.
– Ngươi bình thường chính là khó xem như vậy đấy.
– Ngươi… ngươi…
Phương Niệm Dung chỉ về phía Phương Chính, ngón tay run rẩy kịch liệt, lại như cũ không biết phải nói cái gì.
Phương Chính lại cười, đi về phía cửa. Thời điểm lướt qua người nàng, ngón tay của hắn nhẹ điểm lên trên bức họa, sau đó mới nói.
– Cho nên, đừng có dùng thân phận hiện tại, đi làm bộ dạng đáng thương nữa. Rất đau mắt.
Nói xong, liền rời khỏi họa cung.
Phương Niệm Dung hơi sửng sốt, lại nhìn lại bức họa trong tay. Giờ khắc này, trong tranh đã không còn là một gã trung niên thô kệch, mà là một mỹ nhân tóc đen váy hồng.
Người trong tranh, là nàng, Phương Niệm Dung.