Chương 134: Tìm kiếm thành công
Vương Đình thánh cung, trong họa cung.
Phương Chính xoa xoa mí mắt, làm giảm bớt cảm giác khô nóng ở hai mắt.
Híp mắt nhìn bích họa quả thật là một việc vô cùng hành hạ đôi mắt.
Nhìn lâu như vậy, có thể nhìn ra ảo diệu gì hay chưa thì chưa nói được, nhưng nhìn thấy trước mắt tối đen, vạn vật chỉ còn hai màu trắng đen thì là việc vô cùng chắc chắn.
– Vẫn là tạm nghỉ mới được!
Phương Chính ngồi xoa đôi mắt một lúc, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài.
Rất nhanh, Phương Chính đi ra khỏi họa cung, cũng trở về chỗ ở của mình ở tầng tám. Mặc dù hắn vẫn luôn ở lại họa cung, nhưng là Phương Niệm Dung trước đó có đi nhận chỗ ở giúp hắn, hiện tại chỉ cần đi lên tầng tám, gọi Phương Niệm Dung một tiếng, nàng liền sẽ dẫn đường cho hắn.
Trở lại chỗ ở, việc đầu tiên Phương Chính phải làm là tắm rữa sạch sẽ, ăn một bữa no, lại ngủ một giấc. Đợi đến khi thức dậy, hắn đã tỉnh táo hơn rất nhiều. Chỉ là hắn không vội trở lại họa cung, mà là tự mình suy tư.
Phương Chính đã phát hiện ra điểm mấu chốt, nhưng lại không cách nào từ điểm mấu chốt đó pha giải toàn cục. Hiện tại cái hắn cần không phải là tiếp tục xem bích họa, mà là phải suy tư xem chính mình nên phá giải theo phương pháp nào.
Nghĩ một lúc lâu, Phương Chính cười khổ một cái.
Hắn căn bản nghĩ không ra cái gì cả.
Lại suy tư chốc lát, Phương Chính lấy ra Nhân Tổ truyện, lật xem quyển truyền thuyết nổi tiếng nhất thế giới này.
Truyền lại rằng…
Nhân Tổ rơi vào tử cảnh, ngã xuống Lạc Phách cốc, không thể ra ngoài.
Cổ Nguyệt Âm Hoang vì muốn cứu phụ thân trở về, đã đi tới Thành Bại sơn, muốn leo lên đỉnh núi, lấy được con Thành Công cổ duy nhất kia.
Chỉ cần đối Thành Công cổ hứa nguyện, Cổ Nguyệt Âm Hoang liền có thể đem Nhân Tổ cứu về.
Nhưng Cổ Nguyệt Âm Hoang vừa tới chân núi, đã bị Thạch Nhân cản trở.
Nguyên lai, con gái thứ hai của Nhân Tổ đi vào Thành Bại sơn, đã vô tình quấy nhiễu mộng đẹp của Ái Tình cổ.
Ái Tình cổ phẩn nộ, liền khái sáng cho Thạch Nhân, quấy nhiễu lại Cổ Nguyệt Âm Hoang.
Cổ Nguyệt Âm Hoang giết Thạch Nhân, đi lên giữa sườn núi.
Nhưng Ái Tình cổ vẫn chưa rời đi, nó xuất hiện trước mặt Cổ Nguyệt Âm Hoang, nói.
– Người a, ngươi quấy nhiễu mộng đẹp của ta, còn vọng tưởng lấy đi Thành Công cổ. Hiện tại ta đem Thành Bại sơn đánh sập, ngươi cứ thật tốt đi tìm con Thành Công cổ duy nhất kia trong hàng tỉ tảng đá đi. Ha ha ha.
Nói xong, Ái tình Tình cổ liền đánh tới Thành Bại sơn.
Thành Bại sơn cũng không giống như ngọn núi thông thường, nó là do rất nhiều viên đá nhỏ chồng chất thành.
Bị Ái Tình cổ và chạm, Thành Bại sơn ầm ầm sập đỗ.
Ái Tình cổ đắc ý dạt dào mà đi, để lại Cổ Nguyệt Âm Hoang mê mang nhìn đống đá lớn.
Làm sao để lấy được Thành Công cổ trong đóng đá hỗn loạn kia đâu?
Cổ Nguyệt Âm Hoang gặp khó, bất đắc dĩ trở về tìm Tư Tưởng cổ thỉnh giáo.
Tử Tưởng cổ sau khi nghe Cổ Nguyệt Âm Hoang kể lại xong, thở dài một tiếng.
– Ái Tình cổ trước nay đều là không phân rõ phải trái như vậy. Ai, cho dù là ta, hoặc là con của ta Trí Tuệ cổ, cũng không nguyện đối mặt với nó. Nay Thành Bại sơn sập, ngươi chỉ có thể dùng tay nhặt từng hòn đá, từ trong đó nhận ra Thành Công cổ. Trừ đó ra, không còn phương pháp khác.
Tư Tưởng cổ lại nói.
– Nhưng ngươi phải cẩn thận, trên Thành Bại sơn, kỳ thực có hai loại cổ. Một con Thành Công cổ ở cao nhất. Một con Thất Bại cổ ở chân núi. Thất Bại là mẹ của Thành Công, nhưng nó lại có rất nhiều con, những hòn đá này chính là huynh đệ tỷ muội của Thành Công cổ. Khi ngươi nhặt được những hòn đá này, sẽ phát sinh rất nhiều tình huống không thể tưởng tượng. Hiện tại, ta nói cho ngươi một cái bí quyết, chỉ cần trong lòng ngươi kiên trì niệm “ta” không ngừng, những tình huống không xong này sẽ dần dần biến mất.
Cổ Nguyệt Âm Hoang nghe xong, trong lòng không khỏi trầm trọng, nàng lại hỏi.
– Như vậy, ta nên làm thế nào mới nhận ra được tảng đá trong tay đâu? Thành Công cổ hoặc Thất Bại cổ lại có hình dáng thế nào?
Tư Tưởng cổ thở dài một tiếng.
– Chúng nó nhìn đều không sai biệt lắm, bất quá phân biệt cũng rất đơn giản. Ngươi chỉ cần tự tay cầm chúng nó, tự nhiên sẽ phát hiện ra thân phận của chúng nó.
– Ngươi muốn tìm được Thành Công cổ, Thất Bại cổ chính là uy hiếp lớn nhất. Ngươi ngàn vạn lần không thể cầm đến Thất Bại cổ, nếu không, ngươi sẽ hoàn toàn bị lạc, có nguy hiểm đến sinh mệnh.
Cổ Nguyệt Âm Hoang gật gật đầu, tỏ vẻ cảm tạ.
Trước khi nàng đi, Tư Tưởng cổ lại dặn dò.
– Ngươi cũng đừng nói là ta nói cho ngươi, vạn nhất Ái Tình cổ tìm tới ta liền phiền toái. Ở trước mặt tình yêu cuồng nhiệt cùng bướng bỉnh, tư tưởng cùng trí tuệ chỉ có thể nhượng bộ lui binh.
– Yên tâm đi, ta sẽ không vạch trần ngươi.
Cổ Nguyệt Âm Hoang đáp ứng, lại trở về Thành Bại sơn.
Nhìn một đống lớn hòn đá trước mắt, tâm tình nàng trầm trọng.
Thành công không phải có thể đạt được dễ dàng, muốn có thành công, sẽ phải cúi gập người, mạo hiểm thật lớn, cố gắng tìm kiếm.
Cổ Nguyệt Âm Hoang hít sâu một hơi, nhặt lên hòn đá thứ nhất.
Hòn đá này nhìn bình thường, nhưng khi bị Cổ Nguyệt Âm Hoang nắm lấy, lại hơi hơi chấn động.
Trên tay Cổ Nguyệt Âm Hoang liền xuất hiện một vết thương nhợt nhạt.
Đây không phải là Thành Công cổ, mà là huynh đệ tỷ muội của nó, một trong những đứa con của Thất Bại cổ.
Cổ Nguyệt Âm Hoang trong lòng kinh dị, vuốt ve vết thương ở mu bàn tay, trong lòng nhớ lại lời của Tư Tưởng cổ: “Khi ngươi nhặt được những hòn đá này, sẽ phát sinh rất nhiều tình huống không thể tưởng tượng. Hiện tại, ta nói cho ngươi một cái bí quyết, chỉ cần trong lòng ngươi kiên trì niệm “ta” Không ngừng, những tình huống không xong này sẽ dần dần biến mất.”
– Thì ra đây là tình huống không xong a.
Cổ Nguyệt Âm Hoang giật mình.
Nàng liền mặc niệm.
– Ta, ta, ta, ta…
Theo nàng không ngừng tự nói, vết thương trên mu bàn tay khép lại. Chỉ để lại một vết sẹo nhợt nhạt.
Nàng đem hòn đá trong tay ném qua một bên, lại nhặt hòn đá thứ hai.
Khi hòn đá nằm ở trong tay, trong lòng Cổ Nguyệt Âm Hoang run lên, một sự sợ hãi mãnh liệt đột nhiên sinh ra trong lòng.
Cổ Nguyệt Âm Hoang sợ hãi đến cả người phát run, thiếu chút nữa đã chạy trối chết khỏi nơi này.
Nhưng nàng kiên trì ở lại, không ngừng nói “ta”.
Hơn nửa ngày, nàng hoãn lại thần, sợ hãi trong lòng bị đuổi tản hơn phân nữa, nàng lại nhặt hòn đá thứ ba.
Hòn đá này, làm nàng thực chán ngán thất vọng. Nàng không nhịn được nghĩ.
– Ta muốn tìm được một con Thành Công cổ duy nhất trong hàng tỉ hòn đá ở đây, là việc khó khăn cỡ nào a. Ta còn phải làm đến khi nào đâu?
Nàng cơ hồ bất động, cảm thấy tương lại một mảnh tối tăm, muốn tìm đến Thành Công cổ, độ khó quá lớn quá lớn.
Nàng thiếu chút nữa từ bỏ, nhưng lại nghĩ đến phụ thân ở trong Sinh Tử môn.
– Nếu ta từ bỏ, phụ thân ai cứu?
Cổ Nguyệt Âm Hoang cả kinh.
– Không xong, ta suýt chút nữa quên niệm “ta”.
Cổ Nguyệt Âm Hoang lại mặc niệm một trận, tận lực đem chán nản trong lòng loại trừ, lại cúi người nhặt hòn đá.
Hòn đá thứ tư nằm trong tay, Cổ Nguyệt Âm Hoang liền khiếp sợ phát hiện, cáu mũi của mình xảy ra biến hóa, biến thành một cái mũi lớn.
Nàng lại niệm “ta” muốn làm cho cái mũi của mình khôi phục lại.
Mấy rất lâu, nàng tốn rất lớn khả năng, tiêu trừ cái mũi lớn. Nhưng cái mũi so với ban đầu lại sụp một ít.
Cứ như vậy, Cổ Nguyệt Âm Hoang không ngừng nhặt hòn đá, hy vọng ở trong đó tìm kiếm đến Thành Công cổ.
Nhưng trôi qua vô số ngày, nàng tìm được toàn là những đứa con khác của Thất Bại cổ.
Những hòn đá này, có làm cho nàng vết thương luy luy, có làm nàng lòng sinh giận dữ, tuyệt vọng, sợ hãi, còn có làm nàng biến thành đầu heo, dài ra đuôi chuột, vân vân.
Cho dù Cổ Nguyệt Âm Hoang không ngừng niệm “ta” nhưng chung quy vẫn có dấu vết lưu lại trên thân của nàng. Tích lũy tháng ngày, những dấu vết này làm nàng biết thành một con quái vật.
Nàng mọc ra thêm sáu cái đầu, ba cánh tay, năm cái đuôi, đầu người thân ngựa. Mười sáu chân, có chân có một đám lông rậm dày mềm mại, có chân che kín lớp vảy như vảy rắn, có chân có móng vuốt sắc bén, còn có chân lại cứng rắn vô cùng.
Đang trong quá trình tìm kiếm thành công, người thường trở nên thay đổi hoàn toàn.
Nhưng Cổ Nguyệt Âm Hoang cũng vì vậy mà trở nên cường đại hơn.
Đã trải qua nhiều như vậy, nàng so với phía trước càng mạnh hơn không chỉ mấy trăm lần. Những hòn đá này đã không thể mang lại cho nàng bao nhiêu phức tạp.
– Thành Công a, Thành Công, ngươi đến tột cùng ở nơi nào?
Bảy cái miệng của nàng đồng loạt mở ra, có hò hét, có tê rống, có thấp minh, có thiết ngữ.
Thất bại càng nhiều, trong lòng của nàng khát vọng thành công lại càng lớn.
Trải qua cố gắng không ngừng của nàng, hòn đá chưa nhặt càng ngày càng ít.
Cuối cùng, khi những hòn đá này chỉ còn lại hai khối, Cổ Nguyệt Âm Hoang không khỏi chần chờ.
Không nghi ngờ gì, hai hòn đá này, một khối là Thành Công cổ, một khối là Thất Bại cổ.
Nếu nàng nhặt đến Thành Công cổ, kia liền vui mừng. Nhưng nếu nhặt đến Thất Bại cổ, như vậy Cổ Nguyệt Âm Hoang sẽ hoàn toàn bị lạc, có nguy hiểm đến sinh mệnh.
Cho dù Cổ Nguyệt Âm Hoang đã biến thành quái vật, trở nên cường đại như thế, cũng không thể tránh khỏi.
Một bước thiên đường, một bước địa ngục, nên làm sao lựa chọn? Cổ Nguyệt Âm Hoang không thể không lâm vào do dự.
– Nếu sợ hãi thất bại mà không dám buông tay cược một lần, ta đây vĩnh viễn cũng không thành công! Ta hiện tại đã cường đại như thế, thành công đã muốn gần trong gang tấc. Cho dù lấy đến Thất Bại cổ, chỉ cần ta không ngừng niệm “ta” hẳn là có thể khiêng qua đi?
Cuối cùng, nàng cố lấy dũng khí, vươn tay, nhặt một hòn đá trong đó.
Nhưng bất hạnh là, nàng nhặt đến Thất Bại cổ.
Một loại mê mang trước nay chưa từng có, hoài nghi bản thân của mình ập đến người nàng.
– Ta, ta, ta…
Cổ Nguyệt Âm Hoang không ngừng niệm “ta” nhưng âm thành dần dần thấp xuống, cuối cùng bảy cái miệng của nàng đều dừng lại, ánh mắt tan rã dại ra.
Nàng lâm vào trong vô tận mê võng, hoàn toàn mất đi chính mình.
Người thất bại lớn nhất, chính là mất đi chính mình.
—–
Phương Chính đọc đến đây, nhịn không được cười nhạt một tiếng.
Nếu hắn là Cổ Nguyệt Âm Hoang, ngay thời khắc cuối cùng, hắn sẽ không lựa chọn nhặt lấy một khối, mà sẽ là hai tay nhặt lấy hai khối.
Vì cái gì phải chọn một trong hai đâu? Người trưởng thành phải là chọn hết a!
Lại nói, nếu thất bại lớn nhất là đánh mất chính mình, vậy kia thành công lớn nhất sẽ là tìm ra chính mình sao?
Không, Phương Chính cảm thấy, thành công lớn nhất hẵn phải là vượt qua chính mình. Mà Cổ Nguyệt Âm Hoang, nàng tuy thất bại, nhưng cũng thành công. Nàng thất bại trong việc tìm ra Thành Công cổ cứu phụ thân, nhưng nàng cũng thành công vượt qua chính mình.
Nàng vượt qua nội tâm chính mình biến hóa, nàng vượt qua thân thể chính mình biến hóa, nàng vượt qua nhưng cản trở trên đường, cũng vượt qua khoảnh khắc do dự cuối cùng.
Cổ Nguyệt Âm Hoang thất bại sao? Đúng, nàng thất bại, nhưng nàng cũng thành công. Chỉ là nàng không nhận ra nó mà thôi.
Phương Chính đem quyển Nhân Tổ truyện khép lại, thở dài.
Nhân Tổ truyện luôn có thể cho người ta ý tưởng đột phá, nhưng cũng không có nghĩa gặp khó đọc một cái liền được.
Tỉ như lần này, Phương Chính thật là nghĩ không ra cái gì tới. Chẳng lẻ nói chỉ cần thất bại vô số lần liền có thể tìm đến thành công sao? Cái này cũng quá tốn thời gian a, mà hắn thì không có nhiều thời gian như vậy.
– Kì thực nếu nói đoạn này không có chỗ giúp ích cũng không đúng. Nhưng nó phù hợp cho người theo biến hóa đạo, tỉ như sát chiêu ba đầu sáu tay của ba huynh đệ Lưu Văn Võ có thể phát triển thêm nếu tham khảo đoạn này một chút. Nhưng đó là biến hóa đạo, còn ta là họa đạo a.
Phương Chính chán nản thở dài, sau đó lại trầm tư chốc lát. Hắn lại cầm lấy Nhân Tổ truyện, lại muốn đọc tiếp. Nhưng động tác lật sách bỗng nhiên dừng lại.
– Biến hóa, biến hóa… Chimera! Đùng, Cổ Nguyệt Âm Hoang biến thành quái vật, đại khái giống chimera!
Phương Chính ánh mắt hơi sáng lên.
– Chimera là sinh vật cắt ghép từ nhiều loại khác nhau. Cắt ghép, chấp vá, lồng ghép vào nhau…
Phương Chính lẩm bẩm, đem quyển truyện bỏ xuống. Trong đầu hắn mơ hồ nghĩ đến một phương hướng. Nhưng hắn lại không biết phải diễn tả nó như thế nào.
– Ta phải trở lại họa cung!
Cuối cùng, hắn kêu khẽ một tiếng, đứng lên liền chạy vội ra khỏi chỗ ở.