Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
con-lon-son-danh-dau-thanh-thanh.jpg

Côn Lôn Sơn Đánh Dấu Thành Thánh

Tháng 2 24, 2025
Chương 565. Hậu Ký 6 Chương 564. Hậu Ký 5
hong-hoang-tien-dao-thong-than-tam-tieu-cau-ta-cho-luyen.jpg

Hồng Hoang: Tiễn Đạo Thông Thần, Tam Tiêu Cầu Ta Chớ Luyện

Tháng 1 9, 2026
Chương 256: Ra sức nghênh địch Chương 255: Vượt khó tiến lên
tu-than-tu-linh-thuat-vien-giao-sach-bat-dau-manh-len

Tử Thần: Từ Linh Thuật Viện Giáo Sách Bắt Đầu Mạnh Lên

Tháng 12 22, 2025
Chương 455: Đúc lại tam giới ( Đại kết cục ) Chương 454: Thiên Tỏa Trảm Nguyệt
de-quoc-vuong-quyen

Đế Quốc Vương Quyền

Tháng 12 15, 2025
Chương 650: "U ?" "Mà ?" "Phục ?" "Minh ?" (2) Chương 650: "U  ?" "Mà  ?" "Phục  ?" "Minh  ?" (1)
hong-lau-chi-kiem-tu-thien-ngoai-den.jpg

Hồng Lâu Chi Kiếm Từ Thiên Ngoại Đến

Tháng mười một 25, 2025
Chương 793: Đừng nóng vội, các ngươi một cái đều chạy không được (đại kết cục) Chương 792: Thử hỏi trên trời tiên nhân, ai dám đến đó nhân gian
dai-minh-cha-luan-tri-quoc-nguoi-that-khong-duoc.jpg

Đại Minh: Cha, Luận Trị Quốc, Ngươi Thật Không Được

Tháng 1 10, 2026
Chương 429: Triều đường nhiệt nghị sửa tài chương, miệng mồm mọi người xôn xao suy nghĩ trưởng (hạ) Chương 428: Triều đường nhiệt nghị sửa tài chương, miệng mồm mọi người xôn xao suy nghĩ trưởng (trung)
hong-hoang-gia-nhap-triet-giao-lao-tu-nguyen-thuy-hoi-han-khoc.jpg

Hồng Hoang: Gia Nhập Triệt Giáo, Lão Tử Nguyên Thủy Hối Hận Khóc

Tháng mười một 29, 2025
Chương 521: Chúng sinh chi đạo, duy nhất Chí Tôn (đại kết cục ) Chương 520: Vô số năm bố cục, đại diệt tuyệt
rut-ra-ky-nang-tham-do-dia-lao

Rút Ra Kỹ Năng, Thăm Dò Địa Lao

Tháng 10 27, 2025
Chương 937: Sinh động thanh âm (đại kết cục) Chương 936: Thâm thúy chi quang tiệc
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 132: Cơ duyên ngoài ý muốn
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 132: Cơ duyên ngoài ý muốn

Trong họa cung, Phương Chính chậm rãi dạo bước theo từng vách tường, quan sát thật kỹ lưỡng từng nét vẽ được in sâu trên vách đá.

Thánh cung tuy nguy nga tráng lệ, là dấu tích để lại của Cự Dương tiên tôn. Nhưng là thời gian trôi qua quá lâu, từng đời minh chủ nhập chủ Vương Đình, vật có giá trị ở đây sớm đã bị người lấy đi sạch.

Thậm chí trong năm trăm năm kiếp trước của Phương Nguyên, Trung Châu công chiếm phúc địa Vương Đình, đánh sập Chân Dương lâu, vơ vét toàn bộ chỗ tốt. Nhưng tại trong thánh cung, cũng là trắng tay mà về.

Mà trong nguyên tác, tòa thánh cung này cũng giống như vậy, hoàn toàn chỉ có giá trị làm chỗ ở, một chút điểm tốt cũng không có.

Giá trị duy nhất của nó, nằm ở trên đỉnh tầng tám.

Đỉnh tầng tám lúc này bằng phẳng trống trơn. Nhưng chờ đến khi bạo phong tuyết hoàn toàn bao phủ Bắc Nguyên, Chân Dương lâu sẽ xuất hiện ở tại nơi đó. Đó mới chân chính là chỗ tốt.

Phương Chính vẫn luôn nghĩ như vậy, vẫn luôn tin như vậy. Mãi đến hiện tại, đặt mình trong họa cung, hắn mới thật sự phát hiện. Nguyên lai nơi này vẫn còn chỗ tốt.

Bất quá, chỗ tốt này không phải ai cũng có thể phát hiện được.

Nếu không phải Phương Chính cách cảnh giới tông sư chỉ có một bước, hắn cũng không nhất định sẽ phát hiện ra. Hơn hết, bởi vì hắn là họa đạo chuẩn tông sư, nếu đổi lại là lưu phái khác, chắc chắn cũng nhìn không ra ở đây sẽ có điểm bất phàm.

– Thánh cung có tám đại chính cung, họa cung chỉ là một trong số đó. Nói cách khác, ở bảy cung còn lại, có khả năng cũng có ảo diệu bị ẩn giấu đi. Chỉ là không biết nó thuộc lưu phái nào, cũng cần tới trình độ nào.

Nghĩ nghĩ, Phương Chính khẽ lắc đầu.

Hắn biết rõ, chính mình là không đủ khả năng chạm tay vào bảy tòa chính cung còn lại. Thứ nhất hắn không có năng lực đó. Thứ hai, nếu hắn đạt được chỗ tốt ở đây, hay ở đây phát sinh dị động gì, Hắc Lâu Lan sẽ lập tức chú ý đến bảy chính cung còn lại.

Bất quá, chú ý thì chú ý, Phương Chính không tin sẽ thật sự có thêm người thứ hai tìm ra chỗ tốt. Rất đơn giản, Phương Chính tự tin không phải ai cũng làm được như hắn.

Muốn phát hiện manh mối, cần cổ sư có cảnh giới đủ cao, tệ gì cũng phải chuẩn tông sư.

Chuẩn tông sư không phải dễ đạt được, chỉ có cổ tiên mới chạm tới mức này. Cổ tiên lục chuyển đều là đại sư cảnh giới chủ tu, còn chuẩn tông sư, kia phải càng lên cao hơn nữa. Chỉ có số ít lục chuyển cổ tiên mới đạt được mức độ chuẩn tông sư trở lên.

Mà phúc địa Vương Đình là cấm cổ tiên tiến vào. Ngũ chuyển trở xuống, đại sư đã là đếm được trên đầu ngón tay, nói gì đến cao hơn một chút là chuẩn tông sư.

Cho nên, việc không ai nhìn ra ảo diệu trong thành cung, cũng là việc rất dễ hiểu.

Phương Chính đi từng bước nhỏ, ở mỗi bức họa mỹ nhân, hắn đều quan sát thật lâu.

– Lang Vương đại nhân, mời đi bên này!

Trong lúc Phương Chính đang quan sát, cửa bên hông mở ra, hai người đi vào. Một người là cổ sư tiếp dẫn, người còn lại là người quen, Phương Nguyên.

Bởi vì Phương Chính lúc này đứng ở góc tường, hai người vừa vào còn chưa phát hiện. Cổ sư tiếp dẫn tận chức tận trách giới thiệu, Phương Nguyên lại chỉ thờ ơ xem một vòng.

Nhưng lúc Phương Nguyên xoay người rời đi, hắn liền nhìn thấy Phương Chính đang đứng đưa lưng về phía mình, ngẩn ngẩn ngơ ngơ nhìn vị mỹ nhân trên tường. Bộ dạng như si như mê, không cách nào dứt ra.

Mày Phương Nguyên không khỏi hơi nhíu một chút. Hắn quay đầu nhìn lại toàn bộ họa cung một lần, sau đó lại nhìn Phương Chính, trong lòng mơ hồ nhận ra vài thứ.

– Họa đạo… chẳng lẻ nói…

Phương Nguyên trong lòng tự lẩm bẩm, nhưng ngoài mặt lại không có biểu cảm nào. Hắn xoay đầu ra khỏi họa cung, trong suốt quá trình vào họa cung đến rời đi, đều không có làm phiền đến Phương Chính.

Người ngoài có thể không biết. Nhưng Phương Nguyên biết rõ cảnh giới họa đạo của Phương Chính đã ở mức nào. Nếu nói ở họa cung thật sự có gì, e gần toàn bộ những người có mặt trong phúc địa Vương Đình lúc này, chỉ có một mình người đệ đệ thân ái này của hắn là có năng lực nhìn ra.

Tuy nói Phương Nguyên và Phương Chính cũng thuộc về kiểu nửa đối địch. Nhưng Phương Nguyên không có ý định đi phá rối Phương Chính. Cản cơ duyên của người, như là giết chết cha mẹ của người. Nếu mà Phương Nguyên lúc này phá hoại chỗ tốt của Phương Chính, đảm bảo Phương Chính sẽ chém hắn không trượt phát nào.

Cho dù chiến lực của Phương Nguyên bây giờ đã rất mạnh. Có thể nói là cho dù mấy ngũ chuyển cường giả từng chết ở Tam Xoa sơn như Thiết Mộ Bạch, Vu Quỷ, Khô Ma có sống lại, lại công bằng chiến đầu, Phương Nguyên vẫn có tự tin đem họ chém giết.

Nhưng là nói đến Phương Chính, Phương Nguyên như cũ cảm nhận được, chính mình vẫn như cũ đánh không lại người đệ đệ này. Nếu Phương Chính thật sự nổi sát tâm với Phương Nguyên, khả năng Phương Nguyên bị giết là rất cao.

– Trong lúc bất chi bất giác, đệ đệ thân ái này của ta thế mà lại đi tới được mức độ như vậy.

Phương Nguyên không khỏi thật lòng cảm khái.

Bản thân hắn chưa từng lơ là, chưa từng thả lỏng qua, vẫn luôn một mực phấn đấu cùng cố gắng. Đi đến hôm nay, thành tựu của hắn nói ra đã làm cho vô số người trợn mắt há mồm. Nhưng khi nhìn lại, Phương Chính vẫn như cũ đi ở phía trước Phương Nguyên.

Là vì Phương Chính có tư chất tốt? Là vì hắn có hệ thống bên người?

Cái đó đúng!

Nhưng Phương Nguyên biết rõ, Phương Chính cũng giống như chính mình, chưa từng dừng việc tu hành dù chỉ một giây một phút.

Có tư chất, có tài nguyên, nhưng không có cố gắng, cuối cùng cũng chỉ là phế vật bỏ đi.

Còn may là Phương Nguyên không biết rõ về Phương Niệm Dung, bằng không nhất định sẽ lấy nàng ra làm ví dụ thực tế.

Phương Nguyên rời đi, Phương Chính lúc này lại đi qua trước bức họa mỹ nhân khác. Mới vừa rồi nhập tâm, hắn kì thực cũng không phát hiện có người đến.

Phương Chính cứ như vậy một mực ở họa cung, xem xét từ bức họa một. Nơi này hơn tám vạn bức họa, hắn đều xem không bỏ sót bức nào. Vì vậy mà bỏ ra cũng không ít thời gian.

Họa cung lâu lâu cũng sẽ có người đến tham quan, những người này nhìn thấy Phương Chính cũng có ngoài ý muốn, nhưng lại không ai đến làm phiền hắn. Dù có thì cũng bị hắn lơ đi mà thẹn quá thành giận bỏ đi.

Mà bản thân Phương Chính, nhập tâm quá mức nên cũng không phát hiện ra có người tới người đi. Hắn chỉ như cũ im lặng, nhìn xem từng bức họa một.

Thời gian trôi qua, một ngày, hai ngày, ba ngày, năm ngày, mười ngày, nửa tháng. Phương Chính vẫn như cũ không rời họa cung nửa bước.

Phương Niệm Dung nhiều lần đến tìm cũng chỉ có thể đứng nhìn, Hắc Lâu Lan cũng vài lần cử người tới tìm Phương Chính nói chuyện, ngõ ý mời chào, nhưng như cũ không cách nào xen vào thế giới riêng của Phương Chính.

Lại vài ngày đi qua, trong phúc địa đột nhiên xuất hiện chấn động.

Chấn động cũng không lớn, chỉ là mặt đất hơi run lên nhè nhẹ.

Nhưng trên đỉnh thánh cung, nơi vốn trống không lại đột nhiên xuất hiện đoàn ánh sáng. Ánh sáng rực rỡ như ánh mặt trời, bao phủ lấy trên đỉnh thánh cung, tia sáng kéo dài ra bốn phía.

Ánh sáng kéo đài trong thời gian ba tách trà, sau đó lại từ từ tiêu tán. Mà trên đỉnh tầng tám vốn không có vật gì, lúc này lại xuất hiện một tòa tháp.

Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu!

Tòa tháp nhìn như búp măng mùa xuân, cao ngất gầy yếu, đứng lặng thẳng tắp.

Toàn bộ tòa tháp mờ mờ ảo ảo, tỏa ra ánh sáng sặc sỡ muôn màu, nhìn như một đoàn chất lỏng màu sắc sặc sỡ có hình dạng tòa tháp, không ngừng chập chờn lắc lư.

Đây mới chỉ là hình thái ban đầu của Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu, phải chờ thêm một đoạn thời gian, khi mà phòng tuyết bên ngoài lan ra càng rộng. Các tòa tháp nhỏ được bố trí khắp nơi trong phúc địa chìm xuống đất. Đến lúc đó, Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu mới ổn định lại từng tầng một. Khi đó mới có thể để người ta tiến vào.

Nhưng chỉ có những người mang huyết mạch của Cự Dương tiên tôn mới có thể đi vào, người khác cần phải có lai khách lệnh từ chỗ Hắc Lâu Lan, mới có thể đi vào.

Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu xuất hiện gây ra động tĩnh, làm Phương Chính đang chuyên chú cũng bị ảnh hưởng. Hắn hơi nhíu mày nhìn về đỉnh đầu, đáng tiếc là chỉ có thể nhìn thấy đỉnh của họa cung, căn bản nhìn không tới bên ngoài. Dù vậy, Phương Chính cũng đại khái biết được là việc gì xảy ra.

– Xem ra là Chân Dương lâu đã xuất hiện. Vậy ra ta đã ở đây cũng khá lâu rồi.

Phương Chính lẩm bẩm, lại nhìn lên bích họa.

– Mà thôi, cũng không vội. Vẫn là tiếp tục xem đi thôi.

Nói xong, hắn lại lần nữa tập trung tinh thần, tiếp tục xem tranh.

Ban đầu hắn chỉ xem từng vị mỹ nhân một, sau đó là xem cùng lúc hai vị, lại sau nữa là tăng lên cùng lúc bốn vị. Dần dần, Phương Chính lui ra xa, một lần liền xem hết toàn bộ một vách tường. Tiếp đến phía sau, Phương Chính nằm ở giữa họa cung, ánh mắt nheo lại, mượn góc độ để nhìn xem cả bốn vách tường.

Khi ánh mắt của hắn khép hờ, hình ảnh có thể nhìn thấy liền nhòe đi, cuối cùng chỉ còn lại những mãnh màu mơ hồ trù tượng hòa quyện vào nhau. Theo ánh mắt ngày càng hẹp lại, những mãng màu càng trở nên mong lung hơn, gần như chỉ còn lại hai sắc thái là trắng và đen.

Nhưng đến lúc này, trong hình ảnh mơ hồ, Phương Chính lại phát hiện những đường nét ẩn sâu trong đó.

Phát hiện này, làm hắn trong lòng kích động không thôi. Nhưng hắn lại không có phản ứng nào, vẫn bảo trì trạng thái hiện tại. Chỉ là trong đầu lại hồi tưởng lại toàn bộ bích họa, muốn đem những đường nét mình nhìn thấy lúc này, đối chiếu lại với bích họa khi nhìn bằng mắt thường.

Chỉ là việc này cũng không hề đơn giản gì.

Thời gian lại trôi qua nửa tháng, trong lúc Phương Chính nằm như cái xác chết trong họa cung, bên ngoài thành cung đã là tràn ngập chờ mong cùng kích động.

Vài ngày trước, tầng thứ nhất của Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu chính thức mở ra. Hắc Lâu Lan đầu tiên một mình tiến vào, nhưng sau đó không lâu, hắn đem theo một thân thương thế ảm đạm trở ra.

Hắn nghỉ ngơi chỉnh đốn không lâu, liền dẫn theo người của Hắc gia, lần thứ hai đi vào.

Đây là vì người Hắc gia trong người cũng có huyết mạch của Cự Dương tiên tôn, có thể tiến vào trong. Hơn hết còn là người nhà, sẽ không sợ chỗ tốt bị phân ra ngoài.

Nhưng là khi Hắc Lâu Lan trở ra, vẫn như cũ ảm đạm thất bại, một đám người đi theo, cũng chỉ có sáu người còn sống quay về.

Trong thời gian ngắn, có không ít tin đồn về Chân Dương lâu lan truyền ra ngoài.

Có người nói vượt cửa ải gian nan, bước đi duy gian. Cũng có ngươi nói thu hoạch phong phú, làm người kích động.

Trong lúc nhất thời, lòng người kích động.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tong-man-cung-mieu-nuong-khong-don-gian-thuong-ngay.jpg
Tổng Mạn: Cùng Miêu Nương Không Đơn Giản Thường Ngày
Tháng 12 9, 2025
tu-chu-thien-huong-ve-bat-canh-cung.jpg
Từ Chư Thiên Hướng Về Bát Cảnh Cung
Tháng 1 15, 2026
fairy-tail-ma-phap-cua-ta-la-muto-yugi-nhom-the
Fairy Tail: Ma Pháp Của Ta Là Muto Yugi Nhóm Thẻ
Tháng 1 2, 2026
tro-lai-nien-dai-tu-quoc-doanh-tiem-com-bat-dau.jpg
Trở Lại Niên Đại: Từ Quốc Doanh Tiệm Cơm Bắt Đầu
Tháng 2 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved