Chương 131: Thánh cung
Khoảng cách ngày càng gần, một tòa cung điện nguy nga chậm rãi lộ ra toàn cảnh của nó.
Nó có tám tầng, cao tới tám trăm trượng. Tầng thứ nhất, cũng là tầng trệt, chiếm diện tích rộng nhất. Tầng thứ hai ở trên, tầng thứ ba lại lên trên.
Mỗi một tầng, đều có một vòng tường thành. Từ trên cao nhìn xuống, tám vòng tường thành sẽ xếp thành tám vòng tròn đồng tâm.
Tường thành trắng như tuyết, dày ba trượng, nối liền một mạch, không có một khe hở. Dọc theo tường thành, từng tòa tháp đặt cách đều nhau. Mỗi tòa tháp mang một màu sắc khác nhau, xích chanh hoàng lục thanh lam tử, nằm xen kẽ nhau
Từng tầng từng tầng xếp chống lên nhau, cả thánh cung thoạt nhìn giống như một nhọn núi cao ngất.
Theo hai người Phương Chính, Phương Niệm Dung cấp tốc đến gần, toàn bộ thánh cung giống như nhô lên khỏi mặt đất, vươn lên trời cao, khí tức xuyên thấu trời đất.
Thánh cung thật tráng lệ!
Phương Chính và Phương Niệm Dung nhìn thấy, cũng là không nhìn được trầm trồ.
Cả hai ngồi trên lưng Tiểu Hổ, bay vút qua bầu trời, khiến không ít người ở trong thánh cung chú ý.
Trong thánh cung hiện tại có hơn vạn người đóng quân. Những ngươi này là vận khí tốt, vừa vào liền đến gần thánh cung, cho nên đến trước.
Phương Niệm Dung ban đầu cách thánh cung cũng không có xa, nếu không phải bị Phương Chính kéo đi, nàng chỉ cần tốn một ngày đường là đi tới thánh cung. Nhưng Phương Chính thì ngược lại, vị trí của hắn, nếu đi thẳng một mạch cũng mất khoảng nửa tháng mới tới.
Hắc Lâu Lan ở trong thánh cung cũng biết được người tới, hắn thân là minh chủ, cũng là Vương Đình chi chủ, cho nên vừa vào liền đã ở trong thánh cung. Lúc này liền ra lệnh, các cổ sư tiếp đón cũng lặp tức làm ra phản ứng.
Đợi đến khi hai người đi xuống, đã có cổ sư đứng ở cửa thánh cung chờ đợi.
Phương Chính liền để Tiểu Hổ tự do tìm chỗ ở bên ngoài, sau đó mới cùng Phương Niệm Dung song song đi tới cửa vào.
Cổ sư tiếp đón nhìn thấy cả hai, vội vàng đi lên, cười tươi nói.
– Nguyệt Quang Đao Khách đại nhân, Kim Giao Vương đại nhân, hai ngài đã trở về. Ta rất vinh dự được dẫn hai ngài vào thành. Phủ của hai ngài đều ở tầng tám, đã được quét dọn sạch sẽ.
– Không vội, trước dẫn chúng ta đi tham quan.
Phương Niệm Dung định gật đầu, Phương Chính đã trước tiên đáp.
Hắn là đang lười, sẵn tiện lúc đi thì đi cho xong, về đến chỗ ở rồi, hắn liền sẽ không bước ra ngoài.
– Đó là vinh hạnh của ta. Hai vị đại nhân, mời.
Cổ sư tiếp dẫn cười gật đầu, làm ra động tác mời liền dẫn hai người đi vào.
Thánh cung rất rộng, nhưng ở đây ai cũng phải đi bộ, không được cưỡi thú, cũng không được phép bay. Đây là thể hiện lòng tôn kính đối với chủ nhân thật sự của nơi này, Cự Dương tiên tôn.
Cự Dương tiên tôn khi còn sống có bốn tòa địa tẩm cung, cùng một toà thiên tẩm cung. Thánh cung là một trong bốn tòa địa tẩm cung, trở thành nơi trọng yếu nhất của phúc địa Vương Đình. Ba tòa địa tẩm cung khác thì ở Nam Cương, Đông Hải, Tây Mạc, chỉ là cụ thể ở đâu thì không ai biết.
Thiên tẩm cung trước đây nằm ở Trung Châu, hiện tại đã được di dời về Trường Sinh Thiên. Trường Sinh Thiên, đối với người Bắc Nguyên, địa vị tương đương Thiên Đình ở Trung Châu. Một lòng hướng về, lại không biết là nó thật sự có ở đó hay không.
Trong lịch sử, có tất cả mười vị đạt đến cửu chuyển, được xưng tiên tôn, ma tôn.
Mười người này, từ nam tới bắc, xuyên suốt lịch sử, theo thời đại viễn cổ, đến thời đại thượng cổ, rồi đến thời đại trung cổ, xong đến thời đại cận cổ. Mỗi người đều là cường giả tại thời đại của mình, tung hoành khắp nơi, thiên hạ vô địch. Đồng thời, cũng là có tự thân đặc sắc, không ai giống ai.
U Hồn ma tôn thị sát, Hồng Liên ma tôn thần bí, Tinh Túc tiên tôn trí tuệ, Nhạc Thổ tiên tôn không tranh với đời…
Đồng dạng, Cự Dương tiên tôn cũng là một truyền kỳ nhân vật tràn ngập sắc thái.
Hắn vốn là ma đạo cổ sư, sinh ra ở Bắc Nguyên. Cả đời phúc duyên không ngừng, may mắn liên tục. Gặp dữ hóa lành, còn có thể hóa tai thành phúc.
Trở thành cổ tiên, hắn phong lưu thành tính, không người có thể ngăn. Ngay cả tiên tử của Linh Duyên trai ở Trung Châu, cũng bị hắn nạp thành thiếp.
Cũng vì như vậy, Linh Duyên trai nhận hắn thành rể, từ đó chuyển thành chính đạo.
Trở thành tiên tôn, hắn lên Thiên Đình, trở thành Thiên Vương đời thứ tư. Sau đó lần lượt thành lập ngũ đại tẩm cung, có được mấy ngàn vạn phi tần.
Cự Dương tiên tôn tinh lực tràn đầy, mấy ngàn tuổi, vẫn từ khắp nơi chiêu nạp về rất nhiều cô gái, làm phong phú hậu cung của chính mình.
Cho nên, trong tất cả các tôn giả, Cự Dương tiên tôn là người có con cái nhiều nhất.
Con cái của hắn nhiều lắm, nhiều đến mức có vô số đứa hắn không gọi ra tên được.
Những đứa con này từng trải rộng ngũ vực, nay tập trung ở Bắc Nguyên. Trong người họ có huyết mạch của Cự Dương tiên tôn, thành lập bộ tộc, sẽ gọi chung là hoàng kim gia tộc.
“Huynh đệ như tay chân, nữ nhân như quần áo” “độc chiếm thiên hạ!” “Vẻ đẹp là đồ cưới trời sinh của nữ nhân” “Hận không thể cưới hết nữ tử trong thiên hạ!” Đều là câu nói của Cự Dương tiên tôn.
Mặc cho thương hải tan điền, thời gian trôi qua, thì dấu ấn hắn để lại trong lịch sử vẫn như cũ tỏa sáng.
Hơn nữa ở Bắc Nguyên, hoàng kim gia tộc nắm giữ toàn bộ đại cục, cho nên Cự Dương tiên tôn vẫn như cũ ảnh hưởng mỗi một thế hệ.
Có thể nói, Cự Dương tiên tôn được biết đến nhiều nhất ở tính phong lưu. Cho nên đối với những nữ nhân như Phương Niệm Dung, Cự Dương tiên tôn còn giống ma đầu hơn mấy vị như Vô Cực ma tôn, Hồng Liên ma tôn,…
Mà với Phương Chính, hiện tại nghĩ đến Cự Dương tiên tôn, hắn lại đột nhiên nghĩ đến những thứ khác. Lúc đọc nguyên tác, hắn đối với Cự Dương tiên tôn ấn tượng rất đơn giản, yếu sinh lí, hậu cung đông, người khai sáng vận đạo, khai sáng huyết đạo.
Nhưng hiện tại, hắn mơ hồ nhận ra cái gì đó. Chỉ là trước mắt, Phương Chính tạm thời không muốn đi suy xét tới cùng mà thôi.
Theo cổ sư tiếp dẫn đi vào thánh cung.
Trong thánh cung, có rất nhiều đình, đài, cung điện, đình viện. Từ ngoài nhìn vào, mái hiên cong lên, ngói đồng dát vàng, xa hoa tráng lệ.
Các kiến trúc xây dựng riêng biệt, xếp chồng lên nhau. Có nơi rộng lớn thoáng đãng, uy nghiêm trang nhã. Có nơi lại là các dãy hành làng đan xen, điện phủ chằng chịt, không gian khúc chiết phức tạp.
Mà ở trong các đình đài điện đường, tất cả các trụ cột, lan can đều có bức họa tiên diễm cùng các loại hoa văn trang trí, tràn ngập xa hoa phú quý.
– Hai vị đại nhân, nơi này là Di Nhạc cung. Khi Cự Dương tổ tiên vĩ đại còn ở thánh cung, mỗi ngày ngài đều ở tại nơi này tổ chức buổi lễ âm nhạc long trọng. Theo sử sách ghi lại, mỗi một lần lễ mừng, đều sẽ có rất nhiều phi tần tranh nhau hiến vũ, để đoạt được sự ưu ái của Cự Dương tổ tiên.
– Hai vị đại nhân, nơi này là Xuân Thang điện, nơi này có được ôn tuyền lớn nhất Bắc Nguyên. Cự Dương tổ tiên cách bảy ngày, đều mời trăm hay hơn ngàn vị phi tần, cùng nhau ngâm mình, chơi đùa ở đây.
– Nơi này là Phiêu Hương viện, Cự Dương tổ tiên từng đem “tửu trì” “nhục lâm” trong thần thoại di chuyển đến đây. Mỗi buổi sáng, nhục lâm sẽ cho ra đủ loại trái cây và thịt ngon. Mỗi buổi tối, tửu trì sẽ cho ra các loại rượu ngon.
Mỗi khi đến một chỗ, cổ sư tiếp dẫn đều sẽ giới thiệu một phen, khả năng ăn nói khá tốt.
Phương Chính cùng Phương Niệm Dung song song đi dạo, nhìn xem xung quanh, cảm thấy cũng mở mang tầm mắt không ít.
Đến tầng thứ tư, cổ sư tiếp dẫn đưa hai người đi tới chính điện.
– Hai vị đại nhân, nơi này là một trong tám đại chính cung của thánh cung, họa cung. Cự Dương tổ tiên đa tài đa nghệ, nhất là am hiểu vẽ mỹ nhân. Bích họa trong cung này đều do ngài ấy tự tay vẽ ra. Mời đi bên này!
Cổ sư tiếp dẫn mở cửa bên hông của cung điện ra, mời Phương Chính, Phương Niệm Dung đi vào.
Tám tòa chính điện của thánh cung đều có cửa chính, nhưng chỉ có một mình Cự Dương tiên tôn có thể đi qua. Cho dù Cự Dương tiên tôn đã mất đi rất lâu, nhưng quy củ này vẫn còn được lưu truyền tới này. Hậu nhân đều tuân thủ nó, đây cũng là thể hiện sự kính sợ cùng kính yêu đối với Cự Dương tiên tôn.
Đi vào trong cung điện, một bức bích họa to lớn che phủ toàn bộ tầm mắt.
Họa cung trống không, chỉ có bốn vách tường. Trên tường lại vẽ rất nhiều kiểu dáng mỹ nhân, có xinh đẹp quyến rũ, có trong sáng ngây thơ, có cười tươi rạng rỡ, cũng có trầm tư suy ngẫm. Mỗi vẻ mỗi thần thái đều khác nhau, nhưng cũng đều làm lòng người lay động. Nhìn thoáng qua, ước chừng cũng có hơn tám vạn người.
Nhìn thấy những bức bích họa này, Phương Chính lập tức sửng sờ ngây tại chỗ, thậm chí lời nói tiếp theo của cổ sư tiếp dẫn hắn cũng không nghe lọt.
Thân là họa đạo chuẩn tông sư, trong mắt Phương Chính, những bức họa này không chỉ đơn giản là vẽ lại mỹ nhân như người khác thấy. Nhưng là, trong lúc nhất thời, Phương Chính lại không biết được rốt cục là nó bất phàm ở nơi nào.
– Là cảnh giới của ta không đủ? Còn là ta nghĩ quá nhiều?
Phương Chính trong lòng tự hỏi. Nhưng là cảm giác trong lòng lại nói cho hắn biết, đây nhất định là cơ duyên, cơ duyên để hắn đột phá lên họa đạo tông sư.
Trong lúc Phương Chính sửng sờ, Phương Niệm Dung đã hết hứng thú với nơi này. Nếu ở đây vẽ mỹ nam thì nàng nhất định sẽ nhìn nhiều một chút. Nhưng là mỹ nữ, vậy liếc qua cái liền thôi.
Nhưng là khi nàng định cùng cổ sư tiếp dẫn rời đi, nàng lại đột nhiên phát hiện, Phương Chính thế mà lại đứng ngốc tại chỗ, thẩn thờ nhìn bức bích họa.
– Nhất Hàn?
Phương Niệm Dung khó hiểu nhỏ giọng gọi.
Cổ sư tiếp dẫn nhìn lại, thấy Phương Chính đờ đẵng, trong lòng có chút suy nghĩ, hơi liếc nhìn Phương Niệm Dung. Trong mắt hắn, phản ứng của Phương Chính mới giống như phản ứng của một nam nhân bình thường nên có.
– Nhất Hàn? Nhất Hàn! Bạch Nhất Hàn!
Phương Niệm Dung cũng cảm thấy Phương Chính là bị mỹ nhân mê hoặc, trong lòng trở nên tức tối không thôi. Nàng liên tục gọi, càng gọi càng lớn tiếng, thậm chí hét lên vào tai Phương Chính.
Phương Chính bị hét cho giật mình, không tình nguyện chuyển mắt nhìn về phía Phương Niệm Dung, sau đó lại tiếp tục quan sát bích họa, lạnh nhát nói.
– Các ngươi đi trước! Ngươi giúp ta xem phủ của ta ở đâu luôn đi! Ta ở lại đây, chốc lát lại đi sau.
– Ngươi… Ở đây có gì đáng ở lại chứ?
Phương Niệm Dung giận dỗi, muốn đem Phương Chính kéo đi. Nhưng lập tức bị hắn liếc mắt một cái, làm nàng không khỏi buông hắn ra.
Ánh mắt vừa rồi của Phương Chính, sắc bén đến mức khiến nàng có cảm giác, nếu chính mình còn dám lôi kéo tầm mắt của hắn khỏi bức bích họa, hắn sẽ ngay lập tức chém chết nàng.
Nhìn thấy Phương Chính đem hết chú ý đặt lên bích họa, Phương Niệm Dung cảm thấy trái tim rất khó chịu, nhưng lại không biết làm sao, chỉ có thể giận dỗi giậm chân một cái, xoay đầu nói với cổ sư tiếp dẫn.
– Đi! Không đi dạo nữa, đưa ta về chỗ ở!
– A.
Cổ sư tiếp dẫn kêu khẽ một tiếng, do dự nhìn xem bóng lưng của Phương Chính. Cuối cùng chỉ có thể cắn răng, đem Phương Niệm Dung dẫn đi. Chỉ là hắn trong lòng đã hạ quyết tâm, phải nhanh chóng báo lại việc này cho Hắc Lâu Lan.