Chương 130: Tìm một chút truyền thừa
Phương Chính mở mắt ra, cảnh vật trước mắt đã hoàn toàn thay đổi.
Bầu trời màu đạm kim, mặt đất đầy hoa cỏ như xuân. So với bên ngoài tràn đầy phong tuyết hoàn toàn là hai thế giới trái ngược.
Phương Chính nhìn quanh một vòng, nơi này chỉ có một mình hắn. Đối với cái này, hắn một chút cũng không ngoài ý muốn.
Mặc dù tất cả mọi người là vào cùng một cánh cửa, nhưng khi tiến vào, mọi người sẽ bị tùy ý truyền tống đến một góc nào đó trong phúc địa, cho nên nhất định sẽ phân tán.
Dựa theo ước định, Phương Chính cần tiến về trung tâm phúc địa tập hợp. Ở đó có hành cung mà Cự Dương tiên tôn từng ở lại, Bắc Nguyên thánh cung.
Về phần Chân Dương lâu, vậy thì nằm ở ngay trên Bắc Nguyên thánh cung, chỉ là cần qua một khoảng thời gian nữa nó mới mở ra.
Phương Chính đem ốc tích cổ trong không khiếu lấy ra, sau đó lại thúc giục con mắt do thám, thả ra toàn bộ răng của nó, phân tán ra xung quanh để thăm dò. Sau đó chui vào trong ốc tích cổ, ung dung vô cùng.
Ốc tích cổ hình dạng một con thằng lằng, nó có thể tự mình di chuyển. Dù không tính nhanh, nhưng Phương Chính cũng không vội lên đường nên cũng không để ý.
Lại nói, trong phúc địa Vương Đình cũng không cấm cổ sư dùng cổ trùng, cho nên Phương Chính cũng không bị hạn chế gì cả.
Ngồi trong ốc tích cổ, Phương Chính đầu tiên là chú ý đến hệ thống.
Bước chân vào phúc địa Vương Đình, nhiệm vụ cưỡng chế thứ hai hắn nhận được cũng liền hoàn thành. So với nhiệm vụ hắn từ bỏ lúc trước, nhiệm vụ này chỉ là tốn thời gian, nhưng lại nhẹ nhàng vô cùng. Thậm chí ngay từ đầu Phương Chính cũng không cần phải suy tính gì cho nó cả, chỉ gia nhập liên quân, sau đó là thuận theo tự nhiên liền hoàn thành.
Nhưng dù vậy, phần thưởng đùng là không chê vào đâu được.
Nhận xong phần thưởng, Phương Chính xem cũng không xem, liền vội vàng chạy vào cửa hàng. Rất nhanh liền tìm đến vật cần mua.
Một cái cổ phương, cấp bậc thập chuyển.
Cái cổ phương này, Phương Chính nhìn trúng từ thật lâu. Trải qua mười mấy năm dài, bỏ ra rất nhiều công sức cày cuốc nguyên điểm, mua lấy từng phần từng phần nhỏ. Đến hiện tại, hắn đã mua được sáu phần mười cổ phương.
Mà khoảng thời gian gần đây, sau khi vượt qua địa tai lần trước đến giờ, cộng với nhiệm vụ cưỡng chế vừa hoàn thành, Phương Chính chỉ còn thiếu hơn ngàn điểm Thiên Ngoại Chi Ma liền đủ.
Nhìn số điểm mình thiếu, Phương Chính suy tư chốc lát, nghĩ xem là nên bán tháo một đám đồ trong túi đồ, còn là chờ chút làm thêm vài cái nhiệm vụ.
Vừa suy tư, Phương Chính vừa nhìn xem bản nhiệm vụ của chính mình.
Rất tốt, nhiệm vụ phát sinh của mình đang trống, của Kim Quảng đồng dạng đang trống, còn lại ba phân thân, đều là nhiệm vụ dài hạn. Tỉ như Hắc Dạ là thống nhất đản nhân, thành lập vương quốc.
Suy tư chốc lát, Phương Chính lấy ra bookmark, liên lạc với Kim Quảng.
Phúc địa Vương Đình tràn ngập cơ duyên, trong này có không ít truyền thừa do mấy đời cổ sư đi trước để lại. Phần lớn cấp bậc đều là tam tứ chuyển, nhưng cũng là cơ duyên không kém cạnh.
Phương Chính dự định, nhận lấy một cái nhiệm vụ phát sinh liên quan đến việc này.
Mà giữa hắn và Kim Quảng, chỉ cần một bên nhận là đủ.
Hiện tại liên lạc với Kim Quảng, là muốn nhìn xem ai đang cách xa vị trí thánh cung hơn. Người gần hơn sẽ nhận nhiệm vụ, từ đó tranh thủ thời gian tìm kiếm, mà ở xa thì tranh thủ đuổi đường, tự tìm một cái nhiệm vụ phát sinh khác.
Trao đổi chốt lát, Phương Chính liền đứng ra nhận nhiệm vụ tìm truyền thừa. Lí do lại không phải vì hắn ở gần, mà là vì hắn có con mắt do thám, có thêm Phương Niệm Dung buff khí vận. Khả năng tìm ra truyền thừa lớn hơn.
Quyết định xong, Phương Chính liền liên lạc Phương Niệm Dung, rất nhanh liền thông qua bước nhảy alpha, đem nàng rước lại chỗ mình.
– Làm sao? Vừa rời khỏi chút liền nhớ ta rồi?
Vừa gặp mặt, Phương Niệm Dung liền châm chọc hỏi.
Phương Chính lập tức điểm cái gật đầu, thản nhiên đáp.
– Là rất nhớ cái khí vận nghịch thiên của ngươi!
Phương Niệm Dung tròn mắt, có chút sờ không thấu ý nghĩa trong câu vừa rồi của Phương Chính. Phương Chính cũng không che lấp, mà nói.
– Trong này có không ít truyền thừa, nhưng là không ai biết cụ thể chúng nằm ở đâu, chỉ có thể xem ở vận khí. Ta muốn đi tìm vài chỗ truyền thừa, nhưng với vận khí của ta thì… Cho nên liền kéo ngươi qua đây tìm cùng. Tìm được chia đôi, thế nào, làm không?
Phương Niệm Dung nghe xong, ném cho Phương Chính ánh mắt như nhìn tên thiểu năng, nói.
– Ngươi đây là đang bỏ góc lấy ngọn? Đi tới thánh cung, giành truyền thừa của Cự Dương tiên tôn không phải tốt hơn sao? Tại sao lại lãng phí thời gian đi tìm mấy cái truyền thừa không biết có tồn tại không hay là đang nằm ở cái xó xỉnh nào đó chứ?
Phương Chính lại mỉm cười, hỏi lại.
– Ngươi cảm thấy Hắc Lâu Lan sẽ để chúng ta chạm tay vào truyền thừa của Cự Dương tiên tôn sao?
Dừng một chút, lại nói tiếp.
– Cứ cho là có đi, nhưng cũng phải qua thêm một đoạn thời gian, đến khi hắn gặp trở ngại trong việc thông quan, lúc đó mới tới lượt đám ngoại nhân chúng ta. Trong khoảng thời gian đó, đủ để chúng ta lên đường. Lại nói, chúng ta cũng không phải chỉ lo tìm, mà sẽ vừa đi vừa tìm. Dù không phải là một đường đi thẳng, nhưng cùng lắm là đánh ra đường uốn lượng chứ không phải đường xoắn ốc.
Phương Niệm Dung trầm tư, nàng hiểu ý Phương Chính đang nói. Ý Phương Chính nói là bọn họ nhiều nhất sẽ đi thành chữ S, mà không phải đi thành chữ O hoặc chữ C.
Tính tính, tuy mất thêm chút thời gian, nhưng quả thật Phương Chính nói cũng tính là có lý.
Hiện tại chạy tới thánh cung, kết quả cũng phải quay ra ngoài tìm chỗ tốt. Hơn nữa ở đó gần chỗ ở, người đông, chỗ tốt sẽ bị chia cắt. Còn không bằng nhân lúc đi đường, tìm thêm chỗ tốt cho mình.
Lại nói, Phương Niệm Dung tự biết vận khí của chính mình là rất tốt, cho dù lên đến ngũ chuyển đỉnh phong, vận khí sẽ không tốt bằng khi còn ở tu vị thấp, nhưng xác suất nàng gặp được truyền thừa là rất cao.
Do dự không lâu, Phương Niệm Dung liền gật đầu đồng ý.
Sau đó nàng liền ở lại trong ốc tích cổ của Phương Chính. Hai người cứ như vậy bắt đầu những ngày nhàm chán bò đường của ốc tích cổ.
Ở ngày đầu tiên, hai người thu hoạch được một ít cổ tài ngũ chuyển. Ngày thứ hai, vẫn là một đám cổ tài. Trải qua năm ngày, truyền thừa không có, ngược lại tài nguyên thì có một đám, cổ trùng đựng không xong, phải vứt đại trong ốc tích cổ.
Đến ngày thứ bảy, sắc mặt Phương Chính đen như đáy nồi. Nhiệm vụ yêu cầu hắn tìm được mười cái truyền thừa, thấp nhất là tứ chuyển. Nhưng trôi qua bảy ngày, đừng nói là tứ chuyển, đến một cái truyền thừa tam chuyển trở xuống cũng đều không thấy.
Phương Niệm Dung thấy mặt Phương Chính khó xem, cũng cảm thấy hắn có chút đáng thương. Nàng quyết định dùng đến Tiểu Túc, mở “bản đồ tầm bảo”.
Kì thực, không phải là Tiểu Thiên Không có chức năng quét bản đồ tìm truyền thừa, mà là vì nhiệm vụ, Phương Chính bị cấm dùng. Đây cũng là lí do Phương Chính kéo Phương Niệm Dung tới. Bởi vì hắn bị cấm, Phương Niệm Dung lại không bị, nàng có thể thay hắn mở hack.
Có bản đồ chỉ dẫn, Phương Niệm Dung bắt đầu như có như không dẫn đường. Ba ngày tiếp theo, hai người lần lượt tìm được năm cái truyền thừa, trong đó có ba cái là tứ chuyển, hai cái tam chuyển. Thu hoạch này, làm tâm trạng Phương Chính tốt lên không ít.
Tiếp theo sáu ngày, hai người vẫn lục tục có thêm thu hoạch, trong đó có mấy điểm tài nguyên, bởi vì là đàn thú cho nên chỉ có thể bỏ qua. Truyền thừa lại bị tìm ra thêm ba cái, một ngũ chuyển, một tứ chuyển, một tam chuyển.
Đi hơn nửa tháng, bởi vì là đường đi uốn lượng, khoảng cách tới thánh cung vẫn còn khá xa. Bất quá, dọc đường đi, hai người cũng thấy không ít người. Có phàm nhân tụm lại dựng trại ở tạm. Có cổ sư chiến đấu với dã thú, cũng có đánh chém nhau giành tài nguyên. Còn gặp được mấy vị cổ sư đang đuổi tới thánh cung.
Đối với những người này, hai người đều là đi qua không để ý, hoặc là từ chối lời mời đi cùng.
Cứ như vậy, cả hai giống như một đôi tình lữ, nắm tay nhau du ngoạn nhân gian. Chỉ là người khác nhìn vào, đôi tình lữ này có chút làm người ta cay con mắt.
Nhất là Phương Niệm Dung, mỗi khi ở cạnh Phương Chính, nàng sẽ vô thức quên mất chính mình đang ngụy trang thành nam. Cho nên rất thường làm nũng, hoặc là yếu đuối ngây thơ. Mỗi lần như vậy, Phương Chính chỉ cảm thấy mắt mình sắp bãi công đến nơi.
Đến ngày thứ hai mươi từ khi tiến vào phúc địa Vương Đình, Phương Chính đã đem nhiệm vụ hoàn thành đến bảy phần mười, chỉ còn ba cái truyền thừa nữa liền đủ. Mà Kim Quảng cũng truyền đến tin tức, hắn đã đi tới thánh cung.
Kim Quảng một mực đuổi đường đi vội, thế mà mất hai mươi ngày mới tới, có thể thấy từ vị trí xuất phát của hắn cách thánh cung đặc biệt xa. Còn may là nhờ hắn chạy bán mạng, cho nên vựa vặn đuổi kịp hạn cuối của nhiệm vụ phát sinh đi đường mà hắn nhận.
Việc kế tiếp Kim Quảng phải làm, chính là tìm cái cớ đầu nhập vào Hắc gia. Chỉ cần trở thành người Hắc gia, cho dù là gia lão khác họ, thì hắn sẽ có thể sớm đi vào Chân Dương lâu kiếm thêm chỗ tốt.
Đây mới là lí do chủ yếu khiến Phương Chính đoạt xá Kim Quảng. Có vài thứ Phương Chính không tiện làm, tỉ như đầu nhập Hắc gia. Nhưng vì vậy lại khiến cơ hội lấy chỗ tốt của hắn giảm bớt.
Hiển nhiên, Phương Chính sẽ không thích việc đó. Cho nên hắn cần người làm thế, hơn hết người này sẽ không cần hắn phải giải thích cái gì, cũng không cần hắn chia phần, nhưng lại sẽ làm tốt nhiệm vụ, cũng làm đúng ý hắn. Chính vì vậy, phân thân thứ tư liền chính thức được xác định.
Lúc trước Phương Chính hay đi đánh Kim Quảng, chính là muốn để người ta quen thuộc với việc hắn và Kim Quảng gặp riêng, cũng để Phương Niệm Dung không lại chú ý đến hai người khi cả hai gặp riêng. Cuối cùng nhân cơ hội không ai nhìn thấy, đem Kim Quảng đoạt xá, còn bắt giam hồn phách, đưa về phúc địa Đồ Thiên, để Hắc Dạ rảnh rỗi lại đi sưu hồn.
Hiện tại, có Kim Quảng trợ giúp, Phương Chính càng nắm chắt kế hoạch của bản thân.
Tiếp theo năm ngày, Phương Chính và Phương Niệm Dung vẫn như cũ vừa đi vừa lượn lờ. Vừa thu thập tài nguyên, vừa tìm truyền thừa. Nhưng bởi vì ngoài mặt là hết chỗ chứa, cho nên chỉ có mấy tài nguyên cấp bậc ngũ chuyển hoặc là loại quý hiếm hai người mới lấy, còn lại đều bỏ qua.
Đến ngày thứ năm, Phương Chính thành công lấy được cái truyền thừa cuối cùng, đem nhiệm vụ phát sinh tìm truyền thừa làm xong. Thế này mới không tiếp tục dạo chơi, mà là cùng Phương Niệm Dung đi thẳng tới thánh cung.
Hai người dốc toàn lực đi đường, chỉ tốn thêm một ngày, đã có thể nhìn thấy một tòa cung điện tráng lệ từ phía xa.
Thánh cung, tới!