Chương 129: Tiến vào phúc địa Vương Đình
Bắc Nguyên, tháng mười hai.
Gió tuyết ngày càng lớn mạnh, số lần tuyết rơi càng thêm thường xuyên. Cho dù không có tuyết rơi, Bắc Nguyên cũng bị bao phủ trong sướng lạnh trắng xóa. Ngay cả mặt trời trước đây vẫn luôn chói chang, đến hiện tại cũng đã không thấy được bóng dáng. Nên trới một mãnh xám trắng, đem tia nắng che phủ không thấy.
Mười năm một lần bạo phong tuyết, đã tới rất gần.
Sau đại tiệc ăn mừng, Hắc Lâu Lan liền ra lệnh hành quân, thẳng hướng về phía Thiên Xuyên.
Đại bộ đội đi suốt mấy ngày, cuối cùng đuổi tới Noãn Chiểu cốc.
Noãn Chiểu cốc không phải là nơi có phúc địa Vương Đình, Hắc Lâu Lan tới đây, mục đích chính là vì Mã gia.
Một trận chiến vừa rồi, Hắc Lâu Lan bị vây đánh, dù thắng nhưng trong lòng vẫn rất khó chịu. Cho nên hắn quyết tâm không bỏ qua cho Mã gia. Chỉ là chiến tranh kết thúc, Hắc Lâu Lan thân là Vương Đình chi chủ trong lần này, cũng không thể vô duyên vô cớ giết sạch Mã gia.
Hắc Lâu Lan vừa tới, đầu tiên là hạ cổ trùng làm ô nhiễm toàn bộ nguyên tuyền ở Noãn Chiểu cốc. Nguyên tuyền bị ô nhiễm sẽ không tạo ra nguyên thạch, mà nguyên thạch chính là căn cơ của cổ sư. Hắc Lâu Lan hủy đi nguyên tuyền của Mã gia, đồng nghĩa là cắt đứt đường lui của Mã gia.
Kế tiếp, Hắc Lâu Lan mới viết thư chiêu hàng. Ngoài mặt là cho Mã gia cơ hội lựa chọn, trên thực tế là Mã gia chỉ còn lại đường đầu hàng.
Mã Anh Kiệt lúc này là tộc trưởng Mã gia, đứng trước tình cảnh Hắc gia ép sát, lại phải tiếp tục duy trì Mã gia, Mã Anh Kiệt quyết định ban họ Mã cho toàn bộ gia nhân trước, rồi mới đầu hàng Hắc gia. Cứ như vậy, dù Hắc Lâu Lan có muốn chèn ép Mã gia, cũng là gặp cản trở.
Cũng chính vì việc này, Phí Tài cũng đổi sang họ Mã, mà vì bản thân may mắn, trước đó không lâu còn tìm được nguyên tuyền mới cho Mã gia, cho nên đổi tên thành Hồng Vận.
Những việc này, hoàn toàn không ra khỏi nguyên tác.
Chiêu hàng Mã gia xong, liền lập tức xoay đầu, hướng về phía phúc địa Vương Đình mà đi.
Mấy ngày tiếp theo, gió tuyết ngày càng lớn hơn, thậm chí đã không có dấu hiệu dừng lại.
Đồng cỏ xanh um hoàn toàn bị tuyết trắng vùi lấp, từng cơn gió lạnh điên cuồng đập vào mặt.
Từng chiếc xe ngựa, cổ ốc, cổ trùng trữ vật thể hình lớn, nối đuôi nhau đi về phía trùng ương Bắc Nguyên. Xen lẫn trong đó là mấy đàn thú, cùng với nô lệ phàm nhân.
Đại bộ đội mấy trăm vạn người, quy mô khổng lồ, rầm rộ đi về phía trước.
Nhưng càng đến gần phúc địa Vương Đình, gió tuyết lại càng lớn, tốc độ tiến tới của đại bộ đội cũng bị kéo chậm không ít.
Phương Chính ngồi trong ốc tích cổ của mình, thông qua cửa sổ nhìn ra bên ngoài.
Trong gió tuyết, hắn nhìn thấy không ít nô lệ phàm nhân gục ngã, sau đó bị tuyết bao phủ, bị đại bộ đội bỏ lại phía sau. Những người đó, chết là việc chắc chắn.
Nhưng mà những người bên cạnh, không một ai để ý tới người ngã xuống. Phàm nhân tự lo cho mình còn không xong, lấy đâu sức lo cho người khác. Mà cổ sư, chính là không xem mấy người đó là người, cho nên cũng không để ý.
Vương Đình chi tranh mười năm một lần, mỗi một lần đều sẽ có rất nhiều bộ tộc tham gia, mà mỗi bộ tộc lại có rất nhiều phàm nhân. Khi Vương Đình chi tranh kết thúc, phàm nhân sẽ theo chân bộ tộc của mình đi vào phúc địa Vương Đình lánh nạn. Nhưng trên đương đi tới đó, họ lại phải đối mặt với bảo tuyết.
Bất kể một vị nào nhập chủ Vương Đình, đều sẽ không bao giờ để ý đến đám người này. Trong mắt họ, phúc địa Vương Đình đã trở thành đồ của mình, tài nguyên trong đó là của mình. Nhiều một người, bản thân sẽ tổn thất một phần tài nguyên. Nhưng họ lại không thể từ chối những người này, bởi vì để họ thắng, mấy bộ tộc này cũng là có công.
Cho nên, đoạn đường đi này, chính là thứ dùng để loại bỏ bớt đi phần lớn phàm nhân. Đây cũng là quy tắc ngầm của mỗi đời Vương Đình chi chủ.
Đối với cái này, Phương Chính đương nhiên biết, cũng không quá để ý.
Chỉ là hiện tại, hắn bắt một cái bàn bên cửa sổ, vừa nhìn những nô lệ phàm nhân này vẫy vùng trong sự sống và cái chết, vừa vẽ lại.
Cái quyển trục hắn đang vẽ đã bắt đầu từ rất lâu trước đây, lúc còn ở Thanh Mao sơn. Nhưng trải qua mười mấy năm, hắn vẫn còn chưa có hoàn thành.
Bức họa này, Phương Chính gọi nó là những người cùng khổ. Chuyên môn vẽ lại những con người khốn khổ, đấu tranh trên lần ganh của sinh và tử.
Có thể nói, đây là bức họa mà Phương Chính không biết đến bao giờ chính mình mới vẽ xong. Bởi vì hắn biết rõ, thế gian là không bao giờ hết người chịu khổ.
Đương nhiên, hắn sẽ không đi cứu người. Hắn chỉ thích đứng xem, xem những người đó vẫy vùng, rồi xem họ chết đi. Cũng giống như hiện tại hắn đang làm.
Meo.
Đùng lúc này, một con mèo vàng có hai cánh trắng nhảy lên bàn, nhìn Phương Chính gọi một tiếng.
Phương Chính hơi nghiêng đầu nhìn lại, mỉm cười đưa tay xoa đầu nó một cái, nói.
– Chờ thêm chút đi, đợi ta làm xong cái này đã.
Nói rồi, lại vẽ tiếp.
Con mèo đập nhẹ cái đuôi tỏa vẻ bức xúc, nhưng lại ngoan ngoãn ngồi ở gốc bàn chờ.
Nếu nhìn kĩ, sẽ phát hiện con mèo này kì thực rất giống Tiểu Hổ. Bộ lông vàng kim óng ánh, hoa văn đen, cùng đôi cánh trắng như cánh chim bồ câu. Trên thực tế, nó đúng là Tiểu Hổ.
Tiểu Hổ bị đàn sói bắt nạt rất thảm, Phương Chính sớm đã không muốn để nó bên ngoài. Thêm nữa là phong tuyết quá lớn, Tiểu Hổ vừa bị bắt nát vừa đi đường nhất định sẽ không trụ nổi.
Hơn hết, nó tuy là hổ, nhưng cũng thuộc họ nhà mèo, không thể chịu lạnh được. Vì vậy Phương Chính đã dùng đến luật đạo cổ trùng, cụ thể là tiểu cổ, đem Tiểu Hổ thu nhỏ lại còn bằng một con mèo nhà, rồi đem theo bên người.
So với đám phàm nhân ngoài kia, Phương Chính hiển nhiên là lo cho thú cưỡi của mình nhiều hơn.
Chờ hắn vẽ xong gốc cần vẽ, hắn liền đem quyển trục thu lại, sau đó mới lấy ra một khối thịt đưa cho Tiểu Hổ. Hiển nhiên, đây là đến giờ ăn.
Ngồi nhìn Tiểu Hổ ngấu nghiến khối thịt, Phương Chính trong lòng suy tư.
– Tiểu Hổ là vạn thú vương, cấp bậc này tuy không thấp, nhưng đã là theo không kịp bước chân của ta. Nhưng là, làm sao để nó lên thú hoàng, thậm chí là hoang thú thì ta lại không biết. Có lẽ, nên thử nghiệm một chút.
Nói tới thử nghiệm, Phương Chính liền ngay lập tức nghĩ tới luyện đạo. Xưa nay muốn thăng cấp một con cổ, đều là dựa vào luyện đạo. Cùng là động vật với nhau, cổ trùng có thể luyện, kia dã thú hẵn là cũng có thể đi.
Nhưng dã thú là có máu có thịt, có hệ tuần hoàn hoàn thiện, muốn luyện chế cũng không phải là cần tài liệu như cổ trùng. Nếu vậy, thì nó cần gì?
– Huyết đạo?!
Phương Chính khẽ lẩm bẩm.
– Nếu ta dùng huyết đạo, kết hợp luyện đạo, đem một con thú xem như cổ trùng mà luyện chế. Vậy thì liệu có thể đem cấp bậc của dã thú tăng lên không? Còn có, nếu đem dã thú đi thắng luyện, liệu ta có thể tạo ra không khiếu cho dã thú không?
Tự hỏi tới đây, trái tim Phương Chính kích động nhảy lên thình thịch. Hắn cảm giác được, trái tim của mình đang kêu gào là thử đi, thử đi. Lí trí của hắn cũng đồng dạng kêu hắn làm như vậy.
Đúng vậy, Phương Chính muốn thử, và nhất định sẽ làm thử.
Tiểu Hổ cảm nhận được ánh mắt nóng rực của Phương Chính, nó đột nhiên cảm thấy miếng thịt đang ăn không còn ngon nữa. Nhất là, sống lưng không hiểu sau lại lạnh tê tái, cái gáy lạnh siu siu, làm lông của nó không tự chủ được xù lên như quả cầu bông.
Phương Chính nhìn thấy như vậy, mỉm cười, vừa vuốt ve nó vừa nói.
– Yên tâm, ngươi sẽ không phải là vật thí nghiệm đầu tiên đâu!
Tiểu Hổ nghe vậy, thiếu chút nữa là trợn trắng hai mắt. Nó mà biết nói, nhất định sẽ kêu gào với Phương Chính là: “Nói vậy có khác nào là ngài thừa nhận sẽ đem ta ra làm thử nghiệm đâu!”
Nhưng Phương Chính thì không quá hiểu ý nó, cũng không thật sự bận tâm. Hắn giờ khắc này, đã chìm trong suy tư, xem xét nên bắt đầu thử nghiệm từ đâu.
Nhưng rất nhanh, Phương Chính khẽ lắc đầu.
– Tạm gác lại việc này đã, ta vẫn cần phải tính việc khác trước.
Tự nhắc nhỡ chính mình xong, Phương Chính liền đem Tiểu Hổ ném cho Phương Niệm Dung, để nàng thay mình chăm sóc nó, sau đó liền tại trong ốc tích cổ của mình bế quan.
Thời gian đi đường còn dài, hắn cũng không muốn để thời gian này trôi qua chỉ bằng việc nhìn tuyết rơi.
Nhà bao việc, năm cái đầu còn xử lí không xong, rảnh rỗi đâu là lãng phí thời gian ngắm tuyết rơi cùng người chết.
Thời gian cứ vậy trôi qua, đội quân vẫn như cũ ngược gió tuyết lên đường. Theo thời gian trôi, khoảng cách cũng dần dần ngắn lại, nhưng người bị rơi lại rồi bị tuyết chôn vùi cũng dần tăng lên theo thời gian.
Cuối tháng mười hai.
Hắc Lâu Lan dẫn theo đội quân, đuổi kịp thời hạn sau cùng đi tới lối vào phúc địa Vương Đình. Chỉ là liên quân mấy trăm vạn người, hiện tại đã giảm đi một nửa.
Rất nhiều phàm nhân bị đông chết ở trên đường. Thậm chí còn có không ít cổ sư, chết do bị đàn thú tập kích trên đường đi.
Những người còn sống đi tới được đây, trong lòng đều là tràn ngập chờ mong, vui mừng cùng hy vọng.
Lối vào phúc địa giờ khắc này cũng là đóng kín. Muốn mở ra, cần có tính vật. Mà tín vật, chính là bản thân Hắc Lâu Lan.
Hắc Lâu Lan đi ra phía trước, giữa không trung liền xuất hiện ánh sáng vàng nhạt. Chợt, ánh sáng trở nên lớn mạnh, sau đó hình thành một vòng xoáy ánh sáng.
Vòng xoáy nhanh chóng mở rộng, cuối cùng hình thành cánh cửa thành rộng lớn.
Cửa thành mà đỏ thắm, bên trên có rất nhiều hoa văn tinh mỹ phức tạp.
Ầm vang…
Phía sau cánh cửa giống như có đôi tay khổng lồ, đem cánh cửa từ từ đẩy ra ngoài. Một mùi đàn hương thoang thoảng từ bên trong tràn ngập ra ngoài.
Tuyết bay đây không trung lúc này đột nhiên dừng lại. Lại bị một cổ sức mạnh vô hình lôi cuống, tụ lại thành một chỗ, hình thành một cầu thang băng rộng lớn chắc chắn.
Đầu trên của cầu thang nằm ở ngay cánh cửa lớn giữa không trung. Mà đầu dưới của cầu thang thì rơi trên mặt đất.
– Phúc địa Vương Đình.
Hắc Lâu Lan trong lòng kích động, ba bước thành một, trở thành người đầu tiên bước lên cầu băng.
Theo sau hắn là Phương Nguyên, Thái Bạch Vân Sinh, Phương Chính, Phương Niệm Dung, Kim Quảng, mấy vị cường giả ngũ chuyển, lại tới các vị tứ chuyển, rồi trở xuống dưới.
Ước chừng hơn nửa canh giờ, toàn bộ liên quân đều tiến vào trong cửa thành. Cầu thang băng liền trong nháy mắt phân tán, cánh cửa chậm rãi khép lại. Vòng xoáy ánh sáng thu nhỏ, sau đó biến mất hoàn toàn.
– Đều đi vào.
Mấy vị cổ tiên vẫn luôn âm thầm quan sát, lúc này đều là thu hồi ánh mắt bất đắc dĩ lại luyến tiết.
Phúc địa Vương Đình tuy là cơ duyên của các hoàng kim gia tộc, nhưng chỉ có phàm nhân mới có thể tiến vào. Từ xưa đến nay, chỉ có cổ tiên từ trong đó đi ra, mà không có cổ tiên từ bên ngoài tiến vào. Đây chính là quy tắc tuyệt đối của phúc địa Vương Đình.