Chương 124: Hỗn chiến
– Giang Bạo Nha, Dương Phá Anh, Mã Tôn, hôm nay là ngày chém đầu của các ngươi.
Phương Nguyên bay lên không trung, cao ngạo nói. Âm thanh vang vọng, truyền đến trong tay của tất cả mọi người.
Mã Tôn trầm mặt, Giang Bạo Nha cười lạnh, mà Dương Phá Anh thì trong mắt lóe lên chiến ý hừng hực.
Nhưng mà ngay sau đó, khi bầy sói chen chút lao ra, chiến ý của hắn trong nháy mắt cũng ngưng kết lại.
Nhiều, thật nhiều, vô cùng nhiều.
Vô số dang lang, một đàn tiếp một đàn, giống như thủy triều càng quét, giống như nối liền trời và đất, mênh mông vô bờ, kéo dài không dứt tuôn ra.
Mã Tôn sắc mặt chợt biến, Dương Phá Anh cũng hoàn toàn cứng đờ. Mà Giang Bạo Nha thì chiến ý chớp mắt rơi xuống đáy cốc, không nói hai lời, trực tiếp điều khiển đàn chuột của mình xoay người trốn.
Nô đạo khác các lưu phái khác, nó không so sánh nhiều ở sát chiêu cùng năng lực tác chiến của cổ sư. Nô đạo so sanh với nhau thông qua ba cái phương diện.
Một là số lượng thú trong tay, hai là bộ cổ trùng phối hợp, ba là hồn phách của cổ sư.
Luận hồn phách, Phương Nguyên có Đãng Hồn sơn. Đãng Hồn sơn được đánh giá là một trong ba thánh địa của tu hành hồn đạo. Phương Nguyên có nó, cường độ hồn phách của hắn hiển nhiên bỏ xã ba người Mã, Giang, Dương.
Luận cổ trùng, bộ cổ trùng trong tay của Phương Nguyên cũng là hàng ưu tú, cho dù so ra không bằng ba người kia, nhưng chênh lệch cũng không hề cao.
Luận số lượng thú, đàn sói của Phương Nguyên bây giời có đến một trăm năm mươi sáu vạn con. Trong khi đàn chuột chỉ có hai mươi vạn, đàn ưng mười tám vạn, đàn ngựa ba mươi sáu vạn, cộng lại chỉ có bảy mươi bốn vạn con. Có thể thấy, đàn sói nhiều hơn gấp đôi ba đàn thú này cộng lại.
Cho dù cả ba đàn thú có hợp lại làm một, nhưng gặp phải đàn sói, cũng tuyệt đối đánh không lại. Nếu chia đều, thì một con trong ba đàn thú sẽ phải gặp ít nhất hai con sói. Đàn ngựa với đàn ưng còn tốt, thử nghĩ một con chuột gặp phải hai con chó sói xem, căn bản thịt của nó còn không đủ nhét kẽ răng một con sói chứ đừng nói hai con.
Quan trọng nhất là, ba đàn thú khác nhau, ba cổ sư khác nhau, muốn hợp lại là việc cực kì khó khăn.
Nếu không phải đã có vô số lần luyện tập, hoặc là có sát chiêu, ví như tam tâm hợp hồn hổ trợ, việc phối hợp đàn thú sẽ trở thành cản trở lẫn nhau, mà không phải là phối hợp lẫn nhau.
Đàn sói khổng lồ, dâng tràn ra. Lúc trước chúng nó có trốn trong hố đất, có trốn trong xe, có dùng cổ trùng ẩn nấp, khiến người khác không phát hiện. Hiện tại cùng lúc tràn ra ngoài, không khỏi khiến lòng người chấn động.
Nhất là, Phương Nguyên còn cố ý để ba người Mã, Giang, Dương đến gần mới bộc phát. Cái này làm cho cả ba nhất thời trở tay không kịp.
Đàn ưng của Dương Phá Anh bay ở trên cao, trong lúc nhất thời cũng không gặp công kích.
Đàn chuột của Giang Bạo Nha hình thể nhỏ, mà Giang Bạo Nha cũng là quả quyết bỏ chạy, cho nên có thể miễn cưỡng lui lại.
Mà đàn ngựa của Mã Tôn, bởi vì hình thể lớn, chạy chồm tốc độ nhanh, lúc này muốn chuyển hướng tương đương không kịp.
Nhất là, trong ba người này, Phương Nguyên đặc biệt để mắt đến Mã Tôn, chuyên môn điều khiển đàn sói giết về phía hắn ta.
Mã Tôn được hộ vệ bao quanh ở giữa, bảo hộ chặt chẽ, cuống quýt chạy về phía Mã gia.
Phương Nguyên hiển nhiên là không cho phép, phát động đàn dị lang, đuổi giết.
Mã Tôn dựa vào nô đạo tạo nghệ, vòng qua đại quân của Hắc gia, muốn xông ra ngoài.
Nhưng Phương Nguyên cũng là nô đạo đại sư, đàn dị lang cũng rất nhanh có ứng đối. Chúng chia ra hai đường, cuối cùng đem đàn ngựa bao vây.
Bên phía Giang Bạo Nha, Phương Nguyên cửa ra một đàn dị lang đuổi giết. Nhưng cũng không quá để ý bên này, ngước lại mắt nhìn về phía Dương Phá Anh.
Ngay lúc Dương Phá Anh cảm thấy áp lực trầm trọng, cho rằng chỉ còn có thể trông vào tự mình. Phương Nguyên đột nhiên hơi mỉm cười, lại không liếc đến hắn, mà điều khiển mấy chục vạn con sói xông thẳng về phía Mã gia liên quân.
Mắt thấy một màn này, Dương Phá Anh nhất thời do dự. Hắn không biết chính mình bây giờ nên ở lại giao thủ với Phương Nguyên, còn là trở về cứu viện liên quân? Nhưng hắn do dự không lâu, chớp mắt đã làm ra quyết định.
Tâm niệm của hắn vừa động, đàn ưng liền đánh xuống chỗ Phương Nguyên. Dương Phá Anh là chọn cùng Phương Nguyên giao thủ.
Nhưng chính vì như vậy, đàn sói thuận lời tiếp cận Mã gia liên quân. Mã Thượng Phong kinh hãi, vội vàng điều ra vài vị nộ đạo cổ sư phổ thông ngăn cản.
Nhưng đàn sói nhiều lắm, bọn họ căn bản cản không được, gần như trong chớp mắt đã bị quét sạch sẽ.
Mã Thượng Phong không còn cách nào, quyết định dùng tới còn bài chưa lặt, chính là trợ giúp từ Tuyết Tùng Tử.
Ba vị ngũ chuyển đỉnh phong tuyết nhân lúc này bại lộ thân phận, cùng với một đội tinh binh cấu thành từ tuyết nhân cũng lộ diện. Có cường viện như vậy, sĩ khí của Mã gia liên quân nháy mắt cất cao.
Mã Thượng Phong tự thân xuất trận, cùng với toàn bộ liên quân liều chết giết lên.
Hắc gia liên quân bên này cũng xuất động, hỗn chiến chính thức bắt đầu.
Đàn thú, đám người, dây dưa cùng một chỗ. Các loại công kích bay múa tán loạn trên không trung.
Tiếng người, tiếng thú, hỗn loạn cùng một chỗ. Kẻ mạnh tung hoành, kẻ yếu hỗ trợ lẫn nhau.
Ở tại nơi này, ngay giờ khắc này, sinh mệnh con người trở nên vô cùng quý giá, xông cũng vô cũng rẻ mạc. Vô số máu chảy ra, chỉ để vẽ nên một bức tranh chiến tranh tàn khốc, vẽ nên một con đường cho một kẻ nào đó đi lên đỉnh cao.
Phương Chính đứng trong chiến trường, trong tay cằm lấy một con cổ trùng, ánh mắt có chút suy tư.
Lãnh Khiêm đã bị hắn giết, lam viêm cổ cũng tới tay, hiện tại hắn đang nghĩ xem, tiếp theo phải đi giết ai.
Ánh mắt của Phương Chính đảo qua chiến trường, cuối cùng dừng lại ở vương trướng của Hắc gia. Phương Nguyên lúc này đã trở lại trong vương trướng, bên cạnh có Hắc Lâu Lan đích thân bảo vệ, ngoài ra còn một đám cường giả tứ chuyển.
Mà trên bầu trời, Dương Phá Anh trốn sau đàn ưng, bên cạnh còn có cổ sư bảo vệ. Hắn ta lúc này điều khiển đàn ưng, điên cuồng giết về phía Phương Nguyên.
Nhưng Phương Nguyên có cường giả bảo vệ, hai bên cứ vậy gần như lâm vào thế giằng co.
Phương Chính suy từ một chút, cảm thấy chỗ này không cần đến chính mình, liền chuyển mắt nhìn chỗ khác. Rất nhanh, tầm mắt của hắn khóa chặt ba vị tuyết nhân cổ sư.
Dù sao giết chết ngũ chuyển cổ sư, chiến công nhận được sẽ rất cao. Phương Chính vĩnh viễn cũng không quên, chính mình còn có một cái tổ chức vẫn luôn trong tình trạng gào khóc đòi ăn.
Mấy tài nguyên hắn dùng chiến công của mình đổi đều được đưa về cho Quân Đoàn. Tài nguyên hắn dùng, đều là đổi bằng điểm chiến công của Phương Niệm Dung. Cho nên nói, vẫn là phải cảm tạ Phương Niệm Dung đã tài trợ.
Chọn xong mục tiêu, Phương Chính cũng không có do dự, trực tiếp giết qua.
Một trong ba vị ngũ chuyển tuyết nhân đã chém giết trong đám người, đột nhiên cảm thấy một cổ nguy cơ đánh ập tới. Hắn vội vàng xoay người, trong nháy mắt đã nhìn thấy Phương Chính đuổi tới bên cạnh, một kiếm chém về cổ mình.
Hắn hừ lạnh một tiếng, một cánh tay vung lên ngăn cản.
Coong!
Kiếm của Phương Chính chém vào tay hắn, vang lên tiếng vang thanh thúy.
Giờ khắc này nhìn lại, tay của vị tuyết nhân này không biết từ khi nào đã bị đóng băng. Nói đúng hơn là bao phủ lên một lớp băng dày. Lớp băng này cứng rằn vô cùng, một kiếm của Phương Chính lại chỉ chém vào khoảng năm xăng – ti – mét.
Phương Chính hơi nhướng mày, rút kiếm ra, đồng thời lui lại hai bước. Tuyết nhân, hét khẽ một tiếng, lập tức vung quyền đuổi theo.
Lớp băng trên tay hắn tuy dày, nhưng lại không cản trở hắn ra quyền. Thậm chí còn khiến môi trường quyền đánh ra thế đại lực trầm, đem theo cuồng phòng đập vào mặt Phương Chính.
Phương Chính xoay người tránh qua, lại vung kiếm lên giết tới.
Hai bên liền bắt đầu đánh lên. Uy thế lan ra, dư ba tác động đến mấy cổ sư xung quanh, có vài người không tránh kịp, uất ức chết tại chỗ.
Hai bên giao chiên mười mầy chiêu, cuối cùng Phương Chính nắm bắt sơ hở, đem vị tuyết nhân này giết chết.
Giết xong người này, hắn lặp tức giết tới vị tuyết nhân thứ hai. Nhưng rất nhanh, vị tuyết nhân thứ ba đuổi tới. Phương Chính một đánh hai, tạm thời lâm vào thế giằng co.
Mà bên phía vương trướng Hắc gia, lúc này đã trở thành một đoàn hỗ chiến của các cao tầng hai quân.
Ai cũng biết, mấu chốt trận này chính là Lang Vương Thường Sơn Âm. Lang Vương sống, Mã gia tất bại. Mã gia muốn thắng, chỉ có thể giết Lang Vương.
Cho nên các cổ sư của Mã gia điên cuồng đánh tới, muốn liều mạng giết chết Phương Nguyên. Mà các cổ sư Hắc gia, cũng bởi vì biết rõ tầm quan trọng của Lang Vương, cho nên cũng liều mạng bảo vệ Phương Nguyên.
Hai bên giằng co, người càng tụ càng nhiều, càng đánh càng hỗn loạn. Cái này làm cho mấy vị cổ sư ám sát đang ẩn nấp chờ cơ hội chí có thể trong lòng chửi má nó. Một đám hỗn loạn, bọn họ tuy rất muốn lẻn vào giết Phương Nguyên, nhưng đều là lực bất tòng tâm, căn bản là vào không được.
Lại nhìn lại chỗ Phương Chính, hai vị tuyết nhân biết Phương Chính khó chơi, định kéo chết hắn. Nhưng là kéo một chút, Phương Chính vẫn sinh long hoạt hổ, chân nguyên vẫn còn dư giả dùng để thúc giục sát chiêu. Ngược lại chân nguyên của hai người họ lại cấp tốc trượt xuống.
Qua một lúc, hai người bởi vì không đủ chân nguyên, bị Phương Chính lần lượt chém đầu.
Phương Chính vừa đem hai vị tuyết nhân chém đầu, trên bầu trời đột nhiên truyền đến tiếng vang, tuy khá nhỏ, nhưng là thu hút ánh nhìn của rất nhiều người.
Phương Chính nghiêng đầu nhìn lại, liền thấy Phương Nguyên bay trên không trung, cả người cao lên không ít, còn mọc thêm hai cánh tay. Mà hắn lúc này một tay nắm lại, một đóng máu thịt cùng não vụng theo kẽ tay chảy xuống đất. Trong khi đó, thân thể không đầu của Dương Phá Anh theo lưng ưng vương trượt xuống, rơi thẳng xuống mặt đất.
– Cái gì? Lang Vương vậy mà lại tự mình giết chết Ưng Vương!?!
Toàn trường chấn động, thậm chí có người nhịn không được kinh hô.
Phương Chính nhìn Phương Nguyên, mỉm cười, sau đó chuyển tầm mắt, tiếp tục tìm kiếm mục tiêu của mình.
Người ngoài không biết, Phương Chính lại biết rõ.
Lang Vương Thường Sơn Âm, cũng là ca ca Phương Nguyên của hắn, nhưng là song tu hai lưu phái. Không lâu sau này còn làm ra nô lực hợp lưu sát chiêu, dựa vào đó lấy tu vi lục chuyển đuổi đánh cổ tiên thất chuyển.
– Ân, vẫn là nên kết thúc thôi!
Phương Chính lúc này khẽ nói, ánh mắt nhìn vào một vị ngũ chuyển cổ sư trong đám đông, khóe môi khẽ vễnh lên.
Mục tiêu tiếp theo của hắn, ngũ chuyển cổ sư, minh chủ Mã gia liên quân, Mã Thượng Phong.