Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
a4eecaaba0584bbe085e14005006c34b

Bắt Đầu Triệu Hoán Viên Thiên Cương, Chấp Chưởng Cẩm Y Thiên Vệ!

Tháng 1 22, 2025
Chương 182. Về Đế đô! Vạn Thọ Đế thoái vị! Vạn cổ Đế! Chương 181. Tấn cấp hoàng triều sau đánh dấu! Phong Thần bảng!
chieu-khong-gian-ma-than-group-chat.jpg

Chiều Không Gian Ma Thần Group Chat

Tháng 1 8, 2026
Chương 570: Vĩ đại chiều không gian cùng hư không chi thần! Chương 569: Tờ thứ nhất khinh nhờn chi bài
toan-cau-thuc-tinh-bat-dau-rut-ra-than-cap-gen.jpg

Toàn Cầu Thức Tỉnh: Bắt Đầu Rút Ra Thần Cấp Gen!

Tháng 2 1, 2025
Chương 122. Thanh trừ tai hoạ ngầm, chạy về phía Tân Thế Giới! Chương 121. Cấp S cường giả, Lạc Cửu Ngân đến!
xuyen-thu-thanh-phan-phai-nu-chu-nhom-nhan-thiet-tan-vo

Xuyên Thư Thành Phản Phái, Nữ Chủ Nhóm Nhân Thiết Tan Vỡ

Tháng 1 3, 2026
Chương 816: Nhìn xem đưa đi Chương 815: Vô sỉ!
21cf1f6798a208172cde880a9da4f1ae

Ta Có Thể Trở Về Không Chết

Tháng 1 15, 2025
Chương Phiên ngoại (kết thúc thiên tất nhìn): Ngươi tốt, Tiểu Mạt! Chương Phiên ngoại nhị: Nhan Tuấn Trạch thủ đoạn
tinh-hai-tranh-ba-lam-trung-toc-hoang-de.jpg

Tinh Hải Tranh Bá Làm Trùng Tộc Hoàng Đế

Tháng 1 26, 2025
Chương 811. Đại kết cục Chương 810. 3 tộc tranh bá - tấn cấp chủ thần
vo-quan-cua-ta-tro-thanh-chu-thien-thanh-dia.jpg

Võ Quán Của Ta Trở Thành Chư Thiên Thánh Địa

Tháng 1 7, 2026
Chương 251: Thèm muốn, lại đến Thiên Hoang Chương 250: Tam phẩm tối cường, kém một bước (tết nguyên đán khoái hoạt)
tien-hiep-manh-nhat-nha-phat-minh.jpg

Tiên Hiệp Mạnh Nhất Nhà Phát Minh

Tháng mười một 27, 2025
Chương 538: Kết thúc. Chương 537: Đại kiếp sắp tới.
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 123: Ngũ chuyển đỉnh phong
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 123: Ngũ chuyển đỉnh phong

Bạch Nhất Hàn, ngũ chuyển đỉnh phong, lôi đạo cổ sư.

Nghe đồn, hắn xuất thân Nam Cương, bởi vì lang bạc đến tới Bắc Nguyên, lại gặp đúng lúc diễn ra Vương Đình chi tranh. Cho nên lấy lòng một vị ngũ chuyển cổ sư khác, để được dẫn tiến gia nhập Hắc gia liên quân.

Ban đầu, bởi vì tin đồn này, không ít cổ sư ngũ chuyển kinh miệt hắn. Nếu như chọn tướng gặp phải người này, đều sẽ đâm chọc vài câu.

Nhưng trải qua vài trận, không ai còn dám chọc vào người này. Lí do là vì, Bạch Nhất Hàn này đặc biệt mang thù.

Nếu chỉ mang thù đơn giản thì còn tốt. Tiêu chí của người này là trả thù không cách giờ, còn rất biết đánh.

Mấy ngũ chuyển cổ sư gặp phải hắn khi chọn tướng, đều bị đánh rất thảm. Tứ chuyển trở xuống, trong hỗn chiến thế nào cũng bị hắn “lỡ tay” giết. Mặc kệ là phe địch hay phe bạn, một khi đắc tội, nhất định đều gặp phải trả thù.

Điển hình nhất chính là Kim Quảng.

Lúc đầu Bạch Nhất Hàn còn đối với Kim Quảng khách khách khí khí. Nhưng sau khi thắng Lưu gia, người này liền không còn cố kị gì. Mỗi ngày đều mượn cớ luận bàn trao đổi, đem Kim Quảng đánh tới mặt mũi bầm dập.

Lúc đầu Kim Quảng tự mình tới khiêu chiến nên không ai chú ý, sau vài ngày Kim Quảng không dám tới, Bạch Nhất Hàn kia liền tự mình tới. Đến hiện tại, Kim Quảng suýt bị người này đánh ra cái bóng tâm lí.

Đối với việc này, Hắc Lâu Lan cảm thấy đặc biệt đau đầu. Bởi vì dù hắn có cố ý hỏi dò, dùng lời lẻ ngăn cản, Bạch Nhất Hàn vẫn ra tay như cũ.

May mắn nhất là, có ba người người này không chọc vào. Một là bản thân Hắc Lâu Lan, bởi vì hắn là minh chủ. Hai là Thái Bạch Vân Sinh, vì hắn từng được lão cứu. Mà ba là Lang Vương Thường Sơn Âm, lí do không rõ, có lẻ là vì chưa chọc vào hắn.

Nói thật, Bạch Nhất Hàn là chiến tướng mạnh nhất trong lớp ngũ chuyển. Có thể lấy một đánh cùng lúc hai vị đồng cảnh giới, còn thắng lợi. Còn Thường Sơn Âm, nói không ngoa thì người này cùng lão ba của liên quân cũng không khác mấy.

Thường Sơn Âm chỉ có tứ chuyển, chiến lực tự thân không cao, nhưng hắn lại là nô đạo cổ sư. Có hắn điều khiển đàn sói, binh lính của liên quân mới giảm ít được thương vong. Có thể nói là hắn đã gián tiếp cứu vô số phe bạn.

Nhưng người này tính tình cao ngạo lại ngang ngược, tiêu chí là có ân tất trả, có thù tất báo, nếu có khả năng thì tuyệt đối không cách đêm.

Nếu mà Bạch Nhất Hàn cùng Thường Sơn Âm có tranh chấp, đau đầu chắc chắn là Hắc Lâu Lan, tổn thất lớn nhất cũng chắc chắn là Hắc Lâu Lan. Còn may, cả hai đến hiện tại cũng không có tranh chấp gì.

Lại nói, mỗi khi chọn tướng, Hắc Lâu Lan đều không dám cử Bạch Nhất Hàn ra sớm. Vì nếu người này đi ra, luôn thích đánh sa luân chiến.

Cái này đối với sĩ khí của liên quân là việc tốt, nhưng đối với tâm tình của mấy ngũ chuyển khác thì rất không tốt. Nói đơn giản chính là Bạch Nhất Hàn sẽ giành lấy chiến công, bọn họ không thích, bọn họ không vui, bọn họ sẽ dỗi.

Mà nếu Bạch Nhất Hàn ra trận, vậy thì khoảng cách hỗn chiến đã không xa.

Giờ khắc này, trong Vương trướng, Hắc Lâu Lan nhìn về phía Phương Chính, nói.

– Nhất Hàn lão đệ, làm phiền ngươi xuất chiến.

Phương Chính điểm cái gật đầu, đem tách trà trên tay thả xuống, liền đi ra ngoài.

Vừa thấy hắn lên trận, Mã Thượng Phong không khỏi nhíu mày.

Tổng thể tình thế hiện tại là hai quân căn bằng. Nhưng nếu không thể một trận đem Bạch Nhất Hàn đánh bị thương, vậy thì cán cân lúc đó chắc chắn sẽ nghiêng.

Mã Thượng Phong lúc này chuyển dời tầm mắt, nhìn về mấy vị ngũ chuyển còn lại trong vương trướng. Còn may là hắn sớm có đề phòng, vẫn luôn không phái ra ngũ chuyển đỉnh phong, cho dù là trước đó gặp Kim Quảng cùng Phương Yến Trung, hai vị ngũ chuyển đỉnh phong, cũng không vội dùng, mà chuyên môn để lại người mạnh nhất chờ vị Nguyệt Quang Đao Khách này.

– Lãnh huynh, còn là mời ngươi ra tay.

Mã Thượng Phong khách khí nói.

– Cứ giao cho ta!

Một trung niên đứng lên, hắn đáng người khôi ngô cường tráng, gương mặt lại có chút âm nhu.

Người này gọi Lãnh Khiêm, ngũ chuyển đỉnh phong, viêm đạo cổ sư, danh xưng Viêm Quân.

Chiến lực cường đại, trong tay có một con quý hiếm cổ trùng gọi lam viêm cổ.

Con cổ này có thể phóng thích ra ngọn lửa màu xanh lam, lửa này không nóng, ngược lại còn lạnh. Hơn hết là đốt càng lâu, nhiệt độ của nó lại càng thấp. Chiến tích lớn nhất của Lãnh Khiêm, chính là đem một mãnh khu vực thiêu đốt đến đóng băng. Đáng sợ nhất chính là dù bên ngoài đóng băng, ngọn lửa bên trong vẫn cháy như cũ.

– Nghe danh Nguyệt Quang Đao Khách đã lâu, hôm nay Lãnh mỗ ta cũng có cơ hội lãnh giáo.

Vừa lên, Lãnh Khiêm đã khách khí nói.

Phương Chính thấy vậy liền đáp lễ, nhẹ nhàng nói.

– Chỉ là hư danh, không đáng nhất tới. Ngược lại là Lãnh huynh đây, con lam viêm cổ trong tay huynh, quả thật làm người ta… vô cùng hứng thú.

Nói xong, còn mỉm cười, nụ cười như đang nói: “Con cổ đó rất tốt, ta xin nhẹ a!”

Lãnh Khiêm nghe xong, mày không khỏi nhăn lại. Nghe đồn Bạch Nhất Hàn mang thù, nhưng ngươi đối hắn khách khí, hắn sẽ đối ngươi khách khí. Lãnh Khiêm cũng là vì vậy mới khách khí vài câu, miễn lúc đánh lên lại bị trả thù.

Chỉ là hắn không có ngờ, Bạch Nhất Hàn tuy thật khách khí lại, nhưng mới hai câu, đã là nhịn không được nhắm tới cổ trùng của hắn. Cái này quả thật chính là khinh người.

Nếu đã vậy, liền không cần nói tiếp.

Lãnh Khiêm hừ lạnh, trực tiếp ra tay. Mà Phương Chính bên này cũng là đồng thời ra tay.

Tranh!

Một tiếng kiếm minh vang lên thánh thoát, làm cho xung quanh một mảnh kinh ngạc nhìn lại Phương Chính. Một vị đao khách, còn là dùng bán nguyệt đao, thế mà hiện tại lại rút kiếm.

Phải biết, cách dùng của bán nguyệt đao khác với đao thẳng bình thường, vì vậy càng khác biệt lớn hơn khi so với dùng kiếm. Nếu Phương Chính trước đó dùng đao thẳng, kia còn có thể lí giải. Nhưng hắn trước đó là dùng bán nguyệt đao, cái này liền khó nói.

Vấn đề còn là, bán nguyệt đao trước đó là ngũ chuyển nguyệt quang đao cổ. Mà thanh kiếm hiện tại, cũng là ngũ chuyển cổ trùng, gọi là gì thì tạm thời chỉ có một hai người ở đây biết.

Không tính Phương Chính, thì chỉ còn lại hai người là Phương Nguyên cùng Phương Niệm Dung.

Đây đúng là ngũ chuyển, phi lôi kiếm cổ.

Phi lôi kiếm cổ là từ tứ chuyển lôi kiếm cổ thăng luyện mà thành, là đường thăng luyện mà Phương Chính tự khai phát ra.

Vốn ban đầu là từ tam chuyển kiếm ảnh cổ, thăng lên tứ chuyển lôi kiếm cổ. Cổ phương tiếp theo được lưu truyền là ngũ chuyển lôi ảnh kiếm. Nhưng Phương Chính không hài lòng với lôi ảnh kiếm chuyên về ám sát, hắn liền tự nghiên cứu cổ phương, cuối cùng luyện ra phi lôi kiếm cổ chuyên về chém giết trực diện.

Hiện tại, phi lôi kiếm cổ trình diện trên vũ đài Bắc Nguyên.

Nhìn thấy con cổ này, trong lòng Phương Nguyên cùng Phương Niệm Dung đều nhảy ra chung một cái ý tưởng. Đó là, con lam viêm cổ kia, hôm nay chắc chắn đổi chủ.

Người khác không biết, nhưng hai người họ biết rõ, Phương Chính đây là nghiêm túc.

– Vương Đình chi tranh lần này, kết cục đã định!

Phương Niệm Dung trong lòng than thở, nhìn Phương Chính, lại nhìn về phía Phương Nguyên trong vương trướng.

Hắc gia liên quân quả thật rất mạnh, nhưng Mã gia cũng rất mạnh. Bằng vào cái nhìn toàn diện, kì thực là bất phân thắng bại, thậm chí dù Hắc gia thắng, cũng là thắng thảm.

Nhưng có chuyên gia quần công, nô đạo đại sư Thường Sơn Âm, cùng với chuyên gia đơn đấu, một đóng lưu phái đại sư Phương Chính ở. Mã gia lần này chắc chắn thua, còn là thua thảm.

Đương nhiên đây là do Phương Niệm Dung nghĩ, người ngoài kì thực cũng chưa quá rõ ràng. Chỉ là ngoài nàng ra, hai huynh đệ Phương Nguyên, Phương Chính cũng biết rất rõ.

Lần Vương Đình chi tranh này, Hắc Lâu Lan chắc chắn nhập chủ Vương Đình. Đây không chỉ bởi vì năm trăm năm kiếp trước của Phương Nguyên hay là trong nguyên tác. Mà là vì, hai người biết rõ thực lực của huynh đệ mình.

Lấy sức một người thay đổi thế cục, là việc mà cả hai đều có thể tự mình làm được. Huống chi bây giờ còn là cả hai cùng đứng về một phía.

Mà lúc này, Phương Chính đã cùng Lãnh Khiêm đánh lên. Hơn hết là vừa lên vừa lấy ra bảy phần lực, ba phần còn lại đương nhiên là lưu giữ cho sinh tử chiến.

Nhưng mà, Lãnh Khiêm giờ khắc này trong lòng đã lạnh. Đừng nói bảy phần sức, hắn cảm giác chính mình có dùng toàn lực, cũng không thắng nổi người trước mắt.

Bề ngoài nhìn văn nhược, nhưng mà giao thủ rồi, thật chỉ khiến người ta mắng một câu “đồ quái vật”.

Hai bên vừa lên đã đánh ra khí thế kinh người, làm mấy vị ngũ chuyển đang giao chiến gần đó ân ý lui ra xa. Giờ khắc này trong lòng bọn họ đều có cùng một ý nghĩ, đó là Lãnh Khiêm e là không chết cũng chỉ còn nửa cái mạng.

Nhìn thấy Lãnh Khiêm chỉ mới bắt đầu đã bị ép vào thế bị động phòng thủ, Mã Thượng Phong trong lòng biết không xong, liền nhìn đến ba vị tứ chuyển còn ngồi trong vương trướng.

– Ba vị, còn là dựa vào ba vị xuất thủ.

Ba người này, tu vi tuy tứ chuyển, nhưng địa vị không thể xem thường, bởi vì họ đều là nô đạo đại sư, lần lượt là Mã Vương Mã Tôn, Thử Vương Giang Bạo Nha, Ưng Vương Dương Phá Anh.

– Minh chủ an tâm, giao cho bọn ta đi.

Ba người nhìn nhau gật đầu, liền phát động đàn thú trong tay.

Bên phía cánh trái, đàn ngựa chạy chồm, vó ngựa giẫm đạp mặt đất, như sấm rền ù ù.

Bên phía cánh phải, đàn chuột vô số, lít nha lít nhít, đừng nói người sợ mặt độ dày, người bình thường nhìn thấy cũng là tâm lạnh toát.

Mà ở giữa, đàn ưng bay lên, che phủ bầu trời, thế trận húng tráng.

Ba người này, bất cứ là ai, lấy ra một người đều có thể cùng Lang Vương Thường Sơn Âm bình khởi bình tọa. Hiện tại lại cùng lúc ba người, vừa nhìn liền làm tâm Hắc Lâu Lan nóng như lửa đốt, khẩn trương lên tới.

– Lang Vương, hiện tại liền nhìn ngươi!

Hắc Lâu Lan nói, nhìn thẳng vào Phương Nguyên.

Phương Nguyên gật đầu, thi thi nhiên nhiên đứng lên, đi ra trước cửa vương trướng.

– Lang Vương, Dương Phá Anh ở đây, ngươi dám chiến một trận?

Trên bầu trời, Dương Phá Anh đứng trên lưng một con ưng vương, dáng người thẳng tắp như thương, khí thế oai hùng, lớn giọng hô.

Hắn trước tiên khiêu chiến, là nghĩ muốn đè ép khí thế của Phương Nguyên xuống. Hơn nữa đàn ưng ở trên không, đánh xuống bầy sói dười đất càng có tiện nghi.

– Ha ha ha, lão Dương, ngươi nên đánh nhẹ điểm. Thường Sơn Âm huynh đệ dù sao cũng là nô đạo đại sư như chúng ta, vẫn là nên chừa cho hắn chút mặt mũi.

Tiếng cười chăm chọc của Giang Bạo Nha từ phía cánh phải truyền tới.

Mà Mã Tôn lại là người trầm mặt ít nói, lúc này cũng chỉ im lặng, chỉ vùi đầu đánh tới.

Phương Nguyên đứng trước vương trướng, nhìn lướt qua ba người, như cũ không phát động bầy sói.

Hắc Lâu Lan ngồi ở chủ vị, vừa khẩn trương vừa vội, lên tiếng thúc giục.

Nhưng Phương Nguyên vẫn như cũ không có ra tay.

Hắc Lâu Lan thúc giục liên tục mấy lần, ba đàn thú cũng càng lúc càng tiếp cận, làm cho hắn tâm tình càng thêm táo bạo.

Ba đàn thú ngày càng đến gần, khoảng cách quân ta còn không tới hai trăm bước, binh lính Hắc gia trấn động, Hắc Lâu Lan càng là khẩn trương súy chút nhảy dựng, quát lớn.

– Thường Sơn Âm lão đệ!

Phương Nguyên lúc này ngữa đầu lãng cười một tiếng, nói.

– Cơ hội tới tốt. Đối phương muốn lấy đàn thú áp ta, đem ra hết toàn lực, lại không biết đây là tự đưa thân vào chỗ chết. Lâu Lan minh chủ, ta muốn chúc mừng ngươi.

– Chúc mừng ta cái gì?

– Trận chiến này đã thắng, đại cục đã định, minh chủ nhập chủ Vương Đình, sẽ thành kết cục đã định.

Phương Nguyên thản nhiên nói.

Nhưng Hắc Lâu Lan nghe xong lại trừng hai mắt, suýt chút nữa là rống thẳng vào mặt Phương Nguyên.

– Con mẹ nó! Ngươi đây là lấy tự tin ở đâu ra nha! Mau cho lão tử nhanh nhanh chỉ huy bầy sói a, đối phương đã sắp đánh lại đây!

Bất quá, may mắn là hắn chưa có nói ra, bởi vì ngay chớp mắt đó, hắn cảm nhận được khí tức trên người Phương Nguyên chợt phát sinh thay đổi kinh người.

Từ tứ chuyển đỉnh phong thành ngũ chuyển sơ giai.

Từ ngũ chuyển sơ giai thành ngũ chuyển trung giai.

Từ ngũ chuyển trung giai thành ngũ chuyển cao giai.

Lại từ ngũ chuyển cao giai thành ngũ chuyển đỉnh phong.

Trong thời khắc này, Phương Nguyên triệt tiêu tác dụng của ngũ chuyển liễm tức cổ, đem tu vi chân chính của mình thể hiện ra ngoài.

Lang Vương Thường Sơn Âm, thế mà lại là ngũ chuyển nô đạo đại sư!

Hắc Lâu Lan sửng sờ, nhìn chằm chằm bóng lưng của Phương Nguyên. Hộ vệ vây quanh vương trướng cũng là trừng to hai mắt, ngơ ngác nhìn.

Trong ánh mắt chăm chú của mọi người, Phương Nguyên thúc giục ưng vương cổ, bay ra khỏi vương trướng.

Trên không trung, hắn lại thúc giục ngũ chuyển công bội cổ, cùng lang hào cổ, ngữa mặt lên trời hét dài.

Ngao ô!

Tiếng sói vang tận mây xanh, lấn áp tiếng tề minh của cả ba đàn thú. Lại bao phủ xuống toàn bộ chiến trường.

Ngao ô, ngao ô, ngao ô…

Trên mặt đất, tiếng sói tru theo sau vang lên, là đàn sói ngữa cổ tru dài, đáp lại tiếng kêu gọi từ bầu trời rơi xuống.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tha-cau-chu-thien-bat-dau-thuc-tinh-vinh-hang-sharingan.jpg
Thả Câu Chư Thiên, Bắt Đầu Thức Tỉnh Vĩnh Hằng Sharingan!
Tháng 1 25, 2025
ta-nha-cung-cap-pokemon-mo-ra-than-thu-thoi-dai.jpg
Ta! Nhà Cung Cấp Pokemon ! Mở Ra Thần Thú Thời Đại!
Tháng 2 24, 2025
vo-dich-thoi-dien-tu-pham-nhan-bat-dau-vo-dao-dang-dinh.jpg
Vô Địch Thôi Diễn, Từ Phàm Nhân Bắt Đầu Võ Đạo Đăng Đỉnh
Tháng 2 21, 2025
one-piece-bat-tu-ta-truoc-diem-day-haoushoku
One Piece: Bất Tử Ta Trước Điểm Đầy Haoushoku
Tháng 10 22, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved