Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
duoi-mot-nguoi-la-mot-nguoi-toi-co-the-thong-tri-the-gioi.jpg

Dưới Một Người: Là Một Người, Tôi Có Thể Thống Trị Thế Giới

Tháng 1 20, 2025
Chương 344. Chương cuối: Hoan nghênh trở lại Lam Tinh; Cái gì gọi là Thần Minh chi lực; Chứng Đạo siêu thoát thiên địa! Chương 343. Khúc Đồng Tả âm mưu, nhóm lửa đại chiến dây dẫn nổ? Vương Chấn bóng: Bão tố cơ, ta là chuyên nghiệp!
tan-the-ta-co-the-vo-han-rut-the-tang-them

Tận Thế: Ta Có Thể Vô Hạn Rút Thẻ Tăng Thêm

Tháng 1 10, 2026
Chương 983: Mua sắm quỹ đạo vị trí! Chương 982: Cái này có thể là một cái hỗn độn hệ thống!
dau-la-dai-luc-chi-bat-dau-danh-dau-diem-linh-co.jpg

Đấu La Đại Lục Chi Bắt Đầu Đánh Dấu Diễm Linh Cơ

Tháng 1 21, 2025
Chương 558. Hôn lễ Chương 557. Chư Thần Hoàng Hôn
than-quy-tu-tien-ta-thanh-mot-khoi-dai-hung-dia.jpg

Thần Quỷ Tu Tiên: Ta Thành Một Khối Đại Hung Địa

Tháng 1 25, 2025
Chương 240. Vô Thượng Cảnh Chương 239. Nuốt thiên địa
tong-mon-khi-do-nhat-niem-dien-dai-tan-sat-het-toan-tong.jpg

Tông Môn Khí Đồ: Nhất Niệm Điên Dại, Tàn Sát Hết Toàn Tông

Tháng 2 1, 2025
Chương 418. Lạc Đế, vĩnh hằng Chương 417. Ta không phải không có rễ, Cuồng Điện thành thân. Ta bản Phong Ma, Lạc Đế vi tôn
khoa-hoc-ky-thuat-rut-tham-trung-thuong.jpg

Khoa Học Kỹ Thuật Rút Thăm Trúng Thưởng

Tháng 1 17, 2025
Chương 479. Cảm nghĩ kết thúc Chương 478. Dưới ánh mặt trời chó
anh-hung-vo-dich-npc-dan-binh-bat-dau-duoc-chieu-mo

Anh Hùng Vô Địch: Npc Dân Binh Bắt Đầu Được Chiêu Mộ

Tháng 10 15, 2025
Chương 411: Thế giới mới Chương 410: Truy sát, tranh chấp
thien-tai-thoi-dai-ta-mang-theo-ca-nha-an-ngon-uong-suong.jpg

Thiên Tai Thời Đại, Ta Mang Theo Cả Nhà Ăn Ngon Uống Sướng

Tháng 1 25, 2025
Chương 108. Toàn kịch hết Chương 107. Lãng Nhân quốc quân đội đoàn diệt
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 121: Ta ngươi đều không phải
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 121: Ta ngươi đều không phải

Trong Nhân Tổ truyện có viết.

Nhân Tổ cứu viện con lớn Thái Nhật Dương Mãng thất bại, thời điểm cuối cùng khi bản thân sống lại cũng thất bại trong gang tấc, bị Nghịch Lưu hà đẩy vào Lạc Phách cốc.

Con gái thứ hai của hắn là Cổ Nguyệt Âm Hoang sau khi biết tin này, liền nghĩ cách đi cứu viện phụ thân của mình.

Nhưng muốn đi vào Sinh Tử môn, phải có được sự giúp đỡ của Dũng Khí cổ cùng Tín Niệm cổ. Chỉ là cả hai chúng nó hiện tại đều ở trên người phụ thân Nhân Tổ của nàng.

Cổ Nguyệt Âm Hoang không thể tiến vào Sinh Tử môn, lại muốn cứu Nhân Tổ trở về. Nàng nghĩ không ra phương pháp, đành phải thỉnh giáo Tư Tưởng cổ.

Tư Tưởng cổ liền nói cho nàng hai loại phương pháp.

Phương pháp thứ nhất là tiến vào Không huyệt, mở ra Không môn, trực tiếp đi tới bên cạnh Nhân Tổ. Sau đó lại thông qua không huyệt, thoát khỏi Sinh Tử môn. Nhưng phương pháp này chỉ có thể cứu ra hồn phách của Nhân Tổ, không thể để hắn sống lại.

Phương pháp thứ hai là trèo lên Thành Bại sơn, tìm được con Thành Công cổ duy nhất kia. Chỉ cần đối Thành Công cổ hứa nguyện, Cổ Nguyệt Âm Hoang liền có thể cứu Nhân Tổ về, cũng để hắn sống lại thành công.

Cổ Nguyệt Âm Hoang đã sớm biết Không huyệt có tồn tại, nhưng lại không tìm được cách để tiến vào Không huyệt. Hơn nữa, nàng cũng muốn là cho phụ thân sống lại, liền đi vào Thành Bại sơn.

Thành Bại sơn cũng không cao, chỉ là một cái đồi nhỏ. Nhưng nó thực đặc biệt, là do hàng tỉ viên “đá cuội” chắt thành.

Mấy viên “đá cuội” này, thật ra đều là Thất Bại cổ. Còn có một con Thành Công cổ duy nhất, nằm ngay tại đỉnh cao nhất của Thành Bại sơn.

Cổ Nguyệt Âm Hoang đi vào chân núi, bắt đầu leo lên Thành Bại sơn.

Tiếng động nàng leo núi, làm bừng tỉnh Tình Yêu cổ đang ngủ ở gần đó.

Tình Yêu cổ bị quấy rầy mộng đẹp, vô cùng tức giận, liền muốn trả thù Cổ Nguyệt Âm Hoang. Nó dùng năng lực độc đáo của mình, điểm hóa một khối tảng đá.

Tảng đá bởi vì tình yêu mà có sinh mệnh, biến thành Thạch Nhân.

Thạch Nhân cao lớn uy vũ, trên người có đầy vàng bạc đồng thiết, vô cùng hoa lệ đẹp mắt.

Thạch Nhân vừa có sinh mệnh, đầu tiên liền gặp được Cổ Nguyệt Âm Hoang, lập tức bị vẻ đẹp của nàng chinh phục.

Hắn đi theo Cổ Nguyệt Âm Hoang, nhìn bóng đáng yểu điệu của nàng, trong lòng bị tình yêu tràn ngập.

Rốt cuộc hắn kiềm chế không được, chạy đến trước mặt Cổ Nguyệt Âm Hoang, ngăn nàng lại, lớn tiếng hô.

– Cô nương xinh đẹp a, dung nhan của ngươi là vô cùng lóa mắt, dáng người của ngươi là vô cùng tao nhã, khí chất của ngươi là vô cùng cao quý. Ta vừa thấy đến ngươi, đã bị ngươi chinh phục. Ngươi chính là tình yêu của ta, xin ngươi mở lòng từ bi, nhận tình yêu của ta đối với ngươi đi.

Thạch Nhân hình thể hùng tráng, hoàn toàn chặn hết đường của Cổ Nguyệt Âm Hoang.

Cổ Nguyệt Âm Hoang hơi hơi nhíu mày, đánh giá Thạch Nhân ở trước mặt, lãnh đạm nói.

– Tình yêu, nó là cái gì? Ngươi muốn ta nhận lấy tình yêu của ngươi, nhưng nó lại ở nơi nào?

Thạch Nhân lập tức đem toàn bộ thiết trên người lấy xuống, hai tay nâng, đưa cho Cổ Nguyệt Âm Hoang, nói.

– Cô nương xinh đẹp a, đây đều là kiên cường của ta. Ta đều giao nó cho người, đây là tình yêu của ta đối với ngươi.

Cổ Nguyệt Âm Hoang thất vọng lắc đầu, nàng đối với mấy khối thiết này không có hứng thú.

Thạch Nhân sửng sốt, cũng đem hết đồng trên người lấy xuống, để lên trên mấy khối thiết.

– Cô nương xinh đẹp a, những thứ này là cố chấp của ta. Ta đều giao cho ngươi, bởi vì đây là tình yêu của ta đối với ngươi.

Cổ Nguyệt Âm Hoang không kiên nhẫn.

– Mời ngươi tránh ra, ta đối với tình yêu của ngươi không hề hứng thú, ta còn muốn cứu sống phụ thân của mình.

Thạch Nhân gặp nữ thần trong lòng không chút động tâm, không khỏi hoảng hốt. Hắn quỳ rạp xuống đất, hạ quyết tâm, đem hết bạc trên người đều lấy xuống, để hết lên trên đồng cùng thiết.

– Cô nương lương thiện a, đây đều là tôn nghiêm của ta. Ta đều giao cho ngươi, này liền có thể biểu đạt tình yêu của ta đối với ngươi đi?

Cổ Nguyệt Âm Hoang mày nhăn càng chặt.

– Nghe, ta không có thời gian cùng ngươi ở đây hao phí.

Thạch Nhân càng thêm sốt ruột, đem vàng trên người cũng lấy xuống, để lên trên cùng.

– Cô nương đáng yêu a, những thứ này là tự tin của ta. Ta đều giao cho ngươi, chúng nó đại biểu tình yêu của ta đối với ngươi.

Cổ Nguyệt Âm Hoang thở dài thật sâu, nói.

– Thạch Nhân a, vì biểu đạt tình yêu, ngươi không hề kiên cường, buông cố chấp, vứt bỏ tôn nghiêm, thậm chí bỏ qua tự tin. Nhưng ta nhìn thấy, lại là một Thạch Nhân xấu xí không chịu nổi. Ngươi đứng lên đi, ta sẽ không nhận tình yêu của ngươi đối với ta, ta còn có việc trọng yếu muôn đi làm.

Nguyên lại, Thạch Nhân mất đi vàng bạc đồng thiết ngụy trang, toàn thân trở nên tàn bụi, thậm chí có chút buồn cười, không còn hoa lệ uy vũ như trước.

Thạch Nhân khóc lóc, cầu xin Cổ Nguyệt Âm Hoang

– Vậy ta nên như thế nào mới có thể được đến tình yêu của ngươi đâu?

Cổ Nguyệt Âm Hoang trong lòng sốt ruột, nhưng Thạch Nhân lại chết sống quỳ trên mặt đất không đứng dậy. Suy nghĩ của nàng xoay chuyển, mặt giãn ra cười nói.

– Thạch Nhân a, ngươi đã yêu ta như vậy, vậy ngươi đem chân tâm của mình cho ta xem đi.

Thạch Nhân không chút do dự nào, phá vỡ lòng ngực, đem quả tìm màu đỏ đậm lấy ra, kính dâng cho Cổ Nguyệt Âm Hoang.

Cổ Nguyệt Âm Hoang được đến trái tim, lập tức thu hồi.

Thạch Nhân thấy vậy vội vàng kêu lên.

– Hiện tại ta có thể được đến tình yêu của ngươi đi?

Cổ Nguyệt Âm Hoang lắc đầu.

– Cho dù ngươi trả giá trái tim, cũng không đổi được tình yêu.

Thạch Nhân gặp Cổ Nguyệt Âm Hoang đem trái tim của mình lấy đi, không khỏi nóng nảy, nói.

– Cô nương vô tình a, sự lạnh lùng như băng của ngươi làm ta tuyệt vọng. Nếu không đổi được tình yêu của ngươi, vậy mời ngươi đem trái tim trả lại cho ta. Không có trái tim, ta sẽ chết.

Nhưng Cổ Nguyệt Âm Hoang không có đem trái tim trả lại cho hắn, chỉ nhìn hắn dần dần chết đi.

– Vì cái gì? Ta yêu ngươi như vậy, ngươi lại phải đem ta giết chết!

Trước khi chết, Thạch Nhân vô cùng nghi hoặc quát to.

Cổ Nguyệt Âm Hoang thương hại nhìn hắn, giọng nói lại bình tĩnh như trước.

– Thạch Nhân a, ta vốn không nghĩ giết ngươi. Nhưng là ngươi ngăn cản đường ta đi tới thành công a!

——–

Phương Niệm Dung ngồi bên bàn ăn, nhìn Phương Chính ở phía đối diện.

Nhân Tổ truyện nàng đọc qua không ít lần, đương nhiên biết câu nói “đừng cản ta đi tới thành công” là có ý gì.

Đây chính là cảnh cáo, cảnh cáo Phương Niệm Dung tốt nhất nên tự biết lấy mình, nếu nàng còn cản trở, lần tiếp theo sẽ là bị Phương Chính tự tay giết chết.

Cái này cũng là đang nhắc nhỡ nàng, nếu lần tới còn tự tìm đường chết, Phương Chính sẽ không tiếp tục ra tay.

– Nhưng mà, ta không phải Thạch Nhân, ngươi cũng không phải là Cổ Nguyệt Âm Hoang a.

Phương Niệm Dung lẩm bẩm nói.

Phương Chính ở đối diện nghe thấy, hơi ngẩng đầu lên nhìn nàng, sau đó mỉm cười gật đầu.

– Không sai, ta quả thật không phải là Cổ Nguyệt Âm Hoang. Ngươi cũng không phải Thạch Nhân.

Nghe Phương Chính khẳng định, mày Phương Niệm Dung hơi nhíu lại.

Nàng giống như phát hiện được cái gì đó.

Cổ Nguyệt Âm Hoang nói Thạch Nhân vì yêu mà không hề kiên cường, buông cố chấp, vứt bỏ tôn nghiêm, thậm chí bỏ qua tự tin. Nhưng theo Phương Niệm Dung thấy, này không tính là đúng.

Thạch Nhân vì yêu mà vứt bỏ tôn nghiêm thì đúng, nhưng hắn không bỏ qua tự tin. Hắn vẫn luôn tin chỉ cần trả giá liền có thể đổi được yêu, cũng luôn tự tin là mình có thể trả được cái giá đó, thẳng tới khi chết.

Hắn cũng rất cố chấp, dù bị từ chối nhiều lần, hắn vẫn như cũ cố chấp muốn trả giá để đổi tình yêu. Hơn hết, hắn cũng kiên cường, vô cùng kiên cường. Dù hắn có quỳ xuống, dù hắn có khóc lóc cầu xin, hắn như cũ vẫn kiên cường bỏ ra.

Đó mới là Thạch Nhân, đó mới là tình yêu của Thạch Nhân.

Mà Phương Niệm Dung, nàng quả thật yêu Phương Chính, nhưng nàng vẫn giữ lại tôn nghiêm, vẫn có lòng tin, nhưng nàng không cố chấp, cũng không kiên cường đến cuối được.

Thật lòng mà nói, nếu không vì nhiệm vụ của hệ thống, nếu không phải có được sự đáp trả từ Phương Chính, Phương Niệm Dung đã sớm từ bỏ. Cho nên, nàng không phải Thạch Nhân, cũng không giống Thạch Nhân.

Mà Phương Chính, hắn cùng Cổ Nguyệt Âm Hoang cũng khác biệt.

Thạch Nhân trao tặng cho Cổ Nguyệt Âm Hoang vàng bạc đồng thiết, nàng không nhận lấy. Nhưng nếu là Phương Chính, đảm bảo một khối cũng không chừa lại. Mấy thứ đó đều là tài nguyên a, không dùng có thể đem bán, đồ cho không vì sao lại không lấy đâu?

Thạch Nhân hỏi Cổ Nguyệt Âm Hoang phải làm gì mới có được yêu, nàng ta liền muốn lấy trái tim, muốn giết Thạch Nhân. Nhưng nếu là Phương Chính, hắn tuyệt đối sẽ không làm vậy.

Một cái cu li không công tự nguyện dâng đến cửa, bị ngốc sao mà từ chối?

Trong mắt Phương Chính, chết là giải thoát tốt nhất, kẻ vừa lên đã giúp người khác giải thoát chính là người tốt. Mà Phương Chính thì không phải người tốt, nên hắn sẽ không làm vậy, mà sẽ giữ lại để từ từ dày vò, bòn rút giá trị, thẳng đến khi không còn chút giá trị thặng dư nào.

Đây mới là Phương Chính!

Bất quá, nếu thật sự có người cản đường Phương Chính khi hắn đang vội, vậy thì giết chết lại là lựa chọn tốt nhất.

Dù sao thì, thế gian không có lựa chọn nào là đúng, cũng không có lựa chọn nào là sai, chỉ có lựa chọn phù hợp cho tình huống mà ta gặp phải. Mà nhiệm vụ của mỗi người, đơn giản chính là đưa ra lựa chọn mà bản thân cho là hợp lí.

Còn kết quả, kia không phải là thứ mà con người có thể quyết định.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

may-mo-phong-huan-luyen-vien-cua-ta
Máy Mô Phỏng Huấn Luyện Viên Của Ta
Tháng 1 12, 2026
dai-duong-ta-thanh-cai-gi-deu-co-the-ban-than-bi-thuong-nhan.jpg
Đại Đường: Ta Thành Cái Gì Đều Có Thể Bán Thần Bí Thương Nhân
Tháng 1 16, 2026
dang-than-tu-song-nghe-nghiep-bat-dau.jpg
Đăng Thần: Từ Song Nghề Nghiệp Bắt Đầu
Tháng 1 3, 2026
ta-tu-tien-tro-choi-nhan-sinh.jpg
Ta Tu Tiên Trò Chơi Nhân Sinh
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved