Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
toan-vien-hoang-de-dem-tu-tien-gioi-cho-lam-mo-ho.jpg

Toàn Viên Hoàng Đế: Đem Tu Tiên Giới Cho Làm Mơ Hồ

Tháng 1 6, 2026
Chương 256: Ta ở phía trước chờ ngươi Chương 255: Ta nhận thua
chung-than-hang-lam.jpg

Chúng Thần Hàng Lâm

Tháng 1 19, 2025
Chương 989. Đại kết cục Chương 988. Tín niệm (2)
dai-duong-bat-dautu-lap-lam-de.jpg

Đại Đường: Bắt Đầutự Lập Làm Đế

Tháng 1 20, 2025
Chương 189. Đại kết cục Chương 188. Các ngươi đều là hiến tế cái gì đồ chơi
8c0f8c05828d5fb2cc929a4d6eb8ce22

Bắt Đầu Cướp Mất Hàng Long Thập Bát Chưởng

Tháng 1 15, 2025
Chương 969. Tất cả mọi người, theo ta giết vào Thần Ma Hư giới! Chương 968. Cầu thân
chau-ta-that-su-qua-canh-giac-di.jpg

Cháu Ta Thật Sự Quá Cảnh Giác Đi

Tháng 1 18, 2025
Chương 44. Không quen nhìn Chương 43. Chúng thần
de-nhat-danh-sach.jpg

Đệ Nhất Danh Sách

Tháng 1 22, 2025
Chương 1260. Cuối cùng thấy Quang Minh Chương 1259. Đến ám thời khắc (2)
tuyet-the-yeu-than

Tuyệt Thế Yêu Thần

Tháng mười một 12, 2025
Chương 1405 phiên ngoại, Nam Hải kiếm tổ! ( hết trọn bộ ) Chương 1404 phiên ngoại, Luân Hồi Bát Thế tìm một người
vuc-sau-danh-dau-tram-nam-ta-thanh-ma-to

Vực Sâu Đánh Dấu Trăm Năm, Ta Thành Ma Tổ

Tháng 10 11, 2025
Chương 536: Ma Tổ, Ma Tổ( đại kết cục) Chương 535: Phục Thiên lão tổ.
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 119: Vượt qua địa tai
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 119: Vượt qua địa tai

Tầng năm Đồ Thiên cung.

Phương Chính nằm trên đất, qua một lúc mới có thể tỉnh táo lại.

Hắn bò dậy, vừa ngồi dậy liền nhịn không được ho khan mấy tiếng. Ho ra vài ngụm khói xong, Phương Chính cảm thấy ngực mình dễ chịu hơn rất nhiều, hô hấp cũng thông thoáng hơn.

– Đại… đại trưởng lão, ngài… không sao chứ?

Năm người Lưu Tử Phàm, Vương Khang, Khương Thành, Du Quân, Lộ Hàn Sương cùng nghiêng đầu nhìn lại, đồng thời lắp bắp hỏi.

Phương Chính nghe năm người ấp úng, hơi nghi hoặc ngước lên nhìn, sau đó nhìn thấy gương mặt của năm ngươi hơi co giật, bộ dạng nhìn qua rất giống đang nhịn cười.

Nhất là, năm người đang trong trạng thái ngũ hồn hợp nhất, năm người như một, cho nên biểu cảm lúc này hoàn toàn đồng bộ, thậm chí khóe môi giật giật cũng đồng bộ trên từng khoảnh khắc.

Phương Chính hơi cúi đầu nhìn lại chính mình, tốt a, nhìn hắn bây giờ rất giống mới vừa nhảy vào bùn, lăn lộn mấy chục vòng mới chui ra. Ùm, còn có mùi cháy khét?

Phương Chính đưa tay lên, sờ thử đầu tóc của mình, ngay sau đó nhịn không được, khóe mắt giật giật vài cái. Giờ khắc này, Phương Chính bỗng nhiên nhớ tới Bạch Ngưng Băng.

Rất lâu trước đây, khi Phương Chính vừa mới lên tam chuyển, hắn từng đem Bạch Ngưng Băng giật cho cháy xém. Hiện tại nhìn lại, bộ dạng của mình cùng bộ dạng của Bạch Ngưng Băng lúc đó, rõ ràng chỉ có hơn chứ không kém.

Quả nhiên, đi đêm lắm có ngày gặp ma, nghịch điện lắm thế nào cũng bị giật.

Nhưng nghĩ lại, bộ dạng của chính mình bây giờ thế này, chắc là hoang thú lôi hổ chết cũng không quá ủy khuất đi.

Phương Chính nghĩ, cảm thấy ý nghĩ này của mình hẵn là rất đúng.

Nhưng nếu để hoang thú lôi hổ biết được ý nghĩ này, nó chắc chắn sẽ tức giận đến rống to. Nó chết rất ủy khuất, vô cùng ủy khuất. Không chỉ nó, hoang thú lôi điểu cũng giống như vậy.

Chúng nó đường đường là hoang thú, cổ tiên gặp phải cũng sẽ thận trọng ứng phó. Nhưng ngày hôm nay, chúng nó lại bị một nhân loại ngũ chuyển giết chết. Cái này nói ra, rõ ràng làm mất hết mặt mũi hoang thú.

Bất quá, chúng nó chết cũng không tính oan.

Chúng nó tuy là hoang thú, nhưng trên người không có tiên cổ, chỉ có phàm cổ. Mà phàm cổ ở trong phúc địa lại bị địa linh áp chế, không dùng được. Ngoài ra, thân thể của chúng là lôi điện tạo thành, so về độ phòng ngự cơ sở nhất thì thu cho mấy loại thú có da có thịt. Hơn hết, nhược điểm của chúng cũng rất rõ ràng. Nhất là trong mắt của một người có hệ thống như Phương Chính, thì vị trí lôi hạch của chúng được đánh dấu chính xác trăm phần trăm.

Ngược lại, Phương Chính có hệ thống phòng ngự, hoàn toàn không bị công kích của chúng làm bị thương. Cổ trùng được tuyển chọn cẩn thận, sát chiêu một đám, chủ yếu nhất còn có sát chiêu tăng sát thương, có thể tăng phúc cho tất cả các loại sát chiêu khác, không xem lưu phái.

Cho nên là, Phương Chính muốn phòng ngự có phòng ngự, muốn tấn công liền có tấn công. Lại còn vừa lên đã ra đại chiêu, oanh không ngừng nghỉ, căn bản không cho hoang thú cơ hội thở.

Đương nhiên, cũng không phải là không có tổn hại.

Bởi vì chân nguyên tiêu hao liên tục, lại còn đặc biệt nhiều, làm cho không khiếu gánh vác áp lực rất lớn. Hiện tại, hai cái không khiếu của hắn tràn ngập vết nứt, cũng không thể lại dùng sát chiêu. Nếu Phương Chính còn cưỡng ép thúc giục sát chiêu, chắc chắn không khiếu của hắn sẽ gánh không nổi.

Nhưng cũng không cần Phương Chính phải ra tay.

Cổ sư trong phúc địa Đồ Thiên Không ít, tiếp theo chỉ cần nhìn họ là đủ.

Hoang thú không còn, địa tai xem như cũng đã đi qua. Còn lại đàn lôi thú, từ từ giết cũng không phải không được.

Phương Chính lúc này nhẹ khoát tay, để năm người Lưu Tử Phàm chú ý chiến trường, chính mình lại bắt đầu hấp thu nguyên thạch khôi phục chân nguyên. Có chân nguyên ôn dưỡng, khiếu vách sẽ không đến mức tại chỗ vỡ ra.

Chờ chân nguyên của hai không khiếu khôi phục xong, Phương Chính mới dùng cổ trùng làm sạch chính mình, nhất là phải chữa trị mái tóc bị cháy xoăn của hắn lại.

Nếu có người hỏi, vẻ ngoài quan trọng vậy sao?

Đáp án chắc chắn là đúng vậy.

Phương Chính không phải Phương Nguyên, hắn không làm được việc không quan tâm đến cái khác ngoài mục tiêu của mình. Ít nhất, khi phải xuất hiện với thân phận lãnh đạo, hắn tuyệt đối sẽ để ý bề ngoài của bản thân.

Phương Chính không cần phải là người đẹp xuất sắc khiến vạn người mê, nhưng hắn cần bề ngoài của bản thân phải sạch sẽ, gọn gàng.

Chau chuốt xong vẻ ngoài, Phương Chính mới đi lại bên hiên. Hắn hai tay chấp sau lưng, đứng nhìn xuống chiến trường phía dưới. Bắt đầu từ lúc này, vai trò của hắn liền là trụ cột tinh thần cho thành viên của Quân Đoàn.

Có thể nói, hiện tại chỉ cần thấy Phương Chính, những người khác đều là trong lòng cảm thấy an tâm. Thử nghĩ, có một người có thể đơn đấu thắng hoang thú ở bên cạnh, còn sợ gì đám phàm thú trước mắt.

Nhưng mà chiến đấu cũng không kết thúc nhanh chóng như tưởng tượng.

Lôi thú nhiều lắm, giết giết, chúng chưa bị giết hết, thì người đã giết mệt.

Phía sau, năm người Lưu Tử Phàm cũng không chịu nổi, buộc phải giải trừ ngũ hồn hợp nhất. Phương Chính cũng không thể chỉ đứng nhìn, ngẫu nhiên cũng phải ra tay trấn áp lại tràn cảnh.

Chiến đấu kéo dài ba ngày hai đêm, khi viên lôi hạch cuối cùng bị thu vào túi đồ, địa tai cũng triệt để kết thúc, Phương Chính liền cho địa linh triệt tiêu cổ trận.

Nhìn lại, mặt đất tràn đầy dấu vết chiến đấu, máu thịt cháy đen khắp nơi, có cổ sư chết, phần nhiều là xác của năm đàn thú dưới trướng Quân Đoàn.

Các cổ sư lúc này lại nằm ngỗn ngang trên đất, cả đám đều mệt không nhắc nổi ngón tay. Thậm chí có người đã ngủ đến chảy nước giãi.

– Địa linh, đưa ba phân thân của ta lên đây!

Sau khi để năm người Lưu Tử Phàm, Vương Khang, Khương Thành, Du Quân cùng Lộ Hàn Sương đi nghỉ xong, Phương Chính nói với địa linh.

– Vâng, chủ nhân!

Địa linh gật đầu, chớp mắt, ba người Ôn, Hắc, Dương đã ở trong tầng năm.

– Ta phải nhanh chóng về Bắc Nguyên, ở đây chỉ có thể dựa vào ba ngươi.

Phương Chính nói, ném cho Ôn Thế Xuân một con tín đạo cổ trùng, lại nói tiếp.

– Bên trong có cổ phương của nhân khí cổ, tiểu gia tử khí cổ. Hai loại cổ này, nhất là nhân khí cổ rất cần trong lúc thăng tiên, sắp xếp để mao dân đem chúng luyện ra. Ngoài ra, ta có ghi lại về cơ cấu của Quân Đoàn, các người xem xét, giúp ta bố trí.

– Dương Quang, phía Tây Mạc hẵn là không có đầu mối đi. Cho nên dẫn theo ba huynh muội Lâm gia, qua đó dựng thương đoàn, mượn hành thương đi tới các óc đảo. Chúng ta là phàm nhân, vậy thì bắt đầu từ trong phàm nhân đi. Vừa hay trí đạo cổ trùng trong tay ta có rất nhiều.

Dương Quang nghe vậy, trầm tư chốc lát, liền hiểu ý của Phương Chính, cười nói.

– Không hỗ là bản thể, đủ âm.

Phương Chính cười nhạt không đáp, lại nhìn Ôn Thế Xuân.

– Ngươi giúp ta an bài người đi dạo Nam Cương, nhất là mấy điểm tài nguyên của siêu cấp thế lực. Trung Châu có Du Quân, phía Nam Cương cũng cần người. Còn có, ta thấy Bách gia giống như đang định tạo một đội cổ sư chuyên dùng cốt thương. Không bằng nói với họ về tinh binh, để bọn họ đạo tạo một đội cốt kỵ binh đi.

– Cốt kỵ binh sao?

Ôn Thế Xuân trầm tư, trong đầu đã cấu tứ ra kế hoạch chi tiết, gật đầu nói.

– Ta biết phải làm gì rồi.

Phương Chính gật đầu, lại nhìn Hắc Dạ.

– Hắc Dạ, đẩy nhanh chiến tranh đi. Sớm ngày thành lập đản nhân quốc, như vậy ngươi mới có nhiều thời gian tu hành. Thế lực dù lớn, nhưng nếu chỉ là phàm nhân thì cũng không đối diện được với thời đại, chỉ có thành tiên, công sức bỏ ra mới xứng đáng.

Hắc Dạ khẽ gật đầu, lại nói.

– Ta sẽ sắp xếp, sau khi có kế hoạch, liền để địa linh hỗ trợ thúc đẩy.

Phương Chính gật đầu, liền xoay người nói với địa linh.

– Đưa ta đi Lạc Tinh hồ.

– Vâng, chủ nhân!

Địa linh đáp ứng, chớp mắt, Phương Chính đã ở bên cạnh một cái hồ rộng lớn.

Mặt hồ phẳng lặng, đáy hồ đen nhưng lại không tối. Bên dưới tràn ngập từng điểm sáng, nhìn như dải ngân hà trong đáy nước. Bên bầu trời từ hồ thẳng lên là một đám mây, trên mây trồng rất nhiều cây gọi là tinh tiết thảo. Xen lẫn trong đám cây là một đám côn trùng gọi tinh huỳnh.

Đây là Lạc Tinh hồ, một trong bốn điểm tài nguyên lớn của phúc địa. Phương Chính tới đây cũng không phải để xem xét nơi này, hắn là muốn mượn dùng ánh sao từ đàn tinh huỳnh, thúc giục tinh môn cổ.

Thông qua tinh môn, Phương Chính về tới Nguyệt Nha hồ ở Bắc Nguyên.

Hắn trước tiên thu hồi tinh môn cổ, lại kiểm tra bố trí xung quanh. Không phát hiện dị thường gì, Phương Chính liền dùng bước nhảy alpha, trở về ốc tích cổ của mình ở trong doanh địa của Hắc gia liên quân.

Phương Chính lần này đi, trước sau mất bảy ngày ngoài ngoại giới. Trong thời gian này, liên quân vẫn còn đang chỉnh đốn, chưa xuất quân. Mấy ngày qua cũng không ai để ý tới hắn, nên không ai phát hiện hắn rời đi.

Cái này còn là vì Phương Chính đã nói trước, chính mình cần phải bế quan luyện chế lại bản mệnh cổ. Bản mệnh cổ quan trọng thế nào là việc cổ sư nào cũng biết, vì vậy không ai tới làm phiền cũng là việc dễ hiểu.

Bất quá, có một người biết Phương Chính ra khỏi doanh địa, chính là Phương Niệm Dung.

Phương Niệm Dung cảm thấy ái nái, cho nên càng chú ý Phương Chính. Bảy ngày trước, nàng thông qua Tiểu Túc, nhìn thấy Phương Chính rời khỏi doanh địa. Nhưng biết hắn đi tới bờ hồ Nguyệt Nha, nàng liền không chú ý tiếp.

Phương Chính đa nghi, đây là việc Phương Niệm Dung biết từ rất lâu. Hắn vì đa nghi nên không dám ở chỗ có nhiều người luyện lại bản mệnh cổ cũng là việc dễ hiểu. Cho nên, nàng cũng không có ý kiến gì, càng không muốn vì mình nhìn chằm chằm, làm Phương Chính có cảm giác nên phân tâm, vì vậy cũng không tiếp tục xem.

Đây là vì Phương Niệm Dung nhớ rõ, trước khi gặp mặt, nàng từng thông qua Tiểu Túc nhìn Phương Chính chằm chằm, kết quả Phương Chính thật sự có cảm giác bản thân đang bị nhìn trộm. Nói thật, nếu không phải không giải thích được, Phương Niệm Dung đã hỏi Phương Chính về việc đó rồi.

Lúc này Phương Chính trở về, Phương Niệm Dung liền được Tiểu Túc thông báo. Nhưng nghĩ lại, nàng quyết định vẫn là không tới cửa tìm. Bởi nếu làm vậy, Phương Chính chắc chắn sẽ lại sinh nghi.

Mà giờ này, Phương Chính đã nằm dài trên giường, chìm vào ngủ say.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

one-piece-chi-toi-cuong-bang-long.jpg
One Piece Chi Tối Cường Băng Long
Tháng 1 22, 2025
coi-ta-tai-quy-tac-chuyen-la-ben-trong-bat-dau-phan-nghich.jpg
Coi Ta Tại Quy Tắc Chuyện Lạ Bên Trong Bắt Đầu Phản Nghịch
Tháng 1 10, 2026
dai-tan-bat-dau-dai-tuyet-long-ky-tien-vao-ham-duong
Đại Tần: Bắt Đầu Đại Tuyết Long Kỵ Tiến Vào Hàm Dương
Tháng mười một 8, 2025
con-khong-co-tot-nghiep-giao-su-cho-ta-sinh-ba-bao-bao.jpg
Còn Không Có Tốt Nghiệp, Giáo Sư Cho Ta Sinh Ba Bảo Bảo?
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved