Chương 118: Cửu thiên nhất kiếm
– Khụ khụ khụ…
Phương Chính nằm trên mặt sàn của Đồ Thiên cung, liên tục ho khan vài tiếng, đem bụi đất trong miệng phun sạch ra ngoài mới ngồi dậy.
– Đại trưởng lão, ngài thế nào?
Năm người Lưu Tử Phàm, Vương Khang, Khương Thành, Du Quân, Lộ Hàn Sương cùng đồng thời lên tiếng.
– Không có việc gì! Các ngươi cứ chú ý chiến trường là được.
Phương Chính khoát tay, sau đó xếp bằng nhắm mắt, bắt đầu trị liệu tự thân.
Có Tiểu Thiên bảo vệ, còn có cổ trùng phòng ngự, cho nên nhìn Phương Chính chật vật thế thôi, trên thực tế vết thương cũng không đáng ngại.
Rất nhanh, Phương Chính đã trị liệu xong thương thế của chính mình, còn lấy ra nguyên thạch nhanh chóng bổ sung chân nguyên. Cuối cùng mới đứng lên, đi lại bên hiên nhìn ra ngoài.
Chiến trường bên dưới vô cùng căng thẳng, cổ sư vẫn đang phấn khởi chiến đấu, nhưng đã bắt đầu xuất hiện thương vong.
Đàn lôi thú cũng có trí tuệ, cũng học thông minh. Biết rõ mỗi lần chui vào không nhiều còn sẽ bị chặn đầu đánh, cho nên chúng nó hy sinh tự thân, đem lôi điện tăng thêm cho những con đã tiến vào trong, để bọn chúng càng mạnh.
Cái này làm cho cổ sư chiến đấu càng thêm gian nan.
Đây không phải bởi vì chiến lực của họ yếu, mà là vì chân nguyên của cổ sư có hạn, căn bản không thể kéo dài trận chiến. Ngoài ra, cổ sư cũng là con người, chiến đấu lâu dài liền sẽ tiêu hao thể lực. Tuy luân phiên nghỉ ngơi, nhưng căn bản nghỉ ngơi chưa được bao lâu đã phải đánh tiếp, vết thương trên người còn đau thì đã có thêm vết thương mới.
Mà so với cổ sư, dã thú rõ ràng có càng nhiều ưu thế trong việc bày bố trận hình. Cho nên so với ba hướng tây, nam, bắc, hướng đông có năm đàn thú rõ ràng càng có ưu thế hơn. Chỉ là thương vong liền không phải số ít.
Phương Chính quan sát một vòng chiến trường, đem hết tình hình bên dưới nhìn một lượt, liền chú ý đến một số cổ sư nổi bậc trong đám người, đem hình dạng của họ ghi nhớ lại. Mấy người này, nếu có thể sống sót sau lần này, liền có thể căn nhắc đề bạc một chút. Nhất là gần nhất Phương Chính định triển khai hình thức bộ phận chuyên môn trong Quân Đoàn, tiến một bước biến Quân Đoàn thành một cơ cấu tổ chức tương tự như công ty.
Bất quá, Phương Chính rất nhanh không lại chú ý việc này. Bởi vì dù gì thì thành viên của Quân Đoàn cũng chỉ gần ngàn người. Số người này là quá ít cho một cái tổ chức. Nếu mà để nhiều người nắm trong tay chức vụ, sẽ làm cho mấy chức vụ vốn có vị thế trở nên rớt giá. Cụ thể là có chức vị, nhưng lại không có người dưới trướng, chức vị cũng liền trở thành cách gọi sáo rổng không thực quyền.
Nhất là sau lần tai kiếp này, thành viên nhất định sẽ có giảm bớt, cái đó càng khó chia nhỏ thành từng bộ phận. Cho nên vừa suy nghĩ tới, liền bị Phương Chính đẩy qua một góc trong đầu, lại lần nữa tập trung tinh thần.
Phương Chính nhắm mắt, lại lần nữa ấp ủ sát chiêu tăng sát thương cùng thôn lôi. Hắn sẽ không quên, ngoài cổ trận còn có một con hoang thú lôi hổ đang nhìn mình chằm chằm.
Phương Chính là chủ nhân của phúc địa, tai kiếp buông xuống, mục tiêu chủ yếu luôn là hắn cùng địa linh. Địa linh phải ở trong Đồ Thiên cung để duy trì cổ trận, hoang thú đánh vào không được. Nhưng Phương Chính thì khác, hắn sẽ ra ngoài, sẽ cùng hoang thú giao chiến, tức là sẽ bị đánh. Cho nên nó không nhìn hắn chằm chằm thì nhìn ai.
Một lát sau, Phương Chính đem hai cái sát chiêu thúc giục thành công, liền một lần nữa hấp thu lôi điện từ đám lôi thú trong cổ trận, đem áp lực lên các cổ sư khác giảm bớt rất nhiều, cho họ thời gian thở.
Chờ đến khi hấp thu đến cực hạn, Phương Chính lại lần nữa bay ra ngoài.
Lần trước là hắn quá chủ quan, xem nhẹ độ cao hoang thú có thể nhảy lên tới, cho nên mới bị đập chật vật như vậy. Lần này thì khác, Phương Chính bay lên cao, so với lúc đánh với lôi điểu càng cao hơn không ít, thế này mới cùng hoang thú lôi hổ bốn mắt nhìn nhau.
Rống!
Hoang thú lôi hổ tức giận rống lên một tiếng. Nó cảm thấy chính mình đang bị một tên nhân loại xem thường. Nhất là, tên nhân loại này còn thật yếu ớt, còn mới vừa bị nó xem như bóng đập bay. Nhưng ngay sau đó, ánh mắt của nó hơi lóe lên, bởi nó nhìn thấy, trên đầu tên nhân loại kia lại xuất hiện một thanh trường thương.
Nó nhận ra thành trường thương này, bởi vì trước đó không lâu, hoang thú lôi điểu là bị cây thương giống vậy đánh rớt, sau đó lại bị thêm một cây khác tạc nổ. Nó biết, nếu chính mình bị đánh trúng, vậy thì cũng không phải là việc tốt đẹp gì. Cho nên, tuyệt đối không thể bị đánh trúng.
Hoang thú lôi hổ nghĩ nghĩ, liền bắt đầu thủ thế, chuẩn bị tránh né.
Phương Chính từ trên cao nhìn xuống, nhìn thấy hoang thú lôi hổ đột nhiên hạ thấp đầu xuống, hai chi trước hơi giang ra, dồn sức vào hai chi sau. Tư thế này, làm Phương Chính nhận ra, nó là đang thủ thế nhảy vọt.
Phương Chính trầm tư chốt lát, liếc nhìn lôi thương trên đỉnh đầu, liền quyết định dừng thúc giục thức thứ nhất của sát chiêu lôi minh. Mà chuyển sang thức thứ hai.
Chỉ thấy trường thương đột nhiên phân trán, nhưng tia điện không bay tán loạn mất, mà trở thành từng thanh lôi kiếm. Lôi kiếm xuất hiện, lấy Phương Chính làm trung tâm, hình thành vòng tròn sau lưng hắn, mũi kiếm chỉ vào trung tâm. Nhìn từ trước vào, có thể thấy Phương Chính đang đứng thẳng, sau lưng xuất hiện từng vòng từng vòng chồng lên nhau.
Phương Chính tay cầm phi lôi kiếm cổ, từ từ đưa thẳng lên đỉnh đầu, vô số thanh lôi kiếm phía sau cũng thay đổi phương hướng, mũi kiếm lúc này toàn bộ đều chỉ xuống đất.
Hoang thú lôi hổ trên mặt đất nhìn thấy, liền rống lên một tiếng. Nó thề, nếu nó mà có lông, giờ khắc này lông tơ của nó đã dựng lên.
Nếu thanh trường thương trước đó có lực công kích là mười. Thì mỗi thanh kiếm có lực công kích là năm. Nhìn thì yếu hơn một nửa, nhưng bù lại, sau lưng Phương Chính bây giờ có tới vạn thanh kiếm. Chỉ cần nghĩ đến cảnh chúng nó rơi xuống, cảnh tượng đó, thật làm thú động dung.
Mà, cũng không cần đi nghĩ.
Phương Chính phất tay, đem phi lôi kiếm cổ chỉ về phía mặt đất.
Lôi minh thức thứ hai, vạn kiếm!
Vạn kiếm rơi xuống, tốc độ kinh người, kéo ra từng tia sáng màu xanh lam. Âm thanh không khí bị vạch phá còn chưa kịp truyền tới, kiếm đã ở ngay trước mặt.
Hoang thú lôi hổ nhảy trái tránh phải, nhưng kiếm rơi như mưa, phạm vi bao phủ rộng, nhất là chạm vào còn biết nổ, lôi điện bắn ra bốn phía. Trong lúc nhất thời, đem hoang thú lôi hổ tạc cho đầu óc choáng váng. Đám lôi thú bình thường cũng thương vong không ít, cấp bậc thấp còn chết ngay tại chỗ, cấp bậc cao như vạn thú vương, thú hoàng thì thoi thóp. Hoang thú lôi hổ chật vật không chịu nổi.
Giời khắc này, hoang thú lôi hổ đưa ra một cái nhận định, nó ghét nhân loại. Rất ghét nhân loại biết bay. Đặc biệt ghét nhân loại đã biết bay còn dùng kiếm. Vô cùng ghét nhân loại vừa biết bay, vừa dùng kiếm, còn chơi lôi điện.
Phương Chính lúc này một mặt duy trì sát chiêu, một mặt thúc giục thiên nguyên bảo vương liên, đồng thời tay trái còn cầm lấy nguyên thạch hấp thu nguyên khí, khôi phục chân nguyên.
Sát chiêu tiêu hao rất nhiều chân nguyên, lại thêm công bội cổ có tệ đoan là làm chân nguyên tiêu hao bằng số lần mà nó tăng lên.
Ví dụ một con cổ cần một thành chân nguyên để đánh ra sức mạnh bằng một. Tứ chuyển công bội cổ có thể tăng sức mạnh đánh ra từ một lên gấp bốn lần, đồng thời cũng làm chân nguyên tiêu hao tăng lên gấp bốn lần.
Mà sát chiêu tăng sát thương cũng có tệ đoan giống như công bội cổ. Cái này làm cho chân nguyên của Phương Chính đã tiêu hao đến con số kinh người.
Hai cái không khiếu ngũ chuyển đỉnh phong, chân nguyên trọn vẹn chín thành tám, ngũ chuyển thiên nguyên bảo vương liên có thể làm chân nguyên khôi phục cấp tốc. Nhưng là sát chiêu vừa ra, chân nguyên liền tới đáy, còn là khôi phục được giọt nào thì giọt đó mất tiêu.
Nếu không hấp thu nguyên thạch hỗ trợ thêm, thì đảm bảo hoang thú chưa chết, không khiếu của hắn đã khô cạn tới vỡ nát. Đến lúc đó, khẳng định Phương Chính sẽ chết trước.
Rất nhanh sau đó, vạn kiếm ngừng rơi, hoang thú lôi hổ giống như thở ra một hơi. Một chiêu đi qua, nó tuy chật vật, nhưng chung quy vẫn rất đáng mặt hoang thú, vẫn chưa bị đánh thãm.
Nhưng là, vạn kiếm đi qua cũng chưa phải là kết thúc.
Phóng mắt nhìn lại, thôn lôi mới vừa rồi bị tiêu hao hết, giời khắc này đã được bổ sung đầy. Đây không phải là Phương Chính hấp thu từ đám lôi thú bên dưới, cái này quá lãng phí thời gian. Hắn là trực tiếp lấy lôi điện được giấu trong túi đồ từ trước ra, nhét hết vào sát chiêu thôn lôi, đem bốn con kiến nhét đến toàn thân xuất hiện vết nứt. Đây là nhét đầy đến sắp vỡ ra.
Tiếp theo, xung quanh Phương Chính lại xuất hiện lôi kiếm, nháy mắt đã có được vạn kiếm. Cái này làm hoang thú lôi hổ vô cùng chột dạ. Nếu nó mà biết nói, chắc sẽ rống lên với Phương Chính rằng: “Nhân loại vô sỉ, có gan xuống đây cùng ta đơn đấu! Trốn trên đó thả kiếm thì hào quang gì? Lão hổ ta không phục a!”
Nhưng là, Phương Chính không có xuống. Cái này làm nó tức giận rống lên, một bộ “hổ không ra oai, ngươi tưởng là mèo”. Theo tiếng rống của nó, vô số tia điện xung quanh tụ lại sau lưng nó, kết thành một đôi cánh.
Hoang thú lôi hổ giờ khắc này làm ra đúng mặt chữ của câu “hổ mọc thêm cánh”.
Nếu Phương Chính đã không xuống, thế thì tốt, nó bay lên.
Chỉ là để nó mọc cánh, đám lôi thú vì bị hấp thu lôi điện mà chết lại không ít. Trong thời gian ngắn đã chết hơn vạn con, so thôn lôi của Phương Chính hút càng nhiều.
Phương Chính nhìn thấy hoang thú lôi hổ mọc cánh, nhưng lại không ngăn cản. Hắn lại lần nữa đem phi lôi kiếm cổ đưa lên cao. Sau đó đem hai cái sát chiêu thôn lôi, lôi minh hủy bỏ, đồng thời thúc giục một cái sát chiêu khác.
Vạn kiếm lúc này run động, từng thanh lôi kiếp chập chờn, bởi vì sát chiêu bị thu hồi mà sắp tan biến. Nhưng ngay sau đó, một luồng hấp lực từ phi lôi kiếm cổ phát ra, đem vạn kiếm hút lại, thu vào thanh kiếm trong tay Phương Chính.
Sau đó, Phương Chính toàn lực thúc giục kim quang lôi dực cổ, hai tay cầm kiếm, từ trên cao lao vụt xuống đầu hoang thú lôi hổ. Trong lúc đó, hoang thú cũng đã vươn cánh bay lên.
Hai bên lao thẳng vào nhau, Phương Chính vung lên kiếm, toàn lực chém xuống một kiếm.
Lôi, kiếm hợp lưu. Sát chiêu, cửu thiên nhất kiếm!
Một kiếm chém qua, hào quang bùng phát, ánh sáng chói mắt làm người không dám nhìn thẳng. Theo sau là một vụ nổ phát ra, vụ nổ to lớn, mặt đất run rẩy, uy áp đập vào mặt đủ làm làn da nóng rát rỉ máu, nhưng lại an tỉnh không có âm thanh.
Thực tế thì không phải không có âm thanh, mà là do âm thanh quá lớn, làm cho các sinh vật ở khoảng cách gần trong thời gian ngắn tạm mất đi khả năng nghe. Chỉ là thời gian này chỉ tốn một giây, ngay sau đó chính làm tiếng nổ làm đau màn nhĩ.
Trong lúc nhất thời, đám lôi thú tan tác, chết mười mấy vạn con, cổ sư cũng một đám ngơ ngác, hai mắt mở to, miệng cũng kinh ngạc há ra.
Bọn họ giờ khắc này đều có cùng nghi vấn, đó là “ngũ chuyển đỉnh phong mạnh đến như vậy sao?”. Nhưng mà mấy cổ sư ngũ chuyển đỉnh phong ở đây lại có thể cho họ câu trả lời. Đơn giản mà nói chính là “ngũ chuyển đỉnh phong cũng là có này có nọ, có lọ có chai. Tu vi không phải là thứ duy nhất quyết định chiến lực”.
Chờ mọi thứ lấn lại, mọi người ý thức lại, liền nhìn thấy lôi hạch của hoang thú lôi hổ đã vỡ thành mấy mảnh rơi trên mặt đất, bên cạnh nó là Phương Chính đang nằm úp sấp, bất động, à không, là đang co rút, có rút. Đây rõ ràng là bị điện giật đến mức có rút.
Một chiêu vừa rồi, đúng chuẩn giết địch một ngàn, tự hại tám trăm. Nhưng nếu không phải có Tiểu Thiên gánh tiếp, vậy vừa rồi sẽ trở thành đồng quy vu tận, ôm nhau chết chung.
Còn chưa chờ mấy cổ sư khác nhìn kỹ, địa linh đã đem Phương Chính truyền tống về tầng năm của Đồ Thiên cung, còn dùng cổ trùng trị liệu cho hắn. Thế này mới tránh Phương Chính một hơi không thuận, chết ngay lập tức.
Mặc dù vậy, vấn đề khó nhất trong lần địa tai này cũng đã giải quyết.