Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
moi-ba-tuoi-tay-trang-he-thong-cai-quy-gi.jpg

Mới Ba Tuổi, Tẩy Trắng Hệ Thống Cái Quỷ Gì?

Tháng 12 2, 2025
Chương 502: Thành Tiên liền trở về (2) Chương 502: Thành Tiên liền trở về (1)
cuc-ac-ben-trong-vo-tu-lanh-chua.jpg

Cực Ác Bên Trong Vô Tự Lãnh Chúa

Tháng 12 27, 2025
Chương 820 Chương 819
mo-cai-hong-bao-nay.jpg

Mở Cái Hồng Bao Này

Tháng 1 18, 2025
Chương 695. Người người như rồng thời đại! Chương 694. Bỏ bản thân vì tập thể
ta-sieu-nang-luc-moi-tuan-doi-moi.jpg

Ta Siêu Năng Lực Mỗi Tuần Đổi Mới

Tháng 1 18, 2025
Chương 637. Không nghĩ một người ngủ Chương 636. Trên lớp học Văn Ái chi vương
that-thai-giam-mo-dau-tu-cung-man-cap-quy-hoa-bao-dien.jpg

Thật Thái Giám: Mở Đầu Tự Cung, Mãn Cấp Quỳ Hoa Bảo Điển

Tháng 1 25, 2025
Chương 500. Chung kết vạn cổ Chương 499. Quyết chiến
bat-dau-ta-lam-nu-de-khiep-so.jpg

Bắt Đầu Ta Làm Nữ Đế Khiếp Sợ

Tháng 1 17, 2025
Chương 805. Thiên Huyền Giới Chủ, khiếp sợ Nữ Đế! Chương 804. Hắc ám náo loạn, hai nữ biểu bạch
tay-du-ta-thai-thuong-lao-quan-co-the-ha-doc-chet-thien-dao.jpg

Tây Du: Ta Thái Thượng Lão Quân, Có Thể Hạ Độc Chết Thiên Đạo!

Tháng mười một 27, 2025
Chương 362: Đại kết cục Chương 361: Lão Đạo, thành ~~
truong-sinh-bat-tu-tai-di-gioi-lam-dao-phu-tram-than-ma.jpg

Trường Sinh Bất Tử: Tại Dị Giới Làm Đao Phủ Trảm Thần Ma

Tháng 2 26, 2025
Chương 408. Đại kết cục Chương 407. Chiến Tiên, thần ma hiện
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 117: Liên tục đánh
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 117: Liên tục đánh

Trong cổ giới, ngoại trừ các loài thú có thể xác ra, còn tồn tại một số loài thú đặc biệt không có thân thể hoàn chỉnh, rất khó giết.

Tỉ như tuyết quái là quái vậy do tuyết cấu thành, dù bị đánh tan xác vẫn có thể dựa vào tuyết tái tạo lại hình thể. Đồng dạng tuyết quái có nê quái, khác ở chỗ nê quái là cấu thành từ bùn nhão.

Ngoài đó ra còn có hồn thú là linh hồn, huyết thú do máu cấu thành, hay như lúc này Phương Chính gặp phải lôi thú là từ lôi điện tạo thành.

Mấy loại thú này có điểm chung là khó giết, trời sinh đã có được năng lực giảm sát thương, nhìn như dễ đánh tan, nhưng thực tế là tan ra xong liền có thể hợp ngược trở lại.

Muốn giết bọn chúng, cách tốt nhất là đánh vỡ thú hạch.

Mặc kệ là tuyết quái, nê quái, hay là hồn thú, huyết thú, lôi thú đều có điểm giống nhau, đó là trong người chúng có một viên hạch tâm. Hạch chính là bản nguyên sinh mệnh của chúng, nó tương đương với trái tim. Chỉ cần đánh vỡ hạch, liền có thể đem đám thú đó giết chết.

Nhưng vấn đề là, hạch không nằm cố định ở một nơi nào cả. Nó nằm ở bắt kì nơi nào trong người mấy loại thú này. Cho nên muốn giết chúng, trước phải tìm vị trí của hạch, sau đó hoặc đánh nát, hoặc dùng thủ đoạn bảo tồn lại.

Lại nói, dã thú thông thường, trên người có cổ trùng kí sinh, một khi không có cổ trùng chúng chỉ còn lại móng vuốt cùng răng. Lôi thú thì khác, ngoại trừ cổ trùng kí sinh trên người, bản thân chúng còn tự mang theo công kích từ lôi điện. Chỉ đơn thuần là va chạm một chút, cũng có thể giật chết người.

Chưa hết, lôi thú bẩm sinh đã có tốc độ nhanh, có thể phóng lôi, cũng có thể cắn xé, bản thân bị chạm vào liền giật là phòng ngự, có thể hấp thu lôi điện xung quanh để khôi phục là trị liệu. Cho nên là có cổ trùng trên người cùng không có cổ trùng trên người cũng không có khác biệt.

Có thể nói, lần này địa tai rất cho Phương Chính mặt mũi.

Phương Chính nói địa tai có tính nhắm vào, tốt, địa tai thật sự nhắm vào. Phương Chính dùng nô đạo câu tai kiếp, rất tốt, địa tai liền cho hoang thú tới. Phương Chính để cho địa linh chấn áp phàm cổ, kia cũng được, lôi thú ở đây, cứ tùy ý chấn áp. Phương Chính còn định dùng chiến thuật biển người, đánh tiêu hao chiến, càng tốt a, hơn hai trăm vạn con lôi thú, có thể hấp thu lôi điện của nhau để trị cho nhau, đảm bảo đủ tiêu hao chiến. Còn có, Phương Chính lần này chuẩn bị đơn đấu hoang thú, vô cùng tốt, địa tai cho hắn đơn đấu hai con hoang thú.

Nhìn xem, có phải địa tai rất nể mặt Phương Chính hay không?

Nếu Phương Chính có dị nghị, đảm bảo địa tai mà biết nói liền sẽ nói: “Trách ta? Ta cũng không muốn làm vậy a, là ngươi câu ta tới còn gì”

Giờ khắc này, Phương Chính nhìn như đang suy nghĩ cách đối phó hoang thú, nhưng trên thực tế trong lòng của hắn lại đang điên cuống thăm hỏi thiên ý. Vì cái gì? Bởi vì thiên ý có liên quan mật thiết đến tai kiếp. Có thể nói, thiên ý quyết định tai kiếp, nó nhìn ai thuận mắt, tai kiếp buông xuống liền tốt một chút, nó nhìn ai chán ghét, vậy thì xác định tai kiếp bị kéo căn.

Nhưng nói gì thì nói, tai kiếp đã buông xuống thì sẽ không thay đổi. Hơn hết là cũng không phải không thể ứng phó.

Giờ khắc này, các cổ sư đã cùng lôi thú giao chiến, vừa bắt đầu chiến đấu đã đi vào giai đoạn kịch liệt.

Phương Chính đứng ở Đồ Thiên cung, ánh mắt tập trung vào hoang thú lôi điểu.

Một con biết bay, một con đi trên đất, vậy thì phải ưu tiên đánh con biết bay trước. Nếu đánh con đi trên đất, lúc đó thì chắc chắn trở thành một đánh với hai.

Nhưng lúc này Phương Chính còn chưa có ý định ra tay, hắn còn phải chuẩn bị vài thứ.

Phương Chính thu hồi tầm mắt, lại nhìn lại vòng chiến bên dưới.

Mấy trăm vị cổ sư, trăm vạn dã thú chia làm bốn vòng chiến trường, hỗn chiến cùng bốn ngàn con lôi thú. Các loại công kích bay loạn, tiếng nổ thi thoảng vang lên, ánh sáng lấp lóe, nhìn như pháo hoa trên mặt đất.

Phương Chính nhắm mắt lại, bắt đầu ấp ủ sát chiêu.

Trong không khiếu thứ nhất của hắn, một đám số cổ bắt đầu bay lên, sau đó vây xung quanh một con cổ trùng khác. Cổ trùng bị vây ở giữa gọi là tích cổ.

Tích cổ là luật đạo cổ trùng, công dụng của nó rất đơn giản, chính là nhân trong toán học.

Đem con số nhân lên với số khác, càng nhân kết quả sẽ càng lớn.

Không dừng lại ở đó, tứ chuyển công bội cổ cũng bay lên, bao trùm lấy kết quả mà tích cổ làm ra, đem kết quả này tăng lên gấp bốn lần.

Phương Chính gọi sát chiêu luật đạo này là tăng sát thương. Sát chiêu này dựa trên nguyên lý toán học cấp cơ sở. Trước tìm tích của một đám thừa số, sau đó tính lũy thừa bốn của tích, kết quả cho ra chính là số lần tăng lên.

Kì thực đây là do Phương Chính dốt toán, nếu không hắn đã chơi luôn tới hàm số, lượng giác, số pi các kiểu rồi.

Lại đồng thời, Phương Chính cũng ấp ủ một cái sát chiêu khác.

Chỉ thấy xung quanh hắn bay bốn con cổ trùng giống nhau. Bọn chúng nhìn qua như cái hồ lô làm bằng thủy tinh, nhưng nhìn kỹ lại phát hiện đây là bốn con kiến.

Bốn con cổ trùng này, là trung tâm của sát chiêu lôi đạo Phương Chính mới hoàn thiện. Tiền thân của sát chiêu này được tạo ra lúc Phương Chính ở Trung Châu, dùng để thu thập sét trong tự nhiên dùng làm nguyên liệu bình luyện phi lôi kiếm cổ. Hiện tại công dụng của nó không thay đổi, vẫn như cũ dùng để thu lôi điện, nhưng uy lực đã được đề thăng không ít.

Sát chiêu này, tên gọi thôn lôi.

Hai cái sát chiêu ấp ủ xong, Phương Chính đầu tiên đem sát chiêu tăng sát thương đánh ra, nhưng mục tiêu không phải là người, mà lại là sát chiêu thôn lôi.

Thôn lôi nhận thêm tăng sát thương xong, nhìn qua cũng không có bao nhiêu thay đổi. Nhưng trên thực tế, chân nguyên của Phương Chính đang cấp tốc trượt xuống, tiêu hao cực kì nhiều.

Còn may Phương Chính có ngũ chuyển thiên nguyên bảo vương liên, bằng không đã chống đỡ không nỗi.

Phương Chính không để ý tiêu hao, bắt đầu nhắm sát chiêu thôn lôi vào đàn lôi thú.

Roẹt!

Một tiếng lôi điện vạch phá không khí, vô số tia điện cấp tốc bị hút về phía bốn côn cổ trùng bay xung quanh Phương Chính. Trong thoáng chốc, bốn ngàn con lôi thú giống như bị hút khô, thân hình thoáng chốc co lại chỉ còn cở nắm tay, thậm chí còn không ngừng co lại, đến cuối cùng chỉ còn lại lôi hạch rơi xuống đất.

Đám cổ sư nhìn thấy một màn này, không khỏi dùng ánh mắt kinh hãi nhìn về phía Phương Chính. Trong lòng bọn họ đều không khỏi nghĩ: “Không hỗ là đại trưởng lão, thật mạnh!”

Phương Chính lúc này vùng tay ném ra một cái quyển trục dài.

Quyển trục lướt qua mặt đất, đi tới đâu, lôi hạch chỗ đó liền biến mất. Đây là do Phương Chính mượn nhờ quyển trục che mắt, để Tiểu Thiên có thể đem lôi hạch nhét vào túi đồ. Làm xong, hắn quay lại nói với địa linh.

– Địa linh, mở cửa, thả thú!

Địa linh lập tức làm theo, mở ra bốn cái lổ hỏng trên cổ trận lớn. Lôi thú vốn đang cào cấu cổ trận lúc này hơi dừng lại, những con ở gần lổ hỏng liền chen chút chui vào.

Nhưng lổ hỏng mở ra lần này không lớn, chỉ có thể là mấy con có hình thể vừa và nhỏ mới chui vào được. Mặc dù vậy, thì số lượng cũng không ít.

Thả vào gần vạn con thú, cổ trận lại lần nữa đóng lại. Mà vạn con thú vừa tiến vào, liền gặp phải thôn lôi hấp thu, qua mười cái hô hấp, đám thú này liền chỉ còn lại lôi hạch, sau đó đều bị đóng gói nhét vào túi đồ.

Nhưng đổi lại, bốn con cổ trùng bay xung quanh Phương Chính giờ khắc này đã bị lôi điện lấp đầy. Thân thể trong suốt như thủy tỉnh của chúng giờ khắc này tỏa ra ánh sáng màu xanh lam rực rỡ, lôi điện bên trong đã dày đặc đến mức không còn là từng tia điện, mà giống như đã kết thành chất lỏng.

Cái này cho thấy, sát chiêu thôn lôi đã đạt đến cực hạn, nếu nuốt thêm, khả năng lớn nhất là nó sẽ nổ ngay tại chỗ. Nhưng cái này chính là cái Phương Chính muốn, có thể nói, công tác chuẩn bị đã hoàn thành.

Kim quang lôi dực cổ!

Ý niệm Phương Chính khẽ động, thúc giục ra còn cổ trùng hắn vẫn luôn giấu từ lúc mới lên ngũ chuyển đến giờ.

Xoạt một tiếng, sáu lưng Phương Chính dài ra hai cái cánh.

Hai cái cánh này nhìn qua như hai thanh kim loại thẳng, bề mặt rộng một gang tay, dày năm xăng – tí – mét. Bên dưới chẻ ra nhánh nhỏ, ở giữa cánh lớn và nhánh nhỏ thả ra một chùm tia sáng màu lam. Nhìn qua, tràn ngập cảm giác khoa học kĩ thuật.

– Ôn Thế Xuân, Hắc Dạ, Dương Quang!

Phương Chính bay ra khỏi Đồ Thiên cung, gọi một tiếng, sau đó đem ba quyển trục ném tới cho ba vị phân thân của mình.

Ba người đón lấy, hiểu ý gật đầu.

Quyển trục Phương Chính đưa kì thực không có công dụng gì, nó chỉ là vật che mắt người khác trong lúc ba phân thân dùng hệ thống con thu lôi hạch.

– Địa linh!

Phương Chính lại gọi, địa linh liền lập tức đem lổ hỏng trên cổ trận mở ra. Lần này nó không chỉ mở cửa dưới đất để lôi thú chui vào, còn mở thêm một cái cửa ở trên không trung.

Vèo!

Hai cánh sau lưng Phương Chính thả ra ánh sáng, trong nháy mắt, Phương Chính kéo ra một đạo tàn ảnh, bay ra khỏi cổ trận, hướng thẳng về phía lôi điểu cấp hoang thú mà tới.

Chi!

Lôi điểu kêu lên một tiếng, đám lôi điểu thường lập tức bay tới, bao vây lấy Phương Chính.

– Tiểu Thiên!

Phương Chính trong lòng gọi, Tiểu Thiên hiểu ý chuyển đổi hình dạng, trở thành lớp áo bào bao phủ toàn thân Phương Chính, trở thành lớp phòng ngự mạnh đến mức có thể cản được công kích của bát chuyển đỉnh phong. Đồng thời, nó còn thay Phương Chính trả xét xung quanh, đánh dấu ra vị trí lôi hạch của đám lôi điểu đang bay tới.

Phương Chính lúc này lấy ra phi lôi kiếm cổ, dùng ra song kiếm.

Soát soát soát…

Hắn vừa bay, vừa vùng kiếm chém, chuẩn sát đem lôi hạch chém nát, làm ra thành tích một kiếm một mạng.

Chi!!!

Hoang thú lôi điểu nhìn thấy, tức giận rống to một tiếng, đâm đầu bay về phía Phương Chính!

Ầm!

Hai bên va chạm, Phương Chính bị đẩy lui ra xa mấy chục mét, thế nhưng lông tóc không thương. Ngược lại hoang thú lôi điểu tuy vẫn ở yên tại chỗ, nhưng lại đâm tới có chút hoa mắt.

Cái này làm cho cái đầu không mấy thông minh của nó trì trệ chốc lát. Nó nghĩ không ra, nhân loại trước mặt rõ ràng so với nó rất yếu, nhưng vì cái gì khi đụng vào lại làm nó cảm thấy như chính mình vừa đâm đầu vào một vách đá.

Phương Chính bên ngoài mấy chục mét ổn định lại thân hình, mặt không chút thay đổi nào, vung kiếm chỉ hướng lôi điểu, đồng thời thúc giục sát chiêu.

Lôi minh!

Theo sát chiêu được thúc giục, một trong bốn con kiến bay xung quanh hắn mở miệng, lôi điện trong bụng nó theo miệng tuôn ra ngoài, truyền vào kiếm trên tay Phương Chính, lại theo hướng chỉ của kiếm phóng ra ngoài, đánh về phía lôi điểu.

Oanh!

Lôi điện bắn thẳng vào đầu lôi điểu, phát ra tiếng nổ đinh tai.

Chi?!

Lôi điểu kêu lên một tiếng, mang theo chút mờ mịt cùng phẩn nộ.

Mờ mịt là vì nó bị oanh cho đầu có chút choáng váng, mà phẩn nộ là vì bản thân là lôi thú lại bị lôi điện làm cho choáng váng.

Kì thực, lôi thú mặc dù có thể hấp thú lôi điện, nhưng không phải không bị lôi điện làm bị thương. Chỉ cần công kích đủ mạnh, vẫn có thể dùng lôi điện đánh thương lôi thú.

Sát chiêu lôi minh vốn là sát chiêu quần công, làm lôi điện bao phủ phạm vị lớn để đánh tan đám đông. Nhưng như vậy, lực công kích của nó lại không quá cường, đánh phàm thú thì được, đánh hoang thú thì lực không đủ.

Cho nên trước đây Phương Chính mới cải tiến lôi minh, đem lôi điện tập trung lại một chỗ, bỏ qua phạm vi, tăng lên tính sát thương.

Bất quá, loại cải tiến này không phải là vĩnh viễn, mà thuộc về biến đổi. Tức là tùy theo tâm ý, Phương Chính có thể tập trung một chỗ, cũng có thể như trước đây quần công.

Hiện tại, tuy là một kích vừa rồi làm hoang thú lôi điểu choáng váng chốc lát, nhưng sát thương thì không nói tới cũng được.

Nhìn thấy như vậy, Phương Chính cũng không để ý, bởi vì hắn đang nổi lên sát chiêu khác, đồng thời lại ấp ủ sát chiêu tăng sát thương.

Rất nhanh, Phương Chính xuất ra một chiêu mới.

Trong nháy mắt, toàn bộ lôi điện bên trong bốn con kiến bị rút ra sạch sẽ, tụ lại thành một thanh trường thương trên đầu Phương Chính.

Trường thương dài năm mét, hình thể tỏa lớn, lôi điện tụ thành nó dày đặc đến mức khiến nó nhìn qua như một thanh trường thương được một thợ rèn điêu luyện dốc hết tâm huyết làm ra, không có lấy một tia tì vết nào.

Lôi minh thức thứ nhất, kinh thương!

Phương Chính động ý niệm, thanh trường thương cấp tốc phóng ra, vạch ra không trung, đánh về phía hoang thú lôi điểu. Hoang thú lôi điểu còn chưa hết chóng váng, nhất thời chỉ kịp nhích qua một bên.

Oanh!

Trường thương bay tới, lượt qua một bên cánh của hoang thú lôi điểu, liền lập tức phát nổ.

Vụ nổ cực lớn, chấn cho mặt đất bên dưới cũng run run.

Rầm!

Hoang thú lôi điểu bị tạc nát một bên cánh, rơi xuống đất. Nó nằm trên mặt đất, thân thể bắt đầu khẽ run run.

Đây không phải là vì đau đớn hay sợ hãi, mà là vì giận, giận đến run run.

Nó đường đường là một con hoang thú, hàng thật giá thật là một con hoang thú. Còn nhân loại nhỏ bé kia, lại chỉ là một tên phàm nhân yếu ớt. Nhưng mà từ lúc bắt đầu đến giờ, bị đánh vẫn luôn là nó, còn nhân loại kia vẫn một bộ vân đạm phong kinh, không chút tổn hao nào. Cái này mà không giận tuyệt đối không thể nào.

Chi!

Nó kêu một tiếng, bắt đầu hấp thu lôi điện từ đám lôi thú xung quanh, muốn trị thương tự thân. Nhưng trong nháy mắt, lôi điện đang tụ về phía nó đột nhiên chia nhánh, bị hút bay về phía Phương Chính.

Là sát chiêu thôn lôi.

Vừa rồi dùng ra kinh thương, Phương Chính đã tiêu hao hết toàn bộ lôi điện do thôn lôi hấp thu được, hiện tại liền cần bổ sung. Lại có sát chiêu tăng sát thương trợ giúp, tốc độ hấp thu của thôn lôi vượt qua tốc độ tự hấp thu của hoang thú lôi điểu.

Cái này làm cho thân thể có nó run rẫy càng kịch liệt. Tức giận đến có cảm giác nó sắp biến thành hỏa thú đến nơi.

Phương Chính cũng không bận tâm tôn nghiêm của nó, lại lần nữa thúc giục lên kinh thương.

Ầm, oanh!

Kinh thương từ trên trời đâm xuống, cấm lên người của hoang thú lôi điểu, sau đó lại phát nổ.

Điện quang văng tung tóe bốn phía, đốt mặt đất vang lên tiếng xèo xèo. Mùi cháy khét bốc lên, cây cỏ bị điện đốt cháy đen.

Xoẹt xoẹt!

Tia điện lượn lờ trên mặt đất, phát ra từng tiếng vang nho nhỏ. Dưới ánh mắt nhìn chăm chú của Phương Chính, tia điện cấp tốc tụ lại quanh một viên lôi hạch. Viên lôi hạch này lớn như một cái đầu, bóng loáng, tỏa ánh sáng màu lam nhàn nhạt, nhìn qua như một viên bảo thạch.

Đây chính là hạch tâm của hoang thú lôi điểu, lôi hạch cấp lục chuyển.

Lôi hạch xuất hiện, nhưng không có nghĩa là hoang thú lôi điểu đã chết, nó chỉ là tạm thời bị đánh tán ra. Chờ thêm chốt lát, khi lôi điện tập trung lại, nó sẽ một lần nữa xuất hiện.

Phương Chính lúc này hạ thân bay thấp xuống, đem quyển trục ném ra, cuốn lấy lôi hạch, nhét vào trong túi đồ. Có hệ thống trợ giúp liền có thể hoàn toàn phong ấn viên lôi hạch này, khiến hoang thú lôi điểu chỉ có thể chết thấu. Chết đặc biệt nghẹn khuất.

Rống!

Trong nháy mắt Phương Chính vừa lấy lôi hạch đi, một bóng đen nhảy bổ tới, là hoang thú lôi hổ.

Nó nhân cơ hội Phương Chính xuống thấp chút, nhảy lên không trung, sau đó một phát đem Phương Chính chụp rơi xuống đất.

Phương Chính rơi trên mặt đất, va vào một tản đá lớn, bị chấn đến ho khan hai tiếng. Mặc dù hắn có Tiểu Thiên bảo vệ, nhưng bảo vệ này chỉ có tác dụng khi đối với cấp bậc lục chuyển trở lên. Từ ngũ chuyển trở xuống, phòng ngự này hoàn toàn vô hiệu.

Phương Chính nhanh chóng bò dậy, nhưng trong nháy mắt, hoang thú lôi hổ đã ở bên cạnh hắn, một trảo vã qua, chụp Phương Chính bay ra xa mấy mét, còn là bay giống như quả bóng, nhồi nhồi trên mặt đất mấy cái.

Có thể nói, quả báo đến quá nhanh, vừa rồi còn là Phương Chính liên tục mấy cái sát chiêu oanh tán hoang thú lôi điểu, hiện tại đến phiên hắn bị hoang thú lôi hổ liên tục vã không trượt phát nào.

Công kích của hoang thú tuy không làm hắn bị thương, nhưng va đập với mặt đất lại đem hắn choáng váng không nhẹ.

Tu vi Phương Chính càng cao, công kích càng mạnh, sát chiêu càng lợi hại, thì đồng dạng, nhược điểm của hắn cũng càng trở nên rõ ràng. Nhược điểm của Phương Chính nằm ở tố chất thân thể.

So sánh với cổ sư đê giai, tố chất thân thể của Phương Chính cũng thuộc dạng cứng chắc bền bỉ, nhưng so với cổ sư đồng cảnh giới, thân thể của Phương Chính thuộc dạng yếu ớt. Nhất là khi so với cổ sư lực đạo, hoặc như vạn thú vương, thú hoàng các loại, Phương Chính thuộc dạng một đấm liền gục.

Cổ sư bất kể cảnh giới đều sẽ có nhược điểm, cho dù Phương Chính có hệ thống, cũng không tránh khỏi điểm này. Vì vậy từ khi bước vào tứ chuyển, Phương Chính vẫn luôn chiến đấu ở dạng tầm trung đến tầm xa, dù cho đến gần cũng là dùng kiếm, đao. Bởi vì một khi vung quyền giáp lá cà, người bị treo lên đánh nhất định sẽ là hắn.

Mà hiện tại, hoang thú lôi hổ đánh bậy đánh bạ, lại thực sự đem Phương Chính đánh cho không ngốc đầu lên nổi. Công kích của nó tuy đơn giản, nhưng tốc độ lại quá nhanh, Phương Chính còn chưa kịp đáp xuống, đã bị nó đuổi kịp, sau đó là một phát đập bay. Rồi lại bị đuổi kịp, bị đập bay qua hướng khác tiếp.

Cái này làm Phương Chính trong lòng rất buồn bực, nhưng đầu cứ bị chụp đến vang lên ong ong, nhất thời không có cách nào.

Mà hoang thú lôi hổ cũng rất buồn bực. Nó không hiểu, vì cái gì chính mình dùng trảo chụp nhiều cái nhìn vậy, cũng không cách nào làm nhân loại nhỏ bé này bị thương. Ngược lại mấy con lôi thú xung quanh, chỉ cần vô tình chạm vào cũng đủ làm tổn thương nhân loại này.

Nó tuy không phải thông minh, nhưng rõ ràng cũng không ngu ngốc. Nó biết chính mình không làm Phương Chính bị thương theo kiểu thông thường được, cho nên thay đổi cách làm.

Nó đem Phương Chính giẫm dưới chân, sau đó rống to một tiếng.

Nghe thấy tiếng rống của nó, đám lôi thú xung quanh bắt đầu nháo nhào lên, chuyển hướng công kích, nhắm vào Phương Chính mà đánh tới.

Mắt thấy công kích của lôi thú sắp rơi lên người Phương Chính, thì xoát một tiếng, Phương Chính biến mất tại chỗ. Chờ hắn xuất hiện lại, đã là ở trong tầng năm của Đồ Thiên cung. Là địa linh trong thời khắc trọng yếu, đem Phương Chính truyền tống trở về.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

truong-sinh-ta-tai-tuan-giap-ty-la-gan-kinh-nghiem.jpg
Trường Sinh: Ta Tại Tuần Giáp Ty Lá Gan Kinh Nghiệm
Tháng 1 3, 2026
thien-kieu-bang-ta-hang-the-trung-dong-chi-ton-cot.jpg
Thiên Kiêu Bảng: Ta, Hàng Thế, Trùng Đồng Chí Tôn Cốt
Tháng 2 25, 2025
grand-line-vua-bong-toi.jpg
Grand Line Vua Bóng Tối
Tháng 2 12, 2025
bi-giang-chuc-tran-ma-thap-nhat-tu-vi-thanh-dai-de.jpg
Bị Giáng Chức Trấn Ma Tháp, Nhặt Tu Vi Thành Đại Đế
Tháng 1 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved