Chương 116: Lôi thú tai
Đồ Thiên cung, tầng năm.
Phương Chính đứng bên hiên, chấp hai tay sau lưng, ánh mắt đăm chiêu nhìn bầu trời màu vàng cam của phúc địa Đồ Thiên.
Bất quá, đây là người ngoài nhìn vào, trên thực tế là Phương Chính đang nhìn Tiểu Thiên. Cụ thể mà nói, là đang nhìn vào điểm may mắn của chính mình.
Đối mặt địa tai, vận khí là một yếu tố không thể xem nhẹ. Nhưng vận khí hư vô mờ mịt, căn bản không thể nắm bắt được.
Tuy nhiên, đó là đối với phần lớn người, nhưng lại không thể tín như vậy khi đối với vận đạo cổ sư.
Vận đạo lưu truyền rộng rãi, nhưng chỉ nghe tên, người tu hành rất ít, nếu phải nói, so với trí đạo cổ sư càng hiếm.
Vận đạo bất nguồn từ một trong mười vị tôn giả, Cự Dương tiên tôn. Lưu phải này chuyên môn nhắm vào khí vận. Nhưng bởi vì truyền thừa bị Cự Dương tiên tôn giữ riêng cho con cháu, cho nên người khác biết, cũng có không ít người khao khát nó, nhưng lại không có bao nhiêu người có thể chạm tay vào.
Mà Phương Chính, hắn có tu hành vận đạo, còn là chuẩn đại sư vận đạo.
Đã là vận đạo cổ sư, làm sao lại chỉ biết đứng yên chờ vận khí tự mình tốt lên? Không thao tác một chút, chẳng khác nào tự chà đạp công sức của chính mình.
Vừa mới rồi, Phương Chính đã âm thầm dùng đến mấy con vận đạo cổ trùng, trong đó có hai con ngũ chuyển, là cẩu thỉ vận cùng xảo vận.
Hai con cổ này dùng ra, không phải là để vận khí chớp mắt liền cực kì tốt. Chúng nó đại biểu cho cái gọi là trong cái rủi có cái may.
Gặp địa tai chính là rủi, cho nên chỉ cầu mong là gặp địa tai nhẹ một chút, có thể giữ lại mạng sống cùng Quân Đoàn liền tốt, chứ không mong là chính mình bình yên vượt qua mà không tổn thất.
Mà muốn quan sát vận khí có thay đổi hay không, đơn giản nhất là nhìn một chút thông tin cá nhân thông qua hệ thống. May mắn là, vận khí của Phương Chính quả thật có tăng thêm, nhưng nó có hiệu quả hay không, vậy thì khó nói.
Vù vù hô.
Ngay lúc này, một cơn gió đột nhiên hình thành, trong thời gian ngắn liền càng thổi càng lớn.
Gió mạnh thổi quét, đem theo một cổ nguy cơ đập vào mặt mà tới.
Phương Chính chớp mắt một cái, đem màn hình hệ thống tắt đi, lại nhìn lại bầu trời.
Trên bầu trời lúc này hình thành một đám mây đen, hai khí thiên, địa sôi trào, nhất là địa khí sôi trào đặc biệt mãnh liệt. Đây là dấu hiệu cơ bản nhất mỗi khi địa tai buông xuống.
Gọi là địa tai, nhưng cũng không phải lúc nào cũng là từ dưới đất trồi lên. Từ trên trời rơi xuống cũng không phải là số ít, tỉ như lần địa tai trước, ngũ hành thiên hồ là từ trên trời rơi xuống.
Phương Chính nhìn nhìn bầu trời, lại nhìn liếc qua mắt đất, sau đó như cũ nhìn trời. Hắn cảm thấy, địa tai lần này giống như lại lần nữa là từ trên trời rơi xuống.
Trong ánh mắt ngưng trọng của đám người, mây đen hình thành, che phủ một mảnh rộng lớn. Rất nhanh, trong mây truyền ra tiếng kêu vang vọng.
Tiếng kêu này vừa nghe liền giống như tiếng chim thánh thót, nhưng nghe lại lại cảm giác giống như tiếng lôi điện rít gào.
Tiếng kêu kéo dài, theo sau là vô số tia điện từ trong mây xuất hiện. Những tia điện này ban đầu không lớn, nhưng càng lúc càng trở nên dày đặc.
– Không lẻ là lôi đạo tai kiếp?
Lưu Tử Phàm lẩm bẩm, sắc mặt càng thêm âm trầm.
Nếu thật là lôi đạo tai kiếp, một khi lôi điện điên cuồng đánh xuống, vậy thì căn bản không có cơ hội kháng lại, chỉ có thể chạy trốn tránh né, chờ tai kiếp qua đi.
– Cảm giác có chút không giống.
Lộ Hàn Sương, Vương Khang, Khương Thành hơi hơi nhíu mày.
Nếu chỉ là đánh xuống sấm sét, vậy thì địa tai này cũng quá đơn giản rồi.
– Là lôi thú!
Du Quân lúc này dùng giọng khẳng định nói, còn bổ sung thêm.
– Ta đi qua rất nhiều nơi ở Trung Châu, thấy được không ít thứ, trong đó có cả lôi thú. Tiếng kêu vừa rồi, là của lôi điểu.
Nghe Du Quân nói, bốn người Lưu, Lộ, Vương, Khương không khỏi ghé mắt nhìn lại. Nói thật, trong năm cổ sư nô đạo ở đây, Du Quân là người lang thang bên ngoài lâu nhất. Đặc biệt là hắn chỉ dẫn theo một con sói, cứ vậy đi khắp nơi ở Trung Châu.
Mà Phương Chính, nghe xong lời này, khóe môi của hắn hơi giật một cái.
Lần này câu tai kiếp, cư nhiên câu được con cá khổng lồ.
Mà lúc này, tia điện trong mây đã tích lũy dày đặt, ánh điện lấp lóe gần như đem đám mây che phủ hoàn toàn. Ở trung tâm đám mây, một cái lổ hỏng xuất hiện, từ bên trong, một đám lôi điểu bay ra.
Nhưng không dừng lại ở đó, theo sau đám lôi điểu, còn có một đám lôi thú khác rơi xuống. Chỉ trong thời gian ngắn, trên mặt đất đã đứng mấy vạn con lôi thú, trên không trung cũng bay gân vạn con lôi điểu.
Bọn chúng hình dạng rất trù tượng, là do một đám lôi điện hội tụ lại mà thành.
Lôi điểu có thân hình đại khái như loài chim, có mỏ nhọ cùng hai cánh. Mà đàn thú trên mặt đất thì muôn hình vạn trạng, có lớn như loài voi, có vừa như hổ, lang, cáo, hồ ly, thậm chí có nhỏ như thỏ, chuột. Lít nha lít nhít, một đám chỉ có hình dạng cơ bản, không phải là hình thể chi tiết.
Đám lôi thú càng rơi xuống càng nhiều, càng rơi càng nhiều, từ mấy vạn lên thành mấy chục vạn, thậm chí có xu hướng trên trăm vạn con.
Nhìn thấy một màn này, khóe mắt Phương Chính giật giật, trong lòng đã chửi mẹ nó. Địa tai lần này thật sự là nhắm vào nô đạo, nhưng cái này cũng quá nể mặt mũi của Phương Chính hắn rồi, cư nhiên còn chọc một chút cảnh giới lôi đạo của hắn.
Phải biết, trong phúc địa hiện tại, ngoài dị nhân ra, cũng chỉ còn lại sáu người đang có mặt. Mà trong sáu người, chỉ có duy nhất một mình Phương Chính là tu hành lôi đạo. Nếu nói không nhắm vào hắn, đánh chết hắn cũng không tin.
– Chuẩn bị ứng chiến!
Phương Chính lúc này nói với năm ngươi bên cạnh, đồng thời lấy ra bookmark truyền tin, liên lạc với Ôn Thế Xuân đang chờ ở ngoài.
Ôn Thế Xuân nhận được tin, liền lấy ra quyển trục, vừa thúc giục, vừa hô lớn.
– Đội chín, xuất phát!
– Vâng!
Một đám hai mươi ba vị cổ sư, dẫn đầu là Liễu Yên Hồng đồng thanh hô, sau đó nhảy vào bên trong quyển trục Ôn Thế Xuân lấy ra, thông qua sát chiêu bước nhảy alpha tiến vào phúc địa.
Hai mươi ba người này, Liễu Yên Hồng chủ tu trận đạo, còn lại hai mươi hai người đều là phụ tu trận đạo. Giờ khắc này mỗi người bọn họ đều nắm giữ trong tay một con ngũ chuyển trận kỳ cổ, chuyên môn dùng làm mắt trận.
Trong nháy mắt, bọn họ đến nơi cần đến.
Đập vào mắt họ đầu tiên là lớp ánh sáng màu vàng ngà, cùng Đồ Thiên cung đang lơ lửng giữa không trung. Không còn nghi ngờ, bọn họ hiện đang ở trong cổ trận phòng ngự lấy Đồ Thiên cung làm trung tâm.
– Dựng cổ trận phòng ngự!
Còn chưa đợi họ quan sát xung quanh, Phương Chính đã truyền lệnh.
Đám người liền không chút do dự nào, lặp tức vào vị trí đã định sẵn từ trước, nhanh chóng dựng lên một cái cổ trận phòng ngự khác ở giữa cổ trận phòng ngự lớn bên ngoài.
– Năm ngươi cũng bắt đầu đi!
Phương Chính nhìn thoáng qua đám người bên dưới, lại nhỏ giọng nói với năm người bên cạnh.
– Vâng!
Năm người Lưu Tử Phàm gật đầu, bắt đầu thúc giục sát chiêu.
Tứ chuyển, cự linh tâm cổ.
Nhị chuyển, tâm âm cổ.
Nhị chuyển, hòa thanh cổ.
Tam chuyển, phi hồn cổ.
Tứ chuyển, hồn liên cổ.
Ngũ chuyển, hợp hồn cổ.
Sát chiêu, ngũ hồn hợp nhất!
Ngũ hồn hợp nhất là bản thăng cấp của tam tâm hợp hồn. Cổ trùng cần dùng trên cơ bản không thay đổi, chỉ là trình tự chuyển số có cao hơn nguyên bản. Hơn hết thay gì chỉ có ba bộ cổ trùng cho ba người, thì cái này có đến năm bộ cổ trùng, trang bị cho cùng lúc năm người.
Sát chiêu vừa ra, phía sau năm người Lưu Tử Phàm xuất hiện một cái bóng mơ hồ. Bóng dáng này là một con quái vật hình người, nhưng lại có mắt ưng, tai khuyển, vuốt hổ, đuôi hồ ly, chân sói. Đồng thời, một cổ uy áp tới từ linh hồn lan tràn ra, đè ép xuống hồn phách của mọi người. Đương nhiên, chỉ ảnh hưởng đến những người có tu hành về hồn phách, những người còn lại căn bản không cảm nhận được.
– Đại trưởng lão, tiếp theo thế nào?
Năm người lúc này đồng thời mở miệng hỏi.
Phương Chính vừa nhìn chằm chằm lên bầu trời, vừa đáp, cũng vừa truyền tin cho Ôn Thế Xuân, Hắc Dạ cùng Dương Quang.
– Mượn cổ trận lớn làm phòng tuyến, cổ trận nhỏ làm điểm tiếp tế. Chúng ta sẽ thả từng đám lôi thú vào, lần lượt chém giết. Năm người phục trách hướng đông, còn lại ba hướng, giao cho tám đội tác chiến luân phiên trấn giữ. Còn lại đội mười sẽ đóng giữ trong điểm tiếp tế, phụ trách trị liệu cho người bị thương lui về. Về phần ta…
Phương Chính nói đến đây, ánh mắt hơi híp lại, nhìn bóng dáng to lớn như một tòa núi nhỏ đang rơi xuống từ trong đám mây.
Đó là một con lôi thú có hình dạng tám phần giống hổ. Khí tức toát ra từ nói khiến cho Phương Chính trong lòng cũng không nhịn được xin ra sợ hãi.
Không sai, là hoang thú.
Chi!
Còn chưa đợi Phương Chính kịp ổn định lại tâm tình, một tiếng kêu thánh thót vang vọng vang lên.
Theo sau hoang thú lôi hổ, một con lôi điểu cấp hoang thú bay xuống, sau đó lại ngữa cổ kêu dài một tiếng khác.
Tiếng kêu này, giống như là hiệu lệnh xuất chiến. Hơn hai trăm vạn con lôi thú ứng thanh đáp lại, sau đó cùng xông về phía cổ trận.
Nhìn thấy một màn này, đám cổ sư chịu trách nhiệm chiến đấu vừa tiến vào bị dọa tới gọi mẹ.
Oanh, oanh, oanh…
Tốc độ lôi thú cực nhanh, trong khoảng khắc đã có không ít con đuổi tới bên cổ trận, sau đó mạnh mẽ đâm vào. Trong lúc nhất thời, cổ trận lớn bên ngoài vang lên tiếng nổ liên miên, có lớn có nhỏ.
Nhưng ngay sau đó, trên cổ trận xuất hiện bốn cái lổ ở bốn hướng đông, tây, nam, bắc. Lổ hỏng không quá lớn, miễn cưỡng đủ một con voi đi qua.
Đàn lôi thú gần đó lập tức chen chút chui vào. Chờ mỗi cửa vào khoảng ngàn con, lổ hỏng lập tức đóng lại.
Mà các cổ sư lúc này đã qua giai đoạn chấn kinh, toàn bộ đều vào thế chiến đấu. Phía đông do năm đàn thú chống giữ. Dưới tác dụng của ngũ hồn hợp nhất, năm người Lưu Tử Phàm, Vương Khang, Khương Thành, Du Quân, Lộ Hàn Sương có thể làm được năm người như một người. Năm đàn thú cũng giống như trở thành một đàn thú, hợp tác chặt chẽ vô cùng.
Có thể nói, chỉ bằng vào năm người đã có thể giữ vững một cửa.
Còn lại các cổ sư khác, chia làm tám đội, mỗi cửa hai đội chóng giữ, không cố định đội nào ở cửa nào, chỉ cần thương tổn quá nửa sẽ lùi lại, lập tức có đội khác thay vào. Đội lùi lại sẽ tiến vào vòng phòng ngự do đội chín dựng lên, để đội hậu cần là đội mười chữa trị. Chữa trị hoàn thành, chân nguyên khôi phục xong, liền sẽ lập tức quay lại chiến trường, thay chỗ cho đội khác lui về.
Mà ở ba cửa tây, nam, bắc, ngoài đám cổ sư, còn có ba phân thân của Phương Chính chia nhau ra chú ý. Cửa đông thì để địa linh phân tâm quan sát.
Riêng Phương Chính, giờ khắc này đã tập trung toàn bộ chú ý vào hai con hoang thú.
Không sai, hắn lần này muốn tự mình đi đánh hoang thú.
Chỉ là lần này hoang thú có đến hai con, trong lúc nhất thời Phương Chính còn chưa biết nên đi đánh con nào trước.