Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
phan-phai-tieu-de-tu-lua-gat-dai-tau-bat-dau.jpg

Phản Phái Tiểu Đệ: Tử Lừa Gạt Đại Tẩu Bắt Đầu

Tháng 12 3, 2025
Chương 523: Đại kết cục Chương 522: Cố Tình cùng nàng?
dau-la-chi-hon-luc-moi-nam-thang-hai-cap.jpg

Đấu La Chi Hồn Lực Mỗi Năm Thăng Hai Cấp

Tháng 1 21, 2025
Chương 724. Chuyện xưa của ta, còn không có hoàn tất! Chương 723. Long Vương tề xuất! Mở ra tuế nguyệt nhất chiến!
hai-tac-chi-the-bai-he-thong.jpg

Hải Tặc Chi Thẻ Bài Hệ Thống

Tháng 2 13, 2025
Chương 799. Chương cuối Chương 798. Đóng cửu thiên đem người mang đi
khoi-dau-phong-vuong-tu-thanh-lap-tran-quy-ty-bat-dau

Khởi Đầu Phong Vương, Từ Thành Lập Trấn Quỷ Ty Bắt Đầu

Tháng 1 1, 2026
Chương 1353: Trọng thương Na Tra, trở về Đại Viêm! Chương 1352: Tự bạo, sáng tạo rời đi cơ hội!
hai-tac-chi-chi-ton-de-hoang.jpg

Hải Tặc Chi Chí Tôn Đế Hoàng

Tháng 1 22, 2025
Chương 888. Đại kết cục, chí tôn Đế Hoàng! Chương 887. Khoáng thế thần chiến, kết thúc!
menh-danh-thuat-cua-dem.jpg

Mệnh Danh Thuật Của Đêm

Tháng 1 19, 2025
Chương 1001. Lời cuối sách (3) Chương 1000. Lời cuối sách (2)
lol-chi-duy-nga-doc-ton.jpg

Lol Chi Duy Ngã Độc Tôn

Tháng 1 19, 2025
Chương 1242. We Are The Champions! Chương 1241. Thiên Vương Sơn chi chiến! (3)
vo-han-khung-bo-bat-dau-phuc-che-la-le-tuc-den-ngat-di-trinh-xa.jpg

Vô Hạn Khủng Bố: Bắt Đầu Phục Chế La Lệ Tức Đến Ngất Đi Trịnh Xá

Tháng mười một 24, 2025
Chương 428: Hắc hóa Trịnh Xá nghĩ đeo kính râm Chương 427: Thẳng thắn biến hai đầu chắn
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 115: Công dụng của Đồ Thiên cung, câu tai kiếp
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 115: Công dụng của Đồ Thiên cung, câu tai kiếp

Trong nghị sảnh.

Đám cao tầng của Quân Đoàn một mặt mờ mịt nhìn nhau.

Phương Chính đưa ra hai cái chủ ý, cái trước đã làm họ không hiểu, cái sau còn khó hiểu hơn cái trước.

– Các vị cho rằng, Đồ Thiên cung chỉ có thể bay cùng vỏ ngoài cứng thôi sao?

Trong lúc họ mờ mịt, Ôn Thế Xuân đầu tiên lên tiếng hỏi, cũng là đang thay Phương Chính trả lời.

Mấy người còn lại nghe hỏi, vẻ mặt hiểu ra, nhưng lại càng tò mò.

Theo lời Ôn Thế Xuân, Đồ Thiên cung rõ ràng còn có công dụng khác tốt hơn cái nó thể hiện vào lần địa tai trước rất nhiều. Cho nên, họ mới càng tò mò.

Ôn Thế Xuân cũng không bán cái nút, mà trực tiếp giải thích.

– Các vị đều biết, Đồ Thiên cung là tiên cổ ốc. Tiên cổ ốc là gì các vị cũng biết nên ta sẽ không nói lại. Mỗi một tòa tiên cổ ốc, đều sẽ có một công dụng đại biểu riêng. Có tiên cổ ốc am hiểu truy tung, có cái di động, có cái nô dịch, vân vân. Mà Đồ Thiên cung, nó chuyên môn về bố trận.

– Cổ trận rất khó bố trí, bố trí xong lại không thể di động, trừ phi dùng đến cổ trùng đặc biệt như trận bàn cổ. Trận bàn cổ có thể ghi nhớ một cái cổ trận đã bố trí, đem cổ trận đã ghi nhớ thu lại, di chuyển đi nơi khác. Nhưng trận bàn cổ chỉ có thể ghi nhớ một cái cổ trận, nếu muốn ghi nhớ cổ trận khác, phải đem cổ trận đã nhớ trước đó xóa đi, sau đó mới có thể ghi nhớ cổ trận mới.

– Mà Đồ Thiên cung, nó đồng dạng có thể ghi nhớ cổ trận như trận bàn cổ. Nhưng nó lại nhớ được cùng lúc năm cái cổ trận. Có thể hiểu là, mỗi một tầng của Đồ Thiên cung, tương đương một con trận bàn cổ.

– Khi còn sống, Đồ Thiên tiên quân luôn cho rằng, bởi vì không có được trận bàn tiên cổ, cho nên bản thân không thể đánh thắng kẻ địch của mình. Hắn đau khổ tìm kiếm không được, cuối cùng nghĩ đến làm cái khác thay thế, hơn nữa còn phải tốt hơn. Tốn thời gian mấy trăm năm, Đồ Thiên cung ra đời. Đáng tiếc là tiên cổ ốc vừa dựng thành, Đồ Thiên tiên quân đã chết dưới vạn kiếp.

– Cho nên, đến hiện tại, Đồ Thiên cung vẫn chưa tính là hoàn thiện, bởi vì nó vẫn chưa ghi nhớ bất cứ cái cổ trận nào. Với năng lực của đại trưởng lão, lần địa tai trước căn bản không thể động tới công dụng của nó. Nhưng hiện tại, có thêm Liễu trưởng lão trợ giúp, chúng ta có thể dùng tới tòa tiên cổ ốc này.

Nghe Ôn Thế Xuân giải thích, những người khác cũng liền hiểu ra, sau đó không khỏi kính nể nhìn lại Phương Chính.

Liễu Yên Hồng chỉ là chuẩn đại sư trận đạo, cảnh giới này trong giới phàm nhân không tính thấp, nhưng muốn chạm tới tiên cấp thì còn quá xa vời. Nhưng chỉ như vậy, Phương Chính đã tự tin có thể dùng tới Đồ Thiên cung, cái này liền đại biểu cảnh giới trận đạo của Phương Chính không thấp.

Cảnh giới trận đạo của Phương Chính kì thực cũng không quá cao, như cũ là cảnh giới đại sư. Bất quá, so với lúc mới trở thành chủ nhân phúc địa Đồ Thiên, cảnh giới của Phương Chính đã tốt hơn rất nhiều.

Đây không phải là do hắn tu hành thêm, mà vốn dĩ là phát huy ra được tri thức đã có.

Trước đây Phương Chính đạt tới cảnh giới đại sư, đơn thuần là nhồi nhét học vẹt tri thức mà có. Nhưng sau thời gian dài lắng đọng, lí giải, hấp thu. Những kiến thức đó đã không còn đơn giản là bài học thuộc lòng, mà đã trở thành bài đọc hiểu có thể áp dụng.

Cái này làm cho kiến giải của Phương Chính về cổ trận tăng lên không ít, đã có thể phát huy ra được thực lực nên có của cảnh giới đại sư. Lại thêm Liễu Yên Hồng có cảnh giới chuẩn đại sư trận đạo trợ giúp. Hơn hết là có địa linh Tiểu Đồ Thiên, bố trí ra cổ trận có thể tự do di động bằng Đồ Thiên cung không phải không được.

– Bởi vì thời gian cùng năng lực của ta có hạn, cho nên lần này sẽ ưu tiên cho cổ trận phòng ngự. Địa linh, ta cần một cái cổ trận phòng ngự đủ chắc, phải là loại bên ngoài rất khó, thậm chí không thể công vào. Mà bên trong có thể đánh ra công kích xuyên qua cổ trận.

Phương Chính nói, địa linh Tiểu Đồ Thiên liền gật đầu.

– Vâng, chủ nhân! Ta sẽ lập tức tìm trong kho cổ trận phù hợp.

Nó nói xong, cũng không có rời đi, chỉ là phân ra tinh thần đi lục lại kho tư liệu của phúc địa.

Phương Chính lúc này chuyển mắt nhìn đến Lưu Tử Phàm, hỏi.

– Tam trưởng lão, bốn vị nô đạo cổ sư khác đã về chưa?

– Đã trở về!

Lưu Tử Phàm gật đầu đáp.

Bốn người Phương Chính hỏi tới chính là Vương Khang, Khương Thành, Du Quân cùng Lộ Hàn Sương. Bốn người này tuy hoạt động ở các nơi khác nhau, nhưng đều trực thuộc quản lí của Lưu Tử Phàm. Cho nên vừa trở về phúc địa Đồ Thiên, việc đầu tiên họ phải làm là tới trình diện trước Lưu Tử Phàm.

Phương Chính nghe đáp, khẽ gật đầu, lại nói.

– Trước đó ta nói đến câu tai kiếp, các vị hẵn là không quá rõ ràng. Cho nên trước hết ta sẽ giải thích một chút.

Nói đến đây, Phương Chính dừng lại một nhịp, sắp xếp lại từ ngữ, mới nói tiếp.

– Tai kiếp nguy hiểm, nhất là ở chỗ muôn hình vạn trạng, không thể biết trước. Đồng thời, tai kiếp luôn có tính nhắm vào. Phúc địa càng phát triển, tai kiếp gặp phải càng mạnh. Tài nguyên nào phát triển tốt, tai kiếp xuất hiện sẽ mang đặc tính khắc chế cùng phá hủy tài nguyên đó. Đây chính là tính nhắm vào của tai kiếp.

– Bất quá, đây là đa phần. Có một số ít cổ tiên, tai kiếp gặp phải cùng với tình hình của bản thân không dính dáng chút nào. Ví như một cái phúc địa ta biết tới, rõ ràng là phát triển tài nguyên nô đạo, nhưng tai kiếp lại không dính dáng gì, lần thì hỏa tai, lần thì thủy tai, sau đó gặp lôi tai.

Phương Chính vừa nói, trong đầu vừa hiện ra hình bóng của Phương Nguyên. Bởi vì cái phúc địa mà hắn lấy ví dụ, là phúc địa Hồ Tiên, hiện thuộc sở hữu của Phương Nguyên.

– Nhưng cái này không đáng ngại. Bởi vì bộ phận gặp phải trường hợp này cũng không tính là nhiều. Đại khái, ít ai đen đủi đến mức đó.

Đem bóng dáng của Phương Nguyên đạp ra khỏi đầu xong, Phương Chính lại nói tiếp.

– Lần địa tài trước chúng ta gặp phải, chính là hoang thú thành tai. Địa tai này tương ứng nô đạo tai kiếp, đây cũng có chút nhắm vào. Còn nhớ lần đó, phúc địa tăng thêm mười vạn con chó, còn có mao dân, đản nhân. Nếu tính toán, cái này thuộc về nô đạo. Trong trường hợp này, có thể nói là vận khí lúc đó cực tốt, nhưng cũng có thể xem như đây là bị địa tai nhắm vào. Trước không nói tới vận khí, chỉ nói tới việc tai kiếp nhắm vào. Cho nên chúng ta có thể lợi dụng điểm này câu tai kiếp.

– Kế hoạch của ta là, trước khi địa tai buông xuống, để cho các thành viên tạm lánh ra ngoài ngoại giới, hoặc là lánh qua phúc địa Hải Cát, chỉ lưu lại nô đạo cổ sư cùng đàn thú. Dùng cái này làm mồi câu, để địa tai lần này lại lần nữa là hoang thú thành tai.

Phương Chính nói đến đây, lại hơi ngừng lại, sau đó mới tiếp tục nói.

– Tuy nhiên, ta cũng phải nói trước một việc. Đây là câu, chúng ta thả mồi, nhưng không có nghĩa là sẽ câu được cái mình muốn. Có thể cái ta câu lên là rác, nhưng cũng có thể là quái vật. Không gì có thể chắc chắn, đây chỉ là một lần nếm thử. Nếu thành công, chúng ta có cơ hội vượt qua. Nếu thất bại, vậy chỉ còn cách vẫn luôn mở cổ trận phòng ngự, sau đó trốn vào trong cổ trận, run lẩy bẩy chờ địa tai đi qua.

– Đương nhiên, đây là tình hình trong phạm vị chịu đựng. Còn tình huống xấu nhất, chính là phúc địa bị địa tai đánh nát, và chúng ta sẽ chết theo mảnh phúc địa này.

Nghe đến đây, đám người hơi trầm mặt.

Có thể nói, lời này của Phương Chính quả thật có chút đả kích sĩ khí. Nhưng đồng thời, đây cũng là sự thật.

Đôi khi lời thật tuy khó nghe, nhưng lại khiến người ta dễ chấp nhận hơn là những lời nói dối hoa mỹ.

Nói rõ ra chính là, nếu Phương Chính đảm bảo hoàn toàn nắm chắc về địa tai sắp tới trong tay, cái đó mới càng khiến cho đám người bất an, thậm chí sinh ra hoài nghi.

– Đó là đại khái về kế hoạch của ta, không biết các vị có ý kiến gì không?

Lúc này, Phương Chính mới kết thúc bằng một câu hỏi.

Mặc dù hỏi là vậy, nhưng trên thực tế, Phương Chính biết rõ mấy người ở đây căn bản sẽ không có quá nhiều ý kiến. Chủ yếu chỉ có thể là hỏi vài vấn đề, lập ra kế hoạch chi tiết cho chủ ý hắn đưa ra.

Nhận định này cũng không phải là do Phương Chính tự tin vào nhân cách mị lực của mình, càng không phải là hắn tự tin rằng đám người này sẽ tử trung với mình. Phương Chính nhận định như vậy, đơn giản là vì có mặt tại đây, ngoài địa linh ra, bản thân hắn là người duy nhất có hiểu biết về giới cổ tiên.

Cho nên, nếu Phương Chính nói như vậy, vậy thì sự thật chính là như vậy. Không có đối chiếu, liền không phân biệt được đúng sai. Nếu mà sau này bọn họ phát hiện lời Phương Chính nói có sai sót, vậy tốt, kia là do họ đen đủi a, giống như cái phúc địa Phương Chính lấy làm ví dụ trước đó.

Mà sau đó, sự việc phát triển cũng giống như Phương Chính nhận định. Đám người quyết định áp dụng phương pháp câu tai kiếp. Sau đó hợp bàn một ngày, cuối cùng đưa ra chi tiết cụ thể của kế hoạch.

Mấy ngày tiếp theo, phía mao dân bắt đầu tăng ca luyện cổ. Lượng lớn tài nguyên tiêu hao như nước chảy vào việc luyện cổ. Ngoài đó ra, còn thông qua Bảo Hoàng Thiên, mua về một đám cổ trùng.

Những cổ trùng này chuyên môn dùng để dựng cổ trận.

Đồng thời, trong khoảng thời gian này, các thành viên có chiên lực từ bên ngoài lần lượt tiến vào phúc địa làm quen địa hình, mà những cổ sư hậu cần không giỏi giao chiến thì rút ra ngoại giới, hoặc di chuyển đến phúc địa Hải Cát.

Cao tầng của Quân Đoàn cũng một đám bận tới đầu bù tóc rối, nhất là hai người Phong Thiên Ngữ, Lưu Tử Phàm.

Các thành viên bình thường lại không ngừng rèn luyện, gần như mỗi giờ mỗi khắc đều có cổ sư luận bàn, không ngừng tăng cao chiến lực tự thân.

Mà Phương Chính, càng là mất ăn mất ngủ.

Hắn một mặt cùng Liễu Yên Hồng nghiên cứu cổ trận, một mặt hoàn thiện việc cải thiện sát chiêu. Ngoài ra còn không ngưng sáng tạo sát chiêu mới, muốn tạo càng nhiều con bài có thể dùng.

Không những vậy, Phương Chính còn phải vẽ lượng lớn bức họa dùng cho bước nhảy alpha, chuyên môn dùng để mở đường cho cổ sư tránh mặt ở nơi khác tiến vào khu vực độ kiếp. Đây chính là một công trình to lớn, tốn rất nhiều thời gian cùng công sức.

Thời gian từng ngày trôi qua, cách thời điểm địa tai buông xuống còn lại ba ngày theo thời gian phúc địa, cổ trận lấy Đồ Thiên cung làm cơ sở thành công dựng thành.

Thời gian còn lại hai ngày, Phương Chính đem sát chiêu lôi đạo hoàn thiện, sát chiêu lôi minh cũng được cải thiện xong. Hơn hết còn tạo ra thành công một cái sát chiêu mới thuộc luật đạo. Đến một bước này, có thể nói Phương Chính đã mạnh hết mức có thể vào lúc này.

Thời gian còn lại một ngày, các thành viên Quân Đoàn toàn bộ dừng lại các việc đang làm, tập trung nghỉ ngơi giữ sức. Đồng thời, một đám viết di chúc.

Địa tai nguy hiểm, bất cứ ai trong số họ đều có thể chết dưới tai kiếp. Người chết thì hết, nhưng tài sản để lại thì còn.

Bọn họ cũng không hi vọng, chính mình chết rồi, tài nguyên cùng điểm cống hiến mình khó khắn tích lũy bị xung vào công quỹ. Ít nhất cũng nên để lại nó cho người thân, gia tộc, hay là bạn bè, tri kỉ.

Cho nên, họ để lại di chúc. Phương Chính cũng đảm bảo, nếu họ chiến tử, vậy tài nguyên họ để lại sẽ chiếu theo di chúc phân chia. Còn nếu họ còn sống, vậy cứ tới lấy di chúc của mình về.

Ngày tiếp theo, trên một bãi đất trống.

Đồ Thiên cung đứng sừng sửng trên mặt đất, năm đàn thú xếp hàng ngay ngắn ở xung quanh Đồ Thiên cung.

Bên hiên tầng năm, Phương Chính đứng nhìn trời, địa linh Tiểu Đồ Thiên đứng bên phải, Lưu Tử Phàm đứng bên trái. Sau lưng là bốn người Vương Khang, Khương Thành, Du Quân, Lộ Hàn Sương.

Lúc này mấy người đều sắc mặt nghiêm túc, trận địa sẵn sàng.

Ngày hôm nay, chính là ngày địa tai buông xuống.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trung-sinh-rocks-ta-tai-cuoc-chien-thuong-dinh-tro-ve
Trùng Sinh Rocks, Ta Tại Cuộc Chiến Thượng Đỉnh Trở Về!
Tháng mười một 15, 2025
hai-tac-cuong-hoa-vo-thuong-dai-khoai-dao.jpg
Hải Tặc: Cường Hóa Vô Thượng Đại Khoái Đao
Tháng 1 23, 2025
ton-ngo-khong-may-mo-phong-nhan-sinh.jpg
Tôn Ngộ Không Máy Mô Phỏng Nhân Sinh
Tháng 2 1, 2025
tai-nguyen-van-lan-tra-ve-ta-lay-pham-menh-thanh-thien-de.jpg
Tài Nguyên Vạn Lần Trả Về, Ta Lấy Phàm Mệnh Thành Thiên Đế!
Tháng 2 16, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved