Chương 114: Quân Đoàn cao tầng
Địa tai, là một trong những tai kiếp mà cổ tiên phải đối mặt.
Lục chuyển cổ tiên, mỗi mười năm gặp một lần địa tai, trăm năm gặp một lần thiên kiếp. Qua ba lần thiên kiếp liền thành thất chuyển.
Thất chuyển cổ tiên, mỗi mười năm gặp một lần địa tai, năm mươi năm một lần thiên kiếp, một trăm năm một lần hạo kiếp. Qua ba lần hạo kiếp liền thành bát chuyển.
Thời gian này, là tính theo thời gian trôi qua ở trong tiên khiếu của mỗi cổ tiên.
Cổ tiên sau khi chết, tiên khiếu trở thành phúc địa. Phúc địa cũng đồng dạng gặp phải tai kiếp theo đúng thời gian và thứ tự. Khác biệt ở chỗ, tai kiếp của phúc địa là mãi mãi tuần hoàn, không có đem phúc địa thăng cấp, cũng không có điểm dừng, mãi cho đến khi phúc địa bị hủy diệt.
Phúc địa Đồ Thiên, cấp bậc thất chuyển, rộng sáu trăm bốn mươi ba vạn mẫu, tốc độ chảy của thời gian nhanh gấp sáu lần so với ngoại giới. Cho nên, cứ cách một năm tám tháng ngoài ngoại giới, trong phúc địa sẽ gặp một lần tai kiếp.
Tính toán thời gian, từ lần độ kiếp trước, tức là ba ngày sau khi Phương Nguyên luyện thành định tiên du, đến nay đã sắp đúng một năm tám tháng. Chính xác mà nói, chỉ còn lại bảy ngày theo thời gian ngoại giới. Tức là gần một tháng rưỡi theo thời gian phúc địa.
Trong tầng năm của Đồ Thiên cung lúc này, cao tầng của Quân Đoàn Thiên Không đã có mặt đủ.
Ở nơi cao nhất ở đại điện tầng năm, Phương Chính ngồi ở ghế chủ vị, bên tay trái của hắn là cái kệ đỏ xoan bày mẫu sách cổ, địa linh Tiểu Đồ Thiên thì nằm trên cái nệm bông mềm đặt phía bên tay phải.
Thấp phía dưới, hai bên bày hai hàng ghế. Ôn Thế Xuân, Hắc Dạ phân biệt ngồi trên ghế đầu ở hai bên phải trái
Bên cạnh Hắc Dạ, lần lượt có Dương Quang, Lưu Tử Phàm, Dược Hồng, Liễu Yên Hồng.
Bên cạnh Ôn Thế Xuân lần lượt là Phong Thiên Ngữ, Thanh Thư, Tần Phong, Trần Thanh.
Ba người Ôn Thế Xuân, Hắc Dạ, Dương Quang là phân thân của Phương Chính. Phong Thiên Ngữ, Lưu Tử Phàm là thái thượng nhị trưởng lão, thái thượng tam trưởng lão của Quân Đoàn.
Thanh Thư, Dược Hồng, Tần Phong, Liễu Yên Hồng, Trần Thanh đều là trưởng lão mới cắt nhắc lên trong mấy tháng gần đây của Quân Đoàn.
Khi không có Phương Chính ở, mọi quyết sách trong Quân Đoàn đều do ba phân thân của hắn cùng với những người có mặt ở đây bàn bạc quyết định. Nhưng một khi có Phương Chính, những người này đều sẽ hoàn toàn nghe theo quyết sách của hắn.
Phương Chính quét mắt nhìn qua đám người, trong lòng cũng không tránh khỏi cảm khái một chút.
Ngày Quân Đoàn thành lập, những người có mặt ở đây, cao nhất chỉ có tứ chuyển, thậm chí Liễu Yên Hồng, Trần Thanh đều chỉ có nhị chuyển. Nhưng hiện tại nhìn lại, ngoại trừ ba phân thân của mình ra, tất cả đều đã là ngũ chuyển.
Thanh Thư và Dược Hồng có cốt nhục đoàn viên cổ, hỗ trợ nhau tu hành từ lâu thì không nói. Phong Thiên Ngữ, Lưu Tử Phàm, Liễu Yên Hồng, Trần Thanh hiện tại cũng đều là ngũ chuyển đỉnh phong. Tu vi này đều là do dùng điểm cống hiến thuê hai người Thanh, Dược kéo tu vi cùng đổi xá lợi cổ.
Mà bản thân Tần Phong, từ lúc chia tay ở Bạch Cốt sơn, hắn dựa vào hồn kim cổ Phương Chính cho, đem tư chất kéo lên loại giáp chín thành tám. Lại lấy tu vi tứ chuyển là nên tảng, khắc khổ tu hành, đến nay cũng đã là ngũ chuyển cao giai, sắp đột phá đến đỉnh phong.
Luận tu vi, bọn họ đều là đỉnh tiêm phàm tục. Luận tài năng, cũng đều là một đám thiên tài.
Phong Thiên Ngữ là luyện đạo đại sư, Lưu Tử Phàm nô đạo đại sư, Thanh Thư mộc đạo đại sư, Dược Hồng viêm đạo đại sư, Liễu Yên Hồng trận đạo chuẩn đại sư, Trần Thanh tín đạo chuẩn đại sư. Riêng Tần Phong tuy chỉ còn là cảnh giới phổ thông, nhưng lại song tu kim đạo cùng khí đạo.
Mấy năm trước, lúc còn ở Thương gia thành, Phương Chính từng nói muốn thử nghiệm chế tạo thập tuyệt thể, lấy Tần Phong làm vật thí nghiệm. Từ lúc đó, Tần Phong bắt đầu nghiên cứu về thập tuyệt thể.
Thập tuyệt thể tương ứng với mười người con của nhân tổ. Mỗi người một cái tên, cũng đồng thời tương ứng với một số lưu phái khác nhau.
Ví như Bắc Minh Băng Phách thể, thể chất này phù hợp nhất với băng đạo, ngoài ra còn có hồn đạo. Chỉ là đa phần ít ai xem đến hồn đạo. Chẳng hạn như Bạch Ngưng Băng chính là theo băng đạo.
Hay như Sâm Hải Luân Hồi thể, thể chất này phù hợp nhất là mộc đạo, sau đó là luật đạo. Nhưng phần lớn đều sẽ theo mộc đạo. Tiểu Nhu ở Lâm gia cũng là chọn mộc đạo.
Mà mỗi cái lưu phái, ít nhiều đều sẽ có cổ trùng tăng tư chất. Hồn kim cổ mà Phương Chính cho Tần Phong thuộc về kim đạo, hồn đạo. Trong đó lấy kim đạo làm chủ.
Từ trước đến nay, Phương Chính đều chỉ cho Tần Phong hồn kim cổ, không có loại cổ khác. Cái này đại biểu, tư chất của Tần Phong tăng lên, đồng thời cũng mang theo kim đạo đạo ngân. Nếu tương lai hắn thật sự trở thành thập tuyệt thể, vậy thể chất của hắn nhất định sẽ phù hợp với kim đạo.
Tần Phong không phải kẻ ngốc, hắn cũng nhìn ra ý đồ của Phương Chính. Cho nên sau khi chia tay ở Bạch Cốt sơn, Tần Phong liền phụ tu kim đạo. Thậm chí nếu so sánh, cảnh giới kim đạo của hắn bây giờ còn cao hơn khí đạo, sắp trở thành chủ lưu phái.
Hiện tại, ở nơi này, Tần Phong so với những người khác kém hơn một bậc. Nhưng nếu thật sự đánh nhau, Tần Phong có thể treo Phong Thiên Ngữ, Liễu Yên Hồng, Trần Thanh lên đánh. Lưu Tử Phàm nếu không có đàn chó, cũng sẽ bị đánh không trật phát nào. Cũng có thể đánh ngang tay với Thanh Thư, Dược Hồng.
Riêng Phương Chính và ba phân thân, Tần Phong không dám khiêu chiến. Bởi vì bất kể là ai trong bốn người này, hắn đều đánh không lại.
Đây không phải đón mò hay là kính nể cấp trên. Thực tế là Tần Phong đã bị tam chuyển trung giai Hắc Dạ đánh một trận vì lỡ nói Hắc Dạ nhỏ.
Hắc Dạ tu vi tuy không cao, nhưng hắn kế thừ cảnh giới của bản thể, có cổ trùng tinh phẩm, có sát chiêu ẩn giấu, có cả kinh nghiệm chiến đấu. Chỉ cần Hắc Dạ không hao hết chân nguyên, hắn so với tứ, ngũ chuyển cổ sư càng biết đánh.
Cổ sư phàm nhân kì thực không có nhiều khác biệt. Hơn nhau ở chỗ chân nguyên cùng cổ trùng. Ai chân nguyên nhiều, ai chân nguyên càng chất lượng, ai cổ trùng càng tốt, liền chính là người thắng.
Cổ sư tu vi thấp, thua cho cỗ sư tu vi cao chủ yếu ở chỗ chân nguyên loãng hơn, tiêu hao nhanh hơn, cổ trùng kém hơn, kinh nghiệm ít hơn. Cho nên mới có cái thiết luật là không cách nào vượt cấp khiêu chiến.
Nhưng nếu chân nguyên không lo tiêu hao, cổ trùng đủ tốt, kinh nghiệm đủ nhiều thì sao? Hắc Dạ chính là minh chứng.
Tam chuyển tu vi, có thiên nguyên bảo liên trong người, chân nguyên dùng cực kì bền. Cổ trùng tinh phẩm, được tỉ mỉ lựa chọn, cảnh giới viêm đạo đại sư, kinh nghiệm thực chiến cũng không kém. Đánh lên, người chịu thiệt vẫn thường không phải là Hắc Dạ.
Nhưng đó là phàm nhân, đến cổ tiên sẽ có sự khác biệt. Cái gọi là vượt cấp khiêu chiến, gần như chỉ còn là viễn vong.
Bất quá cũng không phải không có ngoại lệ, nhưng hiện tại cái này liền không có liên quan, nên vẫn là gác lại.
Trước mắt, cái phải đối mặt chính là địa tai sẽ buông xuống vào hơn một tháng sau.
Địa tai tuy là tai kiếp thấp nhất trong các loại tai kiếp, nhưng độ nguy hiểm cũng không phải thấp.
Một lần trước Phương Chính có thể vượt qua, đều là vận khí gánh hắn còng lưng.
Nhưng vận khí hư vô mờ mịt, Phương Chính không nắm chắc lần này bản thân có thể vượt qua được. Cái hắn cần làm bây giờ, chính là phải tận hết khả năng hiện có, cố gắng chống đỡ.
Nhưng là, hắn có thể làm gì?
Phương Chính trong lòng có chút lạc lỏng. Giờ khắc này ngồi ở chủ vị, nhận được ánh mắt tin tưởng cùng chờ mong của những người ở dưới, hắn cảm thấy áp lực, rất áp lực.
Bản thân hắn cũng chỉ là một ngũ chuyển cổ sư, hiện tại muốn đối mặt lại là kiếp nạn của cổ tiên, nói không sợ hãi thì chính là nói dối. Nhưng là hắn không có đường lui a!
– Đổi chỗ đi, Phương Chính! Để bản thể của ta ra mặt đi. Ngươi gánh không nổi trách nhiệm này đâu!
Thấy Phương Chính trầm mặt, Ôn Thế Xuân truyền âm nói.
Ôn Thế Xuân biết rõ, người hiện tại làm chủ thân thể là bản hồn, mà không phải Lạc Hành. Hắn cũng biết, Lạc Hành hiện tại đã tỉnh.
Phương Chính trầm mặt.
Bản hồn biết, hắn qua mắt không được phân thân của Lạc Hành, nhất là Ôn Thế Xuân, phân thân ổn trọng nhất.
– Ha ha… vẫn là…
Bản hồn trong lòng cười giễu, nhưng cuối cùng vẫn không phản đối. Rất nhanh, hắn cùng Lạc Hành đổi chỗ.
Lạc Hành đúng thật đã tỉnh, nhưng không phải là vì đã khỏe nên mới tỉnh, mà là bị đánh tỉnh.
Hắn vốn đang ngủ ngon, ngủ rất ngon. Đột nhiên bị tát một cái bốp, trong nháy mắt bị tát văng ra khỏi thân thể. Một cái tát này, tát hắn một mặt mộng bức. Còn may là kịp nhìn thấy sát chiêu ba đầu sáu tay, cho nên nháy mắt đổi chỗ với bản hồn.
Bất quá, hắn hiện tại cũng xem như ổn định, không cần bao lâu nữa liền khôi phục tốt. Ít nhất bây giờ còn có thể ứng phó địa tai.
– Trước tiên, báo cáo tình hình hiện tại của Quân Đoàn.
Phương Chính lúc này thay đổi tư thể ngồi một chút, hai chân bắt chéo, một tay khoát lên gối, một tay khoát lên tay ghế, lãnh đạm nói.
Nghe Phương Chính lên tiếng, những người còn lại không hiểu sao trong lòng lại đột nhiên nhẹ nhõm chút ít. Một đám hơi nhìn nhau, bắt đầu từng người báo cáo.
Quân Đoàn Thiên Không thành lập đã mười năm, thành viên từ một trăm ba mươi chín người, đến nay đã hơn ngàn người.
Trong đó có Lâm gia ở Trung Châu, Bách gia ở Bạch Cốt sơn, Ôn gia ở Quý Mai sơn. Mỗi cái gia tộc đều có mấy trăm cổ sư, mấy ngàn phàm nhân. Mà chỉ có cổ sư mới có tư cách làm thành viên chính thức của Quân Đoàn, cho nên số lượng mới không nhiều.
Trước mắt, những cái khác không nói, riêng về tu vi, trong Quân Đoàn hiện tại đã có tám mươi ba ngũ chuyển, một trăm bảy mươi sáu tứ chuyển, hai trăm chín mươi lăm tam chuyển, còn lại là nhị, nhất chuyển.
Trong tám mươi ba ngũ chuyển, có sáu ngươi là ngũ chuyển đỉnh phong, mười ba ngươi ngũ chuyển cao giai, hai mươi tám người ngũ chuyển trung giai, ba mươi sáu người ngũ chuyển sơ giai.
Đây là không tính đến Phương Chính cùng ba phân thân của hắn.
Nói về lưu phái, trong Quân Đoàn hiện tại gần như lưu phái nào cũng có, chỉ thiếu mấy lưu phái ít người biết, hoặc không có truyền thừa là chưa có.
Có thể nói, Quân Đoàn Thiên Không hiện tại, thiếu nhất chỉ còn lại là cổ tiên. Một khi có cổ tiên xuất hiện, Quân Đoàn liền chân chính trở thành một cái tổ chức hoàn chỉnh.
Phương Chính nghe xong báo cáo, trong lòng không tránh khỏi vui mừng. Vui mừng là vì, thành viên ban đầu của Quân Đoàn đều thật là một đám thiên tài, cư nhiên chỉ bằng vào một cái phúc địa làm khởi bước, thế mà còn có thể đi xa được như vậy. Phương Chính đã từng nghĩ tới, tổ chức này của mình rất nhanh sẽ bị sụp đỗ từ trong nội bộ, không ngờ thế mà lại có thể phát triển đến hôm nay, nói không bất ngờ chính là nói dối.
– Đại trưởng lão, ngài có biện pháp nào cho lần địa tai tới không?
Sau khi báo cáo xong toàn bộ, Phong Thiên Ngữ đại biểu hỏi.
Phương Chính nghe hỏi, khóe môi hơi nhếch lên một chút, đáp.
– Không dám nói biện pháp, nhưng chủ ý thì có.
Hắn hơi dừng lại một chút, nhìn lại Liễu Yên Hồng, hỏi.
– Cảnh giới của Liễu trưởng lão bây giờ là gì?
Liễu Yên Hồng liền chấp tay, đáp.
– Chuẩn đại sư!
– Tốt! Vậy thì lần này, chúng ta sẽ dùng đến tác dụng thật sự của Đồ Thiên cung.
Phương Chính hài lòng gật đầu, khóe môi câu lên nụ cười càng sâu, hai mắt hơi khép lại, chậm rãi nói tiếp.
– Còn có… câu tai kiếp!
—–
Đôi lời tác giả.
Tác có hai việc cần thông báo với các vị đạo hữu.
Thứ nhất, tác chỉnh sửa lại một chút trong chương 53: Thắng cục (quyển 3). Cụ thể là về lưu phái chủ tu của nhân vật Tiểu Nhu (Tiểu Nhu Tử) từ thủy đạo sang mộc đạo. Lí do là vì Sâm Hải Luân Hồi thể có thể tu hành thủy đạo hay không là việc chưa biết, nhưng mộc đạo thì chắc chắn. Cho nên tác quyết định đổi lại mộc đạo.
Thứ hai, là về thời gian lên chương.
Tác là một công nhân, lao động phổ thông. Gần nhất công ty có quá nhiều hàng, cho nên tác phải liên tục tăng ca, nhất là phải đi làm cả ngày chủ nhật. Cho nên tác không có thời gian viết. Gần như đi làm về, ăn uống, tắm rửa liền sẽ đi ngủ ngay.
Chính vì như vậy, cho nên tác không đảm bảo đúng 19h ngày chủ nhật sẽ lên chương mới, chỉ có thể đảm bảo chủ nhật nhất định sẽ có chương.
Nếu được nghỉ, tác sẽ đăng đúng 19h. Nếu không, thì thời gian sẽ đổi lại 20h hoặc 21h tùy theo tình huống riêng biệt.
Mong các vị đạo hữu thông cảm cho tác. Chắc vài tháng nữa, khi hàng hóa ít lại, tác sẽ đảm bảo đúng giờ hơn.