Chương 113: Mượn cớ vắng mặt
Lưu Văn Võ, Âu Dương Bích Tang, Mặc Sư Cuồng rơi trên mặt đất, Hắc Lâu Lan rất nhanh đã đi tới trước mặt Lưu Văn Võ.
– Trận chiến này, ta thắng!
Hắc Lâu Lan nói, từ trên cao nhìn xuống.
Lưu Văn Võ bò dậy, ngồi trên mặt đất, thở hổn hển nhìn lại Hắc Lâu Lan.
Giờ khắc này hắn cảm thấy phẫn nộ, không cam lòng, cũng thật bất đắc dĩ.
Hắn vẫn luôn tự tin, tự tin vào năng lực dẫn binh của bản thân, tự tin vào chiến lực của bản thân, càng có lòng tin vào sát chiêu ba đầu sáu tay.
Nhưng kết quả đâu? Hắn bại, bại thực thảm.
Lưu Văn Võ biết, chính mình bại cho Hắc Lâu Lan, bại ở chỗ bên cạnh Hắc Lâu Lan có quá nhiều nhân tài.
Thường Sơn Âm với đàn sói mấy chục vạn con, thắng qua mấy vạn cổ sư đê giai. Trị liệu cao thủ Thái Bạch Vân Sinh, có trong tay nhân như cố cổ, có thể đem người chết sống lại, để cho Hắc gia liên quân không tổn thất cao tầng. Càng có mấy vị cường giả ngũ chuyển, chiến lực mỗi người đều thuộc về nhân trung long phượng, khó gặp đối thủ.
Chính vì như vậy, Lưu Văn Võ mới phẫn nộ cùng không cam lòng.
Hắc Lâu Lan nổi danh bạo quân, vì cái gì so với Lưu Văn Võ hắn càng thu hút người tài?
Nhưng so với phẫn nộ, không cam lòng, Lưu Văn Võ càng nhiều là bất đắc dĩ.
Thua chính là thua, tài không bằng người liền phải có giác ngộ. Đã thua mà còn tìm mọi cách biện minh, đó là hèn nhát, mới càng mất mặt.
– Đúng vậy, ngươi thắng!
Lưu Văn Võ thở dài, nhìn về phía hai Âu Dương Bích Tang cùng Mặc Sư Cuồng, lại nói.
– Hai vị huynh đệ này của ta, ngươi cũng không được giết!
Hắc Lâu Lan nghe vậy, hơi cau mày, nhưng trong nháy mắt cũng liền gật đầu đồng ý.
Lưu Văn Võ cũng là một vị minh chủ, hoàng kim huyết mạch, sau lưng càng có cổ tiên, cho dù hắn có chiến bại cũng không được giết, đây là quy tắc trò chơi của Vương Đình chi tranh.
Mà hai người Âu Dương Bích Tang, Mặc Sư Cuồng là nghĩa đệ của Lưu Văn Võ, được Lưu Văn Võ bảo vệ, đã xem như là người Lưu gia, còn thuộc hạng cao tầng. Nếu giết, cũng nhất định chọc ra phiên phức.
Hơn hết, Hắc Lâu Lan tuy thắng trận, nhưng cũng là thắng thảm. Cổ sư chết rất nhiêu, thương vong thảm trọng vô cùng. Thậm chí mấy vị cường giả tuy chết đi sống lại, nhưng cổ trùng trên thân cũng sạch bóng, cái này cũng cần lượng lớn tài nguyên cung ứng cho bọn họ góp bộ cổ trùng mới.
Những cái này, đều cần bồi thường chiến tranh đến đền bù tổn thất. Mà Lưu Văn Võ cùng hai nghĩa đệ, chính là vật đổi đền bù tốt nhất.
– Bắt lại!
Hắc Lâu Lan hạ lệnh, rất nhanh đã có cổ sư tiến lên, đem Lưu Văn Võ, Âu Dương Bích Tang, Mặc Sư Cuồng trối lại, bắt sống.
Lưu Văn Võ bị bắt, Lưu gia liên quân tan rã.
Các gia tộc phụ thuộc Lưu gia phần lớn quy hàng Hắc gia, số ít thì chạy trốn đi nương nhờ nơi khác. Một phần rất ít vẫn như cũ theo Lưu gia, cùng Lưu gia trở thành tù binh, chờ đợi được chuộc về.
Hắc Lâu Lan lúc này bắt đầu phân công cho thuộc hạ, chỉ huy quét tước chiến trường. Hắn thân là minh chủ, dù cũng đang bị thương kiệt sức, nhưng có những việc không thể không làm.
– Oa a…
Đột nhiên, sau lưng Hắc Lâu Lan truyền đến tiếng khóc rống, làm hắn thân là minh chủ cũng nhịn không được đánh cái rùng mình, toàn thân nổi da gà. Không cần nhìn, hắn cũng biết đây là do Phương Yến Trung phát ra.
Giờ khắc này, Phương Niệm Dung ôm lấy Phương Chính, khóc rất thương tâm. Mới vừa rồi, nàng quả thật đã cho gần chính mình đánh mất Phương Chính, còn là bởi vì bản thân không chú ý chiến đấu mà thành như vậy. Còn may, có nhân như cố của Thái Bạch Vân Sinh, bằng không Phương Chính thật đã chết rồi.
Phương Niệm Dung trong lòng tràn ngập tự trách, lại sợ lại vui, khiến nàng cái gì cũng không nói được, chỉ có thể khóc, còn là càng khóc càng lớn, càng thêm đáng thương.
Phương Chính bị ôm khóc, chỉ có thể bất đắc dĩ ôm lại nàng, vỗ vỗ lưng nàng, xem như an ủi.
Mà xung quanh hai người, mấy cổ sư khác lại đang nhích ra xa, nhất là Kim Quảng.
Kim Quảng thề, hắn quả thật không dám tin Phương Niệm Dung có thể khóc như vậy.
Trong Hắc gia liên quân đều có truyền miệng, nói Phương Yến Trung cùng Bạch Nhất Hàn là đoạn tụ, còn nói Bạch Nhất Hàn là bán thân cho Phương Yến Trung đổi lấy được tiến cử gia nhập liên quân. Quan trọng nhất là, ai cũng cho rằng Bạch Nhất Hàn nằm dưới, Phương Yến Trung nằm trên.
Nhưng Kim Quảng biết, mấy ngươi này nghĩ sai, ít nhất là sai ở điều cuối cùng.
Từ lúc Kim Quảng gia nhập liên quân, hắn vẫn luôn thường xuyên khiêu chiến Phương Yến Trung, nhưng người này lại không ngó hắn.
Kim Quảng tức giận, liền cố ý đi theo Phương Niệm Dung, muốn tìm cơ hội ra tay. Kết quả, hắn phát hiện Phương Niệm Dung và Phương Chính thường ra khỏi doanh trại đi dạo. Thậm chí không ít lần, Kim Quảng nhìn thấy Phương Chính bế Phương Niệm Dung đã ngủ say trở về.
Vài lần hơn, Kim Quảng sát định, Bạch Nhất Hàn nhìn yếu đuối thế kia, cư nhiên lại nằm trên. Trong khi Phương Yến Trung nhìn bợm trợn như vậy, thế mà con mẹ nó lại nằm dưới. Cái này chỉ có thể nói, thế sự vô thường, nhân sinh vô định, việc kì lạ cổ quái không bao giờ thiếu.
Mà giờ khác này, nhìn Phương Niệm Dung rụt đầu trong lòng Phương Chính khóc, Kim Quảng đã sắp nhịn không được muốn phun.
Nói thật, nếu là bộ dáng vốn có của mình, Phương Niệm Dung như bây giờ nhất định sẽ khiến cho người ta trong lòng thương sót. Nhưng với bộ dạng của Phương Yến Trung, nàng làm như vậy, chỉ có thể nói là thật không nở nhìn thẳng, rất con mẹ nó cay con mắt.
Phương Chính dỗ một hồi, Phương Niệm Dung mới bắt đầu bình tĩnh lại, chuyển từ khóc rống sang thút thít.
– Được rồi, đừng khóc nữa! Đây là lỗi của ngươi, có khóc cũng không hết lỗi đâu. Nên là nhanh trở về, đổi tài liệu luyện cổ cho ta, xem như xin lỗi đi!
Phương Chính lúc này an ủi nói.
Phương Niệm Dung nghe xong, lập tức nín khóc.
Có thể nói, cái cách an ủi này quả thật rất hiệu quả, làm nàng chớp mắt hết buồn.
Phương Niệm Dung buông Phương Chính ra, giận dỗi liếc Phương Chính một cái. Nhưng nhìn đến sắc mặt của Phương Chính, nàng lập tức cừng đờ.
Sắc mặt Phương Chính bây giờ rất khó xem, vừa tức giận vừa không có cách nào.
– Ta, ta xin lỗi. Ngươi muốn đổi cái gì?
Phương Niệm Dung lập tức nói.
Phương Chính liếc nàng, lấy ra tờ giấy, ngay tại chỗ lập danh sách giao cho Phương Niệm Dung. Nàng xem xong, hơi sửng sốt.
Mấy tài liệu Phương Chính liệt kê nàng đều biết, là họa đạo cổ tài, còn chuyên môn được dùng để luyện bút lông cổ. Ngoài đó ra còn có điện nhãn cổ cùng cổ tài thăng luyện nó. Cái này làm nàng không khỏi nghi hoặc.
Mặc kệ là bút lông cổ, hay là điện nhãn cổ, trong tay Phương Chính rõ ràng đã có. Vì cái gì lại cần luyện lại?
Nhìn vẻ mặt của Phương Niệm Dung, Phương Chính có chút buồn bực nói.
– Bản mệnh cổ của ta chết!
– A!
Phương Niệm Dung kêu lên kinh ngạc.
– Nhân như cố cổ chỉ cứu được người, không cứu được cổ trùng. Ta vừa chết, bản mệnh cổ sẽ chết theo, ta sống lại, nhưng nó cũng không sống lại. Mà điện nhãn cổ sống nhờ ở mi mắt, đầu ta đã nát thành tương, nó làm sao còn sống!
Phương Chính càng thêm buồn bực, giải thích.
Phương Niệm Dung lúc này chỉ còn biết im lặng. Bởi nàng thấy có lỗi, nhưng chỉ xin lỗi thôi thì quả thật không có chút giá trị thiết thực nào. Qua một lúc, nàng mới nói.
– Được, ta rất nhanh sẽ đổi đủ tài liệu cho ngươi.
Phương Chính khẽ gật đầu, liền xoay người đi.
Thật ra, bản mệnh cổ của hắn không có chết.
Trước khi tới cứu Phương Niệm Dung, Phương Chính đã đem bút lông cổ chuyển qua không khiếu thứ nhất, để Tiểu Thiên bảo vệ nó cùng xuân thu thiền. Ngoài ra còn đem hết cổ trùng đang có ở phần đầu chuyển hết vào không khiếu. Không chỉ có điện nhãn cổ, còn có liễm tức cổ sống nhờ ở sau tai, cùng ngọc niệm cổ sống nhờ trong óc.
Nói cách khác, Phương Chính tuy bị nổ đầu chết, nhưng trên căn bản là không có tổn thất gì. Hơn hết, Phương Chính cũng không phải là không tránh kịp mà chết, trên thực tế là hắn cố ý làm vậy.
Phương Chính biết Thái Bạch Vân Sinh có nhân như cố, cũng biết lão sẽ dùng con cổ này để cứu chính mình. Cho nên Phương Chính mới tận dụng cơ hội trước đó, để bản thân chết một lần, từ đó làm thành mưu đồ của mình.
Vì vậy mà dù không phải Phương Niệm Dung gặp nguy hiểm, Phương Chính cũng sẽ tự tìm cách để bị ba đầu sáu tay đập nát đầu mình.
Còn vì cái gì phải là đầu? Đương nhiên là để bảo đảm an toàn cho không khiếu cùng cổ trùng của mình rồi. Phương Chính sẽ không ngốc đến mức giả chết còn bồi thêm cổ trùng chết theo. Phải biết, cổ trùng của hắn tuy không quý hiếm đột phá chân trời, nhưng lại rất thực dụng, do hắn cẩn thận chọn ra. Cho nên hắn đương nhiên không muốn chúng chết.
Còn về mưu đồ của Phương Chính, kì thực cũng không có khoa trương. Phương Chính chỉ đơn thuần muốn tránh mặt người khác mấy ngày mà thôi.
Trận chiến kết thúc, liên quân sẽ nghỉ ngơi chỉnh đốn một khoảng thời gian, Phương Chính cũng có thể không cần xuất hiện vài ngày. Nhưng Phương Niệm Dung thì là vấn đề khác, nàng sẽ đi tìm Phương Chính, còn là mỗi ngày đều đến tìm, nếu không có lý do, Phương Chính căn bản cũng tránh không được nàng.
Chính vì như vậy, Phương Chính mới phải chết một lần, mượn cớ luyện lại bản mệnh cổ, bế quan mấy ngày không gặp người. Lại nhân mấy ngày này, đi làm việc mình muốn làm.
– Thời gian không còn nhiều nữa, chỉ mong về kịp.
Phương Chính tự nói, theo nhóm cổ sư đầu tiên trở về doanh địa.
Trở về doanh địa xong, việc đầu tiên hắn phải làm là chạy đi tính điểm chiến công.
Công việc thống kê điểm cũng không đơn giản, tuy có không ít cổ sư hậu cần làm việc này, nhưng mà số người cần tính thì càng nhiều. Còn may Phương Chính thuộc về cao tầng, được ưu tiên làm trước.
Tính điểm xong, Phương Chính quay trở về ốc tích cổ. Trong lúc chờ Phương Niệm Dung đưa tài liêu yêu cầu tới, hắn lấy ra tinh môn cổ cùng thôi bôi hoán trản cổ.
Phương Chính trước tiên đem tinh môn cổ, thông qua thôi bôi hoán trản, gửi tinh môn cổ qua cho Dương Quang ở Tây Mạc.
Dương Quang lúc này đang ở trong một hang động ngầm dưới lòng đất. Nơi này là tự nhiên hình thành, Dương Quang mất không ít thời gian mới tìm ra nó, xem như chỗ cư trú tạm thời.
Nhận được tinh môn cổ, Dương Quang không chút do dự nào liền thúc giục. Thông qua tinh môn, hắn cùng Vương Khang, dẫn theo ưng vương trở về phúc địa Đồ Thiên. Mà đồng thời, một vị ngũ chuyển cổ sư của Quân Đoàn cũng thông qua tinh môn, đi tới Tây Mạc.
Người này có nhiệm vụ là ở lại Tây Mạc, làm thành tiếp điểm, dùng để vận chuyển tinh môn cổ. Chờ hắn vừa ra khỏi tinh môn, tinh môn cũng liền đóng lại, trở về hình dạng một hòn đá bóng loáng có điểm sáng lấp lánh của tinh môn cổ.
Hắn ta đem tinh môn cổ nhặt lên, sau đó thông qua thôi bôi hoán trản, gửi nó qua cho Phương Chính đang ở Bắc Nguyên.
Phương Chính nhận lại tinh môn cổ, cũng không vội làm gì, im lặng ngồi chờ.
Không để Phương Chính chờ quá lâu, Phương Niệm Dung đem theo tài liệu hắn cần, đi đến tìm hắn.
Phương Chính đem những thứ này thu nhận xong, nói lại là mình sẽ bế quan vài ngày, liền đuổi Phương Niệm Dung đi.
Chờ Phương Niệm Dung đi rồi, Phương Chính lại dùng đến sát chiêu bước nhảy alpha, trước tiên rời khỏi doanh trại, trở về hang động hắn từng ở lại ở cạnh bờ hồ Nguyệt Nha.
Ở nơi này, Phương Chính bố trị năm lớp phòng tuyến, bảo vệ xung quanh cực kì nghiêm ngặt. Cuối cùng, Phương Chính mới dùng tới tinh môn cổ, trở về phúc địa Đồ Thiên.
Lần này trở về, cũng không phải là muốn an bài cái gì cả, mà là có việc khiến hắn không thể không về.
Địa tai lần tiếp theo của phúc địa Đồ Thiên sắp buông xuống.