Chương 112: Hợp công
Rống! Rống!
Mắt thấy Thái Bạch Vân Sinh sắp bị đuổi kịp, đột nhiên hai tiếng rồng rống giận vang lên. Hai đầu kim long lao tới, trái phải đánh về phía quái vật, là Phương Niệm Dung cùng Kim Quảng đuổi tới.
Quái vật xuất hiện, Phương Nguyên trong chớp mắt đã lại trốn vào đàn sói mất bóng, Phương Niệm Dung bất đắc dĩ tạm từ bỏ kế hoạch giết hắn. Đuổi tới ngăn cản.
Có nàng cùng Kim Quảng, quái vật tạm thời bị chế trụ. Nhưng rất nhanh đã có thể đem hai con kim long xé nát.
Khóe môi của Phương Niệm Dung cùng Kim Quảng đồng thời rỉ máu, may mà kịp tránh né, toàn thân rút lui.
– Ám tuyền!
Hắc Lâu Lan cũng kịp thời đuổi tới, khối cầu đen trong tay hắn cấp tốc lớn lên, đánh úp về phía quái vật.
– Khí thôn lục hợp.
Hai trong sáu cánh tay của quái vật ép lại vào nhau, sử dụng ra sát chiêu trước đó của Mặc Sư Cuồng.
Chỉ là trước đây Mặc Sư Cuồng dùng đến chiêu này sẽ bị trọng thương, nhưng hiện tại vào tay quái vật lại có thể bình yên dùng ra, thậm chí uy lực cũng mạnh hơn mấy lần.
Trong lúc nhất thời, Hắc Lâu Lan bị sát chiêu này chế trụ, ám tuyền vừa ra cũng bị không khí xung quanh đè ép vỡ nát.
Vút, vút, vút.
Ba đạo đao quang từ sau lưng Hắc Lâu Lan chém ra, đem không khí đè nén chém vỡ, Hắc Lâu Lan mượn cơ hội này lui lại. Nhìn lại, là Phương Chính đuổi tới bên này.
Bốn vị ngũ chuyển cường giả chặng đường, quái vật ba đầu sáu tay chỉ có thể bị ngăn cản, Thái Bạch Vân Sinh mượn cơ hội này chạy ra xa, trốn vào trong một đội tinh binh của phe mình, mượn bọn họ yểm hộ lẫn trốn truy sát.
Lúc này nhìn lại, bốn người Hắc Lâu Lan, Phương Chính, Phương Niệm Dung, Kim Quảng vây xung quanh quái vật ba đầu sáu tay, từng người dùng ra thủ đoạn của mình, đánh hướng quái vật.
Đồng thời, đàn sói cũng nhào lên, dưới sự điều khiển của Phương Nguyên, vây xung quanh chân của quái vật, không ngừng quấy rối.
Quái vật ba đầu sáu tay bị vây nổi nóng, cái đầu đại biểu cho Mặc Sư Cuồng rống to giận dữ. Nhưng tấn công đầu tiên, lại là cái đầu đại biểu Lưu Văn Võ.
Chỉ thấy hai mắt Lưu Văn Võ tản mát ra ánh sáng trắng, nhìn về phía Hắc Lâu Lan. Theo ánh nhìn của Lưu Văn Võ, từ trong mắt hắn bắn ra hai tia ánh sáng, trong nháy mắt đã chiếu xạ lên người Hắc Lâu Lan.
Hắc Lâu Lan sắc mặt âm trầm, công kích trong tay dừng lại, vừa thúc giục cổ trùng phòng ngự, vừa cấp tốc tránh qua.
Hắc Lâu Lan vừa tránh đi, Lưu Văn Võ cũng liền chuyển mắt nhìn theo. Hai tia sáng cũng theo tròng mắt chuyển động mà quét ngang. Tia sáng chiếu xạ lên đàn sói trên mặt đất, quét qua theo đường lui tránh của Hắc Lâu Lan, đi tới đâu, đàn sói ở đó đều giống như băng dưới ánh nắng, da thịt, xương cốt đều tan rã ra.
Uy lực này, nhìn thấy quả thật dọa sợ không ít người.
May mắn là, chiêu này cũng không kéo dài quá lâu. Sau ba cái hô hấp, tia sáng nhỏ dần rồi biến mất. Nhưng dù vậy, Hắc Lâu Lan cũng đã bị đẩy lùi ra xa, đàn sói tổn thất cũng không tính ít.
Bất quá, ba đầu sáu tay cũng chưa thoát vây. Hắc Lâu Lan bị đẩy lui, Phương Chính, Phương Niệm Dung, Kim Quảng vẫn còn ở, tiếp tục vây công.
Chỉ là, ba đầu sáu tay cũng không phải là bị động chịu đánh. Trong đó hai cánh tay lại xuất ra sát chiêu khí thôn lục hợp đánh về phía Phương Chính cùng Phương Niệm Dung, bốn cái tay khác thì vùng thành quyền, điên cuồng đấm về phía Kim Quảng.
Kim Quảng bị đấm cho nổi giận đùng đùng, nhưng lại chỉ có thể liên tục trốn tránh, căn bản không có cách nào. Trong khi Phương Chính, Phương Niệm Dung bên này thì bị cầm chân, Hắc Lâu Lan thì bị đẩy lui, hiển nhiên lại không ra tay trợ giúp được.
Bốn người tuy đều là cường giả, cũng cùng liên quân, từng gặp nhau chiến đấu, nhưng lại chưa từng hợp tác tác chiến qua. Lúc này phối hợp với nhau liền không có ăn ý, càng đừng nói tới hiểu ngầm. Không cản tay nhau đã xem là rất tốt rồi.
Ngược lại, ba đầu sáu tay là do Lưu Văn Võ, Âu Dương Bích Tang, Mặc Sư Cuồng hợp lại mà thành. Ba người này là huynh đệ kết nghĩa, từng đồng sinh cộng tử không ít lần, giữa lẫn nhau có sự ăn ý cùng hiểu ngầm. Lại thêm sát chiêu ba đầu sáu tay đem cả ba hợp lại một chỗ, có thể tương thông lẫn nhau. Làm cho bọn họ phát huy ra được thực lực lớn hơn một cộng một cộng một bằng ba rất nhiều lần.
Từng cái sát chiêu của từng người, một khi để ba đầu sáu tay thúc giục, uy lực lớn hơn không chỉ có ba lần, mà đạt đến năm sáu lần có hơn. Tuy nhiên, sát chiêu này cũng không hoàn hảo, mà có một cái tệ đoan rất lớn. Chính là thúc giục càng lâu, ba người Lưu Văn Võ tư duy sẽ càng hỗn loạn, dần dần đánh mất lí trí.
Nhưng là, ít nhất giờ khắc này cả ba vẫn chưa rơi vào tình trạng đó.
– Khí thôn lục hợp!
Ba đầu của quái vật lúc này đồng thời rống to một tiếng, lần nữa dùng ra sát chiêu này. Chỉ là lần này không nhắm vào Hắc Lâu Lan, mà nhắm vào Phương Niệm Dung.
Phương Niệm Dung trong lúc đánh nhau, lại ỷ vào có ý chí của Phương Chính trợ giúp, công thêm có ba người Hắc Lâu Lan, Phương Chính, Kim Quảng hợp công, lại lần nữa đem lực chú ý đi tìm kiếm Thường Sơn Âm. Kết quả bị ba đầu sáu tay phát giác, liền đem toàn bộ công kích đập lên người nàng.
Phương Niệm Dung trong lúc nhất thời bị khí thôn lục hợp trọng tâm bao phủ, bị khí áp kìm hãm, không cách nào cử động được. Trong khi ba đầu sáu tay đã vung lên nắm đấm, không chỉ muốn để khí áp đè ép nàng, còn muốn một quyền nện chết nàng.
Mắt thấy một quyền sắp đánh trúng, Phương Niệm Dung đột nhiên bị người một cước đạp vào bên hông. Nàng bị cước này đạp đau đến nhe răng trợn mắt, thậm chí phá vỡ khí áp, bay ra ngoài.
Phương Niệm Dung trong lòng thầm oán giận, nhưng khi nhìn lại, nàng nhất thời cứng đờ tại chỗ.
Chỉ thấy ở nơi vừa rồi nàng bị vây khốn, một bộ thi thể không đầu đang từ trên không trung rơi xuống. Bộ thi thể này thân hình cao gầy, mặc một thân áo bào trắng, trong tay vẫn còn nắm chặt một cây đao hình trăng khuyết.
Đây đúng là Phương Chính!
Mới vừa rồi, trong thời khắc sống còn chả Phương Niệm Dung, Phương Chính lao tới, một cước đạp bay nàng. Nhưng khí áp quá dày, làm tốc độ của hắn giảm mạnh, Phương Chính chỉ kịp tránh đi phần thân, còn đầu lại bị một quyền của ba đầu sáu tay đập nát.
Giờ khắc này Phương Niệm Dung nhìn thấy, chỉ có thể thấy một bộ thi thể không đầu, cùng với óc máu xám trăng xen lẫn với máu đỏ và tóc đen, văng tung tóe một bên.
Phương Niệm Dung toàn thân run rẫy, khóe miệng co quắt, không phát ra nổi một tiếng nào.
Hắc Lâu Lan, Kim Quảng sửng sốt không thôi. Phương Nguyên trốn trong đàn sói cũng kinh ngạc không kém.
Trận chiến này diễn ra đến hiện tại, tử thương cực kì nghiêm trọng, nhưng Phương Chính lại là vị ngũ chuyển đầu tiên chiến tử.
– A!
Phương Niệm Dung lúc này thét lên một tiếng đau đớn, hai mắt xung huyết đỏ bừng, nước mắt đã ướt nhẹp hai má của nàng. Giờ khắc này, trong lòng Phương Niệm Dung chỉ còn lại một ý niệm duy nhất, chính là giết chết quái vậy trước mắt, đem thì thể của nó đập thành thịt nhão.
Bất quá, Phương Niệm Dung quên mất, bên mình còn có một cái siêu cấp vú em, có thể đem người chết cứu thành người sống.
Phương Niệm Dung quên, nhưng ở phía xa, Thái Bạch Vân Sinh lại không có quên. Lão duỗi tay điểm, thúc giục nhân như cố cổ.
Bạch quanh lóe lên rồi biến mất, Phương Chính mọc lại đầu, lần nữa xuất hiện trên chiến trường.
Hắn đầu tiên là một mặt mộng bức, hai mắt mờ mịt nhìn quanh. Sau khi nhìn thấy Phương Niệm Dung đang dùng sát chiêu phong điệp oanh quái vật ba đầu sáu tay, hắn như bừng tỉnh, chớp mắt một cái liền lần nữa tập trung lại, đi vào trạng thái chiến đấu.
– Minh chủ, nếu đánh ra ám tuyền thành công, ngài có mấy thành năm chắc đánh bại được con quái vật này?
Phương Chính trở lại vòng chiến, đầu tiên không phải là gọi lại Phương Niệm Dung, mà là hỏi Hắc Lâu Lan.
Hắc Lâu Lan chuyển mắt nhìn lại Phương Chính, không do dự đáp.
– Chín thành đánh thắng nó, một thành đánh chết!
– Tốt! Vậy ta đây liền giúp ngài kéo chân nó!
Phương Chính khẽ gật đầu nói, liền tiến tới mấy bước.
– Yến Trung, ngươi lui lại!
Phương Chính gọi lớn, Phương Niệm Dung chậm mấy giây mới kịp phản ứng. Nàng kích động vô cùng, nhưng cố trấn định lui lại.
– Kim Quảng, Yên Trung, cho ta mượn kim long của hai ngươi!
Phương Chính lại hét.
Kim Quảng hơi giật mình, nhưng hắn không có do dự đem kim long thả ra.
Giờ khắc này ba đầu sáu tay đã cuồng bạo, Kim Quảng biết rõ chính mình đã không có thời gian do dự.
Mà Phương Niệm Dung cũng đồng dạng không chậm trễ, đem kim long thả ra.
Phương Chính bên này cùng đồng thời thả ra một con kim long. Trong nháy mắt, bà còn kim long đồng thời rít gào, phóng về phía quái vật ba đầu sáu tay.
Mà trong sát na này, Phương Chính thúc giục lôi đạo cổ trùng, trong nháy mắt đã đem lôi điện bao bọc lấy ba con kim long.
Ba con kim long lúc này quấn lấy nhau, đồng bộ xoay một vòng quanh nhau, sau đó tách ra ba hướng bay về phía quái vật.
Phương Niệm Dung được Phương Chính dạy cách dùng kim long, hai ngươi hiển nhiên ăn ý. Mà Kim Quảng tuy không có hợp tác với hai người qua, nhưng khoảng thời gian gần đây vẫn thường hay giao lưu với Phương Niệm Dung, cũng có chút hiểu cách nàng điều khiển kim long. Cho nên lúc này hợp tác, tuy không trôi chảy lắm, nhưng cũng không ảnh hưởng.
Ba con kim long bay tới, toàn thân chúng nó tràn ngập lôi điện, tản mát ra một loại nguy cơ, khiến người xung quanh không ai dám đến gần.
Rống!
Cảm giác được nguy cơ đánh tới, quái vật ngửa cổ rống một tiếng, sáu cánh tay vung lên, đem ba con rồng này bắt lại.
– Nhận chiêu này của ta! Ám tuyền.
Hắc Lâu Lan cũng tranh thủ tới cơ hội, xuất ra sát chiêu chiêu bài của mình.
Quái vật ba đầu sáu tay giờ khắc lâm vào hiểm cảnh. Nó vì bắt giữ ba con kim long toàn thân là điện đã phí rất nhiều sức, hiện tại không cách nào cản lại ám tuyền. Nhưng nếu cản lại ám tuyền, ba con kim long liền có cơ hội đánh vào người nó.
Ba đầu sáu tay là dựa vào sát chiêu tu la biến làm trụ cột thân thể. Thân thể của nó hiện tại là cương thi, phòng ngự cực kì tốt. Nhưng cương thi sợ sấm sét, nói cách khác lôi đạo là khắc tinh của cương thi.
Nếu chỉ có ba con kim long, quái vật ba đầu sáu tay sẽ không để ý chúng mà lựa chọn ngăn cản ám tuyền. Nhưng thêm lôi điện, vậy đó lại là một vấn đề khác.
Trong khoảnh khắc sống còn, ba người Lưu Văn Võ, Âu Dương Bích Tang, Mặc Sư Cuồng từ trong cuồng bạo giành lại một tia lí trí, cũng đồng thời làm ra ứng đối.
Oanh!
Một tiếng nổ vang lên, ba con kim long từ ba hướng đâm đầu vào nhau. Bọn chúng không đâm tới tự hủy, chỉ là dừng lại trong thoáng chốc. Mà trong thoáng chốc này, ám tuyền đánh xuống, không tiếng động phát nổ, đem ba con kim long bao trùm vào trong.
Roẹt!
Ánh điện bạo phát, tia điện lan ra bốn phía, đánh vào ám tuyền. Hai bên giằng co chốc lát, song song tan biến.
Phịch, phịch, phịch!
Ba bóng người bị vụ nổ đánh bay ra ba phía, rơi trên mặt đất. Nhìn lại, là ba người Lưu Văn Võ, Âu Dương Bích Tang, Mặc Sư Cuồng.
Trong nháy mắt vừa rồi, ba người nhân cơ hội có lại lí trí, trong nháy mắt hủy đi sát chiêu ba đầu sáu tay, đồng thời tránh ra, hiểm hiểm tránh thoát hợp công vừa rồi.
Chỉ là phạm vi vụ nổ không lớn cũng không nhỏ, vừa vặn lan đến ba người, đem cả ba đánh trọng thương.
Tới lúc này, thắng bại cũng liền đã định.