Chương 111: Ba đầu sáu tay
Phương Niệm Dung nghiên người tránh qua công kích của đối thủ, đồng thời hai tay thành chưởng, dùng sức đẩy về phía trước.
Theo động tác tay của nàng, một con kim long rống giận bay ra khỏi không khiếu của nàng, đánh về phía đối thủ.
Đối thủ của nàng hừ lạnh, thúc giục thủ đoạn phòng ngự.
Ầm!
Kim long va vào người gã, lập tức đem gã đánh bay ra ngoài. Nhưng nó chỉ làm nứt phòng ngự của gã ta, ngoài ra cũng không có sát thương nào khác.
Phương Niệm Dung cũng không để ý, phất tay lên, vô số kim châm màu vàng kim bay ra, giống như mưa phóng về phía đối thủ. Bất quá, ánh mắt của nàng lúc này lại đang đảo quanh bốn phía, giống như đang tìm kiếm cái gì.
Không ngoài dự kiến, Phương Niệm Dung là đang tìm Phương Nguyên, nói đúng hơn là đang tìm Thường Sơn Âm. Thường Sơn Âm là mục tiêu cần chém giết của Phương Niệm Dung, nàng đương nhiên phải tìm ra chỗ hắn đang trốn trước, lại nghĩ cách giết sau.
Mà cách Phương Niệm Dung nghĩ tới cũng rất đơn giản. Chỉ cần tìm thấy người, liền giả vờ như không biết, vừa đánh vừa đuổi tới bên đó, sau đó giả vờ lỡ tay đánh về phía đó, hoặc đem công kích của đối thủ đẩy về phía đó. Công kích của ngũ chuyển, còn lo không giết được một tứ chuyển sao.
Nếu một chiêu không chết, vậy thì đánh thêm năm sáu chiêu khác. Đảm bảo đem Thường Sơn Âm đánh cái nát vụng.
Bị Hắc Lâu Lan phát hiện cùng ghi thù?
Không sao, đền cho hắn ta một nô đạo đại sư khác là được. Phương Niệm Dung là một cái, nếu thích, kéo theo một cái là Phương Chính cũng không có vấn đề.
Kế hoạch thì tốt đẹp đó, nhưng mà khi thực hiện thì lại khác. Ngay cả bước đầu tiên, Phương Niệm Dung còn chưa có làm được.
Thường Sơn Âm có tiềm hồn thú y cổ, con cổ này quả thật chính là thần khí ẩn nấp. Ít nhất là một đám ngũ chuyển có mắt ở đây, đều không có ai phát hiện ta vị trí của hắn. Ngay cả Phương Niệm Dung của bó tay. Nàng tìm rất lâu, như cũ vẫn tìm không ra người.
Bất quá, đó là do Phương Niệm Dung chưa dùng đến Tiểu Túc. Nàng vốn định tự thân vận động, nhưng không ngờ lại vô lực như vậy. Hiện tại, Phương Niệm Dung liền chuẩn bị dùng đến Tiểu Túc, định vị vị trí của Thường Sơn Âm.
– Ngươi lại đang làm cái gì vậy? Tập trung vào trận chiến chút đi!
Ngay lúc Phương Niệm Dung định làm vậy, trong đầu nàng đột nhiên vang lên giọng của Phương Chính.
Phương Niệm Dung ngượng ngùng cười nhẹ một chút, giả vờ tập trung lại. Nhưng thực tế vẫn như cũ không có tập trung.
– Hừ, lần tới ta liền không giúp ngươi!
Giọng của Phương Chính lại vang lên, lần này tỏa ra rất khó chịu.
– Ngươi vẫn sẽ giúp ta!
Phương Niệm Dung trong đầu đáp lại, liền chỉ nghe Phương Chính hừ lạnh.
Nàng cũng không để ý, tiếp tục việc định làm, chỉ là trong lòng có chút chột dạ với Phương Chính.
Giọng nói vừa rồi, cũng không phải là Phương Chính truyền âm cho Phương Niệm Dung. Mà là do tia ý chí hắn để lại trong người nàng nói.
Phương Niệm Dung từng nhờ Phương Chính dạy nàng kim đạo, Phương Chính đúng là đã dạy, Phương Niệm Dung cũng học rất tốt. Nhưng là thời gian ngắn lắm, nàng căn bản học không thành tài nổi. Đánh chơi thì được, đánh thật là chết chắc.
Để nàng có thể biểu hiện tốt trong chiến tranh, Phương Chính chỉ còn cách mỗi lần trước khi khai chiến, hắn đều sẽ tách ra một tia ý chí, gửi lại trong người Phương Niệm Dung, hỗ trợ nàng chiến đấu.
Mà mỗi trận chiến, Phương Niệm Dung đều giao việc chiến đấu cho ý chí của Phương Chính, còn bản thân lại cứ tìm cách giết Thường Sơn Âm. Mỗi lần như vậy, ý chí của Phương Chính đều sẽ nói không lại giúp nàng, nhưng cuối cùng tia ý chí này đều bị hao hết, Phương Chính cũng liền không biết được việc này, thành ra lại tiếp tục đưa ý chí giúp nàng.
Phương Niệm Dung đối với việc này quả thật rất chột dạ, nhưng lại không làm khác được. Cứ cho là Phương Chính đã biết Phương Niệm Dung muốn giết Thường Sơn Âm, nhưng nàng còn có rất nhiều bí mật không thể để Phương Chính biết, điển hình như Tiểu Túc.
Đương nhiên, Phương Chính cũng hiểu rõ việc này, cho nên dù biết Phương Niệm Dung cố ý tiêu hao ý chí của mình, hắn cũng không nói gì, vẫn giúp nàng như cũ.
– Ra là ở đây!
Phương Niệm Dung lúc này tự nói, thông qua Tiểu Túc, nàng phát hiện được vị trí của Thường Sơn Âm. Nàng không do dự chút nào, bắt đầu di động.
– Tiếp sát chiêu của ta, khí thôn lục hợp!
Đúng lúc này, một tiếng rống giận vang vọng chiến trường, đem ánh mắt của mọi người thu hút lại. Phương Niệm Dung cũng bị làm giật mình, không tự chủ dừng lại.
Mà ở chỗ phát ra tiếng, Mặc Sư Cuồng lơ lửng giữa không trung, hai tay đưa trước ngực, lòng bàn tay hướng vào nhau, từ từ ép lại.
Theo động tác tay của hắn, không khí xung quanh bị đè ép, nén lại, hình thành áp lực cực kì to lớn.
Hai người Cao Dương, Chu Tể đứng trong phạm vi này, sắc mặt chớp mắt xanh mét. Giờ khắc này, cả hai cảm nhận được cái chết đang ở gần bên cạnh.
– Ngươi đi!
Trong thời khắc tử vong, Chu Tể bộc phát ra toàn bộ sức mạnh, đem Cao Dương ném đi ra ngoài.
– Huynh đệ!
Cao Dương cảm thấy trời đất quay cuồng, chờ hắn kịp phản ứng lại, đã bị ném ra xa.
Mà Chu Tể, dưới sát chiêu của Mặc Sư Cuồng, đã bị khí áp nghiền thành thịt nát, tung tóe khắp nơi.
– Huynh đệ!
Cao Dương đau lòng rống to một tiếng, nước mắt không khống chế được trào ra.
Mặc Sư Cuồng lúc này lại phun ra một ngụm máu. Sát chiêu vừa rồi của hắn tuy mạnh, nhưng chưa hoàn thiện, dùng xong liền gặp tổn thương. Chỉ là Mặc Sư Cuồng đánh có chút hăng, nhất thời không để ý việc này, liền đem nó đánh ra.
Nhưng dù là vậy, chiến quả đúng thật là rất tốt.
Lưu Văn Võ phía bên kia, nhìn thấy cảnh như vậy, không khỏi cười nói với Hắc Lâu Lan.
– Từ thời điểm này về sau, chính là đại quân của Lưu gia ta không ngừng thắng lợi. Lâu Lan huynh, ngươi đã không còn cách nào lặt ngược thế cục.
– Phải không?
Đáp lại Lưu Văn Võ lại không phải là Hắc Lâu Lan, mà là Thái Bạch Vân Sinh.
Thái Bạch Vân Sinh vẫn luôn trốn tránh truy sát, giờ khắc này đột nhiên bùng phát, chớp mắt bỏ xa người truy đuổi. Ngay sau đó, lão vươn tay, từ xa phát ra một tia ánh sáng bạc.
Ánh sáng cách không bay tới, chiếu rọi vào bãi máu thịt của Chu Tể.
Ngũ chuyển, nhân như cố!
Ánh sáng bùng lên, làm người ta không thể nhìn thẳng. Chờ ánh sáng biến mất, Chu Tể lại lần nữa quay lại chiến trường.
Nhân như cố là cổ trùng Thái Bạch Vân Sinh vẫn luôn ẩn dấu, đây chính là con bài chưa lật của lão. Giừ khắc này bại lộ, một tiếng hót kinh động toàn trường.
– Tốt, tốt cho một con trị liệu cổ trùng!
Qua khoảnh khắc sửng sốt, Hắc Lâu Lan đầu tiên phản ứng lại, cười vang. Hắn quả thật không nghĩ tới, Thái Bạch Vân Sinh vậy mà lại có con bài chưa lật lợi hại như vậy. Có nó, chiến lực cao tầng của Hắc gia liên quân có thể kéo dài không dứt.
– Chính là lúc này!
Phương Nguyên ở một bên lúc này cũng phản ứng, lập tức thúc giục tứ chuyển ưng dương cổ, bay ra ngoài.
Đồng thời, hắn thúc giục ngũ chuyển công bội cổ, tứ chuyển lang hào cổ!
Ngao ô!
Phương Nguyên ngữa cổ, phát ra một tiếng sói tru vang vọng.
Tiếng sói tru bao phủ chiến trường, đàn sói nghe thấy tiếng tru này liền giống như cắn trúng thuốc. Bọn chúng bắp thịt nở ra, hai mắt đỏ bừng, trở bên hung hăng vô cùng.
Ngay sau đó, đàn sói bạo phát, giống như sóng thần, thổi quét về phái thảo binh rối.
Bối Thảo Xuyên cuống cuồng chống đỡ nhưng vô vọng, đàn sói rất nhanh đã đem thảo binh rối đánh tan tác. Mà bản thân hắn cũng trốn không kịp, bị vô số con sói nhà ở tới cắn xé, trong thoáng chốc đã trở thành thi thể.
Bạch hào quân của Lưu gia vốn đang cùng hắc kì binh giằng co, đột nhiên bị đàn sói tập kích từ phía sau, thương vong thảm trọng.
– Ha ha ha, Lưu Văn Võ, xem ra còn là ta cười đến cuối cùng!
Chiến cuộc đột nhiên thay đổi, làm Hắc Lâu Lan vừa mừng vừa sợ.
– Không, ta còn không có bại!
Lưu Văn Võ giờ khắc này sắc mặt vặn vẹo, lớn tiếng nói. Trong chớp mắt, hắn hóa thành một đạo ánh sáng trắng, bay tới bên cạnh Âu Dương Bích Tang cùng Mặc Sư Cuồng.
– Nhị đệ, tam đệ!
Lưu Văn Võ quát to.
– Ở, đại ca!
Âu Dương Bích Tang, Mặc Sư Cuồng đồng thời đáp.
– Để bọn họ chứng kiến thực lực của ba huynh đệ chúng ta!
Lưu Văn Võ cười vang, tốc độ không giảm, đánh về phía Âu Dương Bích Tang cùng Mặc Sư Cuồng.
Hai người sau cũng cười to, lần lượt bộc phát, hóa thân thành hai đạo ánh sáng một xanh một xám, cũng bay về phái Lưu Văn Võ.
Ba đạo ánh sáng trắng, xanh, xám và vào nhau ở giữa không trung, oanh một tiếng, ánh sáng biến mất, hiện ra một con quái vật hình người.
Quái vật có ba cái đầu, sáu cái tay, thân thể cao hai trượng, bắp thịt chắt nịt, da như xích đồng.
Ba cái đầu, hình tượng phân biệt là Lưu Văn Võ, Âu Dương Bích Tang, Mặc Sư Cuồng.
– Đây là?
Nhìn tới con quái vật này, vô số cổ sư đều không dám tin trợn tròn hai mắt.
– Để các ngươi biết, đây là sát chiêu của bà huynh đệ chúng ta, ba đầu sáu tay! Run rẫy đi! Sợ hãi đi! Đây chính là thời khắc cuối cùng của sinh mệnh của các ngươi.
Ba cái miệng cùng đồng thanh nói.
– Hừ, khoát lát không biết ngượng!
Cao Dương hừ lạnh, thúc giục ba vân quỷ quyệt cổ, đánh về phía quái vật.
Nhưng trong nháy mắt mắt, hai mắt dủa Lưu Văn Võ bắn ra tia sáng, đem công kích đánh tan.
Cơ hồ đồng thời, sưu một tiếng, ba đầu sáu tay đã xuất hiện trước mặt Cao Dương.
– Nhanh như vậy!
Cao Dương kinh hãi, hắn còn chưa kịp tránh né, đã bị ba đầu sáu tay một phát chụp nát đầu.
Chu Tể lòng đau như cắt, mất hết lí trí, xông lên trước.
Nhưng một cánh tay cậu ba đầu sáu tay duỗi ra ngón trỏ, một dòng khí lưu đánh tới. Phịch một tiếng, Chu Tể lần thứ hai bị đánh thành thịt nát. Mảnh thịt vụn văng mạnh ra ngoài, đánh vào người mấy cổ sư gần đó, trực tiếp đem bọn họ đánh thương.
Nhưng trong nháy mắt, hai đạo ánh sáng bạc bay ra, Cao Dương, Chu Tể trong nháy mắt sống lại. Là Thái Bạch Vân Sinh kịp thời dùng ra nhân như cố cổ.
Ba đầu sáu tay nhíu mày không vui, nhìn về phía Thái Bạch Vân Sinh.
Thái Bạch Vân Sinh bị nhìn, cái gáy chớp mắt lạnh siu siu, vội vàng lùi lại. Nhân như cố tuy có thể hồi sinh người chết, nhưng lại không thể cứu được người thúc giục. Cho nên nếu Thái Bạch Vân Sinh bị giết, vậy chính là chết thật.
– Toàn quân nghe lệnh, bảo vệ Thái Bạch Vân Sinh!
Hắc Lâu Lan đổi tới, quét mắt đã nhìn ta điểm mấu chốt của chiến dịch, vội vàng rống to.
– Ai có thể ngăn được ta?
Ba đầu sáu tay cười lạnh, duỗi tay điểm, bắn ra một cột ánh sánh, đánh về phía Thái Bạch Vân Sinh.
Thái Bạch Vân Sinh vội vàng trốn, những người ở gần xong lên ngăn cản. Nhưng bất kể là người hay thú, đều không cản được quái vật này, trong nháy mắt liền bị giết. Mà quái vật cũng không nhìn tới bọn họ, chỉ nhắm vào đuổi giết một mình Thái Bạch Vân Sinh.
Cao Dương, Chu Tể, Phan Bình, Hạo Kích Lưu, Biên Tí Hiên đều xông lên ngăn cản, cũng nối đuôi nhau bị giết. Mà Thái Bạch Vân Sinh một bên lui trốn, còn không ngừng dùng nhân như cố, đem những người này cứu.
– Thái Bạch Vân Sinh, ngươi có thể chạy đi đâu?
Quái vật cười lên dữ tợn. Tuy bị mấy tứ chuyển cường giả kéo chân, nhưng cũng không được bao lâu đã lại đuổi tới, thề muốn đánh chết Thái Bạch Vân Sinh.