Chương 11: Ta rốt cuộc đã làm gì?
Phương Chính nằm trên giường, mơ màn tỉnh lại.
Hắn mở mắt nhìn trần nhà, sau đó lười nhát chuyển người, dụi đầu vào lớp chăn mềm mại, một chút cũng không có ý định ngồi dậy.
Khoảng thời gian gần đây hắn quả thật mệt mỏi.
Bắt đầu từ một lần luyện tiên cổ trước của Phương Nguyên, Phương Chính cũng đã tiêu hao quá nhiều tinh thần.
Trước là lo lắng căn thẳng việc Phương Nguyên giết người đoạt khiếu, sau đó là bị Phương Nguyên nô dịch, tinh thần nhiều lần suy kiệt.
Phía sau, Phương Nguyên làm lại, Phương Chính cũng làm lại.
Trong khi Phương Nguyên tính kế quần hùng, Phương Chính cũng phải tính kế bản hồn, tính kế Phách Quy, còn phải chấn áp bản hồn.
Rời khỏi Tam Xoa sơn, trở lại phúc địa Đồ Thiên, Phương Chính còn phải lo lắng chuẩn bị độ kiếp.
Liên tục thời gian dài, hắn còn chưa có được một giấc ngủ tử tế qua.
Độ xong tai kiếp, Phương Chính an bài một số việc quét tước chiến trường cho địa linh, thế này mới được đi ngủ.
Một giấc ngủ, hắn ngủ suốt ba ngày ba đêm, trong quá trình cũng không có dậy qua.
Lúc này thức dậy, mặc dù tinh thần đã sản khoái rất nhiều, nhưng Phương Chính vẫn là lười nhát, chẳng muốn động đậy chút nào.
– Túc chủ, ngươi vất vả rồi!
Đúng lúc này, giọng nói máy móc quen thuộc vang lên bên tai. Phương Chính lập tức nhảy dựng, bật đầu ngồi dậy, bao nhiêu cổ trùng phòng ngự trên thân đều bị hắn phát động theo bản năng.
Rất im lặng.
Một giây, hai giây, ba giây.
Sau ba giây, Phương Chính mới kịp định thần lại, đem phòng ngự từng cái triệt tiêu.
Hắn mới nhớ ra, trước khi hắn đi ngủ, giống như đã nhận được thông báo từ hệ thống, bất quá lúc đó quá mệt, hắn xem cũng không có xem, cho nên ngủ dậy cũng liền đem việc này quên mất.
– Tiểu Thiên, ngươi mở lại khi nào?
Phương Chính nhu nhu huyệt thái dương, hỏi.
– Lúc ngươi an bày cho địa linh quét tước chiến trường!
Tiểu Thiên đáp, sau đó lại nói.
– Túc chủ, hiện tại ngươi có muốn kiểm tra phần thưởng không?
Phương Chính hơi ngẩn ra, nhưng chớp mắt đã ý thức lại.
Hệ thống hoạt động trở lại, đồng nghĩa hắn đã hoàn thành điều kiện mở khóa, tức là hoàn thành nhiệm vụ ẩn cùng thành tựu ẩn. Cho nên hiện tại hiển nhiên cũng nên nhận thưởng rồi.
– Từng cái tới!
Phương Chính nói.
Tiểu Thiên lập tức mở ra bản thông báo từng cái phần thưởng.
[Hoàn thành nhiệm vụ ẩn]
[Nhiệm vụ ẩn đã hoàn thành: Chủ thượng hợp cách.
Mô tả nhiệm vụ: Làm một chủ thượng hợp cách, ngươi không thể chỉ dựa vào việc ép buộc thuộc hạ làm việc cho mình, mà phải dùng nhân cách tự thân, để thuộc hạ cam tâm tình nguyện đi theo ngươi, vì ngươi làm việc.
Yêu cầu: Một trăm phần trăm thuộc hạ dưới trướng cam nguyện trung thành.
Số lượng thuộc hạ hợp cách: 2/2 (số lượng hiển thị tùy theo số thuộc hạ hiện có của túc chủ)
Phần thưởng: 100 000 điểm Thiên Đạo, 50 000 điểm Ma Đạo, 10 000 điểm Thiên Ngoại Chi Ma, 10 khối tiên nguyên thạch, 10 sợi nhân đạo đạo ngân, 1 quyển sách kỹ năng “cách để trở thành chủ thượng hợp cách”]
– Ân?!
Phương Chính hơi giật mình.
Thuộc hạ của hắn thế mà chỉ có hai người?
Phương Chính ngẫm nghĩ một hồi, tính tính một chút, thuộc hạ của chính mình rõ ràng cũng không có ít.
Nô lệ có Thanh Thư, Dược Hồng, gần đây mới thêm Cừu Cửu.
Thuộc hạ có cả một cái Lâm gia, thêm hai người Lưu Tử Phàm, Phong Thiên Ngữ mới nhận.
Phân thân dự bị, không tính Lưu Tử Phàm thì cũng có ba người là Tần Phong, Bách Sinh cùng Bách Hoa.
Nhưng vì cái gì lại chỉ tính có hai.
Phương Chính suy tư một lúc lâu, mới chợt nhận ra một việc.
Những người khác đều gọi Phương Chính là chủ nhân, hoặc xưng huynh gọi đệ, hoặc xưng sư phụ nhận đệ tử. Duy chỉ có hai người Lưu Tử Phàm và Phong Thiên Ngữ gọi Phương Chính là chủ thượng.
– Đại khái lý do là vậy đi!
Phương Chính tự nói. Bất quá nếu đúng là vì vậy mà tính Lưu Tử Phàm cùng Phong Thiên Ngữ là nhân viên, vậy lại có cái vấn đề.
Hai tên này là do Phương Chính ép buộc a, sau tự nhiên ngủ một giấc thức dậy liền trung thành rồi? À không, vừa mới độ địa tai xong liền trung thành mới đúng.
– Tính, tạm gác qua một bên đi!
Phương Chính nghĩ một chút cũng không nghĩ ra, chỉ có thể ném vấn đề này ra sau đầu, tiếp tục nhìn xem thông báo.
[Hoàn thành thành tựu ẩn]
[Thành tựu ẩn đã hoàn thành: Kẻ nghịch thiên
Mô tả: Thiên địa vô tình, lại rất công bằng. Phúc ân luôn đi cùng tai họa. Con người cả đời sao tránh khỏi tai họa? Đừng trốn tránh, cứ nghịch thiên mà đi!
Yêu cầu: Lấy thân thể phàm nhân, độ tai kiếp cổ tiên.
Phần thưởng: 1 000 000 điểm Thiên Đạo, 500 000 điểm Ma Đạo, 100 000 điểm Thiên Ngoại Chi Ma, 100 khối tiên nguyên thạch, 10 sợi thiên đạo đạo ngân, 5 sợi nhân đạo đạo ngân, cộng một phần mười nhân khí, một lần kiểm trắc tai kiếp tự thân]
– Ồ!
Phương Chính xem xong phần thưởng, kinh hỷ kêu một tiếng.
Bỏ qua mấy phần thưởng bên trên, Phương Chính chú ý chính là hai phần thưởng cuối cùng.
Cộng một phần mười nhân khí.
Nhân khí là gì? Chính là tích lũy một đời của một người, bao gồm những kí ức nhân sinh đã trải qua, những bài học kinh nghiệm, tu vi tự thân, lí giải về thế giới, cảnh giới lưu phái tu hành,…
Công dụng của nhân khí, rõ ràng nhất là khi cổ sư từ ngũ chuyển thăng lên lục chuyển. Nhân khí cao thấp, quyết định thành tựu khi thành lục chuyển của một người là cao hay thấp.
Cho nên khi cổ sư thăng tiên, ai cũng muốn nhân khí của mình càng nhiều càng tốt. Như vậy thành tựu sau đó nhất định sẽ càng cao.
Phần thưởng này, đơn giản có thể hiểu là, lúc Phương Chính thăng tiên, hệ thống sẽ căn cứ theo nhân khí mà hắn tích lũy được, cộng thêm cho hắn một phần mười nhân khí bằng với tổng số nhân khí mà hắn có. Cài này đồng nghĩa với việc, tăng thêm cho hắn một phần thành tựu.
Mà cái còn lại, một lần kiểm trắc tai kiếp lại càng có giá trị.
Cổ tiên trước nay lo sợ tai kiếp, không chỉ ở chỗ tai kiếp khủng bố, mà còn ở chỗ là tai kiếp muôn hình vạn trạng, khó lòng chuẩn bị đối phó.
Phương Chính lần này độ địa tai, đều là do vận khí gánh còng lưng, gặp được hoang thú thành tai. Chứ đổi lại thành cái khác, vậy chắc hắn đã sớm chạy mất tiêu rồi.
Mà một lần kiểm trắc tai kiếp, có thể trước thời hạn kiểm tra ra tai kiếp cổ tiên sắp phải đối mặt là cái gì. Khi biết được cụ thể mình sẽ gặp tai kiếp gì, cổ tiên có thể trước tiên chuẩn bị thủ đoạn để nhắm vào, đối với độ kiếp càng có chắc chắn.
Mặc dù hiện tại Phương Chính dùng chưa tới phần thưởng này, nhưng không thể nghi ngờ, trợ giúp ở sau này quả thật là rất lớn.
Nhưng mà việc nhận thưởng chưa có kết thúc.
[Hoàn thành thành tựu: Lần đầu độ kiếp]
[Hoàn thành thành tựu: Bắt sống hoang thú]
Phương Chính nhìn liếc qua hai cái thành tựu này, cũng lười xem xét phần thưởng.
Hắn lười nhát chọn nhận thưởng xong, cũng không tiếp tục để ý tới Tiểu Thiên, mà duỗi người đứng lên.
Vốn còn đang định nằm nướng thêm chút, nhưng là bị Tiểu Thiên làm cho hết hứng thú rồi.
– Địa linh ở đâu?
Phương Chính thay bộ đồ mới xong, liền gọi một tiếng.
– Chủ nhân, ta ở đây!
Địa linh Tiểu Đồ Thiên lập tức xuất hiện bên cạnh Phương Chính, ánh mắt to tròn nhìn lên hắn.
Phương Chính đưa tay sờ sờ cái đầu của nó, đồng thời hỏi.
– Trong mấy ngày này, phúc địa có phát sinh việc gì không?
Địa linh nghe hỏi, liền bắt đầu đáp lại.
– Hồi chủ nhân, cũng không có đại sự, nhưng việc nhiều đến mệt chết ta a. Ngũ hành thiên hồ kia ta đã trị liệu tốt, hiện tại đang ngủ ngon lắm. Con tiên cổ trên người nó cũng bị ta lấy đi, chủ nhân, ngài xem.
Nó nói, liền đưa tới trước mặt Phương Chính một con cổ trùng, con cổ này nhìn qua giống như một khối ngọc thô, chỉ lớn cở quả trứng gà, trên bề mặt có hoa văn nhàn nhạt, nhìn có chút giống đám mây.
Nhìn qua cũng rất bình thường, không có gì đặc biệt. Nhưng là khí tức nó tỏa ra, lại là lục chuyển, hàng thật giá thật.
Phương Chính đưa tay, đem nó lấy tới tay, quan sát một lúc, liền quay lại hỏi địa linh.
– Địa linh, ngươi biết con tiên cổ này gọi là gì không?
Địa linh liền đáp.
– Theo như ta biết, đây là đằng vân cổ, vân đạo cổ trùng. Sau khi thúc giục có thể đạp mây mà đi. Nhưng tốc độ cũng không phải là nhanh, tính linh hoạt không đủ. Tốt nhất là dùng ở những nơi có nhiều mây, nếu dùng ở chỗ không có mây, vậy thì tốc độ của nó chỉ có thể xếp vào hàng thấp nhất trong mấy cổ trùng di động.
Phương Chính nghe xong, lập tức hết hứng thú.
Hắn đối với vân đạo một chút hứng thú cũng không có, mà đối với công dụng của con tiên cổ này lại càng không để vào mắt.
Nhưng dù gì cũng là tiên cổ, Phương Chính cũng không có bỏ.
– Giữ lại, sau này có cơ hội, đem nó đi đổi con tiên cổ khác phù hợp cũng không phải không được!
Phương Chính nghĩ như vậy, liền giao cho địa linh đem nó đi dẹp.
– Bất quá, chủ nhân, con tiên cổ này là ăn vân nê, phúc địa của chúng ta không có loại đất này.
Địa linh tiếp nhận đằng vân cổ, sau đó vẻ mặt có chút ủ rủ nói.
– Không có, vậy chúng ta có thể đi mua!
Phương Chính mỉm cười, xoa nhẹ đầu của nó.
– Nhưng chúng ta phải mua ở đâu a?
Tiểu Đồ Thiên hai mắt long lanh nhìn lên Phương Chính.
Phương Chính mỉm cười, đi ra sảnh lớn của tầng năm.
– Cái đó ta sẽ tự sắp xếp. Trước cứ tiếp tục báo cáo tình hình cho ta đi.
Địa linh nghe vậy, chỉ có thể tiếp tục nói.
– Đàn chó tổn thất nhiều lắm, hiện tại chỉ còn lại chưa tới ba vạn con, ta hiện tại để chúng ở gần chỗ độ kiếp, còn chưa biết nên giải quyết thế nào. Hồ ly nhưng lại rất nhiều, bắt sống được hơn năm mươi vạn con. Trong đó có một nửa là hồ ly cái, có thể nuôi dưỡng. Ta đem chúng toàn bộ an bày ở gần hồ nước phía nam, môi trường ở đó vừa hay để chúng sinh sống.
– Phía đản nhân bởi vì đánh nhau với hồ ly, cũng tổn thất hết một ngàn hai trăm nhiều vị, chia đều ở các bộ tộc. Nhưng này đó hồ ly chết đi, ta nghe theo an bày của chủ nhân, không có đem cổ trùng trên người chúng lấy đi. Hiện tại toàn bộ đều thành chiến lợi phẩm cho đản nhân.
– Những điểm tài nguyên khác, bởi vì cách xa chỗ độ kiếp, nên không bị ảnh hưởng gì cả. Còn về mấy cổ sư tù binh, hiện tại đã bị bắt lại, giam trong tầng bốn.
Phương Chính nghe xong, gật đầu nói.
– Làm tốt lắm, có ngươi làm việc, ta cũng an tâm.
Vừa nói, vừa vuốt ve địa linh khích lệ.
Địa linh tràn ngập vui vẻ, cái đuôi nhỏ vẫy vẫy, vô cùng thích thú.
– Lưu Tử Phàm và Phong Thiên Ngữ thế nào?
Phương Chính lúc này lại hỏi. Hắn vẫn còn có chút tò mò, hai người này làm sao lại đột nhiên cam nguyện trung thành.
– Lưu Tử Phàm hiện tại vẫn còn ngủ đâu. Còn Phong Thiên Ngữ kia, hắn đã tỉnh dậy, hiện tại đang ở trong phòng luyện cổ.
Phương Chính gật đầu.
Một trận chiến vừa rồi, Lưu Tử Phàm quả thật rất vất vả. Điều khiển nhiều chó như vậy, tình hình lại vô cùng căn thẳng, tinh thần của hắn căn cứng như dây đàn, tiêu hao cực kì lớn. Cho nên địa tai vừa qua, người đầu tiên chịu không nổi cũng không phải là Phương Chính, mà là Lưu Tử Phàm.
Còn Phong Thiên Ngữ, mặc dù cũng căn thẳng đến cực điểm, nhưng trọng trách kì thực không quá cao, chỉ có trách nhiệm bảo vệ bên cạnh Lưu Tử Phàm, đề phòng việc trảm thủ. Cho nên ngủ một ngày liền đã tỉnh táo lại.
Chỉ là Phương Chính có chút ngoài ý muốn, Phong Thiên Ngữ tỉnh lại xong, thế mà lại chủ động chạy vào phòng luyện cổ rồi. Cũng thật sự nhiệt tình!
Cho nên cái này không khỏi làm Phương Chính tự hỏi.
Ta rốt cuộc đã làm cái gì a?