Chương 109: Chờ đợi trợ giúp, luyện chế luật cổ
Bắc Nguyên, Vương Đình chi tranh.
Quan Tây anh hùng đại hội, Hắc gia liên quân gặp Lưu gia liên quân, hai bên giao chiến lần đầu.
Trong lúc chọn tướng, Âu Dương Bích Tang đại phát chiến lực, đánh lui Biên Ti Hiên, Phan Bình, đánh chết ba vị tứ chuyển cổ sư khác, làm sĩ khí của Lưu gia liên quân cất cao.
Lưu Văn Võ mượn thời cơ, phát động tổng tiến công, hai bên bắt đầu hỗn chiến.
Nhưng ngay sau đó, Lưu gia liên quân gặp khó.
Trong lớp tứ chuyển, Hắc gia liên quân quả thật đánh không lại Lưu gia liên quân, nhưng là trong Hắc gia lại có không ít ngũ chuyển có thể đánh. Chọn tướng bọn họ không tiện ra tay, nhưng hỗn chiến lại khác. Ngũ chuyển ra tay, bên phía Lưu gia liên quân tổn thất không nhẹ.
Không chỉ như vậy, trong lớp binh sĩ tầng dưới, Hắc gia có đàn sói của Phương Nguyên càng có thể dựa vào ưu thế, giết chết không ít cổ sư đê giai của Lưu gia liên quân.
Nhưng Lưu gia liên quân cũng không phải không có ưu thế gì.
Lưu gia tuy không có nhiều cổ sư ngũ chuyển bằng Hắc gia, nhưng là cổ sư tứ chuyển đa phần đều là cao thủ. Chỉ riêng Mặc Sư Cuồng, Âu Dương Bích Tang đã là tứ chuyển có chiến lực ngũ chuyển, còn có không ít cao thủ thành danh khác.
Mặc Sư Cuồng chủ động ngăn cản Cổ Quốc Long, Âu Dương Bích Tang ngăn lại Kim Quảng. Những người khác tuy không ngăn được Phương Chính cùng Phương Niệm Dung, nhưng cũng có thể tránh qua hai người, đi giết mấy tứ chuyển có chiến lực yếu khác.
Cái này, làm cho lớp cổ sư tam tứ chuyển của Hắc gia tổn thương nghiêm trọng.
Hai bên giao chiến suốt một ngày, cuối cùng bởi vì tổn thấy quá nhiều, ăn ý đừng chiến. Một trận này xem như lưỡng bại câu thương.
Sau khi trở về, Hắc gia liên quân họp bàn gấp, trong cuộc hợp, Thái Bạch Vân Sinh ngõ ý, chính mình từng cứu qua không ít người, có thể gửi thư mời một số cao thủ tứ chuyển đến trợ giúp, bổ sung vào chỗ hổng chiến lực của liên quân. Chỉ là có thể mời được bao nhiêu, lão không thể đảm bảo.
Hắc Lâu Lan đối với việc này rất vui mừng. Nhưng ngược lại, đối với Phương Nguyên lại một chút cũng vui không nổi.
Phương Nguyên tuy cũng lặp công trong trận vừa rồi, giết đi không ít cổ sư đê giai của Lưu gia liên quân, giảm bớt gánh nặng cho quân ta. Nhưng là khi được nói về trận chiến tiếp theo, Phương Nguyên lại yêu cầu một con ngũ chuyển tiềm hồn thú y cổ, cùng với một đàn dị lang.
Tiềm hồn thú y cổ là cổ trùng quý hiếm, có thể giúp nô đạo cổ sư che giấu dao động phát ra từ hồn phách.
Phải biết, nô đạo cổ sư sợ nhất là chiến lược chém đầu, cho nên thường trốn trong đàn thú. Nhưng mỗi khi vận dụng cổ trùng để điều khiển đàn thú, hồn phách sẽ lặp tức phát ra dao động. Chỉ cần là người có tu luyện qua hồn phách, lập tức sẽ phát hiện được dao động này, từ đó tìm ra vị trí của nô đạo cổ sư.
Mà tiềm hồn thú y cổ lại có thể đem dao động che đậy, làm người khác không phát hiện ra, từ đó có thể để nô đạo cổ sư trốn mất, tránh bị chém đầu.
Mà dị lang, tức là một đàn sói thuộc dị thú. Dị thú so với thú bình thường quý hơn rất nhiều. Thậm chí là cổ tiên tuy có thể mua, nhưng cũng phải tốn một bút kha khá cho một đàn dị thú theo yêu cầu.
Mà nếu chỉ là một đàn mấy trăm con, đối với chiến tranh cũng không đủ xem. Ít nhất cũng phải vài ngàn đến vạn con. Mà số lượng này, hiển nhiên cũng là một bút tiền không nhỏ.
Hắc Lâu Lan tuy là có thể xin giúp đỡ từ cổ tiên trong tộc, nhưng không phải không có hạn chế. Hắn xin giúp đỡ càng nhiều, đánh giá trong tộc lại càng thấp, về sau sẽ gặp phải hạn chế khi tranh chỗ tốt trong giới cổ tiên.
Nhưng vì đại cục, Hắc Lâu Lan cuối cùng vẫn cắn răng đi xin cho Phương Nguyên cái hắn ta cần.
Tiếp sau mấy ngày, một đàn dị lang được đưa vào doanh địa của Hắc gia liên quân, sau đó bàn giao lại cho Phương Nguyên. Bàn giao cùng đám sói này, còn có một con ngũ chuyển tiềm hồn thú y cổ. Những thứ này đương nhiên là do cổ tiên Hắc gia chuẩn bị.
Bất quá, cũng không phải là toàn bộ cổ tiên đều ra tay giúp đỡ. Cổ tiên của Hắc gia cũng không phải số ít.
Mỗi một lần Vương Đình chi tranh, thường chỉ có một vị cổ tiên ra tay giúp đỡ cổ sư phàm nhân trong tộc tham gia. Hắc gia cũng không ngoại lệ.
Người ra tay trợ giúp Hắc Lâu Lan trong lần Vương Đình chi tranh này là Hắc Bách. Hắc Bách là lục chuyển cổ sư, thành cổ tiên chưa tính lâu, trong tay cũng không có lấy con tiên cổ nào. Nhưng hắn ta cũng tuyệt đối không phải là kẻ yếu.
Hắc Bách là chú của Hắc Lâu Lan, đệ đệ của thất chuyển cổ tiên Hắc Thành. Mà Hắc Thành đúng là cha đẻ của Hắc Lâu Lan.
Cho nên mặc dù bề ngoài, Hắc Lâu Lan chỉ có Hắc Bách làm hậu thuẫn, nhưng trên thực tế, hắn có đến hai vị cổ tiên một lục chuyển, một thất chuyển chống lưng.
Chỉ là Hắc Lâu Lan trời sinh là kiêu hùng, hắn thích dựa vào chính mình, cũng có được năng lực đó. Nếu không phải vướng Phương Nguyên, Hắc Lâu Lan quả thật cũng không muốn nhờ vả Hắc Bách quá nhiều.
Đàn sói được gửi đến không bao lâu, hai vị cổ sư thành danh khác tìm đến.
Hai người này được gọi chung Ma Đạo Song Sát, tên Cao Dương, Chu Tể.
Hai người này trước đây từng được Thái Bạch Vân Sinh cứu, trong lòng mang ơn, nhận được tin tức từ Thái Bạch Vân Sinh, liền không ngại đường xa chạy tới, gia nhập Hắc gia liên quân.
Mà trong thời gian này, Phương Chính nhân lúc liên quân nghỉ ngơi chỉnh đốn, bế quan luyện cổ.
Đầu tiên, chính là thăng luyện bộ văn phòng tứ bảo.
Trải qua khoảng thời gian dài dưỡng thương, bốn con cổ này đã có thể thăng luyện lần nữa từ sau thất bại lần trước.
Ở lần thăng luyện này, Phương Chính thành công đem nghiên cổ cùng mực cổ thăng lên tứ chuyển, nhưng lại thất bại khi thăng lên ngũ chuyển.
Bút lông cổ đồng dạng thăng lên ngũ chuyển thất bại, bị thương nghiêm trọng, may nhờ là bản mệnh cổ của Phương Chính nên còn sống.
Mà giấy cổ thì khá thảm, thăng lên tứ chuyển thất bại, còn chết luôn. Cái này làm Phương Chính phải luyện lại một con khác từ nhất chuyển, cuối cùng tạm dừng ở tam chuyển.
Tài liệu luyện chế cùng nguyên thạch tiêu hao không ít. Nhưng ít nhất cũng có tiến triển đáng kể.
Sau đó, Phương Chính lại luyện một số cổ trùng khác. Mấy con cổ này trình tự chuyển số không cao, chủ yếu là nhất nhị chuyển, số ít tam chuyển. Hơn hết, chúng cũng không được ứng dụng nhiều. Chính xác mà nói, loại như chúng được dùng không ít, nhưng phải là chuyển số cao mới được dùng nhiều.
Phương Chính luyện, là một đám số cổ. Số cổ là luật đạo cổ trùng, chia làm nhiều con số khác nhau, ví như nhất cổ, nhị cổ, tam cổ, vân vân. Số cổ có tác dụng tăng thêm hoặc giảm bớt uy lực cho cổ trùng khác tùy theo số lượng của bản thân, nhưng tác dụng này cực kì bé nhỏ, thậm chí so với không thay đổi cũng không khác biệt gì.
Trong luật đạo cổ trùng, nổi tiếng nhất trong giới phàm nhân chính là công bội cổ, cố thể gia tăng uy lực cổ trùng khác lên số lần tương đương với chuyển số tự thân. Trong giới cổ tiên còn biết đến đại cổ cùng tiểu cổ. Đại tiên cổ có thể biến lớn vật thể, công kích cổ trùng. Tiểu tiên cổ thì ngược lại, đem vật thể, công kích cổ trùng biến nhỏ.
Mà số cổ, tuy nhiều người biết tới, nhưng quả thật là rất ít người dùng tới. Người ta biết tới nó, phần lớn là vì nó là luật đạo cổ trùng.
Luật đạo liên quan đến một trong mười vị tôn giả, Vô Cực ma tôn. Vô Cực ma tôn cả đời chỉ chuyên tu luật đạo, tập trung nghiên cứu một việc duy nhất, chính là vĩnh sinh.
Vĩnh sinh khác với trường sinh bất tử. Trường sinh là có thể sống lâu dài, bất tử là dù có bị giết cũng không thể chết. Vĩnh sinh thì khác biệt một chút, nó bao gồm cả việc tuổi thọ lâu dài, không giới hạn, cũng có cả việc không thể chết. Nhưng nó hơn ở trường sinh bất tử một điều nữa, chính là không thể bị giết.
Nói rõ ra là, vĩnh sinh là không có trối buộc về tuổi thọ, không gì có thể giết được, cũng không thể chết đi.
Vô Cực ma tôn cả đời phấn đấu, chính là để truy cầu vĩnh sinh. Hiện tại hắn ta đã ngã xuống, nhưng lại có một người khác đang đi trên con đường này, chính là Phương Nguyên.
Mười vị tôn giả, mỗi một vị đều tài ba hơn người, tỏa ánh sáng chói mắt xuyên suốt cổ kim. Nhưng cái đó không đại biểu cho việc lưu phái họ tu hành sẽ có vô số người truy đuổi.
Không có cổ trùng mạnh nhất, không có lưu phái mạnh nhất, chỉ có cổ sư mạnh nhất.
Luật đạo chính là một cái mình chứng. Người tu hành luật đạo tuy có nhưng không nhiều, cũng không nổi trội. Cổ trùng luật đạo trên cơ bản đều là loại phụ trợ, trừ phi cảnh giới lưu phái đủ cao, căn bản không dùng ra được tác dụng lớn lao gì.
Phương Chính hiện tại luyện chế luật đạo cổ trùng, không phải bởi vì hắn muốn nghiên cứu lưu phái này, mà là hắn hiện tại có chỗ cần tới.
Phương Chính trong lòng đã có một cái dự định, cũng đã mườn tượng một cái sát chiêu từ lâu, nhưng khuyết thiếu cổ trùng, dẫn đến hắn trước này đều không có thực hiện được.
Lần này mượn nhờ tài nguyên của Vương Đình chi tranh, cùng với điểm cống hiến lấy từ chỗ Phương Niệm Dung, Phương Chính có thể buông tay đi luyện chế cổ trùng, thực hiện ý tưởng của mình.
Thời gian trôi qua, mười ngày sau lần đầu khai chiến, hai phe liên quân Hắc, Lưu ổn định xong tự thân, lần nữa tiến quân tiến đánh.
Có được thời gian mười ngày, hai bên liên quân đều đã nghỉ ngơi lấy lại sức, hơn nữa còn bổ sung được không ít nhân lực, vật lực.
Dù sao cũng không phải chỉ có mỗi Hắc gia có cổ tiên, Lưu gia cũng có. Hắc Lâu Lan có thể hướng cổ tiên xin đàn sói cùng cổ trùng, Lưu Văn Võ cũng có thể xin cổ trùng cùng chiêu mộ thêm người.
Lần trước Lưu gia liên quân chịu thiệt về mặt cổ sư ngũ chuyển cùng với cổ sư tầng dưới chót. Nên lần này Lưu Văn Võ liền chiêu mộ nô đạo cổ sư Bối Thảo Xuyên cùng một vài vị ngũ chuyển khác.
Bối Thảo Xuyên tuy không so được Phương Nguyên về mặt nô đạo, nhưng cầm chân đàn sói, giảm thương vong cho quân mình thì không phải không được.
Cho nên, cả Hắc Lâu Lan và Lưu Văn Võ đều là tràn đầy tự tin dẫn quân tái chiến.