Chương 106: Phong vân thay đổi
Bắc Nguyên.
Tiết trời dần chuyển lạnh, gió lạnh vù vù thổi, từng ngọn cỏ phất phơ trên mặt đất không ngừng, đàn thú khắp nơi xao động bất an, như thể phát giác không lành.
Mười năm một lần đại phong tuyết đã đến gần, Bắc Nguyên chiến hỏa ở khắp nơi càng thêm kịch liệt. Các lộ anh hùng tranh đấu không ngừng, cường giả càng mạnh, kẻ yếu thua cuộc bị gom thâu.
Ở các lộ anh hùng, từng cường giả đứng đầu không ngừng xuất hiện.
Kính Hồ anh hùng đại hội, Mã gia liên quân gặp Tống gia liên quân, hai bên giằng co.
Lưu gia liên quân sau khi hòa với Hắc gia ở lúc mở đầu, hiện tại cùng Hắc gia đi hai hướng khác nhau, trải qua không ít trận thắng lớn nhỏ, đã củng cố được vị trí tranh giành chức quán quân của trận chiến tranh lần này.
Ở Mãnh Khâu anh hùng đại hội, Nỗ Nhĩ giả liên quân cũng một đường hát vang chiến thắng, minh chủ Đỗ Nhĩ Đồ càng là một anh kiệt vang danh khắp Bắc Nguyên.
Ở Độc Giác anh hùng đại hội, Gia Luật Tang, minh chủ Gia Luật liên quân, bởi vì trên người có tiên cổ của cổ tiên trong gia tộc trợ giúp, cho nên lớn mạnh không thôi, là một trong những con hắc mã của Vương Đình chi tranh lần này.
Không chỉ này đó, khắp nơi đều có nhân tài xuất hiện, từng đạo liên quân di chuyển, chiến đấu khắp mọi nơi.
Đây giống như một cuộc sàng chọn quy mô khổng lồ. Kẻ mạnh ngày cành mạnh, trở thành người thắng. Mà kẻ yếu tất thành bên thua, chỉ là thua cuộc không có nghĩa tử vong. Bọn họ có bị gom thâu, có đầu hàng, có đào vong, hay lại một lần nữa tìm minh chủ mới, tiếp tục cuộc chiến.
Ở Thảo Phủ, Hắc gia liên quân sau khi nghỉ ngơi lấy lại sức, tiêu hóa hết bồi thường chiến tranh xong, liền một lần nữa lên đường tiến về Quan Tây.
Ở Quan Tây có Cổ gia liên quân, binh lực bạc nhược, bị Hắc Lâu Lan xem thành mục tiêu gom thâu.
Hắc gia liên quân lên đường bảy ngày, đi tới Quan Tây, cũng gặp Cổ gia liên quân. Không chút nào ngoài ý muốn, Cổ gia liên quân liên tục bại lui, không ngừng rút về phòng tuyến phía sau, cuối cùng đi tới phòng tuyến sau cùng nhất.
Những tưởng Hắc gia liên quân có thể một đường quét ngang, nhưng ngoài ý muốn phát sinh, Cổ gia liên quân cư nhiên lại là cục xương khó gặm.
Bọn họ chiến lực không mạnh, nhưng thổ đạo tạo nghệ lại không kém.
Bọn họ xây đất thành núi, trên núi trồng không ít cây rừng, dưới chân núi đặt vô số bẫy.
Hắc gia liên quân nhiều lần công đánh nhưng đều thất bại, lưu lại không ít thi thể. Hơn hết Cổ gia liên quân vẫn không ngừng ra sức, đem ngọn núi càng xây càng cao.
Bọn họ chiếm cứ địa lợi, từ trên cao nhìn xuống, bộ dạng cố thủ cực kì rõ ràng.
Hắc Lâu Lan nhiều lần bày binh công đánh không thành, trong lòng tràn ngập lửa giận, muốn đem toàn bộ Cổ gia liên quân giết cái sạch sẽ cho hả giận.
Nhưng là tình hình ngày càng không lạc quan.
Ngọn núi càng cao, mỗi khi có quân công đánh, cho dù là phàm nhân đem tản đá từ trên lăn xuống, rơi xuống đất cũng có thể tạp chết không ít cổ sư đê giai. Cái này làm cho Hắc Lâu Lan cảm thấy hối hận, thậm chí có ý định lui binh, buông tha cục xương cứng này.
Nhưng đúng lúc Hắc Lâu Lan xuất hiện thoái ý, một biến cố xảy ra. Một lão già đi tới nơi này, đầu quân cho Hắc gia liên quân.
Lão già gọi Thái Bạch Vân Sinh, ngũ chuyển trụ đạo cổ sư, trong tay sở hữu hai con ngũ chuyển trụ đạo cổ trùng vang danh thiên hạ là giang như cố cùng sơn như cố.
Giang như cố, sơn như cố là cổ trùng chữa trị, chỉ là chúng không dùng cho con người. Giang như cố dùng để khôi phục sông, suối, ao, hồ… các loại địa hình liên quan đến nước. Sơn như cố dùng để khôi phục mặt đất, đồi, núi… các địa hình liên quan đến đất.
Thái Bạch Vân Sinh bằng vào hai con cổ này, lại thêm thủ đoạn chữa trị cao minh, lão đi khắp Bắc Nguyên, cứu giúp không ít người cùng các gia tộc. Lão tuy là tán tu, nhưng thanh danh đồn xa, được lòng vô số cổ sư chính đạo cùng ma đạo. Càng tốt là, Thái Bạch Vân Sinh cũng là một người lương thiện, thích giúp đỡ người khác mà không phải vì lợi ích mới giúp người.
Với tính cách của Thái Bạch Vân Sinh, kì thực lão không thích Hắc Lâu Lan, ban đầu cũng không muốn gia nhập. Nhưng vì trước đây lão từng được cổ tiên Hắc gia trợ giúp, nay đối phương gửi thư muốn lão giúp Hắc Lâu Lan, vì vậy lão mới tới.
Thái Bạch Vân Sinh vừa gia nhập, liền dùng sơn như cố cổ, đem ngọn núi Cổ gia liên quân cực khổ xây dựng khôi phục lại, trở về thành mặt đất như ban đầu.
Hắc Lâu Lan vui mừng quá đỗi, muốn đem quân giết sạch Cổ gia liên quân. Nhưng Thái Bạch Vân Sinh lại ngăn cản.
Sau đó lão một mình đi tới trước mặt minh chủ Cổ gia liên quân, bằng vào danh vọng của chính mình, khuyên hàng người này.
Nể mặt Thái Bạch Vân Sinh, Cổ gia liên quân nguyện ý đầu hàng, cuối cùng gia nhập vào Hắc gia liên quân.
Sau việc này, Thái Bạch Vân Sinh không chỉ chính thức gia nhập Hắc gia liên quân, còn trở thành đại công thần của trận chiến lần này.
Đối với việc này, cả Phương Nguyên cùng Phương Chính đều không có ngoài ý muốn.
Ở năm trăm năm kiếp trước của Phương Nguyên, Hắc Lâu Lan bị khốn ở trận này khá lâu, cuối cùng cũng là vì cổ tiên Hắc gia Hắc Bách, dựa vào việc có ân cứu giúp Thái Bạch Vân Sinh, đưa thư để lão giúp Hắc Lâu Lan.
Thái Bạch Vân Sinh cũng như hiện tại đồng ý, gia nhập liên quân, trợ giúp Hắc Lâu Lan trở thành người thắng sau cùng. Nhưng bởi vì lão lương thiện, không chấp nhận được tính cách hung bạo của Hắc Lâu Lan, cho nên về sau cũng không có gia nhập vào Hắc gia.
Mà trong nguyên tác, việc này cũng diễn ra y như vậy. Đương nhiên chỉ là tình cảnh hiện tại, còn về sau, có hồi quy giả Phương Nguyên ở, căn bản không cần nói tới liền tốt.
Giữa tháng sáu, vốn là giữa hạ, nhưng bởi vì đại phòng tuyết, tiết trời lại lạnh không ít.
Từng trận gió thổi qua, từ trận lạnh buốt thấu xương theo gió mà tới. Bầu trời âm trầm, sương khí ngưng đọng.
Ở Kính Hồ, Mã gia liên quân cùng Tống gia liên quân giao chiến đã đi vào hồi kết.
Tống Thanh Ngâm, mình chủ Tống gia liên quân, một vị cao thủ phi hành cổ sư, bị nô đạo đại sư Mã Tôn dùng đàn thiên mã vây giết.
Tống gia liên quân như rắn mất đầu, cuối cùng bị Mã gia bài mưu chia rẻ, liên tục bại lui, sau cùng bị Mã gia đánh bại. Mã gia gom thâu một phần của Tống gia liên quân, phần còn lại chạy trốn tứ tán, đầu quân cho các thế lực khác.
Mà qua trận này, Tống Thanh Ngâm ngã xuống, để Mã Tôn danh tiếng vang xa, ẩn ẩn được xưng vì Bắc Nguyên đệ nhất nô đạo cổ sư.
Ở Mãnh Khâu, Nỗ Nhĩ Đồ đại chiến Giang Bạo Nha.
Giang Bạo Nha là một trong bốn nô đạo đại sư đương thời của Bắc Nguyên, nhưng cuối cùng lại thua cho Nỗ Nhĩ Đồ nửa đường chuyển tu nô đạo.
Mặc dù Nỗ Nhĩ Đồ là thắng thảm, nhưng cũng thành danh nô đạo đại sư, cùng Mã Tôn, Thường Sơn Âm, Dương Phá Anh, Giang Bạo Nha cùng xưng ngũ thú vương.
Còn Giang Bạo Nha tuy thua cuộc chạy trốn, đàn chuột hơn sáu mươi vạn con, cuối cùng chỉ còn chưa tới ba vạn, nhưng vẫn như cũ được thế lực khắp nơi viết thư mời chào.
Ở Độc Giác, Gia Luật Tang dựa vào tiên cổ, cùng một thân chiến lực ngũ chuyển đỉnh phong, lực áp quân hùng, thành công chế phách toàn bộ Độc Giác.
Nhưng chưa chờ Gia Luật liên quân khuếch tán bốn phía, lại gặp phải bảy lộ liên quân vây công.
Bảy lộ liên quân tuy không phải là của siêu cấp thế lực, nhưng quân lực lại không yếu, mỗi lộ đều ít nhất có hơn mười vạn quân lực, trong liên quân càng có không ít cường giả. Bọn họ đồng loạt ra tay đối phó Gia Luật liên quân, nhất thời làm Gia Luật liên quân lâm vào thế nguy hiểm.
Đồng thời, ở Quan Tây, Hắc gia liên quân gặp phải đối thủ mạnh, chính là Lưu gia liên quân.
Nguyên lai, Cổ gia liên quân bị vây công, trong lúc cố thủ, Cổ gia liên quân minh chủ Cổ Quốc Long đã viết thư cầu viện gửi cho Lưu Văn Võ, Lưu gia liên quân minh chủ.
Lưu Văn Võ nhận được tin, trong lòng vui mừng, vội vàng dẫn binh đến ứng cứu. Nhưng đại quân đi mới nửa đường, Lưu Văn Võ liền nhận được tin tức Thái Bạch Vân Sinh tới, Cổ gia liên quân thất thủ, đã đầu hàng Hắc gia.
Thái Bạch Vân Sinh là nhân vật truyền kì Bắc Nguyên, danh vọng rất lớn, hiện tại đầu quân cho Hắc gia, không cần nói Lưu Văn Võ cũng biết đây là có cổ tiên ra tay trợ giúp.
Đối với cái này, Lưu Văn Võ không để ý, bởi vì sau lưng hắn cũng có cổ tiên. Nếu hắn muốn, hắn cũng có thể nhờ cổ tiên giúp đỡ.
Hiện tại Cổ gia liên quân quy phụ Hắc gia, Lưu gia liên quân vốn nên quay đầu, nhưng Lưu Văn Võ nghĩ rồi lại nghĩ, nhận thấy hiện tại bên Hắc gia đã có không ít cường lực, nhất là có người từng là anh hùng Bắc Nguyên Thường Sơn Âm, cùng với danh vọng rộng khắp Thái Bạch Vân Sinh trợ giúp. Nếu còn kéo dài, e là sẽ có thêm không ít cao thủ mộ danh Thái Bạch Vân Sinh mà tới đầu quân cho Hắc gia. Đến lúc đó, Hắc gia sẽ càng mạnh.
Chính vì như vậy, Lưu Văn Võ tiếp tục để liên quân hành quân, thẳng hướng Hắc gia liên quân.
Hắc Lâu Lan biết tin, không chỉ không e ngại, ngược lại còn vui mừng ra mặt. Chỉ cần thắng được Lưu gia liên quân, Hắc Lâu Lan tự tin chính mình đã có thể nắm chắc chín phần thắng lợi cuối cùng trong tay. Cho nên cũng liền dẫn quân tiến lên.
Hai bên bắt đầu cùng tiến tới đối phương, cũng đồng thời xây dựng phòng tuyến, chuẩn bị một lần nữa giao chiến.
Hơn nữa lần này, cả hai tuyệt không có ý định lấy thế hòa dừng lại, mà quyết sẽ phân ra thắng bại.
Dù gì thì dù có tránh né nhau, đến cuối cùng vẫn phải gặp mặt phân thắng bại. Tiếp tục kéo dài cho đối thủ có cơ hội lớn mạnh, còn không bằng dứt khoát đem đối thủ đánh bại, như vậy vừa thử được chỗ tốt, cũng có thể loại trự hậu họa về sau.
Mặc kệ là Lưu Văn Võ, hay là Hắc Lâu Lan, đều đối với binh lực của liên quân của mình có lòng tin.
Mười hai ngày sau, hai bên đại quân cuối cùng cũng xây xuống phòng tuyền gần đối thủ nhất. Lại trải qua một ngày chỉnh đốn, đại quân hai bên cuối cùng đi tới khu vực giữa hai bên, đại chiến của hai bên liên quân bắt đầu.