Hệ Thống Chạy Trốn Sau, Ngươi Dùng Bảy Ngày Tốc Thông Huyền Huyễn?
- Chương 6:Nguyên Thủy: Có chết, nghĩa vô phản cố! Ta cùng tội ác không đội trời chung!
Chương 6:Nguyên Thủy: Có chết, nghĩa vô phản cố! Ta cùng tội ác không đội trời chung!
“Ta không cần các ngươi nghĩ, ta chỉ cần ta nghĩ!”
Nguyên Thủy vung tay áo, hùng hồn tuyên bố.
“???”
Tất cả mọi người đồng loạt nhìn Nguyên Thủy, vẻ mặt kinh ngạc như vừa thấy quỷ.
Này huynh đệ, ngươi điên rồi sao?
Ngươi đang diễn vở bá đạo tổng tài cho chúng ta xem đấy à?
Là ngươi đã bay cao quá, hay là ngươi nghĩ chúng ta không còn cầm được đao nữa?
“Dù phải một mình chống lại, ta cũng nhất định phải thỏa mãn mọi ý niệm cao nhất của phàm nhân.”
Nguyên Thủy phớt lờ ánh mắt của mọi người, nghiêm nghị nói.
Một khi đã đưa ra quyết định, Nguyên Thủy tự nhiên sẽ không còn do dự hay vướng bận điều gì khác.
Thuận theo Diệp Phi?
Vậy thì cứ thuận theo đi, bất kể hắn muốn làm gì, đều toàn quyền phối hợp, dốc sức tương trợ.
Đối với sự tiến bộ, hắn là nghiêm túc, cũng là khát khao.
“……”
Mọi người đều câm nín.
Điên rồi, tên này chắc chắn là điên rồi.
Ngươi thật sự đang khiêu khích tất cả chúng ta sao?
Nhưng rõ ràng, những người có mặt ở đây tự nhiên sẽ không có kẻ ngốc hay kẻ khờ dại, càng không thể vì những lời cuồng vọng của Nguyên Thủy mà tức giận hay nổi giận.
Tính cách của Nguyên Thủy bọn họ sao lại không biết chứ? Vô lợi bất khởi tảo, nếu chuyện này không có vấn đề gì thì mới là lạ.
Vô duyên vô cớ lại dẫn đầu xông pha như vậy, người ta không ở đây mà còn phải điên cuồng nịnh nọt?
Chó cũng không tin.
Thật sự coi bọn họ là kẻ ngốc sao.
Người vừa liên lạc với bọn họ chính là Nguyên Thủy.
Chỉ có thể là Nguyên Thủy đã phát hiện hoặc biết được điều gì đó, nên mới đổi lời.
“Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì?”
Duy Chủ mặt mày bình tĩnh, thản nhiên nói.
Những người khác tuy không nói gì, nhưng cũng đều đánh giá Nguyên Thủy từ trên xuống dưới.
“Chuyện gì cơ, các ngươi đang nói gì vậy?”
Nguyên Thủy có vẻ không hiểu, ngạc nhiên nhìn Duy Chủ và những người khác.
Phát hiện hay không phát hiện là một chuyện, thừa nhận hay không thừa nhận lại là một chuyện khác.
Đây liên quan đến vấn đề tiến bộ của hắn, hơn nữa còn được Linh Bảo Thiên Tôn kim khẩu ngọc ngôn, Nguyên Thủy tự nhiên sẽ không nói ra.
Dù sao con đường này, hắn nhất định sẽ đi đến cùng, ai cũng không thể ngăn cản hắn.
Chẳng phải sao, để có thể trung thành với Diệp Phi một cách tốt hơn, thành kính hơn, hắn còn đặc biệt tẩy não chính mình, đặc biệt để có thể vô điều kiện đi theo bước chân của Diệp Phi, chủ yếu là không để lại đường lui cho bản thân.
Trung thành không tuyệt đối chính là tuyệt đối không trung thành, đạo lý này Nguyên Thủy tự nhiên rất rõ ràng.
“Ha ha.”
Mọi người cười như không cười, u ám nhìn Nguyên Thủy.
Đặc biệt là ba vị Chí Cao, càng thấy buồn cười.
Này huynh đệ, ngươi có thật sự điên rồi không?
Chúng ta nói chuyện tử tế với ngươi là vì tình giao hữu, ngươi sẽ không thật sự quên mất tu vi của mình là gì chứ?
Ngươi một Hỗn Nguyên, muốn đối đầu với ba vị Chí Cao, tám vị Hỗn Nguyên chúng ta sao?
Uống mấy chén rượu, ăn mấy món ăn mà đã tự đại đến mức này rồi.
Thật sự coi ngươi là Diệp Phi sao, mà còn ngông cuồng đến thế.
“Đến đây, ta cho ngươi một cơ hội tổ chức lại ngôn ngữ, ngươi nói lại đi, nói cho tử tế.”
Tự Chủ cười như không cười nói.
Những người khác không nói gì, chỉ không ngừng phóng thích uy áp, ý tứ là nếu ngươi không nói ra được cái gì đó hợp lý thì sẽ là một trận chân nhân PK.
“Dù nói lại bao nhiêu lần thì kết quả cũng như nhau.”
“Ta, vô điều kiện tuân theo sắp xếp của Phàm Nhân Chí Cao.”
“Phàm Nhân Chí Cao nghĩ gì tức là chân ý, tức là chân lý, phàm là kẻ chống đối Phàm Nhân Chí Cao, tức là tội lỗi, tức là sai lầm.”
“Mà ta, không đội trời chung với tội ác!”
“Dù có chết, ta cũng không hối hận, nghĩa vô phản cố!”
Nguyên Thủy một tay chỉ trời một tay chỉ đất, mặt mày nghiêm nghị, trang trọng, vẻ mặt cuồng nhiệt thành kính, giọng nói hùng hồn, trầm bổng, tràn đầy cảm xúc.
Ánh mắt ấy như muốn nói: Ta thà chết chứ không chịu khuất phục, bất kể các ngươi giày vò ta thế nào, ta cũng tuyệt đối không thay đổi ý định.
Ta! Nguyên Thủy! Tuyệt đối không đội trời chung với tội ác!!!
“……”
Mọi người.
Đồ ngu.
(¬_¬).
Nói như hát vậy.
Ngươi nghĩ chúng ta tin sao?
Ngươi đang lừa chúng ta như những kẻ ngốc vậy.
Thật sự coi chúng ta là ngu ngốc sao!
Ngươi là Hỗn Nguyên, logic, căn nguyên bất diệt, ngươi sẽ không chết.
Mà cái ngươi nắm giữ lại là “khởi đầu” “khởi nguyên của một nguyên”.
Sao ngươi có thể chết được?
Trừ khi xóa bỏ tất cả các khái niệm và căn nguyên về Nguyên Thủy trong tất cả các tầng tự sự, nếu không, căn nguyên, khái niệm của hắn vẫn còn tồn tại, hắn sẽ vĩnh viễn bất tử.
Mà rõ ràng, điều này là không thể.
Nếu thật sự xóa bỏ những khái niệm này, thì hiện thực cũng không còn tồn tại, định nghĩa và giới hạn của mọi khởi đầu sẽ trở nên mơ hồ, vô tận các tầng tự sự sẽ vì thế mà hỗn loạn.
Điều này có ý nghĩa gì thì không cần nói cũng rõ.
Ngay cả Chí Cao cũng không dám hành động khinh suất.
Giết bọn họ thì quả thật có thể giết, dù sao cũng là cấp Chí Cao, nếu không giết được cấp Hỗn Nguyên thì mới là lạ.
Vấn đề then chốt là, hậu quả của việc giết sẽ là điều mà cấp Chí Cao không thể chịu đựng được.
Ngay cả cấp Chí Cao, cũng không thể hạn chế hay đảo ngược ảnh hưởng của khái niệm, logic và căn nguyên này, bởi vì “khởi nguyên của một nguyên” là do Nguyên Thủy mà sinh ra.
Điều họ có thể làm, cùng lắm cũng chỉ là phong ấn Nguyên Thủy.
Ha ha, dù sao cũng không chết được, vậy sao lại không thể cuồng vọng chứ? Nói thì hay lắm, nhưng nếu ngươi thật sự sẽ chết mà còn cuồng vọng như vậy thì mới là lạ.
Nếu bọn họ thật sự ra tay thì đúng là vừa lòng Nguyên Thủy, chẳng phải điều này sẽ thật sự chứng minh Nguyên Thủy vừa đổ máu, vừa đổ lệ vì Diệp Phi, còn chết một lần vì Diệp Phi.
Mà lại không thật sự chết.
Vậy Diệp Phi sẽ nghĩ gì?
Thật sự coi bọn họ là ngốc sao!
Cái bàn tính này sắp vỡ vụn vào mặt bọn họ rồi.
“Ha ha.”
Đạo Chủ khẽ cười.
“Ha ha.”
Duy Chủ khẽ cười.
“Ha ha.”
Tự Chủ khẽ cười.
“Ha ha.”
Tất cả mọi người đều cười.
Sau khi lạnh lùng đánh giá Nguyên Thủy một lượt, các cự đầu quay đầu bỏ đi.
Ngươi không nói đúng không.
Đợi đấy!
Món nợ này, bọn họ nhất định sẽ tính!
Ngươi không nói?
Vậy thì chúng ta sẽ xảy ra khác bếp lò (lập lò khác) thương nghị vậy.
“……”
Nhìn thấy mọi người không thèm để ý mình, không mắc câu mà trực tiếp rời đi, Nguyên Thủy vô cùng tiếc nuối.
Đáng tiếc, thật sự đáng tiếc mà.
Đều quá thông minh, không lừa được, hắn đã châm ngòi đến mức này mà còn không ra tay với hắn.
Nếu không thì chẳng phải hoàn mỹ rồi sao, trực tiếp một bước lên mây, nằm chờ Diệp Phi dẫn bay là được, nói không chừng sau khi sống lại còn có thể đăng lâm Chí Cao.
Thậm chí, phong cảnh trên cả Chí Cao, cũng không phải là không thể nhìn thấy.
“Không chết thì không chết vậy, với năng lực của vị này, chắc hẳn đã biết lời ta nói, điều này chắc hẳn có thể khiến vị ấy biết được tâm ý và suy nghĩ của ta.”
“Dù bây giờ chưa biết, sớm muộn gì cũng sẽ biết.”
“Đừng trách ta, ta có thể làm gì, ta chỉ là quá muốn tiến bộ mà thôi, đợi ta đứng dậy rồi, đến lúc đó sẽ đền đáp các ngươi.”
Nguyên Thủy thầm nghĩ trong lòng.
Thở ra một hơi, Nguyên Thủy nhìn về phía Phàm Nhân Viện.
Tiếp theo, cứ xem vị lão tổ tông này rốt cuộc muốn làm gì, đến lúc đó hắn sẽ trực tiếp phối hợp là được.
………
PS:
Cầu quà, quỳ cầu mọi sự ủng hộ!!!
Ngày cuối cùng của tháng rồi, các đại đại mau tặng những món quà nhỏ miễn phí đi nha, tháng này danh sách quà tặng lèo tèo quá, khóc thút thít.