Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
moi-thang-co-the-uoc-nguyen-dao-tong-thanh-nu-luan-ham

Mỗi Tháng Có Thể Ước Nguyện, Đạo Tông Thánh Nữ Luân Hãm

Tháng 2 3, 2026
Chương 652: Ung Vương: Ninh Tông chủ ngưu bức a! Chương 651: Lão phu chưởng " xuân thu ", vì tông chủ mở đường!
tong-mon-danh-ngach-bi-chiem-ve-sau-ta-thanh-tan-tu.jpg

Tông Môn Danh Ngạch Bị Chiếm Về Sau, Ta Thành Tán Tu

Tháng 1 28, 2026
Chương 215: Ra tay đánh nhau Vô Sinh Lão Mẫu Chương 214: Vô sinh giáo giáo chủ Quảng Hàn cung chân nhân
ta-deu-giet-xuyen-nguoi-noi-voi-ta-bat-dau-open-beta

Ta Đều Giết Xuyên, Ngươi Nói Với Ta Bắt Đầu Open Beta?

Tháng 12 27, 2025
Chương 237: Hoàn tất chương Chương 236: Phân chia
Võ Đạo Thiên Lang

Cao Võ: Như Thế Nào Vô Địch? Mỗi Ngày Biến Cường Một Chút

Tháng 1 16, 2025
Chương 42. Tinh thần chi kiếm! Chương 41. Thấp Bà chi chiến
toan-dan-chuyen-chuc-tho-dam-bop-thanh-lanh-giao-hoa-cau-gia-chung

Toàn Dân : Chuyển Chức Thợ Đấm Bóp, Thanh Lãnh Giáo Hoa Cầu Gia Chung

Tháng 10 6, 2025
Chương 347: Tứ chuyển ngàn cấp! Thành tựu Chân Thần! (Đại kết cục) Chương 346: Tịnh hóa vô tận hành lang! Bắt đầu thanh toán!
ta-lay-do-thuan-thuc-cau-truong-sinh.jpg

Ta Lấy Độ Thuần Thục Cẩu Trường Sinh

Tháng 2 16, 2025
Chương 577. Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 576. Phi thăng
ta-tai-ngu-thu-the-gioi-mo-lucky-box.jpg

Ta Tại Ngự Thú Thế Giới Mở Lucky Box!

Tháng 1 24, 2025
Chương 323. Chương cuối Chương 322. Tái chiến tà sát chi chủ
bi-ban-sang-cao-mien-ta-trieu-hoi-to-chuc-ao-den.jpg

Bị Bán Sang Cao Miên, Ta Triệu Hồi Tổ Chức Áo Đen!

Tháng 12 19, 2025
Chương 92: Bắt cóc, đe dọa, thẩm vấn Chương 91: Từ Borneo tới Cao Miên
  1. Hào Khí Anh Hùng
  2. Chương 68: Đề nghị bất ngờ
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 68: Đề nghị bất ngờ

Quay trở lại với hiện tại.

– Người của Tản Viên chắc chắn sẽ bắt lũ Tống đó phải đền tội. Tuy nhiên, mọi hành động cần được cân nhắc thật kỹ lưỡng. Kẻ địch rất mạnh và quỷ quyệt.

Mai Đình nói về việc trả thù với vẻ do dự, thiếu quả quyết, trái với tâm lý hận thù đang có. Sự do dự không đến từ sức mạnh của lũ người Tống. Lương Nhất Công cùng cha đều cảm thấy kỳ lạ. Đoàn Xuân Huy không chịu nổi ấm ức, liền nói lớn:

– Mẹ kiếp, mấy tay trưởng tộc. Có lý nào lại như vậy chứ?

Mai Đình vội giữ lại. Y không muốn người ngoài biết chuyện nội bộ của phái, liền quay qua hai cha con để phân trần.

– Tản Viên có những quy định. Chúng tôi không muốn gây ra náo động trên võ lâm.

Lương Thành Nghiệp tôn trọng câu trả lời của họ Mai, không gặng hỏi thêm, liền nói:

– Hai vị phó hộ, Khúc trưởng hộ là chỗ Nghiệp này rất kính trọng. Cái chết của ngài ấy thực sự khiến ta đau lòng. Vì vậy trong việc truy bắt hung thủ, nếu Tản Viên có gì khó khăn cần được giúp đỡ, hãy thông báo, người Thanh Sơn môn chắc chắn sẽ tới. Tản Viên và Thanh Sơn là trụ cột của Lĩnh Nam. Chúng ta phải giết lũ người Tống đó, trả thù cho trưởng hộ và Dương gia, diệt trừ mối họa cho võ lâm.

Thái độ chân thành, lời nói quả quyết. Thành ý của họ Lương đúng là điều mà Đoàn Xuân Huy và Mai Đình đang mong đợi. Hai phó hộ còn vì danh tiếng của môn phái đứng đầu đất Việt nên chưa nhận lời, chỉ bày tỏ sự cảm kích.

Lương Nhất Công cùng cha và người của Thanh Sơn môn lưu lại núi Tản qua đêm, tờ mờ sáng hôm sau thì rời đi. Tất cả cắt qua kinh thành để về đất Khoái, đi tới gần trưa thì đến khu chợ ở ngoại thành phía tây. Vừa ngồi xuống quán cơm ven đường, hai cha con liền nghe từ xa có tiếng truy hô:

– Bắt lấy chúng nó, nhanh, bắt lấy chúng nó.

Rồi một toán người vụt qua sau lưng, ngay sau đó là một toán khác đông đảo hơn, dắt theo binh khí. Cuộc đuổi bắt diễn ra cả dưới đất lẫn trên mái các hàng quán, nhanh chóng biến khu chợ thành hỗn loạn.

– Để xem bọn mày còn chạy đi đâu được.

Giọng nói oang oang, xem chừng hả hê. Lương Nhất Công nghển cổ trông theo, thấy đằng xa nơi góc chợ, gần hai chục tên áo chàm đang quây tròn lại, vây lấy ba kẻ khốn khổ.

– Đức cẩu, các ngươi muốn gì?

– Mấy thằng mày muốn giữ mạng thì mau quỳ xuống, rửa háng cho các ông đây. Chúng bay đâu, đánh bọn nó cho tao.

Những kẻ vây bắt hùng hổ xông đến, ba nạn nhân của chúng cũng quyết liệt chống trả. Lương Nhất Công nhận ra đám áo chàm chính là người của phái Long Biên, chuyên bảo kê các bến bãi, khu vực đầu mối vận chuyển hàng hóa của kinh thành. Chàng vốn không ưa gì chúng, chứng kiến cảnh trước mặt thì càng chướng mắt, liền bảo với cha:

– Đám Long Biên ỷ thế ở chốn kinh thành, quen biết nhiều thân vương, quan lại. Với ngũ hổ phái thì tỏ ra hòa nhã thân thiện, còn với những môn phái nhỏ hơn thì hà hiếp chèn ép, làm không ít việc hạ lưu. Cha, để con dạy cho chúng một bài học.

Lương Thành Nghiệp cản lại, nói:

– Đợi đã xem sao. Việc va chạm giữa các môn phái, đúng sai chưa biết, ta không nên tùy tiện xen vào. Dù sao cũng đang trên đất của họ.

Lương Nhất Công nghe theo cha, tiếp tục quan sát. Phía bên kia, giữa những tiếng đao kiếm, giọng nói vang lên:

– Đức cẩu thối tha, xưa nay nước sông không phạm nước giếng.

– Hứ. Phong Châu chết rồi, lũ chúng mày vẫn dám mò đến đây? Còn muốn tranh ăn với bọn ông à?

Lương Nhất Công nghe đến hai chữ Phong Châu thì không khỏi chú ý. Chàng nhíu mày nhìn thật kỹ, liền nhận ra một trong số ba người đang bị vây đánh chính là lão quản sự Dương Định, hai người còn lại tuy không thật rõ, nhưng vẫn đoán được là Lại Đức Hưng và Lã Vọng, hai tay đội trưởng. Tại sao ba người họ lại xuất hiện ở đây? Tại sao phái Long Biên lại vây đánh họ?

Lương Nhất Công không nghĩ ngợi thêm, lập tức lao đến. Chỉ với hai chiêu, chàng đã tống cho tên Đức cẩu một cái tát đầy đau điếng, đồng thời đốn ngã sáu tên khác. Tên Đức cẩu không rõ là cao thủ tới, đột nhiên nhận một cái tát khiến bên má bỏng rẫy, máu từ mũi đổ ra như suối thì cay cú gào lên:

– Là thằng chó nào đánh ông?

Rồi ra lệnh:

– Chúng mày đâu, giết nó…

Mệnh lệnh chưa thoát ra hết khỏi vòm họng thì bị mắc lại. Gã nhận ra chủ nhân của cái tát là ai, lập tức ấp úng:

– Là …là Lương công tử…Anh hùng kiếm.

Những tên thuộc hạ dưới trướng thấy gã run rẩy thì cũng không dám lao lên, túm tụm lại với nhau. Lương Nhất Công không màng đến chúng, quay qua chào người của Phong Châu. Dương Định cùng hai đội trưởng cũng nhanh chóng nhận ra chàng. Tên Đức cẩu thấy thiếu chủ của Thanh Sơn môn đột nhiên chen ngang vào việc của mình, dù rất tức tối nhưng không giám phản kháng, đành đem lý ra nói:

– Lương công tử, xưa nay Long Biên và Thanh Sơn nước sông không phạm nước giếng, đây cũng là địa bàn của bọn ta. Cớ gì công tử lại xen vào?

Lương Nhất Công vốn đã ác cảm phái Long Biên vì thói côn đồ hung bạo, nay lại thấy chúng đem đạo lý ra nói thì càng căm ghét, lập tức trừng mắt, nghiêm giọng mà mắng:

– Long Biên các người lợi dụng lúc người khác gặp nạn mà bức ép, làm cái trò hèn hạ đáng khinh. Loại tiểu nhân bỉ ổi như người còn có tư cách nói đạo lý sao. Còn không mau cút đi, hay muốn ta cho thêm cái tát nữa.

Chàng thừa sức để giết mấy tên này, nhưng chỉ đánh cho chúng một trận, cốt để đuổi đi. Tên Đức cẩu nghe những lời mắng chửi thì uất hận lắm, nhưng sức lực chẳng thể đấu lại, đành cứng giọng đáp:

– Lương công tử, việc này không xong dễ dàng vậy đâu.

Rồi cả đám lủi thủi kéo nhau rời đi. Lương Nhất Công quay qua Dương Định cùng hai đội trưởng, ân cần hỏi han:

– Dương quản sự, các vị không sao chứ?

Dương Định đáp:

– Không… không sao. Lương công tử, cảm ơn công tử đã cứu giúp. Ân nghĩa lần trước, chúng tôi còn chưa kịp báo đạp.

Lão tỏ rõ sự cảm kích. Lương Nhất Công lại hỏi:

– Các vị đi đâu mà có mặt ở đây? Vì sao lại bị người của Long Biên gây sự vậy?

Rồi không đợi trả lời, liền chỉ tay về phía quán cơm nơi người Thanh Sơn môn đang ngồi, nói:

– Cha ta và mọi người đang ở đó. Ba vị hãy cùng đến, uống chén nước cho thong thả rồi nói chuyện sau.

Lão quản sự nghe chàng nhắc đến cha thì tỏ vẻ quan tâm đặc biệt.

– Cha công tử, là Lương trưởng môn đang ở đó?

Lương Nhất Công thấy lạ:

– Đúng vậy. Dương quản sự, có vấn đề gì ah?

Dương Định lắc đầu:

– Không, không có gì.

Nhưng nét mặt của lão lại không thể hiện như vậy. Lương Nhất Công chẳng quá để tâm, lập tức kéo ba người qua, giới thiệu:

– Mấy vị, đây là cha ta.

Rồi lại hướng về ba người:

– Cha, đây là Dương quản sự, còn hai vị này là đội trưởng, đều là người của Phong Châu vận.

Lương Thành Nghiệp đã từng gặp Dương Định, chỉ là trong bộ dạng nhếch nhác, bẩn thỉu hơn nên lập tức nhận ra. Dương Định nhanh chóng giới thiệu bản thân và hai người Hưng Vọng. Cả ba cùng ngồi xuống, Lương Nhất Công hồ hởi:

– Nào, Dương quản sự. Lão hãy kể xem, vì sao đám Long Biên khi nãy lại gây sự với các vị?

Dương Định liền giải thích nguyên nhân. Phong Châu vận chuyên việc hộ tống, áp tải hàng hóa, trong đó có hàng hóa của các chủ buôn từ mạn vùng cao và bên Đại Lý về kinh thành, do đội thủy vận của Lại Đức Hưng phụ trách. Phái Long Biên đã nhiều lần nhòm ngó đến, muốn tìm cách thu tiền bảo kê đối với những chủ buôn này, nhưng ngặt nỗi e ngại Phong Châu vận nên không giám tiến hành. Nay thủ lĩnh Phong Châu đã chết, lực lượng chịu tổn thất lớn thì cho rằng không cần phải kiêng dè nữa. Vì vậy, khi thấy Lại Đức Hưng và người của Phong Châu xuất hiện, bọn chúng liền kéo nhau truy đánh.

– Vậy hôm nay mấy vị xuống kinh là để áp tải hàng hóa? Mọi người đâu hết cả rồi, không phải chỉ có ba vị chứ?

Lương Nhất Công thắc mắc. Dương Định liền trả lời:

– Không phải. Chúng tôi hôm nay chỉ có ba người, cũng không phải áp tải hàng hóa.

Lão quản sự đột nhiên ngưng lại, đánh mắt nhìn cha của chàng trước khi tiếp tục:

– Thực ra chúng tôi là đang trên đường đến Thanh Sơn môn. Lương môn chủ, thật may gặp được ngài ở đây.

Cả Lương Thành Nghiệp và Lương Nhất Công nghe xong đều bất ngờ.

– Dương quản sự, lão nói là muốn tìm gặp cha của ta.

– Lương công tử, đúng là như vậy?

– Nhưng có việc gì? Sao các vị không bảo luôn với ta lúc ở trên đấy.

Lương Thành Nghiệp ra dấu cho chàng giữ im lặng, rồi nói:

– Lão Dương, các ông tìm ta có việc gì?

Dương Định cẩn trọng ngó ngàng xung quanh:

– Lương trưởng môn, việc này, ta có thể tìm nơi nào vắng vẻ…

Lương Thành Nghiệp hiểu ý:

– Được. Vậy giờ chúng ta cứ ăn cơm cái đã. Sông Nhuệ gần đây có bãi đất khá trống trải, ăn cơm xong ta sẽ tới đó.

Đồ ăn, cơm nước đã được bầy biện ra, mấy người nhanh chóng dùng bữa. Sau đó, tại bãi đất trống ven sông Nhuệ, bốn bề chỉ toàn là lau sậy.

– Dương quản sự, ông muốn ta bảo hộ cho Phong ChâuVận?

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

phat-sai-loi-to-tinh-nu-tong-giam-doc-muon-theo-ta-dang-ky-ket-hon.jpg
Phát Sai Lời Tỏ Tình, Nữ Tổng Giám Đốc Muốn Theo Ta Đăng Ký Kết Hôn
Tháng 1 21, 2025
gamer-xung-ba-di-gioi.jpg
Gamer Xưng Bá Dị Giới
Tháng 12 9, 2025
do-de-deu-la-cui-muc-nhung-ta-co-the-sua-chua-tu-dau
Đồ Đệ Đều Là Củi Mục, Nhưng Ta Có Thể Sửa Chữa Từ Đầu
Tháng 10 21, 2025
thien-tuyen-tien-hoa-ta-co-the-tang-them-nhan-vat-chinh-mo-ban.jpg
Thiên Tuyển Tiến Hóa: Ta Có Thể Tăng Thêm Nhân Vật Chính Mô Bản
Tháng 1 11, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP