Chương 153: Đêm ở Tiêu Sơn
Tiêu Sơn, đêm trước ngày diễn ra Võ Quyết.
– Muộn rồi, còn muốn ta đi đâu?
Phúc vừa đặt lưng, còn chưa vào giấc thì bị chú tiểu vào đánh thức, rồi nằng nặc kéo đi. Hai người ra đến sân trước của chùa Trường Liêu, ngay lối bậc thềm dẫn xuống cổng tam quan.
– Dừng lại. Dừng lại.
Phúc hô lên, giọng điệu bực dọc.
– Này nhóc, còn không nói cụ thể là đi đâu, thì đừng mong kéo ta theo nữa.
Chú tiểu vẫn nhất quyết không chịu hé môi. Phúc lại làm ra vẻ nghiêm nghị, đe:
– Nếu không nói, ta sẽ báo việc này lên Đại sư Vạn Không, tội nhóc tự ý ra khỏi chùa trong đêm hôm.
Chú tiểu bị dọa thì có phần lo sợ, vội nói, giọng run run:
– Anh đi đi!
– Hả?
Phúc nghệt mặt, mồm há hốc, cái hàm dưới như buông rơi. Chú tiểu nhắc lại.
– Anh đi đi!
– Đi đâu, sao lại đi?
Phúc mơ hồ không hiểu. Chú tiểu nói:
– Anh hãy rời khỏi đây, hãy đi trong đêm nay.
– Sao thế. Tự dưng lại đuổi ta đi là sao? Này nhóc, có gì cứ nói ra? Sao hả? Không đùa nhé.
Phúc cho rằng chú tiểu đang giận dỗi, hoặc giả như cố ý trêu mình. Nhưng nhìn ánh mắt nghiêm túc của chú tiểu, chàng tự thấy có gì áy náy. Chỉ có kẻ lang bạt như chàng mới ham thích bỡn cợt, trêu trọc người khác, chứ một cậu nhóc vào chùa từ bé, đã sống quen với những điều thánh thiện thì chẳng có lẽ.
– Ngày mai diễn ra Võ Quyết, nếu anh không đi khỏi đây trong hôm nay, sẽ không kịp mất. Tôi có hỏi sư bác rồi, Võ Quyết là anh sẽ phải đánh lộn với người ta, là đánh lộn, là đâm chém đấy. Anh hãy mau đi đi.
Chú tiểu nài nỉ. Phúc bất giác ngây người, sống mũi cảm thấy cay cay. Thật không ngờ, một cậu nhóc chỉ vừa mới quen biết chưa bao lâu lại hết lòng quan tâm, lo lắng cho chàng như vậy.
– Nhóc muốn ta đi thật sao?
Chú tiểu gật gật cái đầu.
– Nghĩ ta sẽ thua à?
– Tôi không biết. Nhưng bọn họ tướng mạo rất dữ tợn, tốt nhất nên tránh thì hơn. Thầy tôi có dạy rằng, tránh voi chẳng xấu mặt nào.
– Thật thế sao? Mà nhóc đã trông thấy con voi bao giờ chưa?
Chú tiểu thật thà lắc đầu. Phúc buột miệng cười. Cậu nhóc có thể thốt ra những triết lý rất cao siêu, nhưng những chuyện đời thường thì lại hoàn toàn không hay biết.
– Nhóc thử tượng tượng xem, giờ cái mũi của nhóc chảy dài ra như này – Chàng vừa nói, vừa chỉ tay đến rốn chú tiểu – Còn hai cái răng thì không chịu ở trong miệng, nó nhô ra như này – chàng lại đưa tay vẽ một đường cong từ miệng – nhọn hoắt, lúc nào cũng như sắp xiên vào mắt vậy, còn hai cái tai thì to tổ bố, như hai cái quạt nan, lúc nào cũng phe phẩy, nhưng chẳng quạt cho ai cả.
Phúc miêu tả có phần cường điệu. Chú tiểu nghe xong, cái mặt thành ra ngờ nghệch.
– Thật là con voi trông như thế sao?
– Nhóc không tin ta sao?
– Tôi tin mà.
– Thế nhóc có thấy đám người hôm trước giống con voi không?
Chú tiểu ngẫm nghĩ một hồi trước khi lắc đầu, rồi nói:
– Nhưng dù sao, anh cũng không nên đánh lộn với họ. Anh hãy đi đi.
Cứ tưởng chuyện về con voi sẽ làm sao nhãng, ai ngờ cậu nhóc vẫn không quên việc thúc dục Phúc rời đi. Chàng thần người suy nghĩ:
“Nhóc muốn ta bỏ đi ư? Ta có nên bỏ đi? Ngày mai là đến hẹn, ta sẽ phải đấu với gã họ Đoàn đó. Liệu ta có thể chống được gã? Nghe đâu kiếm nghệ của gã còn vượt hơn cả anh Công. Nếu vậy thì ta chẳng có cơ hội rồi. Tốt hơn hết cứ nghe theo lời cậu nhóc, sớm rời khỏi nơi này thì hơn. Tránh voi chẳng xấu mặt nào.”
Nghĩ đến việc rời đi, Phúc bất giác ngoái lại, lặng nhìn ngôi chùa đang ngủ yên sau lưng. Cảnh vật, mọi thứ thật tĩnh mịch. Dù đến đây được mấy ngày, nhưng Phúc đã sớm quen với tiếng chuông chùa, quen với khung cảnh yên ả, an bình của nơi đây. Ngôi chùa đã cưu mang, cứu mạng chàng, như cái cách những anh chàng, lão Hoàng Cái đã làm ngày trước.
“Lão Hoàng Cái đã vì cứu ta mà chết. Anh Công giờ cũng không biết ra sao? Nếu ta bỏ đi lúc này, ngày mai, không biết đám người các phái kia sẽ gây khó dễ gì cho Tiêu Sơn nữa. Mọi người vì cứu ta mà đều gặp bất trắc. Ta không thể bỏ đi lúc này được. Không, nhất quyết ta không thể bỏ đi lúc này được.”
Chàng cúi xuống trông chú tiểu. Chú ta cũng đang nhìn chàng với như mong ngóng.
– Này nhóc, ta sẽ không đi đâu cả
Một câu trả lời lạnh lùng.
– Vì sao vậy?
– Không sao giăng gì cả. Đơn giả là ta sẽ không đi đâu cho đến trước ngày mai.
Phúc quả quyết. Chú tiểu vẫn chưa thôi.
– Nhưng nó sẽ rất nguy hiểm cho anh.
Phúc gạt phắt đi, giọng điệu tỏ ra nghiêm trọng.
– Này nhóc, ta biết nhóc lo lắng cho ta. Nhưng ta không phải kẻ hèn nhát. Ta sẽ không trốn chạy. Việc này không nhắc lại nữa. Còn việc của nhóc lúc này là về phòng, đi ngủ đi. – Chàng gần như gắt lên – Việc của người lớn, trẻ con, biết gì chứ.
Chú tiểu nghe quát vậy thì cái mặt xị ra, phụng phịu như sắp khóc, sau rồi lẳng lặng cúi đầu, đi một mạch vào trong chùa. Phúc trông bóng dáng chú tiểu nhỏ dần, sau rồi lọt thỏm vào trong màn sương đêm, không khỏi cắn dứt. Chàng biết mình đã làm tổn thương cậu bé, nhưng biết sao được, chàng cũng chỉ muốn cậu bé thôi không hối thúc chàng rời đi nữa. Ngay lúc này, trong tâm can chàng là ngổn ngang những suy tư. Tại sao, một kẻ như chàng, vốn chẳng liên quan gì tới cái gọi là võ lâm giang hồ kia, lại bị cuốn vào quá nhiều chuyện như vậy. Có phải chàng đã không nhớ và làm theo lời ông dạy, phải luôn tránh xa chúng. Và tại sao, vẫn là một kẻ vô danh như chàng, lại được quá nhiều người, hết lần này tới lần khác xả thân cứu giúp. Một lần nữa, vẫn câu hỏi cũ. Chốn giang hồ kia, có phải chỉ có gió tanh mưa máu? Đâu mới là bản chất thật sự? Ngày mai liệu sẽ ra sao? Những câu hỏi miên man, một giọng nói ấm áp nối tiếp:
– Chàng trai, cậu đang nghĩ gì vậy?
Phúc ngoái nhìn. Sau lưng chàng, một dáng hình tầm thước ẩn sau lớp áo nâu trầm như hòa cùng đêm tối.
– Đại… đại sư.
Đại sư nở nụ cười hiền hậu,.tiến đến:
– Chàng trai, cậu có biết vì sao chùa Tiêu Sơn không có bờ lao, tường rào ngăn cách với bên ngoài không?
Phúc lắc đầu, đồng thời mới để ý. Quả thực, bao quanh chùa Tiêu Sơn không hề có tường cao hay hào sâu che chắn, khác hẳn với những nơi quyền quý tôn nghiêm khác mà chàng từng đặt chân đến.
– Tiêu Sơn là nơi cửa phật, luôn rộng mở. Mọi người có thể đến khi cần, hoặc rời đi khi đã cảm thấy đủ, tất cả là ở duyên. Chàng trai, cậu cũng vậy? Nếu cảm thấy cần thiết, hãy cứ rời đi. Hãy cứ làm theo những gì trái tim mình mách bảo, và đừng lo lắng về điều gì.
Phúc tần ngần, không nghĩ rằng bản thân lại nhận được lời khuyên như vậy từ đại sư, rồi bằng sự cương nghị của bản thân:
– Bẩm đại sư, cháu sẽ không đi đâu cả, ít nhất cho đến trước khi chạm mặt bọn họ ngày mai.
Bỏ chạy ư? Rất có thể. Phúc không phải người của giang hồ, không câu lệ phẩm giá hay sự tự tôn gì đó như đám người các phái kia. Hơn thế, chàng còn công việc dang dở cần phải hoàn thành. Chàng còn muốn gặp lại Thu Lệ, gặp lại ông và mọi người ở căn nhà nhỏ nơi núi rừng biên viễn. Không việc gì phải bỏ mạng ở nơi này. Nhưng có trốn chạy, cũng phải đợi đến khi Võ Quyết diễn ra. Khi ấy, sẽ chẳng ai có thể trách khứ được Tiêu Sơn, chẳng ai có thể làm khó được Đại sư cả. Suy tĩnh đã đủ, Phúc quyết là như vậy. Đại sư Vạn Không nhìn chàng, vẫn là ánh mắt đôn hậu, trìu mến đó:
– Dũng cảm lắm, chàng trai. Cầu mong đức Phật sẽ phù hộ cho cậu.
Phúc bất giác cảm thấy có một luồng hơi ấm lạ thường, ôm ấp, bao bọc mình giữa đêm đông lạnh giá. Vị đại sư cũng rời đi sau đó, bóng áo tràm chìm vào trong sương.
Tịnh thất trên núi Tiêu Sơn.
– Vô Ưu, là con sao?
Đại sư Vạn Không vừa về đến tịnh thất thì phát hiện chú tiểu đang đứng khuất mình trong một góc tối bên hiên, chẳng biết đã đứng đó tự bao giờ. Thân hình chú bé khẽ rung lên.
– Xem kìa, ngoài trời lạnh lắm, đứng lâu sẽ cảm dấy.
Vị đại sư nhẹ nhàng tháo chiếc khăn đang khoác trên cổ, quấn cho chú tiểu. Chú tiểu vừa được quấn khăn thì giọng nói bật lên:
– Bạch thầy, Vô Ưu đến để xin thầy, xin thầy hãy cứu anh Phúc! Ngày mai, họ sẽ không tha cho anh ấy.
Hiển nhiên đại sư đã chứng kiến toàn bộ câu chuyện giữa hai người ban nãy, nên đã thấu hiểu. Ngài mỉm cười, rồi xoa đầu:
– Con lo cho cậu ấy sao? – Chú tiểu ngoan ngoãn gật đầu – Cậu ấy là một chàng trai tốt bụng. Người tốt sẽ gặp những điều may mắn.
– Nhưng còn mấy người kia … họ rất hung dữ, con sợ…Thầy, xin thầy hãy giúp anh Phúc. Thầy có thể bảo mấy người kia ngày mai đừng đến được không?
Đại sư thoáng ngưng lại, giọng nói như trầm xuống:
– Vô Ưu, thế giới vô thường, mọi sự đều do có nhân duyên, chúng ta không thể chỉ vì những yêu ghét trong lòng mà cưỡng ép nó phải dừng lại hay tiếp tục. Chuyện của cậu Phúc cũng vậy. Đó là nhân duyên của cậu ấy, phải do cậu ấy tự tay kết thúc. Việc của chúng ta là hãy tin tưởng vào cậu ấy, tin vào những lời
Phật dạy. Người tốt, nhất định sẽ nhận được thiện quả.
Nói rồi lại dỗ dành, để chú tiểu chịu về phòng ngủ. Chỉ khi còn lại một mình trong căn tịnh thất, trên khuôn mặt hiền hậu, thấm đấm vị thời gian của vị đại sư đáng kính mới hiện lên những suy tư.