Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tay-du-ta-thu-do-vo-dich-day-do-than-thoai-ngo-khong

Tây Du: Ta Thụ Đồ Vô Địch, Dạy Dỗ Thần Thoại Ngộ Không

Tháng mười một 18, 2025
Chương 465: Thiên Đình bên trong nháo kịch, ngươi cũng không phải là đúng như tới đi? Diệt Thế Đại Ma nát (hoàn tất) (2) Chương 465: Thiên Đình bên trong nháo kịch, ngươi cũng không phải là đúng như tới đi? Diệt Thế Đại Ma nát (hoàn tất) (1)
noi-ta-la-dai-ma-dau-dau-con-quan-cac-nguoi-di-chet

Nói Ta Là Đại Ma Đầu? Đâu Còn Quản Các Ngươi Đi Chết

Tháng 1 14, 2026
Chương 251: chương cuối Chương 250: máu chảy thành sông
f-cap-kho-lau-binh-sau-khi-ky-khe-uoc-voi-hoa-khoi-ta-len-thang-dai-de

F Cấp Khô Lâu Binh? Sau Khi Ký Khế Ước Với Hoa Khôi, Ta Lên Thẳng Đại Đế!

Tháng 12 1, 2025
Chương 677: Cùng thế giới là địch “Tân Sinh”! (1) Chương 676: Màn đêm Đông đô, bách quỷ Tân Sinh
giet-xuyen-gioi-ninja-tu-bi-de-nhi-thu-duong-bat-dau.jpg

Giết Xuyên Giới Ninja, Từ Bị Đệ Nhị Thu Dưỡng Bắt Đầu!

Tháng 2 8, 2026
Chương 682: Nagato ở nơi nào Chương 681: Ngươi cho lão phu chờ lấy
nguoi-tai-britain-bat-dau-rut-ra-caliburn.jpg

Người Tại Britain, Bắt Đầu Rút Ra Caliburn

Tháng 2 10, 2025
Chương 513. Chương cuối · thế giới cùng thời đại mặt trời lặn - FULL Chương 512. Siêu việt đa nguyên
Ma Đế Truyền Kỳ

Bắt Đầu Cùng Nữ Thần Lĩnh Chứng: Kích Hoạt Bảo Rương Hệ Thống!

Tháng 1 15, 2025
Chương 578. Đây là một cái bí mật! Chương 577. Tri thức lực lượng!
ta-tai-trong-tu-tien-gioi-bay-quay-ban-hang-ban-sprite.jpg

Ta Tại Trong Tu Tiên Giới Bày Quầy Bán Hàng Bán Sprite

Tháng 2 9, 2026
Chương 887: Họ Tiêu cố nhân Chương 886: Nghe theo điều khiển
grand-line-quan-tinh-chi-chu.jpg

Grand Line Quần Tinh Chi Chủ

Tháng 2 12, 2025
Chương 385. Chính Phủ Thế Giới diệt vong, thống nhất biển cả! - FULL Chương 384. Thế giới mới duy nhất Vương, nhất hô bách ứng Thần Vẫn đế quốc!
  1. Hào Khí Anh Hùng
  2. Chương 152. Khai mở - Chấp niệm
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 152. Khai mở – Chấp niệm

Suốt mấy ngày, kể từ lúc ở Thanh Sơn môn cho đến khi được đưa về chùa Tiêu, có lẽ giờ này Phúc mới cảm thấy được một chút thư thả. Không phải ồn ào, cấp tập chốn phủ môn, không có những ánh mắt săm soi, hắt hủi và khinh miệt của đám quần hào các phái, hung hiểm, nguy nan tạm qua đi, cơn đau trong người cũng không còn cuộn lên nữa, Phúc có thể chầm chậm hít từng hơi thở, cảm nhận cái không khí trong lành cùng khoảng không gian trống trải, tịch mịch quanh mình. Chàng nhớ lại những ngày đầu, chính xác là ngay buổi sáng sau cái tối người của ba phái kéo đến, chàng được đại sư Vạn Không vận khí trị thương. Đại sư có hỏi:

– Này chàng trai, cậu học võ từ ai vậy?

Phúc ngập ngừng, tưởng như vị đại sư đã phát hiện ra điều gì, do dự không trả lời. Mỗi khi có ai đó hỏi đến việc này, chàng vẫn đinh ninh lời ông căn dặn, tuyệt không được tiết lộ bản thân học võ từ đâu. Đại sư nói:

– Lão thấy khí tức của cậu rất gần với Phật môn, không biết sư phụ của cậu là ai, có quan hệ gì với chùa Tiêu Sơn không?

Sư phụ của mình là ai, đương nhiên Phúc biết, nhưng việc ông của chàng có liên hệ với Tiêu Sơn hay không thì là chuyện khác. Đây là lần đầu chàng nghe nhắc đến. Cũng hay, biết đâu chàng lại tiềm hiểu thêm được chút manh mối gì về thân thế của ông. Việc này, nếu muốn ắt phải cần thời gian tìm hiểu. Phúc hỏi:

– Có phải vì vậy, nên Đại sư đã không giao cháu cho bọn họ.

Đại sư nhẹ nhàng:

– Không. Chàng trai, ta quyết định bảo vệ cậu, là bởi đức Phật bảo vậy. Cậu là một người tốt, rất dũng cảm.

– Sao đại sư lại nói vậy?

– Cậu đã dám xuất hiện tại Thượng Điện, đối diện những kẻ đang truy bắt mình thay vì tìm cách trốn chạy. Chỉ cần một việc như vậy cũng đã đủ cho thấy cậu là một chàng trai dũng cảm.

– Cháu không muốn vì mình mà ảnh hưởng đến mọi người trong chùa.

Phúc thổ lộ. Nhìn vào thái độ của vị đại sư, chàng biết mình được lắng nghe.

– Đại sư tin lời cháu?

– Lão tin.

– Đại sư có cho đó là sự thật?

– Cậu muốn nhắc đến chuyện gì?

– Về những thứ đã xảy ra, người Tống.

– Lão không biết cụ thể những gì đã xảy ra, nhưng lão tin những gì cậu đã nói đều là sự thật. Lão cũng tin vào các vị thủ lĩnh. Tất cả mọi người đều đang nói thật.

Phúc mơ hồ:

– Nếu vậy, thì ai mới là đúng?

Đại sư Vạn Không đáp:

– Thế sự vô thường, ai cũng đứng ở góc độ nào đó, rồi kể câu chuyện bằng ánh nhìn của bản thân. Mỗi người đều luôn đúng trong chính câu chuyện của mình.

Phúc ngẫm nghĩ một hồi:

– Nếu vậy, việc cháu cứu thoát cho lũ Tống kia cũng không hẳn đã đúng, phải không ạ?

Đại sư đáp:

– Đúng hay sai không quan trọng bằng bản thân ta thấy thế nào? Cậu tin rằng việc xét xử những kẻ người Tống kia sẽ dẫn đến chiến tranh chứ?

Phúc lại ngẫm nghĩ:

– Việc này, cháu cũng không dám chắc. Nhưng cháu chỉ sợ, ngộ nhỡ như …

Đại sư nhìn thấu vào đôi mắt chàng, khẽ mỉm cười:

– Chàng trai, cậu thật tốt bụng. Tâm của cậu rất gần với đức Phật. Nếu cậu đã tin là như vậy, thì hãy cứ dũng cảm làm theo những gì lương tâm mách bảo.

Trong cuộc sống này, không phải lúc nào ta cũng có đủ trí tuệ, sự sáng suốt để nhìn thấu mọi việc.

Phúc lặng đi, không đáp. Đại sư lại nói:

– Lão thấy trong người cậu có một luồng chân khí rất bạo liệt, dường như không phải nội sinh. Nó làm thương thế của cậu trở lên trầm trọng hơn. Cậu có muốn lão trục xuất nó ra không?

Phúc hiểu đại sư đang nhắc đến luồng chân khí do tiền bối Nhất Cuồng Hoàng Cái để lại trong cơ thể mình, liền đáp:

– Chân khí ấy là do một vị tiền bối truyền lại. Có thể nó khiến cháu cảm thấy khó chịu, nhưng tiền bối là ân nhân đã cứu mạng cháu, cháu không muốn vứt bỏ nó.

Đại sư nghe vậy thì gật đầu, không nhắc đến nữa. Trên vườn Tùng:

– Á…

– Ê nhóc. Cẩn thận chứ. Có đau không?

Chú tiểu trượt chân, ngã nhào trên bậc đá, Phúc từ trên trông thấy, liền vọt xuống, nâng đỡ. Chú tiểu nét mặt nhăn nhó, miệng xuýt xoa khe khẽ. Cú ngã khiến tay chân bầm dập, xước xát hết cả, ấy thế mà cậu chẳng kêu đau lấy một tiếng. Cái xô cũng vậy, vẫn được giữ ngay ngắn trên mặt đá. Nước dù sóng sánh, vẫn còn lại hơn nửa. Phúc nhìn chú tiểu lúi húi lau mấy vệt máu, bèn tóm lấy chiếc xô:

– Ở đây, để ta tưới nốt cho.

Chú tiểu nghe vậy thì liền giật xô, nói:

– Không. Việc này tôi làm được.

Nhưng sức cậu chẳng giật cho lại, Phúc vờ nghiêm giọng:

– Nhóc con, nói có nghe không?

Chú tiểu vẫn cứng đầu, không chịu buông tay. Cái mặt lại xị ra như phụng phịu. Phúc thấy vậy thì không ép nữa, liền trả xô lại, rồi thình lình bế phốc cậu lên lưng.

– Xô của cậu đấy. Cầm cho cẩn thận vào, không lại ướt hết ta.

Nói rồi liền bước phăm phăm hướng lên vườn Tùng. Chú tiểu bị hai tay chàng khóa chặt, chẳng thể dãy dụa, đành ngoan ngoãn ở trên.

– Này anh, anh có học võ đúng không?

– Ừm.

– Sao anh không dùng khinh công?

Chú tiểu hỏi, Phúc nửa đùa đáp:

– Ta thích đi bộ như thế này.

– Vì sao vậy? Dùng khinh công sẽ nhanh hơn mà đó.

– Không cần đâu. Ta cũng như cậu, đang gieo nhân.

– Là sao?

– Là đi bộ đây.

Phúc cố tình nhại lại cách trả lời của chú tiểu khi nãy. Thực tình, chàng đang rảnh rỗi, chẳng biết phải làm gì? Việc đi bộ cũng giúp chàng cảm thấy thư thái hơn. Trên lưng chàng, chú tiểu nói:

– Này anh, có phải anh biết nhiều trò chơi lắm à. Anh bày cho tôi được không.

– Sao thế? Người tu hành như cậu cũng cần tìm vui à.

– Sao lại không? Tôi cũng có bạn, mỗi chiều, các bạn đều đến rủ tôi ra đồng chơi. Tôi cũng muốn biết một trò nào đó để rủ các bạn chơi cùng.

Sự thật thà, hồn nhiên của chú tiểu khiến Phúc bỗng rưng rưng. Chàng nhớ lại những kỷ niệm thời thơ bé, vẫn được mọi người bày trò nô đùa, lúc ở trong nhà, lúc ở ngoài bờ suối.

– Ừm. Để ta bày cho.

Trên sông vắng.

– Vì sao anh lại cứu ta?

Phúc nửa ngồi nửa nằm, trông ra và hỏi. Lai Đông ngồi ngoài cửa khoang, đáp:

– Lần trước, cậu đã cứu chủ nhân ta.

Y muốn nhắc đến chuyện chạm mặt giặc khăn đen ở núi Phượng Hoàng, khi mấy người bị hạ độc sinh tử. Phúc thì không cho rằng như vậy:

– Đâu phải thế. Ta cũng là nhờ được người ta mang đi, mới sống được tới giờ.

Lai Đông chẳng màng tới, lạnh lùng nói:

– Không nhất thiết phải cứu được. Chỉ cần xả thân vì chủ nhân, Lai Đông ta chắc sẽ báo đáp.

Phúc cảm nhận được sự trung thành đến từ bộ hạ của Lương Nhất Công:

– Anh lén lút cứu ta như này, không sợ chủ nhân của anh biết sao?

– Chính chủ nhân sai ta đưa cậu đi trốn.

– Việc này rất mạo hiểm. Anh ấy không sợ bị liên lụy sao?

Lai Đông khẽ ngoái đầu lại, nhìn Phúc đang nằm bẹp trong bóng tối. Ánh mắt y nghiêm nghị, còn giọng nói thì trầm đặc:

– Nội việc cậu cứu lũ chó Tống, đã liên lụy đến chủ nhân và Thanh Sơn môn rồi.

Phúc nghe vậy thì cổ họng nghẹn lại. Chàng biết, mình đã đẩy Lương Nhất Công vào tình thế vô cùng hung hiểm.

Thanh Sơn môn.

– Biết vì sao bị nhốt đây chứ?

– Con biết, mình đã phạm đại tội.

– Có hối hận không?

Im lặng.

– Dù thế nào, con cũng không thể đứng nhìn người anh em của mình phải chết.

– Ngu muội. Con có biết việc con làm đã đẩy Thanh Sơn môn vào cảnh như thế nào không. Ngoài kia, Bắc Sơn, Tản Viên, rồi Hoan Châu, bọn chúng chỉ đợi lúc

này để chĩa mũi dùi về phía chúng ta. Con chấp nhận cứu một người, nhưng lại khiến bao người khác phải lâm nguy. Kẻ được con cứu không thân không thích, còn những người con vừa hại… con nhìn xem… là chính người thân của con, là những thuộc hạ đã cùng con vào sinh ra tử. Con thấy đáng sao? Không phân biệt được phải trái, càng không biết lấy đại cuộc làm trọng. Uổng công bao công ta đã dạy dỗ. Con không xứng làm kẻ kế thừa Thanh Sơn môn, cái danh “Anh hùng

kiếm” từ nay nên vứt nó đi.

– Con xin lỗi.

– Ta sẽ cùng bọn họ đến Tiêu Sơn. Trong thời gian đấy, hãy tự hối lỗi về những việc đã gây ra đi. Nếu khi về không thấy con ở đây, thì tốt nhất, cũng đừng xuất

hiện trước mặt ta thêm một lần nào nữa.

Giam mình trong nhà lao, luôn văng vẳng bên tai Lương Nhất Công là những lời trách mắng của cha. Những lời ấy khiến chàng cảm thấy như một kẻ tội đồ, đã

mang đến tai họa và khổ đau cho tất thảy mọi người trong Thanh Sơn môn. Chàng đau khổ, dằn vặt chúng. Chàng đã nuôi chí hướng sẽ phò trợ cha, xây dựng

Thanh Sơn môn thật lớn mạnh, đem lại an lạc cho tất cả mọi người. Nhưng bao nhiêu chí hướng lớn lao, bao nhiêu mộng ước tươi đẹp, nay bỗng chốc sụp đổ.

Ngoài kia, người ta quy kết chàng là đồng phạm, là tiếp tay cho người Tống. Từ “Anh hùng kiếm” chàng trở thành một kẻ tội đồ của Lĩnh Nam. Còn cả Thanh Sơn môn nữa. Thanh danh ấy, bao nhiêu công lao chàng gây dựng, bao nhiêu công lao của cha, xương máu của anh em, những người đã ngã xuống, giờ đổ xông đổ bể. Chàng còn thấy mình xứng là Thiếu chủ của Thanh Sơn môn sao? Rồi cả Tố Như nữa? Chẳng phải chàng đã từng hứa sẽ đòi lại công lý cho gia đình nàng ư? Rồi sao? Nhưng tên tội nhân đã chạy mất, và kẻ đã giải thoát cho chúng, cay đắng làm sao, lại chính là người anh em mà chàng hết mực chân quý. Để giờ đây, đối diện với chàng chỉ còn là băng giá.

– Tố Như, xin lỗi nàng!

Đã mấy lần chàng thốt ra, nhưng Tố Như chẳng hồi đáp. Nàng có chấp nhận hay không, có hiểu và tha thứ cho chàng không? Hoặc giả như nàng cứ trách, cứ hận chàng đi. Lương Nhất Công tha thiết, mong chờ:

– Tố Như chỉ là phận nữ nhỏ bé, may mắn được nương nhờ Thanh Sơn môn, nào dám trách gì công tử đâu chứ? – Nàng lạnh nhạt thốt ra như vậy – Có trách thì nghiệp số mình quá nặng, đã bắt công tử phải liên lụy.

Dù nàng không nói ra, Lương Nhất Công cảm nhận rõ nối uất hận. Chàng có thể truy bắt lũ người Tống hoặc không? Nhưng tại sao chàng lại cứu Phúc, cứu đi kẻ đã tiếp tay cho bọn chúng.

– Tố Như, ta xin lỗi. Nhưng ta không thể bỏ rơi người anh em của mình.

Chàng không thể bỏ rơi người anh em của mình. Vậy còn người mà chàng yêu thương, mối thù của cả gia đình thì tính sao đây? Dằn vặt và day dứt. Chàng đã đánh liều, để rồi giờ thì sao:

– Công tử, bốn ngày nữa, cậu ta sẽ tham gia Võ Quyết với họ Đoàn của Tản Viên.

Lai Đông từ Tiêu Sơn trở về. Lương Nhất Công giam mình trong lao, im lặng không đáp.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

chien-xa-cau-sinh-bat-dau-tram-tan-vuong-mang-bay-hoa-ty-muoi.jpg
Chiến Xa Cầu Sinh: Bắt Đầu Trăm Tấn Vương Mang Bay Hoa Tỷ Muội
Tháng mười một 28, 2025
thanh-tien-van-dao
Thanh Tiên Vấn Đạo!
Tháng mười một 6, 2025
liem-cho-ba-nam-khong-liem-mang-ta-can-ba-nam.jpg
Liếm Chó Ba Năm, Không Liếm Mắng Ta Cặn Bã Nam!
Tháng 1 17, 2025
ta-dia-phu-tieu-binh-vung-vang-thanh-thanh
Ta, Địa Phủ Tiểu Binh, Vững Vàng Thành Thánh!
Tháng 12 5, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP