Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tieu-dao-son-quan-khong-gi-kieng-ky.jpg

Tiêu Dao Sơn Quân, Không Gì Kiêng Kỵ

Tháng 2 10, 2026
Chương 127:Chợ quỷ Chương 126:Hồng Nguyệt
linh-chu-ta-kien-toc-vo-han-tien-hoa

Lĩnh Chủ: Ta Kiến Tộc Vô Hạn Tiến Hóa

Tháng mười một 11, 2025
Chương 470: Lăng Tinh Chiến Hạm tới tay, hai năm sau, chúng thần chi chiến (đại kết cục) Chương 469: Tấn công Cự Hùng vương quốc
linh-khi-khoi-phuc-mot-khoa-thang-cap-trong-nhay-mat-phong-hao-cuong-gia

Linh Khí Khôi Phục: Một Khóa Thăng Cấp, Trong Nháy Mắt Phong Hào Cường Giả

Tháng 12 19, 2025
Chương 2274: Đại kết cục Chương 2273: Sáng tạo Thần thạch
naruto-bat-dau-that-newbie-hinh-nguoi-pokemon

Naruto: Bắt Đầu Thật Newbie Hình Người Pokemon

Tháng 10 14, 2025
Chương 427: Đi thế giới khác trốn tránh ra mắt - FULL Chương 426: Ra mắt đại hội
hong-hoang-nguoi-tai-quan-giang-khau-cuoi-tam-thanh-mau.jpg

Hồng Hoang: Người Tại Quán Giang Khẩu, Cưới Tam Thánh Mẫu

Tháng 2 2, 2026
Chương 329: Thái Âm Tinh Thần Quảng Hàn cung, Hằng Nga Tiên tử! Chương 328: Tiện tay trấn áp! Vào Tinh Thần đào bảo!
bat-dau-max-cap-tru-nghe-kiem-tien-day-thi-lam-lanh-chua

Bắt Đầu Max Cấp Trù Nghệ, Kiếm Tiền Dậy Thì Làm Lãnh Chúa

Tháng 10 16, 2025
Chương 496: Trùng phùng cùng đoàn tụ (kết cục) (2) (2) Chương 496: Trùng phùng cùng đoàn tụ (kết cục) (2) (1)
nghiet-tu-con-khong-ra-ke-thua-de-vi

Nghiệt Tử, Còn Không Ra Kế Thừa Đế Vị?

Tháng mười một 6, 2025
Chương 503: phiên ngoại 2 — — lời cuối sách hoàn tất Chương 502: phiên ngoại 1 — — Khương Thần lời cuối sách
chi-muon-ve-huu-ta-bi-ep-thanh-dai-tuong.jpg

Chỉ Muốn Về Hưu Ta Bị Ép Thành Đại Tướng

Tháng 1 19, 2025
Chương 1370. Chương cuối ngươi muốn làm cái gì vương tới? Chương 1369. Mảnh này đại hải nhất định sẽ được giải phóng
  1. Hào Khí Anh Hùng
  2. Chương 151. Ngã Phật từ bi - Đại sư - Chú tiểu
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 151. Ngã Phật từ bi – Đại sư – Chú tiểu

Một đề xuất bất ngờ, như mở ra cơ hội thoát thân cho Phúc. Chỉ là ba kiếm ngắn ngủi.

– Chú Huy…

Khúc Vĩnh Nhạc, con trai của Khúc Vĩnh Lâm toan lên tiếng, nhưng liền bị sự quyết đoán của họ Đoàn làm cho câm lặng. Những nghi ngại cũng nhanh chóng tiêu tan. Ba kiếm, đúng vậy, nhưng chẳng phải ba kiếm tầm thường. Đó là Sơn Thần Diệt Yêu Kiếm, bộ kiếm pháp độc bá thiên hạ, lại được dùng trong tay Đoàn Xuân Huy, kẻ kế thừa chân chính của Tam Kỳ Tôn Nhật, bậc tuyệt thế kiếm giả của võ lâm Lĩnh Nam. Kiếm ấy đáng sợ ra sao, trong cuộc vây bắt Ma Đầu tại đất

Tam Cốc, tất cả đều đã rõ. Ngay đến những kẻ đầu lĩnh, trưởng quản một vùng như Lương Thành Nghiệp, Lưu Nhất hay Ngô Thiết, cũng vì thứ kiếm ấy mà kiêng dè. Tất cả đều cho rằng, dù chỉ là ba kiếm, một kẻ còn non nớt như Phúc chẳng có cơ hội. Không phải chàng không có thực lực, mà bởi đối thủ quá mạnh.

Phúc tự nhủ.

“Ta lúc lành lặn còn chẳng biết có cơ hội, huống hồ như bây giờ, thương tích đầy mình?”

Sau lưng, thoáng có tiếng thì thầm:

– Ba kiếm ư? Bị thương như vậy, sợ rằng một kiếm còn không chống nổi.

Đến lúc này, tất cả mới nhận ra ẩn ý sâu độc trong lời nói của thủ lĩnh Bắc Sơn. Hóa ra, Lão chẳng hào phóng và rộng lượng, muốn mở một cơ hội sống cho Phúc, mà ngược lại, càng muốn dồn chàng vào chỗ chết. Một trận Võ Quyết công khai minh bạch. Khéo thay, cuộc đối đầu căng thẳng giữa Tiêu Tản hai thế lực được gỡ bỏ, và màn bắt người của các phải cũng không cần chờ sự cho phép của đại sư Vạn Không nữa, bởi người trong cuộc đã lên tiếng, với bản tính của

một gã trai trẻ không muốn phiền lụy:

– Ta đồng ý.

Phúc chẳng suy xét được nhiều, trong đầu chỉ nghĩ:

“Ba kiếm thì ba kiếm. Cùng lắm không đỡ được thì bỏ chạy, dù sao khinh công ta cũng không tệ.”

Chàng chưa từng thấy uy lực thực sự của đối phương, nên cũng không biết sợ. Đoàn Xuân Huy nghiến răng, trừng mắt nhìn, ánh nhìn nung nấu thiêu đốt. Trong khi ấy, Lưu Nhất khẽ nở nụ cười đắc ý. Xung quanh, không ít kẻ cho rằng Phúc đã chán sống. Nín lặng và chờ đợi. Những tưởng trận Võ Quyết sẽ đến ngay lúc này, ngay trong tòa Thượng Điện, dưới chân tượng Phật, thì chính vào thời khắc quyết định, tiếng tụng niệm vang lên:

– A di đà phật – Là Đại sư Vạn Không – Võ Quyết, lấy võ phân định … một ý kiến hay, nhưng … lúc này thì e không thể.

Lời của đại sư lần nữa đi ngược lại tất cả. Lưu Nhất lên tiếng trước nhất, khi chủ ý của lão bị ngăn cản:

– Không thể ư? Đại sư, sao vậy?

Rồi cố gắng suy diễn:

– Có phải đại sư sợ việc Võ Quyết ở đây sẽ kinh động đến thần phật.

Đại sư không đáp, chỉ khẽ lắc đầu. Lưu Nhất chịu thua không thể đoán ra, nhưng cũng không gặng hỏi thêm nữa. Suy cho cùng, việc đòi người này cũng không mấy liên quan đến lão. Lần nữa bị đối phương cản trở, Đoàn Xuân Huy đã không còn kiềm chế được nữa, đùng đùng nổi giận, nộ hỏa bốc lên:

– Đại sư, gì nữa đây? Đừng tưởng ông là Tam kì, thì muốn thế nào cũng được.

Tiếng quát dữ dội. Dưới chân y, mấy viên gạch bị khí lực dồn xuống, nứt vỡ. Sự giận dữ có thể dễ dàng trông thấy, tưởng như ngay sau sẽ là những hành động thật cuồng bạo. Người Tản Viên cũng vì vậy mà kích động theo. Tăng sỹ chùa Tiêu Sơn nhất loạt thủ thế.

– Đoàn thí chủ, chớ có manh động.

Lương Thành Nghiệp sau mấy lần can gián, lúc này cũng chưa biết phải làm sao, đành âm thầm phòng bị. Trong tình thế đó, đại sư Vạn Không, vẫn với thái độ từ tốn, ôn nhu, lên tiếng giải thích:

– Đoàn trưởng hộ, bần tăng đã được nhờ cậy cứu người, không thể không cứu.

Rồi quay qua Phúc, nói:

– Chàng trai trẻ, cậu đang bị thương nặng, không nên dùng võ trong lúc này.

Phúc toan cự lại, nhưng liền bị ánh mắt hiền từ cùng thái độ thân tình của đại sư thuyết phục. Phía bên kia, Đoàn Xuân Huy trừng mắt, nghiến răng nói:

– Có nghĩa là lão đại sư quyết đối đầu với Tản Viên ta, chỉ vì một thằng nhãi nhép.

Đại sư Vạn Không:

– Không phải vậy. Chàng trai này được đưa đến chùa Tiêu Sơn lúc thương thế. Vì vậy, thương thế chưa khỏi, bần tăng chưa thể để cậu ấy tham gia bất cứ chuyện gì khác. Đoàn trưởng hộ, nếu đã để chàng trai này lấy Võ Quyết chứng minh, thì cũng nên đợi đến khi cậu ấy khỏe mạnh. Thủ lĩnh Tản Viên như ngài, không lẽ lại đi đấu với một người đang ốm yếu sao?

Lời của Đại sư, không phải không có lý. Đoàn Xuân Huy vẫn giữ cho mình sự cứng rắn:

– Nếu ta không đồng ý thì sao?

Lưu Nhất đứng ngoài nghe ngóng, nhận thấy chủ ý của mình không hoàn toàn bị gạt bỏ thì liền chen vào:

– Đại sư, ngài không phải muốn tìm cách kéo dài thời gian, để cho thằng nhãi kia tẩu thoát chứ?

– A di đà phật. Người xuất gia không nói dối.

– Đại sư cần bao lâu để chữa thương cho hắn.

– Bẩy ngày.

Họ Lưu bấm bụng suy tính, rồi khẽ thì thầm với Đoàn Xuân Huy. Họ Đoàn nghe xong, liền hạ giọng:

– Đại sư, hôm nay họ Đoàn ta đã rất kính trọng ông. Bẩy ngày sau, người của Tản Viên sẽ quay lại. Hi vọng chùa Tiêu Sơn không để thằng khốn kia chạy mất.

Nói rồi, người của các phái liền rút khỏi Tiêu Sơn. Buổi sáng, sau lưng chùa.

– Hì… hạ…hì…hạ…

Chú tiểu hì hục sách xô nước, nặng nhọc nhấc từng bước chân. Đường lên phía trên gập ghềnh khúc khuỷ, lại dốc dựng như muốn đổ xuống, trong khi chú tiểu thì quá nhỏ, coi bộ cao không quá thắt lưng. Phúc ngồi cách không xa, không hiểu chú tiểu muốn sách nước đi đâu, chỉ thấy đã là bận thứ sáu kể từ đầu giờ. Nước trong xô sánh ra, rơi vãi càng lúc càng nhiều, mồ hôi cũng tuôn ra nhễ nhại như tắm, dù trời đang độ giữa đông.

– Ê này…

Phúc gọi với sang, chú tiểu mặt đỏ văng, hổn hển:

– Anh gọi tôi.

– Ừm.

Phúc nhổm dậy, vọt tới.

– Đang làm gì đấy?

– Tôi đang xách nước. Anh không thấy sao?

– Thấy rồi. Nhưng để làm gì?

– Tôi tưới cây.

– Tưới á? Cây gì?

Phúc vừa hỏi, vừa đi theo. Chú tiểu vẫn gắng leo lên, bặm môi bặm miệng lấy sức, thành thử trả lời câu được câu chăng.

– Để ta xách cho.

Phúc nói rồi với tay tóm lấy xô nước, phần vì thấy chú tiểu hẵng còn nhỏ, phần cũng muốn trả ơn cậu ta mấy bữa nay đã chăm sóc. Nhưng chú tiểu chẳng chịu để cho chàng giúp, vẫn giữ khư khư xô nước trong tay.

– Không cần đâu.

– Sao vậy?

– Việc này là của tôi, tôi làm được.

Nói rồi chú lại tiếp tục leo lên những bậc đá. Phúc bám theo sau, cũng tò mò muốn biết phía trên kia có gì. Đếm được ba mươi bậc thì cũng lên đến nơi, hiện ra trước mắt Phúc lúc này, bất ngờ thay, chỉ là một sườn núi vắng vẻ với rất nhiều những cây Tùng. Phúc cố quét mắt quan sát đủ một vòng, nhưng vẫn chẳng thấy gì khác lạ. Có chăng, dưới mỗi gốc cây Tùng đều có một tảng đá, to nhỏ, vuông tròn đủ cả. Mặt đá khá phẳng phiu, lại không bị phủ rêu mốc như xung quanh. Dù vậy, nơi này thật sự vẫn chẳng có gì. Bố khỉ. Phúc lẩm bẩm, vừa đánh mắt tìm thì liền thấy chủ tiểu đang hì hụi đổ xô nước với phần nước ít ỏi vào một gốc cây. Thực sự cậu ta đang tưới nước cho mấy cây Tùng.

– Này… này…

Phúc giật giọng, gọi lớn như có chuyện khẩn cấp.

– Là tưới nó thật hả?

Chú tiểu vừa đổ xong xô nước, nghe thấy câu hỏi thì ngẩng đầu lên. Phúc liền chỉ tay về cây Tùng:

– Cậu tưới nó thật sao?

Chú tiểu thản nhiên đáp.

– Đúng vậy.

Phúc không cho rằng chú nói thật, bèn phàn nàn:

– Lẽo đẽo xách mấy xô nước lên đến đây, chỉ để tưới mấy cây Tùng này.

Chú tiểu hồn nhiên gật đầu tắp lự, tỏ như chuyện rất bình thường, cùng lúc Phúc vò đầu bứt tóc. Bố khỉ, hóa ra cái chuyện mà chàng tò mò, thắc mắc chỉ có vậy. Một trò nghịch ngợm, vô bổ của trẻ con không hơn không kém. Vậy mà vì nó, chàng phải leo bộ mấy chục bậc đá, lặng lẽ đi theo sau một kẻ đầy tớ cúc cung.

– Bộ không có gì để làm sao? Thiếu gì trò nghịch đâu chứ?

Chú tiểu:

– Tôi không có nghịch. Tôi đang gieo nhân.

Phúc lần đầu nghe đến hai chữ gieo nhân, cảm thấy lạ lẫm:

– Gieo nhân ư? Là gì vậy?

– Là gieo nhân.

– Sao cơ. Cụ thể đi?

– Là tưới cây.

Phúc sau một gặng hỏi vòng vòng, vẫn chỉ nhận được câu trả lời ban đầu thì không khỏi nổi nóng, cho rằng đối phương cố ý trêu mình.

– Nè nhóc, nghiêm túc đi. Ta không có giỡn nha.

Chú tiểu phải vậy cũng tỏ ra khó chịu, hờn giận đáp:

– Thì tôi đang gieo nhân, là tưới cây mà. Bộ anh không thấy sao. Tôi đang làm việc của tôi, cớ gì anh cứ đi theo rồi hỏi cho lắm thế.

Nói rồi liền quay đi, lầm bầm:

– Lại nóng nảy rồi. Mô phật. Không được nóng nảy. Dù thế nào cũng không được nóng nảy. Mô phật.

Phúc nghe vậy, biết rằng chú tiểu không cố ý bỡn cợt mình, bèn tiến tới:

– Này nhóc. Việc này rốt cuộc là sao? Vì sao cậu lại tưới mấy cây này.

Thấy chàng có ý hỏi thật, chú tiểu liền đáp:

– Thầy tôi có dạy, ở đời, gieo nhân nào thì gặt quả ấy. Nếu ta gieo nhân tốt thì sẽ gặp được những điều tốt, nếu ta gieo nhân xấu thì sẽ gặp những chuyện xấu.

Đã theo đường tu hành, thì nên gắng gieo thật nhiều nhân tốt.

Phúc vừa nghe vừa gật gù, sơ bộ cũng hiểu, đoán rằng chú tiểu đang nhắc đến kinh sách gì đó của nhà Phật. Dẫu vậy, chàng vẫn chẳng tìm ra mối liên hệ giữa việc gieo nhân với tưới cây. Chú tiểu lại giải thích.

– Tôi hàng ngày tưới cây cũng giống như đang gieo nhân vậy. Các cây có nước, sẽ trở lên xanh tốt.

Phúc nghe đến đây vẫn chưa hiểu:

– Thì sao chứ. Không phải cậu muốn chăm chúng lớn lên để chặt lấy củi chứ.

Chú tiểu vừa nghe đến chuyện chặt cây thì nói lớn toáng:

– Sao lại chặt cây chứ? Ai cho anh được chặt cây ở đây? – Rồi liền quay đi, lại lẩm bẩm như khi nãy – Lại nóng giận rồi. Mô phật. Mô phật.

Phúc trông điệu bộ chú tiểu như vậy thì không nhịn được, ngồi thụp xuống, ôm bụng cười lắc lẻ một hồi. Chú tiểu bị cười thì không mấy vui, nhõng nhẹo nói:

– Không được cười. Anh không được cười tôi. – Rồi giải thích tiếp – Khu vườn Tùng này là nơi thầy và sư bác, sư anh tôi hay ngồi thiền định và giảng đạo. – Nói rồi cậu chạy bò lên chỗ cây Tùng cao và to nhất, giới thiệu – Đây là chỗ thầy tôi vẫn ngồi.

Phúc nghển cổ nhìn lên. Nơi gốc Tùng đó có một tảng đá khá bằng phẳng, to như cái cối, mặt đá nhẵn nhụi như được mài. Xem ra ông thầy mà chú tiểu kia nhắc đến đã ngồi ở đấy lâu lắm rồi. Chú tiểu lại nhanh thoăn thoắt chạy qua mấy gốc Tùng khác:

– Chỗ này là của sư bác cả, chỗ này là của sư bác hai, chỗ kia là của sư anh, chỗ kia nữa là của sư nóng nảy Vạn Chấp – trước khi dừng lại ở một cây Tùng con, cao mới bằng hai đầu người – Chỗ này thầy bảo là để tôi ngồi.

Phúc thấy chú tiểu giới thiểu một cách hăng say, lúc bên phải, lúc bên trái, thoăn thoắt hệt như một con chim non đang tập chuyền cành thì cảm thấy thật hài hước, nhưng không nỡ cười phá lên, đành gắng nhinj, nói:

– Rồi, rồi. Mấy cái cây đó thì biết rồi. Nhưng cậu tưới nó để làm gì chứ?

Chú tiểu thấy hỏi vậy thì tỏ ra ngạc nhiên, đáp:

– Thì để cây lớn lên, tỏa bóng mắt che cho mọi người chứ sao?

Một câu trả lời rất thật, tự nhiên và con trẻ đến bát ngờ, làm Phúc thoáng thần mặt ngẫm nghĩ.

– Cậu không tưới vẫn được mà. Ý ta là, những cây đó sinh ra lâu lắm rồi, chẳng cần đến cậu vẫn cứ lớn đó thôi.

Lần này, đến chú tiểu thần ra suy nghĩ, phải mất một hồi lâu mới đáp:

– Anh nói đúng. Nhưng có tôi tưới thì những cây này sẽ mau lớn hơn. Bóng mát của chúng sau này cũng sẽ có công sức của tôi. Thầy tôi dạy rằng, sống ở đời, phải biết cố gắng và tự lực, không được ỷ lại, dựa dẫm vào người khác.

Phúc lại hỏi:

– Có nhất thiết phải làm vậy không? Thực sự là tốn thời gian, vô ích mà.

Chàng cho rằng chú tiểu đã đã nghe quá nhiều kinh phật, thành ra ngộ đạo, làm những điều gàn dở. Trái lại, chú tiểu lại tỏ ra kiên định, đáp:

– Tốn thời gian, vô ích cũng có sao đâu, miền bản thân ta thấy cần thiết là được. Thầy tôi đã dạy như vậy đấy. Thôi tôi không tranh luận với anh nữa, tôi phải đi lấy nước tưới cây tiếp đây.

Nói rồi, chú tiểu liền tóm lấy cai xô, lon ton chạy xuống, để lại Phúc một mình thơ thẩn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trung-sinh-1960-tu-tham-son-di-san-bat-dau-nghich-tap.jpg
Trùng Sinh 1960: Từ Thâm Sơn Đi Săn Bắt Đầu Nghịch Tập!
Tháng 4 29, 2025
ta-nha-may-do-choi-the-nao-len-danh-sach-trung-phat.jpg
Ta Nhà Máy Đồ Chơi, Thế Nào Lên Danh Sách Trừng Phạt?
Tháng 2 24, 2025
vong-du-chi-bat-dau-hien-te-loi-dinh-chu-than.jpg
Võng Du Chi Bắt Đầu Hiến Tế Lôi Đình Chủ Thần
Tháng 2 4, 2025
toan-dan-ma-phap-hoa-cau-thuat-sss-cap-sieu-tien-hoa.jpg
Toàn Dân Ma Pháp: Hỏa Cầu Thuật Sss Cấp Siêu Tiến Hóa
Tháng 2 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP