Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nguoi-choi-moi-len-xe

Người Chơi Mời Lên Xe

Tháng 2 6, 2026
Chương 1996: Tập sát Trịnh Ngọc Từ Chương 1995: Nổ tung cuồng ma
toan-dan-cao-vo-ta-co-mot-cai-vo-han-phuc-che-he-thong

Toàn Dân Cao Võ: Ta Có Một Cái Vô Hạn Phục Chế Hệ Thống

Tháng 1 31, 2026
Chương 672: Ý chí hỗn loạn! ( Cầu đặt mua! ) Chương 671: Khôi lỗi! ( Cầu đặt mua! )
chi-ton-dac-cong.jpg

Chí Tôn Đặc Công

Tháng 1 19, 2025
Chương 2565. Từ giờ trở đi, thẳng đến vĩnh viễn Chương 2564. Ngự giá thân chinh!
pho-ma-gia-mot-ngay-chi-xuat-mot-kiem

Phò Mã Gia Một Ngày Chỉ Xuất Một Kiếm

Tháng 10 23, 2025
Chương 498: Đại kết cục. Chương 497: Kế hoạch thất bại.
cong-chua-dien-ha-cung-mot-cho-lam-nhan-vat-phan-dien-di

Công Chúa Điện Hạ, Cùng Một Chỗ Làm Nhân Vật Phản Diện Đi

Tháng 10 19, 2025
Chương 496: Trường Sinh ( đại kết cục) Chương 495: Hoa Thần.
xuyen-thu-thanh-nguoi-qua-duong-cac-nguoi-thich-ta-lam-gi

Xuyên Thư Thành Người Qua Đường, Các Ngươi Thích Ta Làm Gì?

Tháng 10 23, 2025
Chương 254: Hạnh phúc Chương 253: Mộc tinh lời tỏ tình
tan-the-nhan-loai-vinh-hang.jpg

Tận Thế Nhân Loại Vĩnh Hằng

Tháng 5 3, 2025
Chương 733. Đại kết cục Chương 732. Dòng sông thời gian là giả
tan-the-lanh-chua-bat-dau-truoc-rut-gap-tram-lan-thu-hoach.jpg

Tận Thế Lãnh Chúa: Bắt Đầu Trước Rút Gấp Trăm Lần Thu Hoạch

Tháng 1 25, 2025
Chương 1043. Về nhà Chương 1042. Lam tinh ý chí hiện thân
  1. Hào Khí Anh Hùng
  2. Chương 150. Tam kì xuất thủ - Đề xuất của họ Lưu
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 150. Tam kì xuất thủ – Đề xuất của họ Lưu

Là Phúc đang đứng chắn ngay lối cửa điện. Chẳng ai để ý chàng đã đứng đó từ bao giờ, chỉ thấy ngay lúc này thần sắc suy nhược, tựa như mới rời giường bệnh. Tất thảy cùng đổ dồn ánh mắt. Một kẻ đang bị cả võ lâm truy đuổi, nay lại ngang nhiên xuất hiện giữa Thượng Điện. Là Phúc thực sự liều lĩnh, hay đã quá sợ hãi đến mức hoảng loạn và mất trí. Không một ai biết chắc. Đoàn Xuân Huy vừa trông thấy, lập tức buông lời mắng chửi:

– Thằng khốn, đồ chó chết.

Mặc cho tiếng sỉ vả cùng những ánh nhìn thù địch, Phúc vẫn nhất quyết tiến vào. Chàng lầm lũi, nặng nề lết từng bước chân. Mặc cho xa xa trước mắt là tam tòa tượng Phật với ánh hào quang sáng lòa, Phúc vẫn cảm thấy mỗi bước đều như đang đưa bản thân tiến sâu hơn vào nơi hang hùm tử địa. Bủa vây xung quanh là tua tủa nanh vuốt. Màn tử khí lạnh lẽo cuộn lên, luồn dọc theo sống lưng, trói buộc thân thể chàng. Có đôi lúc Phúc đã muốn quay đầu bỏ chạy, mà chẳng hiểu sao đôi bàn chân không chịu nghe theo, cứ thế bước tiếp. Trong đám người của Tản Viên, thấp thoáng có kẻ muốn động đao kiếm.

Phúc cúi chào đại sư Vạn Không, trước khi đưa mắt nhìn những kẻ đang muốn truy bắt mình. Chàng lướt qua Lưu Nhất, vẫn là cái vẻ mặt bí hiểm đầy mưu mô đó, rồi như tránh đi khi chạm phải ánh nhìn của Lương Thành Nghiệp. Dù sao chàng đã từng đến ở trong Thanh Sơn môn, lại kết nghĩa với Lương Nhất Công. Việc giải thoát cho Ma Đầu cùng đồng bọn chắn hẳn đã đẩy người của Thanh Sơn môn vào tình thế khổ sở. Một cảm giác ái ngại khi phải gặp lại.

– Ta ở đây rồi, muốn bắt cứ bắt, đừng làm khó cho ông ấy nữa.

Phúc đối diện ánh nhìn đầy thù hận của Đoàn Xuân Huy, nói. Dù cho tiếng nói có phần yếu ớt, nhưng giọng điệu ấy vẫn như chọc tức đối phương.

– Thằng khốn chó chết, dám cấu kết với lũ chó Tống. Tội của nhà ngươi, dù hôm nay có phải băm vằm cũng không hết.

Đoàn Xuân Huy thẳng thừng tuyên bố, Phúc một mực phủ nhận:

– Ta không cấu kết với người Tống.

– Súc sinh, còn muốn chối sao?

– Ta thực sự không làm vậy.

Đoàn Xuân Huy không màng đôi co:

– Chó chết, để xem nhà ngươi còn cứng miệng đến bao giờ – Rồi hạ lệnh – Người đâu, bắt nó cho ta.

Lập tức, từ phía sau, một thủ hộ của phái Tản Viên, đeo thẻ bài chữ Thất lao vọt lên trước, nhắm thẳng về phía Phúc, song thủ tạo ngay thế cầm nã, tựa như hổ vồ mồi. Phúc giật mình thoái lui. Chàng định sử dụng Thủ bộ tránh đi, nhưng vừa toan nhấc mũi bàn chân di động thì liền cảm thấy cơn đau tức cuộn lên từ đan điền, lúc này mới sực nhớ là bản thân đang bị thương nặng, chẳng thể vận động mạnh. Cái sự đã đến nước này thì chẳng còn cách nào khác, đành chỉ biết chịu trận, trừng mắt nhìn song thủ của đối phương chụp tới.

Đúng lúc này, một bóng áo nâu thoáng hiện, là Đại Sư Vạn Không, âm thầm và lặng lẽ. Tay thủ hộ đang lao tới, đột nhiên phát hiện vị cao tăng đứng chắn trước mặt thì không khỏi hốt hoảng, vội chuyển mình. Gã ngoặt hướng rẽ sang trái, rồi thình lình vòng lại, mục tiêu vẫn là Phúc đứng khuất phía sau. Đại Sư Vạn Không như chẳng phản ứng, toàn thân bất động, duy chỉ có tay trái là âm thầm với theo. Một cái cuộn tay như muốn thu vạt áo. Tay Thủ Hộ tưởng như đã tóm được con mồi, thì chẳng hiểu từ đâu xuất hiện luồng kình lực hùng hậu cuốn lấy, bỗng nhiên bị kéo giật lại. Gã bị hất văng, xoay hai vòng trên không trước khi tiếp đất. Một cú tiếp nhẹ nhàng, như được nâng đỡ. Sau thoáng bất ngờ, gã ngước mắt trông lên, rốt ráo kiếm tìm. Trước mặt gã, chẳng phải là một cao thủ oai phong lẫm liệt, tỏa ra cái khí thế trấn áp đến nghẹt thở, mà chỉ là một lão sư với dáng vẻ hiền hòa, phong thái dung dị, ẩn mình trong tấm áo nâu trầm.

Rõ là vị đại sư không chủ ý gây thương tích, bằng không, với cái phất tay vừa nãy, đã chẳng hất văng đối phương lên tận mái điện, xương thịt lúc đó chẳng mong được lành lặn. Tay thủ hộ ngẫm ra, không khỏi rùng mình. Một cái phất tay khiến cả đại điện phải chú ý. Đã quá lâu rồi, người ta không được thấy một Tam Kì động thủ. Càng đáng chú ý hơn, khi vị Tam Kì đó lại chính là Đại sư Vạn Không, quốc sư của nước Nam, một người xưa nay không can dự vào những chuyện giang hồ. Sự im ắng bao phủ. Từ đám người các phái, cho tới tăng chúng trong chùa Tiêu Sơn, tất cả đều như nín lặng quan sát. Giữa bầu không khí cô đặc đó.

– Đại sư, làm gì vậy?

Đoàn Xuân Huy bất bình trước khi người của mình bị cản trở.

– A di đà phật, Tiêu Sơn là chốn Phật môn thanh tịnh.

– Các ông muốn bảo vệ tên phản phúc đó?

Căng thẳng gia tăng. Tăng chúng chùa Tiêu Sơn, dù không chủ ý giữ người, những cũng chẳng thể làm ngơ trước hành động của phái Tản Viên. Dù sao Tiêu Sơn cũng là Quốc tự, việc ra tay bắt người ngay trong tòa Thượng Điện, khi chưa được cho phép quả là hung hăng và tùy tiện, đã phạm đến tôn nghiêm của nhà chùa. Tiếc thay, Tản Viên dưới sự dẫn dắt của họ Đoàn lại chẳng mấy bận tâm đến điều đó. Đại sư Vạn Không, đứng giữa tất cả sự chú ý, trầm tĩnh trông sang Phúc:

– Chàng trai, có phải cậu đã giải thoát cho người Tống!

– Thưa, đúng!

– Vì sao cậu lại làm vậy?

Phúc ngập ngừng:

– Chuyện này, có rất nhiều chuyện đã xảy ra, ta cũng không biết rõ nữa… nhưng việc bọn Tống đó sang nước ta là do mưu đồ của kẻ khác. Giết chúng sẽ là cái cớ để người Tống phát động chiến tranh. Ta làm vậy, bởi không muốn thấy điều đó xảy ra.

Phúc đem những gì khai thác được từ ả tì nữ thuật lại, là lý do giải thoát mấy tên người Tống của mình. Nhưng lời nói của chàng làm sao có thể thuyết phục được các phái. Tất cả đều cho là chàng đang bịa đặt. Tăng chúng chùa Tiêu Sơn đứng ở giữa, tuy không phản bác, nhưng cũng chẳng thể tin ngay được. Đại Sư Vạn Không tiếp tục tra hỏi:

– Có thật là như vậy?

Phúc gật đầu thay cho việc trả lời.

– Cậu có biết người Tống là hung thủ giết người?

Phúc lần nữa gật đầu, lại nói thêm.

– Mấy tên Tống đó đúng là có giết người, nhưng không phải tất cả những người chết đều là do chúng gây ra. Ta không chắc nữa, nhưng rất có thể, đã có kẻ nào đó đã đứng sau, âm thầm sắp đặt những chuyện đó.

Trớ trêu thay, một kẻ vốn chẳng dính dáng gì tới giang hồ, cũng chẳng thích thú gì những chuyện đâm chém, nay lại đang đứng trước mặt quần hùng các phái, nói về những gì đã diễn ra trên võ lâm Lĩnh Nam. Càng nói, Phúc càng động chạm đến những mưu đồ, những bí mật đen tối, những chuyện mà ngay cả chàng cũng mơ hồ, chưa thể biết rõ. Sau lưng chàng, một vị sư tăng nào đó khẽ thốt lên:

– Vậy là người Tống có giết người rồi.

Trước mặt, Đoàn Xuân Huy không còn kiên nhẫn, lớn tiếng:

– Mẹ kiếp, thằng chó chết. Còn có thể đứng đó khua môi múa mép được sao? Tưởng chỉ mấy lời thối tha đó là có thể chữa tội cho mình hả?

Lương Thành Nghiệp đồng tình:

– Tội ác của người Tống là rất rõ. Bọn chúng muốn giết người, cướp đoạt bảo khí của Lĩnh Nam ta. Chẳng có âm mưu nào khác ở đây cả.

Lưu Nhất từ đầu im lặng, lúc này cũng tham gia:

– Theo ta thấy, thằng nhãi này đích thị là đồng đảng, cấu kết, làm gian tế cho lũ Tống. Những lời ma mị huyễn hoặc này, chẳng phải ở

Thanh Sơn môn, hắn cũng đã nói sao.

Trước tình thế đó, Phúc chẳng biết phải làm thế nào nữa. Chàng chỉ là một tên vô danh tiểu tốt, lời nói không có trọng lượng. Ngay cả những bí mật mà chàng vừa nói ra cũng chẳng có gì để chứng minh. Rốt cuộc, một cái miệng chẳng thể cãi lại mười cái miệng. Ngay đến đại sư Vạn Không cũng nhìn chàng với ánh mắt nghi ngờ.

– Chàng trai, cậu có biết kẻ đứng sau là ai không?

– Chuyện này, ta thực sự không biết – Phúc hiểu rằng những điều mình vừa nói chẳng đem lại kết quả gì. Chàng cúi đầu buồn rầu, trước khi như sực nhớ ra, ngước lên nhìn phái Tản Viên, giọng nói chắc nịch quả quyết – nhưng có chuyện này, ta có thể chắc chắn. Mấy tên người Tống đó không phải là kẻ đã sát hại thủ lĩnh của các ông. Chí ít là chúng cũng không trực tiếp ra tay.

Phúc liền đem chuyện ngày đó ở Tản Lĩnh, mình bị người của Ma Đầu truy đuổi, cùng thời gian Khúc Vĩnh Lâm bị ám hại. Rõ ràng, đây là thứ mà chàng có thể chắc chắn nhất, cũng là hi vọng cuối cùng đem ra để thuyết phục tất cả. Trong đám người trước mặt, không ít kẻ chú ý đến, nhưng việc bị thuyết phục lại là chuyện khác. Đoàn Xuân Huy quát lên:

– Im đi thằng khốn, còn muốn bịa chuyện.

Liền với đó, một chưởng trong tay phóng ra, nhắm thẳng đến Phúc. Chưởng lực ào ạt cuốn đến. Phúc tái mặt, biết chẳng thể đỡ được. Nhưng cũng như lần trước, ngay khi chàng đứng ngây ra thì đại sư Vạn Không lại lần nữa đứng ra che chở. Một cái vung tay, toàn bộ khối chưởng lực liền bị thu vào trong ống tay áo.

– A di đà phật.

Tiếng tụng niệm trầm tịch vang lên. Đoàn Xuân Huy thoáng ngỡ ngàng. Chưởng lực của y tuyệt không hề nhẹ, vậy mà chỉ bằng một cái phất tay, toàn bộ đã tiêu tan như chưa từng tồn tại. Thủ pháp trông bề ngoài có vẻ nhẹ nhàng, chậm rãi, vậy mà công hiệu trấn áp lại kinh người. Quả là chân kỹ của bậc Tam Kỳ, một khi hiển lộ thì liền khiến người ta phải trầm trồ. Về việc này, Lương Lưu hai người cũng cho là vậy.

Trong khi số đông đang đổ dồn về cái động tay vừa xong, số khác thì hồi hộp lo sợ cuộc đối đầu giữa Tiêu Sơn và Tản Viên, Khúc Vĩnh Nhạc, con trai của Khúc Vĩnh Lâm, vẫn hướng về Phúc, thốt lên trong nỗi uất ức:

– Nhà ngươi nói dối. Cha ta là do Ma Đầu hãm hại. Việc này không thể khác được. Chính chúng đã cho người giả mạo đưa thư, dụ cha ta đến vách Trấn Thủy. Vết tích trên đó giống hệt những gì đã có ở Dương gia đường. Hung thủ chỉ có một, chính lã lũ Ma Đầu.

Phúc chẳng biết phải nói lại thế nào, đành chỉ kêu lên:

– Tất cả đều là sự thật. Ta không nói dối.

Tiếng kêu vô vọng, chẳng một ai tin lời chàng cả. Đoàn Xuân Huy đối diện với đại sư Vạn Không, nghiêm giọng nói:

– Đại sư, ông vẫn còn muốn bảo vệ nó?

Trong chúng tăng đứng sau, có người cũng lên tiếng:

– Cậu ta là đồng đảng với người Tống. Chùa Tiêu Sơn không thể chứa chấp được.

Vị đại sư đáng kính im lặng, dường như muốn cân nhắc. Đoàn Xuân Huy tiếp tục gằn giọng:

– Nếu hôm nay các ông không chịu giao ra, thì dù có phải lật tung cả núi Tiêu này, Tản Viên ta cũng quyết mang người đi cho được.

Sự nóng nảy của y là có thể hiểu, nhưng giọng điệu lại quá cứng rắn. Tăng chúng chùa Tiêu Sơn tất thảy đều cảm thấy ruột gan sôi lên, Vạn Chấp nóng nảy hơn cả, liền bước ra:

– Thật là cuồng loạn. Đoàn trưởng hộ, thí chủ nên nhớ mình đang đứng ở đâu?

Đoàn Xuân Huy tức thì trợn trừng mắt:

– Thì sao chứ?

Vạn Chấp đáp:

– Thí chủ đừng tưởng Tản Viên là môn phái lớn là có thể tự tung tự tác, không coi ai ra gì.

Đoàn Xuân Huy cũng đáp:

– Nếu không phải vị nể Tiêu Sơn các ông, ta đã chẳng đứng đây mà nói chuyện. Còn muốn thử bản lĩnh, hãy cứ bước ra.

Sự tình tưởng như sẽ chuyển từ đấu khẩu sang đối đầu, nhưng ngay lúc này:

– Vạn Chấp, mau lui lại.

Một lần nữa, vẫn là giọng nói ôn tồn của đại sư Vạn Không khiến Vạn Chấp phải ngoan ngoãn nghe theo. Người của Thanh Sơn, Bắc

Sơn cũng cảm thấy tình thế sắp vượt giới hạn, không thể đứng ngoài được nữa.

– Đoàn trưởng hộ, hãy bình tĩnh. Với các vị tôn sư của chùa Tiêu Sơn, chúng ta không được thất lễ.

Lương Thành Nghiệp nhắc nhở Đoàn Xuân Huy, rồi với giọng điệu đầy tôn kính:

– Bạch đại sư, thằng nhãi kia quả thực đã cấu kết với người Tống, sự tình rõ như ban ngày. Chùa Tiêu Sơn không thể chứa chấp. – Họ

Lương từ từ tiến lại, giọng nói cũng nhỏ đi, chỉ đủ để hai người nghe thấy – Đại sư còn chưa quyết, có phải là vì con trai ta?

Cùng lúc này, Lưu Nhất cũng đồng thời lên tiếng:

– Đại sư, xin cho Lưu Nhất này nói mấy lời được không?

Họ Lưu vốn luôn kiệm lời, nhưng mỗi lần lão phát ngôn, ắt phải khiến người ta chú ý đến.

– Tiêu Sơn là chốn cửa Phật, luôn lấy từ bi làm đầu, có phải vì vậy, Đại sư không nỡ giao thằng nhãi kia, sợ rằng mấy người chúng tôi sẽ sử oan cho hắn.

Quả thực, lão rất khéo đoán tâm ý:

– Những chuyện mà tên tội đồ vừa kể, thực hư thế nào, chỉ bằng mấy lời thật khó mà tin cho được. Nhưng tội lỗi của hắn thì ai ai cũng chắc. Nếu đã vậy, chi bằng, sao không hắn tự đứng ra minh oan cho mình.

Lời nói, ý tứ thật mơ hồ.

– Xin Lưu thủ lĩnh nói rõ hơn.

Lưu Nhất lấp lửng, rồi bằng một vẻ mặt rất mực khảng khái và công minh, nói:

– Chúng ta đều là kẻ võ, vậy thì cứ theo lối ấy. Hãy để võ nghệ lên tiếng.

Lão đích thị đang muốn nhắc đến Võ Quyết, là lựa chọn giải thoát cho những kẻ hành tẩu giang hồ, nơi võ lực và máu sẽ định đoạt tất cả mọi chuyện được mất, đúng sai. Lời vừa dứt, đã thấy Đoàn Xuân Huy dõng dạc tuyên bố.

– Anh Lâm ta bị sát hại bởi ba nhát kiếm. Nếu thằng nhãi kia có thể vượt qua ba kiếm của ta, coi như hắn thoát tội.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

mang-theo-hai-hat-giong-ban-sinh-dau-thai-hoang-quy-gioi.jpg
Mang Theo Hai Hạt Giống Bạn Sinh Đầu Thai Hoang Quỷ Giới
Tháng 2 5, 2026
doan-tau-cau-sinh-ta-nang-luc-thang-hoa-tat-ca.jpg
Đoàn Tàu Cầu Sinh, Ta Năng Lực Thăng Hoa Tất Cả!
Tháng 2 8, 2026
ta-thu-do-de-lien-manh-me.jpg
Ta! Thu Đồ Đệ Liền Mạnh Mẽ!
Tháng 1 25, 2025
quai-di-thu-nhan-chuyen-gia.jpg
Quái Dị Thu Nhận Chuyên Gia
Tháng 1 13, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP