Chương 149: Đòi người ở Tiêu Sơn
Trưa hôm trước, khi đại sư Vạn Không đang ngồi thiền định dưới gốc bồ đề sau tòa Thượng Điện thì một chú tiểu từ dưới chân núi tìm lên:
– Bạch thầy! Có người muốn thỉnh thầy?
– Ai vậy?
– Bạch thầy, con không biết. Người ấy có thư ạ.
Chú tiểu đáp rồi liền dâng lên một ống tre, bên trong chứa một bức thư viết vội.
“Bạch Đại sư! Nhất Công vướng công chuyện, không thể diện kiến người lúc này, đành biên thư, mong Đại sư đại xá, không vì sự giản tiện mà cho bất kính. Nhất Công một lòng cảm kích. Bạn của Nhất Công gặp nạn, không biết gửi gắm ở đâu. Kính mong Đại sư mở cửa từ bi, cứu giúp cậu ấy qua cơn nguy cấp. Nhất Công xong việc, sẽ lập tức đến thỉnh an người! Biên thư. Thanh Sơn Lương Nhất Công.”
Đại sư Vạn Không đọc xong liền theo chú tiểu xuống núi, còn chưa ra đến cổng đã thấy môn hạ của Lương Nhất Công là Lai Đông đứng đó, kế sau là hai gã phu cùng một chiếc võng cáng. Người trong cáng chính là Phúc, sắc mặt tái nhợt, miệng khô nứt nẻ, hơi thở vô cùng yếu ớt. Hẳn là qua mấy ngày lênh đênh sương gió, thương thế của Phúc đã trở lên trầm trọng. Lai Đông bẩm báo:
– Bạch đại sư, tôi là thuộc hạ của Lương công tử. Thiếu chủ sai tôi đưa cậu ấy đến.
Đại sư thăm qua bệnh tình, rồi liền sai chú tiểu đưa người vào trong. Phúc được bố trí nằm tại dãy nhà bên cánh tả, phía sau hậu điện của chùa Trường Liêu, cùng chỗ ở với các sư tăng trong chùa. Lai Đông xong việc cũng lập tức rời đi. Tại Thượng Điện trên núi, Đại sư Vạn Không nhớ lại.
– Công tử của quý phái có đưa đến nhà chùa một chàng trai, không rõ có phải là người Lương trưởng môn muốn nhắc tới?
– Đúng là hắn. Bạch đại sư, hắn vẫn còn ở Tiêu Sơn chứ?
– Cậu ấy vẫn đang ở đây.
Lương Thành Nghiệp nhanh chóng đi thẳng vào vấn đề:
– Đại sư có thể giao hắn cho chúng tôi? – Một lời đề nghị đường đột – Việc này, xin chớ hiểu nhầm… Chúng tôi tới đây, không phải muốn kinh động đến nhà chùa. Chỉ là, thằng nhãi đó, cái thằng mà con tôi đã đưa tới …Đại sư có thể…
Các phái đến Tiêu Sơn cốt để đòi người. Dẫu vậy, môn chủ của Thanh Sơn môn không muốn có bất kì điều gì khinh suất xảy ra nơi quốc tự của nước nam, thành thử phát ngôn dè dặt, khác hẳn với sự quyết đoán thường nhật. Đoàn Xuân Huy thì sốt sắng hơn, lớn tiếng:
– Hừ, ấp a ấp ứ. Lương trưởng môn, có gì mà ông phải vòng vo thế.
Rồi liền quay qua vị Tam Kì tiền bối:
– Đại sư, bọn tôi hôm nay đến là muốn các ông giao lại cái thằng khốn đang trốn ở đây.
Sự bộc trực, không kiêng nể của y khiến chúng tăng chùa Tiêu Sơn, vốn giữ thái độ hòa nhã phải cau mày. Lương Thành Nghiệp có ý nhắc nhở:
– Đoàn trưởng hộ, chớ nên nói vậy. Nơi đây là chốn thanh tịnh, mọi chuyện cứ để ta. – Rồi quay qua sư tăng nhà chùa, đứng đầu là đại sư Vạn Không – Bạch đại sư, sự tình, quả cũng có như lời Đoàn trưởng hộ, nhưng hoàn toàn không phải vậy.
– Lương trưởng môn, chuyện thế nào, xin cứ nói.
Đại sư Vạn Không khiêm nhường đáp. Lương Thành Nghiệp liền đem những chuyện vừa xảy ra trên võ lâm Lĩnh Nam thuật lại. Việc thảm sát ở Dương gia đường, rồi Khúc trưởng hộ bị ám hại, hay như bảo khí của các môn phái bị cướp đoạt. Hung thủ được chỉ đích danh, chính là Ma đầu cùng bè lũ người Tống. Chuyện các môn phái hợp lực vây bắt ra sao, rồi lại để bọn chúng tẩu thoát ngay trước ngày diễn ra Đồ Ma Tế Hội. Tất cả được kể một cách tóm lược, duy chỉ mối quan hệ giữa Phúc, kẻ đã giúp lũ Tống tẩu thoát, với
Lương Nhất Công, và việc Phúc đã từng ở trong Thanh Sơn môn là bị lờ đi.
– Đại sư, sự việc hệ trọng, có liên quan đến an nguy của võ lâm, cần phải tra xét cho rõ chân tướng. Xin đại sư hãy giao thằng nhãi đó
cho chúng tôi.
Lương Thành Nghiệp giải thích lý do đòi người. Đoàn Xuân Huy cảm thấy thật thừa thãi, liền oang oang:
– Có gì mà phải tra xét chứ. Đích thị là loại phản trắc, gian trá, ngấm ngầm trà trộn để giúp sức cho lũ giặc Tống kia rồi.
Chúng tăng của chùa Tiêu Sơn nghe đến đây thì không khỏi kinh động. Hóa ra, người đang được nhà chùa cưu mang lại là một kẻ có tội với các võ lâm. Một vị cao niên lên tiếng:
– A di đà phật. Nếu đã là kẻ ác như vậy, chùa Tiêu Sơn không thể dung dưỡng được.
Tất cả cùng đồng tình. Trong số ấy, chỉ có đại sư Vạn Không là giữ im lặng. Hẳn nhiên ngay khi nhận người, đại sư đã cảm nhận được ít nhiều sự không bình thường. Ông trầm ngâm suy tính một hồi lâu:
– A di đà phật. Lương môn chủ, những điều ngài vừa nói đều là thật? Cậu thanh niên kia thực sự là đồng đảng của người Tống?
Lương Thành Nghiệp cảm thấy bị nghi ngờ:
– Đại sư không tin tôi?
– Bần tăng không có ý đó.
Sở dĩ đại sư Vạn Không có thái độ như vậy, cũng bởi chính trong thâm tâm đang có nghi vấn. Lương Nhất Công theo cha hành sự trên giang hồ, dù tuổi đời còn trẻ, nhưng sớm đã gây dựng được danh tiếng cho mình. Chàng nổi tiếng rộng lượng, nghĩa hiệp, luôn hành sự một cách cẩn trọng và mực thước, cũng vì vậy kết giao với không ít cao nhân, ẩn sỹ trong giới giang hồ, trong đó có cả những bậc cường giả tuyệt thế như đại sư Vạn Không. Hai người dù chênh lệch về tuổi tác và vai vế, vẫn dành cho nhau rất nhiều sự tôn trọng. Lương Nhất Công cảm phục đại sư bởi vốn Phật pháp uyên thâm, vẫn thường đến chùa Tiêu Sơn để nghe giảng đạo. Còn đại sư thì quý trọng Lương Nhất Công bởi tinh thần trượng nghĩa và cái khí chất độ lượng ẩn chứa. Một người được thiên hạ xưng tụng là “Anh hùng kiếm” không lý nào lại đưa đến chùa Tiêu Sơn một kẻ gian ác? Liệu chùa Tiêu Sơn có nên giao người cho Tản Viên và Thanh Sơn môn? Đại sư Vạn Không tự hỏi, nhất thời chưa có câu trả lời. Đoàn Xuân Huy đợi chờ sốt ruột, gấp gấp thúc dục:
– Đại sư, rốt cuộc Tiêu Sơn các ông có chịu nhả người không vậy?
Lời nói, cử chỉ có phần nóng nảy hơn. Chúng tăng chùa Tiêu Sơn cảm thấy bị chèn ép thì bất bình, một vị sư với tướng mặt dữ dằn như hộ pháp bước lên, lớn giọng:
– Đoàn thí chủ, xin hãy cẩn trọng lời nói.
Đoàn Xuân Huy càng thêm nóng máu, lại trợn trừng mắt:
– Sao thế, Huy ta nói gì không phải à?
Vị tăng sư kia cũng chẳng chịu nhịn, liền rũ bỏ vẻ ngoài khiêm nhường:
– Tiêu Sơn là chốn linh thiêng, đại sư lại là quốc sư, đạo hạnh tinh thâm, ai ai cũng kính trọng. Ít nhiều, Đoàn thí chủ cũng nên thể hiện thái độ tôn kính.
Bị dạy bảo, Đoàn Xuân Huy càng nóng nảy, thành thử bỏ mặc sự can ngăn của Lương Thành Nghiệp:
– Quốc tự, rồi Quốc sư thì đã sao chứ? Nhắc để các ông nhớ, Tản Viên ta cũng là đất thần của nước Việt này.
Sự tình càng lúc càng căng thẳng, tưởng chẳng thể xoa dịu nếu không có đại sư Vạn Không lên tiếng:
– A di đà phật. Vạn Chấp, không được vô lễ. Danh vọng chỉ là vật ngoài thân, người xuất gia chúng ta, sao lại đem ra so đo chứ.
Vị tăng sư kia vừa nghe giáo huấn thì như sực tỉnh, liền cúi đầu nhận lỗi, rồi ngượng ngùng bước về sau.
– Đoàn trưởng hộ, Tản Viên là chốn linh thiêng, nuôi dưỡng phúc khí ngàn năm của đất Việt. Phật giáo dù sao cũng là ngoại đạo, chỉ mong có thể khai mở sự từ bi, hoằng hóa đạo pháp cứu khổ cứu nạn cho muôn dân. Bần tăng đối với các vị Thủ Hộ và núi Tản, luôn hết mực kính trọng.
Đoàn Xuân Huy nghe những lời như vậy thì cái sự nóng nảy cũng nguôi đi:
– Đại sư, Tiêu Sơn là quốc tự, ta thật chẳng giám mạo phạm. Nhưng việc nào ra việc đấy, xin các ngài hãy giao ra thằng khốn kia. Đây là chuyện hệ trọng của Tản Viên ta.
Họ Đoàn khăng khăng. Đúng là Phúc đang ở Tiêu Sơn, và Tản Viên hoàn toàn có quyền đòi người. Tiêu Sơn với Phúc không quen biết, chuyện phân tranh phe phái, ân oán giang hồ xưa nay nhà chùa cũng tránh can dự. Nếu Tiêu Sơn có giao người lúc này, âu cũng là lẽ thường tính. Tăng chúng trong chùa, tuy có phản ứng trước cách hành xử lỗ mãng, nhưng xem kỹ trong thái độ, đều không phản đối ý định của Đoàn Xuân Huy, duy chỉ có đại sư Vạn Không là vẫn chưa rõ chủ kiến.
– Đoàn trưởng hộ, nếu nhà chùa giao cậu ấy, các ngài sẽ xử trí ra sao?
Đoàn Xuân Huy thẳng thắn:
– Trưởng hộ của Tản Viên đã bị lũ Tống sát hại. Thằng khốn ấy cấu kết với chúng, tất chẳng thể tha được.
Đại sư lại hỏi:
– Có thể khác được không?
Họ Đoàn quả quyết.
– Nợ máu phải trả bằng máu.
Rồi không đợi được hỏi tiếp, nói:
– Đại sư, họ Đoàn ta kính trọng ngài là bậc tông sư của võ lâm, không dám một lời mạo phạm. Nhưng trong việc này, xin đại sư hãy cân nhắc. Tiêu Sơn xưa nay đóng cửa tụng kinh, không can dự chuyện các phái, còn Tản Viên ta có thù tất báo. Ta hi vọng đại sư không vì một thằng nhãi vô danh tiểu tốt mà để hai phái phải khó xử.
Những gì cần nói, họ Đoàn đã thẳng thắn nói ra. Cứu một người, hơn xây bẩy ngôi chùa. Nhưng nếu vì cứu người ấy mà có thể đẩy cả nghìn người khác vào cảnh tranh đấu. Ngã Phật từ bi. Đại sư Vạn Không đương nhiên hiểu điều này. Nhưng ngã Phật từ bi, giữa nơi cửa chùa lại dang tay đẩy một sinh mệnh vào chỗ chết, ít nhiều trong tâm căn của bậc chân tu cũng có sự cắn rứt. Nếu tất cả là thật, nếu thực sự kẻ đang được nhà chùa cưu mang là ác đồ của võ lâm, thì hà tất phật pháp có thể phổ độ cho được. Đại sư Vạn Không thở nhẹ ra, nét trầm tịch hiện trên khuôn mặt, rồi ngoái lại, nhìn vị sư Vạn Chấp như muốn truyền đạt điều gì. Đúng lúc này, từ ngoài cửa một giọng nói vọng vào:
– Các người muốn bắt ta!