Chương 148: Đi giữa tâm bão
Lưu Nhất chủ động mở lời. Chính lão đã vạch trần hành động của Lương Nhất Công. Lương Thành Nghiệp cho mời lão tới là có ý gì đây.
– Lưu thủ lĩnh tới rồi, ngồi xuống đi.
Câu nói tựa hồ như ra lệnh. Lưu Nhất dù có đôi chút khó chịu vẫn tỏ như không, thản nhiên ngồi xuống. Trà được rót ra, nóng rẫy, hương trà thoảng đưa trong cái se lạnh của gió bắc. Lưu Nhất chờ mãi không thấy có lời, đành tự chủ động, nhưng vừa nhấp một ngụm trà thì:
– Lưu Nhất, theo ông, con trai ta có tội không?
Một câu hỏi trực diện, xé toạc đi bức màn yên ả đang được treo lên. Lão ngước mắt, bắt gặp ánh nhìn trực chỉ.
– Lương trưởng môn muốn hỏi…
– Theo ông, con trai ta có tội không?
Lương Thành Nghiệp lần nữa nhắc lại, ôn tồn và rành mạch:
– Việc này, phải đi hỏi Lương công tử? – Đối diện với ánh nhìn đầy uy lực, một kẻ dạn dĩ như Lưu nhất cũng bất giác lúng túng – Thực tình ta cũng không nghĩ cậu ấy lại làm vậy. Nhưng biết sao được, mọi sự nó bày ra như thế.
Lương Thành Nghiệp khẽ gật đầu.
– Cũng may có ông phát hiện ra.
Không một lời biện minh, cũng chẳng có sự bào chữa nào. Thái độ đồng tình của họ Lương khiến Lưu Nhất thật bất ngờ. Dù mọi sự có bày ra mười mươi như vậy, thì với vai trò là cha, đối phương ít nhiều cũng phải có động thái. Nhưng không? Không có dấu hiệu gì cho thấy Lương Thành Nghiệp muốn nói đỡ cho con mình. Nó giống hệt như cái cách vị môn chủ đã đánh một quyền rất thẳng tay trên võ đường. Khi ấy, Lưu Nhất còn cho là đối phương làm trò để che mắt đám đông. Nhưng ngay lúc này, giữa thủy đình chỉ có hai người, thái độ của y vẫn không thay đổi.
– Lương trưởng môn, chuyện tới đây, ông định thế nào? – Lưu Nhất giả giọng quan tâm.
– Thế nào ư? Ngoài việc xử thật nghiêm ra, còn có thể khác được sao?
– Nhưng Lương công tử, cậu ấy là con ông mà?
– Thì sao chứ? Lưu thủ lĩnh, ta nói ông biết, chẳng riêng gì là con ta, bất cứ kẻ nào phản lại Lĩnh Nam, gây tổn hại tới Thanh Sơn môn,
Thành Nghiệp ta đều không dung thứ?
Một lời quả quyết, khiến Lưu Nhất phải chột dạ. Lời nói ấy chẳng như đang nhắm thẳng tới lão sao? Dù gì lão cũng là một trong Ngũ Hổ đương thời, bản lĩnh, thực lực không thua kém ai. Một lời hú họa như vậy không dễ lung lạc thần trí. Nhấp một ngụm trà, lão thủng thẳng:
– Lương trưởng môn, chuyện về công tử và thằng nhãi phản phúc kia, rồi cả mấy tên người Tống nữa… tất cả những phiền phức này… ngài biết rồi đấy, thứ Lưu Nhất ta quan tâm tới chỉ là…
Một giọng điệu lấp lửng, úp mỏ, thật đúng với biệt hiệu Tàng Kiếm Bất Lộ. Lương Thành Nghiệp không khó để đoán ra:
– Ta hiểu, là Bất Diệt kiếm. – Lưu Nhất cười mỉm, khiến hai chòm ria mép nhích lên – Ta còn biết, kẻ nào thực sự đã cướp lấy Bất Diệt từ tay Hoàng gia trang.
Câu nói đột ngột, khiến họ Lưu khựng người, hai hàng mày dài thượt tức thì nhíu lại, ẩn giấu đi đôi mắt ma mãnh. Rốt cuộc, chuyện mờ ám của lão đã bị phát giác? Là ai đã tố giác? Hoàng gia trang ư? Không lí nào, hôm ấy, tại võ đường của Thanh Sơn môn, chính bọn họ đã rành rọt khẳng định Bất Diệt do Ma Đầu lấy mất. Không lẽ giữa họ còn có sự trao đổi ngầm sao? Chẳng đời nào, Hoàng gia trang và Thanh Sơn môn có thù sâu nặng, đã chẳng thể nhìn mặt nhau, vậy thì còn ai chứ? Lương Thành Nghiệp đã lấy thông tin từ thằng nhãi phản phúc kia hay lũ người Tống? Chỉ còn chúng là có mặt trong đêm đó. Chẳng phải trong nhà lao, chính gã đạo sỹ cũng đã úp mở khai ra. Nhưng dựa vào lời khai của cả hai lúc này, liệu ai sẽ tin đây:
“Muốn đánh lạc hướng ta sao?”
Lưu Nhất cho rằng đối phương chỉ nói hú họa, cốt để rung cây dọa khỉ, thực không đáng lo ngại. Lương Thành Nghiệp thì không mang đến thái độ của lão, vẫn giữ cho mình sự uy nghiêm vốn có, rời ghế, bước tới bên lan can, phóng tầm mắt ra xa về khu nhà lao bên kia mặt hồ. Sau thoáng im lặng:
– Lưu Nhất, ông yên tâm. Những gì đã nói ra, Lương Thành Nghiệp ta nhất định sẽ làm – Vị môn chủ lên tiếng, nhắc đến lời hứa hẹn giữa hai người. Lưu Nhất còn chưa kịp mừng, sắc mặt đã đanh lại như đối diện với mối uy hiếp – Việc ta cho mời ông tới đây, thực không có gì hệ trọng, chỉ là… Lĩnh Nam có biến, Thanh Sơn và Bắc Sơn là hai phái lớn, càng phải đồng lòng tương trợ, chung vai gánh vác vận mệnh của võ lâm. Hãy nên nhìn về đại cục, Lưu Nhất, ông hiểu chứ?
Từng câu từng chữ, trong cái giọng điệu trầm đục lại thấy như bày ra vô số thâm ý, khiến một kẻ như Lưu Nhất cũng phải trầm tư suy ngẫm. Trước khi đến, lão đã chuẩn bị cho mình đủ các tâm thế. Trong suy tính của lão, đối phương có thể van nài, cầu khẩn, cũng có thể oán hận, trì triết, hoặc giả như một cuộc mặc cả, thương lượng, điều mà lão thật sự chờ đợi. Tuyệt nhiên, lão chẳng nghĩ tới việc lại phải nghe những lời như vậy. Trước mặt lão, đối phương cũng thể hiện một tâm thế điềm tĩnh, uy nghi mà quyền biến khác lạ, chẳng giống một kẻ đang phải chịu giông gió.
Là giãi bày, dạy bảo hay đe nẹt. Lưu Nhất càng ngẫm càng thấy phẫn uất. Đường đường cùng là Ngũ hổ, xét về vị thế, lão còn là người thành danh trước. Bắc Sơn cũng riêng một cõi, chẳng để dễ để một ai uy hiếp. Thoáng chốc, khí huyết sôi sục, chiến ý bốc lên.
Thoáng chốc:
– Ra là vậy. Lương trưởng môn, ngài yên tâm. Bắc Sơn biết mình ở đâu, cần gì. Nếu không còn gì nữa thì … cám ơn vì chén trà.
Lão vừa quay lưng toan rời bước thì giọng Lương Thành Nghiệp lại vang lên:
– Lưu thủ lĩnh, còn nữa. Nguyên Tiên Giáo ta đã thu nhận, chuyện của bọn chúng sau này, mong ông chiếu cố.
Lưu Nhất nghe xong thì thần sắc sinh biến, chẳng thèm đáp lại, cứ vậy lầm lũi rời đi. Xẩm tối, người của Tản Viên, Thanh Sơn và Bắc Sơn khởi hành, đích đến là chùa Tiêu Sơn ở Thiên Đức. Trên đường đi:
– Đoàn trưởng hộ, việc con ta gây lên, Thanh Sơn môn sẽ có trách nhiệm. Chỉ là.. đến Tiêu Sơn lần này…
– Sao vậy?
– Ừm.. không? Chỉ là… dù sao Tiêu Sơn cũng là quốc tự, không thể hành xử lỗ mãng được. Mọi việc ở đó, hãy cứ để ta.
Cuộc trao đổi ngắn gọn kết thúc, tất cả lại hối hả quất ngựa lao đi, khói bụi mịt mù cuốn tới miền đất phật.
Chùa Tiêu Sơn, tên chữ Thiên Tâm Tự, nằm trên núi Tiêu, một trong tứ đại danh sơn của xứ Kinh Bắc, gồm Phật Tích, Lãm Sơn, Linh Sơn và Tiêu Sơn. Dưới chân chùa lại có dòng Tiêu Dương chảy quanh, là con sông huyền thoại gắn liền với sự tích Trương Tri – Mị Nương. Chùa có từ thời tiền Lê, là nơi ở của đức thái tổ hoàng đế Lý Công Uẩn thủa nhỏ. Thái tổ lên ngôi, chùa được phong là quốc tự. Đây cũng nơi Thiền sư Vạn Hạnh, thầy dạy của thái tổ tu hành và giảng đạo. Sự linh thiêng và màu nhiệm của Tiêu Sơn khiến tất thảy đều một lòng tôn kinh, tuyệt không dám phạm tới.
Toán người của các phái đến chùa Trường Liêu dưới chân núi, là nơi ở của các nhà sư thì dừng lại. Từ đây, bọn họ được hai vị sư chú dẫn lên chùa Thiên Tâm. Vì không muốn kinh động, ngoài ba vị đầu lĩnh, chỉ có bảy tám kẻ thân tín được phép đi theo. Tại tòa Thượng Điện, tiếp đón tất cả là một vị lão tăng trong tấm áo nâu trầm với vóc dáng nhỏ nhắn, nét mặt nhân từ, điểm nhấn là hai hàng mày dài bạc trắng như cước. Từ lão tăng tỏa ra sự hiền hào, dung dị khác lạ. Vây quanh còn có mấy vị sư nữa, nom cũng đã cao niên, cử chỉ, thái độ đều tỏ rõ sự khiêm cung. Vừa mới trông thấy, tất cả đã nhận ra lão tăng kia chính đại sư Vạn Không, một trong Tam Kì của võ lâm Linh Nam, cũng đồng thời là trụ trì của chùa Tiêu Sơn.
– Bạch Đại sư, đêm hôm khuya vắng, chúng tôi tới là có việc muốn thỉnh cầu, mong đại sư xá cho sự kinh động này – Lương Thành Nghiệp kính cẩn.
– Chùa Tiêu Sơn hữu duyên được các vị thủ lĩnh ghé thăm, đó là phước lành của nhà chùa. Thời giờ gấp gáp, việc tiếp đón chưa được chu đáo, mong các vị bỏ quá cho. Lương môn chủ, Lưu thủ lĩnh đã lâu không gặp. Vị này là…
Đại sư Vạn Không nhẹ nhàng chào hỏi từng người, trước khi dừng lại ở Đoàn Xuân Huy. Họ Đoàn từ nhỏ chỉ ở núi Tản, hiếm khi xuất hiện, đại sư Vạn Không cũng chuyên tâm tu hành phật pháp, không can dự chuyện giang hồ, thành thử cả hai chưa từng chạm mặt. Lương Thành Nghiệp liền đứng ra giới thiệu:
– Đại sư, đây là tân trưởng hộ của phái Tản Viên. Ngài ấy …
– Đại sư, ta họ Đoàn, tên Xuân Huy – Đoàn Xuân Huy không đợi người khác giới thiệu hộ, đã tự xưng danh, âm giọng có phần hơi lớn.
– Ra là trưởng hộ của núi Tản. Hân hạnh – Đại sư khiêm nhường cúi chào, trước khi giọng nói có phần lắng lại – Chuyện của Khúc trưởng hộ, nhà chùa cũng được biết cách đây ít lâu. Khúc trưởng hộ là người nhân từ, có nhiều công đức với võ lâm Lĩnh Nam, nay không may bị kẻ gian hãm hại. Cuộc sống là vô thường, sinh tử luân hồi, mong Tản Viên đừng quá đau buồn.
Từng lời thấm đấm triết lý, mênh mang như mây trời, khiến một kẻ thô bộc như Đoàn Xuân Huy cũng phải bùi ngùi xúc động. Lương Thành Nghiệp nhân việc này mà nói:
– Đại sư, cũng chính vì việc này, hôm nay chúng tôi mới mạn phép tới đây, có một thỉnh cầu, mong đại sư chấp thuận.
– Xin trưởng môn cứ nói.
– Đại sư cho hỏi, có phải mấy hôm trước, Nhất Công con trai ta đã đưa một người tới đây?
– Về chuyện này….