Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dau-la-bat-dau-bat-duoc-nu-than-chu-truc-thanh.jpg

Đấu La: Bắt Đầu Bắt Được Nữ Thần Chu Trúc Thanh

Tháng 1 21, 2025
Chương 1156. Đại kết cục Chương 10000. Sách mới đã phát 《 Đấu La: Bắt đầu bắt đi Bỉ Bỉ Đông cùng Thiên Nhận Tuyết 》
hua-tien-khong-phai-kiem-tien.jpg

Hứa Tiên Không Phải Kiếm Tiên

Tháng 1 17, 2025
Chương 279. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 278. Đại kết cục!
avt

Hokage Chi Gensokyo Đại Đệ Tử

Tháng 1 15, 2025
Chương 365. Cuối cùng cũng là chót nhất chính truyện quyển sách hết Chương 364. Sống khỏe mạnh, chính là ta yêu các ngươi chứng minh
cao-vo-toan-lop-lieu-mang-tu-luyen-ta-nam-thang-cap

Cao Võ: Toàn Lớp Liều Mạng Tu Luyện, Ta Nằm Thăng Cấp

Tháng mười một 8, 2025
Chương 646: Chương cuối, trở về vẫn là thiếu niên! Chương 645: Một người chiến đấu!
ten-minh-tinh-nay-phong-cach-khong-dung.jpg

Tên Minh Tinh Này Phong Cách Không Đúng

Tháng 1 26, 2025
Chương 715. Phong cách quả thật không đúng Chương 714. Nhận làm hết ngũ hạng giải thưởng lớn
vinh-kiep-tu-hong-dao-bat-dau-sat-sinh-lung-tung-nhai

Vĩnh Kiếp, Từ Hỏng Đào Bắt Đầu Sát Sinh Lung Tung Nhai!

Tháng 10 7, 2025
Chương 650: Vòng quanh trái đất lữ hành Chương 649: Âm hiểm Tần Hỏa
tay-du-chi-mo-que-tu-tien.jpg

Tây Du Chi Mở Quẻ Tu Tiên

Tháng 2 5, 2026
Chương 308: Hỗn Nguyên xuất thủ Chương 307: tiên phong hiệp khí
tien-tu-cac-nguoi-nhan-vat-thiet-lap-sap

Tiên Tử, Các Ngươi Nhân Vật Thiết Lập Sập

Tháng 12 4, 2025
Kết thúc cảm nghĩ! Chương 409: Chung chương ( hạ )
  1. Hào Khí Anh Hùng
  2. Chương 147: Phụ tử tuyệt tình
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 147: Phụ tử tuyệt tình

Nhưng thứ khiến chàng càng sợ hãi hơn, chẳng dám đối diện chính là ánh nhìn của cha mình.

– Nhất Công.

Lương Thành Nghiệp gằn giọng, Lương Nhất Công lầm lũi tiến lên trước.

– Những điều của Ma Hồng là thật chứ?

Vị thiếu chủ cúi gằm mặt.

– Nói. Vì sao lại làm như vậy? – Môn chủ Thanh Sơn môn nhẫn lại tra hỏi– Chiếc thuyền đó đã đi đâu?

Lương Nhất Công vẫn một mực không đáp? Làm sao chàng có thể trả lời được cơ chứ? Chàng không thể giải thích mọi thứ một cách rõ ràng. Với Nhất Công, Phúc vừa là người anh em mà chàng hết mực quý trọng, vừa là kẻ phản bội đáng chết. Giữa tình nghĩa và nỗi căm phẫn, chàng vẫn chọn ra tay cứu giúp. Bởi chàng tin vào người anh em của mình, tin rằng Phúc vì một lý do nào đó mà phải làm cái hành động phản trắc kia. Chẳng phải Phúc cũng đã từng nêu nghi vấn về hung thủ cướp Bất Diệt của Hoàng gia trang? Và lời khai của gã đạo sỹ đã xác nhận điều đó.

Nhất Công không thể nói ra suy nghĩ của mình, cũng như không thể nói ra đích đến của chiếc thuyền. Giữa chốn võ đường, Đoàn Xuân Huy lớn tiếng:

– Không dám nói tức là thừa nhận. Lương môn chủ, chính con trai ông đã tiếp tay, đồng lõa cho thằng giặc con kia. Mọi chuyện đã hai năm rõ mười.

Nhân sỹ các phái lập tức ồ lên. Bao nhiêu những những nghi kỵ, ganh ghét nay lại được phát tiết. Hóa ra, kẻ địch thực sự lại chính ở trong Ngũ hổ phái, và những lời lẽ đầy khảng khái, nghĩa khí cao vời vợi của môn chủ Thanh Sơn môn chỉ là một màn lừa bịp. Cái gì mà Khoái Lộ Hùng Đao, cái gì mà Anh Hùng Kiếm cơ chứ. Trong vô số kẻ đang được dịp dậu đổ bìm leo, Ngô Cương, Lưu Đồ là những kẻ hăng hái nhất. Chúng hả hê, vui sướng:

– Thật không ngờ, Lương công tử lại chính là gian tế của Ma Đầu người Tống. Uổng cho chúng ta đã tin tưởng.

– Đúng vậy, hành động tiểu nhân, hèn hạ như vậy, không xứng với hai chữ anh hùng.

Dù vậy, cả hai cũng chỉ dám chĩa múi dùi về phía Lương Nhất Công, tuyệt không dám mạo phạm đến cha chàng. Đối diện những lời buộc tội, thiếu chủ của Thanh Sơn môn chỉ biết im lặng.

– Nhất Công. Nói!

Lương Thành Nghiệp nghiến răng, hai bàn tay siết chặt, bờ vai khẽ rung lên.

– Nói!

Một tiếng nói hét vang lên như sấm, rung chuyển cả võ đường, đồng thời, một quyền nặng tựa phá núi tung ra. Lương Nhất Công không kịp phản ứng, trúng trọn quyền, bị hất văng hơn hai trượng, đập người vào cột trụ, đổ rụng. Chàng gắng gượng đứng lên, nhưng vừa chống tay thì liền gục xuống, miệng xối ra máu. Nơi lồng ngực, tựa như mấy chiếc xương đã gãy. Một quyền đột ngột, khiến hết thảy những ai có mặt trong võ đường đều giật mình thảng thốt. Lương Thành Nghiệp quét mắt nhìn đám quần hào còn đang ngơ ngác, rồi lại hướng đến người con còn đang phủ phục trên đống máu, chẳng mảy may thương xót:

– Nhất Công, nếu còn không chịu khai ra, ta sẽ chẳng ngại một quyền mà thanh lý môn hộ, bảo vệ danh tiếng của Thanh Sơn môn.

Lời nói lạnh lùng quả quyết, tuyệt chẳng phải nói chơi. Dưới trướng của võ đường, tất thảy đều không khỏi rùng mình. Ngay một kẻ sẵn máu sốc nổi như Đoãn Xuân Huy cũng phải e dè:

“Ra tay thật tuyệt tình, được lắm”

Ngô Thiết thì nghĩ:

“Ta trước nay dù có nóng nảy, cũng chưa bao giờ dám đánh con như vậy”

Riêng có Lưu Nhất là bàng quang hơn cả. Lương Nhất Công lúc này đã gắng gượng đứng dậy, toàn thân run rẩy. Chàng cắn răng chịu đau, nói:

– Nhất Công không cấu kết với người Tống, càng không phản bội võ lâm Lĩnh Nam. Chỉ là, mắt thấy anh em rơi vào cửa tử, không thể không cứu.

Từng lời như rút ruột, mang theo biết bao bi phẫn. Lương Thành Nghiệp đùng đùng nổi giận, hét lên:

– Nghịch tử.

Vị môn chủ vung quyền đánh tới, nhưng liền bị Ngô Thiết chặn lại. Thành chủ thành Hoan Châu lên tiếng:

– Lương môn chủ, bình tĩnh. Lương công tử tuổi trẻ, có thể nhất thời bị kẻ gian lợi dụng. Hãy suy xét thấu đáo.

Lương Thành Nghiệp khăng khăng:

– Ngô thành chủ, ngài còn muốn nói đỡ cho nó sao?

Ngô Thiết:

– Lũ Tống vừa mới trốn thoát, còn không biết ở đâu. Ta không lo đối phó, lại ở đây máu mủ tương tàn thì thật không nên.

Lương Thành Nghiệp vẫn chưa hồi tâm, lại nói:

– Nhưng chính nó đã thả cho thằng phản phúc kia đi?

Ngô Thiết:

– Anh em nghĩa nặng, có cứu nhau cũng là lẽ thường. Ta tin Lương công tử là người lòng dạ ngay thẳng. Còn chuyện thật giả, đúng sai thế nào, hãy đợi đến khi bắt được thằng nhãi kia rồi tra xét cũng chưa vội. Đoàn trưởng hộ, ông thấy phải không?

Vị thành chủ bất ngờ hỏi sang, khiến Đoàn Xuân Huy lúng túng:

– Ờ …ừm… Cũng được… mọi sự, đợi tóm được thằng khốn ấy rồi xem xét cả thể. Lương môn chủ, Tản Viên ta có thù máu với lũ Tống. Nếu như sau này điều tra ra, là con trai ông có bất cứ liên quan nào với bọn chúng, đừng trách Tản Viên không tha thứ?

Thái độ của phái Tản Viên đã rõ. Lương Thành Nghiệp lúc này đã bình tĩnh trở lại, khẳng định:

– Đoàn trưởng hộ yên tâm, nếu phải như con ta thực sự làm gì phản trắc, chính tay ta sẽ là người giết nó, không phiền đến Tản Viên các ngài. – Rồi hướng tới Lương Nhất Công – Người đâu, giam nó lại.

Đám môn hạ lập tức y lệnh. Nhân sỹ các phái khi nãy còn xúm lại quy chụp, nay nhìn thiếu chủ của Thanh Sơn môn bị giải đi trong tình cảnh thê thảm, lại không tránh khỏi bùi ngùi, lòng nuối tiếc cho một thân anh hùng. Lương Thành Nghiệp đợi con mình được giải đi xong, quay qua hỏi Ma Hồng:

– Có biết thuyền chở người đi đâu không?

Ma Hồng đáp:

– Theo lời mụ vợ lão phu đò khai, thì là chùa Tiêu Sơn ở đất Thiên Đức.

Hai chữ Tiêu Sơn vừa được thốt ra, liền khiến võ đường lập tức im bặt, bốn vị đầu lĩnh thì thận trọng nhìn nhau. Phật giáo đương thời là quốc giáo, và Tiêu Sơn là quốc tự. Trụ trì chùa Tiêu Sơn là đại sư Vạn Không, một trong tam kì huyền thoại, danh tiếng lẫy lừng của võ lâm Lĩnh Nam, và cũng đồng thời là quốc sư của Đại Việt. Chùa Tiêu Sơn xưa nay không can hệ đến chuyện giang hồ, và ngược lại, chẳng có thế lực nào dám mạo phạm tới. Cũng bởi vậy, việc phải đến Tiêu Sơn đòi người thật khiến người ta phải cân nhắc.

Gần trưa, tại phòng khách của Thanh Sơn môn, Ngô Thiết tìm đến gặp riêng Lương Thành Nghiệp:

– Ngô thành chủ, ngài không cùng bọn ta đến Tiêu Sơn sao?

– Đúng vậy. Thành Hoan Châu ra Bắc chuyến này, là để đối phó với lũ người Tống. Tiếc là mọi việc không như mong đợi. Lũ Tống thoát thì cũng thoát mất rồi, người Hoan Châu không còn việc gì ở đây nữa, đến lúc phải về thôi.

Lương Thành Nghiệp bất ngờ.

– Ngài không muốn đi bắt gian tế kia sao?

– Việc ấy đã có Lương môn chủ và Đoàn trưởng hộ lo liệu, có thêm ta nữa thì cũng thành thừa.

Dù không nói ra, Lương Thành Nghiệp cũng đoán được, họ Ngô sốt sắng muốn trở về, là lo sợ lũ Tống sẽ quay trở lại, tấn công thành Hoan Châu và cướp đi Phi Long Kích.

– Lương môn chủ, có điều này ta nghĩ nên nói. Lương công tử nhà ông là người lòng dạ ngay thẳng, hành sự nghiêm chính, rất đáng mặt anh hùng. Ta vẫn luôn tin rằng cậu ấy không dính dáng gì tới lũ người Tống kia?

– Nhưng chính nó đã tiếp tay cho gian tế?

– Có thể…nhưng cũng không hẳn là vậy. Công tử nhà ông xem ra là người trọng tình nghĩa. Trong chuyện này, Lương môn chủ, ta nghĩ cũng không nên quá khắt khe với cậu ấy.

– Đa tạ thành chủ đã thấu hiểu.

Lương Thành Nghiệp cảm kích. Nhưng sự nhẹ nhõm này chẳng kéo dài được lâu. Ngô Thiết vừa rời đi, vợ của y liền tìm đến. Vị phu nhân trở về sau mấy ngày lên chùa, vừa bước chân qua cổng thì dội vào tai là chuyện môn chủ ra tay đánh con trai thừa sống thiếu chết, vậy là hốt hoảng, tất tả, vừa vào đến cửa đã nức nở:

– Này ông. Sao ông đánh thằng Công chứ. Nó đã làm lên tội tình gì, sao ông lại nỡ đánh nó. Ông muốn giết nó sao?

Lương Thành Nghiệp còn chưa kịp trả lời, thì đã lại phải nghe tiếp những lời chất vấn:

– Sao ông ác thế? Chẳng phải con nó vừa mới theo ông, bị người ta đánh cho chưa đủ sao? Rốt cuộc nó đã gây ra tội tình gì, để ông phải đánh nó, phải giam nó chứ?

Trước giờ ở Thanh Sơn môn, Lương Thành Nghiệp luôn là chủ. Lương phu nhân, dù bất kể việc gì, cũng đều chỉ dám nhỏ nhẹ thưa gửi, càng không nói đến việc cự cãi. Nhưng lần này thì khác. Nghĩ đến việc con trai phải chịu đau đớn, lại bị giam trong nhà lao, nơi vừa mấy hôm trước còn dành cho mấy tên người Tống, lòng mẹ nào cho chịu được. Ngược lại, Lương Thành Nghiệp chẳng màng đoái hoài. Vị môn chủ để cho vợ khóc lóc đã đủ, mới lạnh giọng đáp:

– Công nó phạm phải tội lớn, ảnh hưởng tới an nguy của Thanh Sơn môn. Mới bị như vậy đã sá gì.

Rồi liền rời đi, trước khi ra khỏi cửa không quên dặn lại:

– Việc ta giam nó, cấm ai được bén mảng tới. Để nó ở đấy, không chết được đâu.

Sự sắt đá vô tình khiến vị phu nhân sững sờ, chân tay bủn rủn như muốn khụy ngã. Trên hai mắt hoe đỏ, những giọt lệ lã chã tuôn rơi.

Cuối chiều, toán môn hạ của Thanh Sơn môn được phái đi thám thính trở về bẩm báo. Theo lời chúng, thuyền của lũ người Tống đã ra đến cửa biển, rồi hướng lên phương Bắc, dường như không có ý quay lại. Mối nguy tạm thời được cởi bỏ, người của các phái có thể an tâm tìm tới chùa Tiêu Sơn. Trước lúc khởi hành, Lương Thành Nghiệp cho mời Lưu Nhất tới. Trên tòa thủy đình nổi lên giữa hồ, một ấm trà sen đã mang lên. Lưu Nhất tới, thấy Lương Thành Nghiệp đã đợi ở đó, dáng vẻ trầm tịch. Phía bên kia hồ nước chính là khu nhà lao giam giữ Lương Nhất Công. Họ Lưu khẽ đánh động, nhưng phải đến lần thứ ba mới khiến đối phương quay trở lại. Linh tính mách một điều gì đó không bình thường.

– Lương trưởng môn cho mời ta tới, là có gì muốn chỉ bảo.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trong-mong-bich-dong-giao-hoa-tram-lan-ve-sau-bi-giao-hoa-phan-vay.jpg
Trong Mộng Bích Đông Giáo Hoa Trăm Lần Về Sau, Bị Giáo Hoa Phản Vẩy
Tháng 2 1, 2025
dau-la-ta-hu-cau-video-tuong-lai.jpg
Đấu La Ta Hư Cấu Video Tương Lai
Tháng 1 20, 2025
nhat-pham-huyen-lenh-bat-dau-tu-vo-dich-bat-dau.jpg
Nhất Phẩm Huyện Lệnh : Bắt Đầu Từ Vô Địch Bắt Đầu
Tháng 1 21, 2025
muoi-van-tu-si-nguoi-lai-dem-di-luyen-che-hon-phien.jpg
Mười Vạn Tử Sĩ, Ngươi Lại Đem Đi Luyện Chế Hồn Phiên
Tháng 2 6, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP