Chương 146: Bí mật bị vạch trần
Đoàn Xuân Huy vừa nghe nhắc đến thì đùng đùng:
– Ai? Là thằng chó nào đã giúp chúng nó?
Lưu Nhất đủng đỉnh, không đáp. Việc châm lửa của lão đã xong, giờ là lúc giành cho kẻ khác. Ngô Thiết lên tiếng:
– Là thằng nhãi đã xuất hiện tại Kiếm Hội, đả thương tên tiêu sĩ người Tống. Hắn đã trong Thanh Sơn môn suốt những ngày qua. –
Ngô Thiết đã nghe Lưu Nhất nhắc đến trước đó, nhưng suốt hồi nãy giờ, phần vì cái sự om sòm lớn lối của Đoàn Xuân Huy, phần còn bận tâm lo nghĩ đến lũ người Tống, thành ra nhãng quên – Lương môn chủ, ông giải thích sao về việc này?
Lương Thành Nghiệp thoáng liếc mắt trông sang Nhất Công, rồi hướng đến đám quần hào, chậm rãi nói:
– Đúng là con trai ta có mời thằng nhãi đó về chơi. Nhưng giữa chúng chỉ là sự kết giao thông thường.
Ngô Thiết nêu nghi vấn:
– Ta lại thấy Lương công tử và thằng nhãi đó rất là thân thiết, chẳng phải chỉ là mối quan hệ thông thường.
Lương Thành Nghiệp bác bỏ:
– Chỉ là sự kết giao thông thường. Con trai ta không hề có can hệ gì tới thằng nhãi đó, càng không hề biết mối quan hệ của nó với đám người Tống kia.
Ngô Thiết:
– Có thật là vậy?
Lương Thành Nghiệp quả quyết.
– Hoàn toàn là vậy.
Đoàn Xuân Huy nghe màn chất vấn qua lại, không chịu được, liền chen vào:
– Xùy. Hai ông mất thì giờ quá. Có hay không có, cứ nóc thằng nhãi kia ra tra hỏi là rõ ngay. – Rồi ngó ngược ngó xuôi, tiếp tục tuôn một tràng – Thằng khốn đấy đâu rồi, đã bắt được nó chưa, mau đem ra đây. Lương Thành Nghiệp, nếu như nó khai ra là công tử nhà
ông có quan hệ hay cố tình thả lũ chó Tống kia đi thì ông định thế nào?
Sự hùng hổ, ồn ào thái quá của họ Đoàn khiến ngay bản thân Ngô Thiết cũng cảm thấy e dè, nói:
– Thằng đấy chạy mất rồi. Lưu thủ lĩnh có chạm mặt, nhưng không bắt được nó.
Đoàn Xuân Huy tức thì quay qua trách móc Lưu Nhất:
– Lưu thủ lĩnh, ông làm cái vậy? Sao thế, ông không bắt được nó à?
Lưu Nhất bất ngờ bị réo tên thì ngây ra, không đáp, hay đúng hơn là lão chưa kịp đáp thì Lương Thành Nghiệp đã đứng ra, nói:
– Các vị, thằng nhãi đó, việc truy bắt chỉ là vấn đề thời gian. Chỉ cần nó còn ở trên đất Việt này, Thanh Sơn môn ta sẽ chẳng để cho thoát. Chân tướng rồi sẽ được sáng tỏ. Nhưng có việc này, ta muốn nhắc để các vị hiểu, khỏi cần phải đợi đến lúc ấy. Nhất Công con trai ta đã lĩnh trọn hai chưởng của Ma Đầu. Không ai khác, chính là nó, con trai ta.
Lời nhắc nhở khiến tất cả nhớ lại. Ngày hôm ấy ở Tam Cốc, Lương Nhất Công trúng chưởng. Đoàn Xuân Huy đã trực tiếp đối mặt với Ma Đầu, nên hiểu rõ hơn ai hết sức nặng của hai chưởng đó. Quá nửa quần hùng cũng không tin thiếu chủ của Thanh Sơn môn có thể trụ vững.
– Suýt chút, nó đã chết. Vì truy bắt lũ người Tống, trừ đi mối họa cho võ lâm Lĩnh Nam, con trai ta đã suýt chút mất mạng. Sự xả thân vì nghĩa lớn của nó, anh hùng hào hiệt ở đây đều đã tận mắt chứng kiến. Vậy mà giờ đây, chỉ vì một tên gian trá trà trộn, các vị lại đem lòng nghi hoặc? Nếu con trai ta có ý đồ phản phúc, tư thông với người Tống, phản bội võ lâm Lĩnh Nam, Lương Thành Nghiệp ta quyết sẽ chẳng vì tình thân mà một quyền đánh đánh chết nó ngay tại đây, diệt trừ gian tế, tạ lỗi với anh hùng thiên hạ.
Những lời đầy quả quyết, khiến tất cả phải sững sờ. Đoàn Xuân Huy, Ngô Thiết cùng đám đông những kẻ có mặt trong võ đường, một lần nữa lại bị cái sự ngay thẳng, khí phách lẫm liệt của Lương Thành Nghiệp làm cho nín lặng.
Riêng với Lương Nhất Công, trong lòng chàng, ngay lúc này là ngập tràn những nỗi niềm ai oán. Người anh em thân thiết mà chàng từng coi như máu ruột đã phản bội, đã đâm sau lưng, để giờ đây chàng phải đối mặt với bao nghi vấn. Bao nhiêu lăn xả, bao nhiêu hi sinh, chỉ đổi lại là những cáo buộc. Thất vọng và phẫn nộ. Không ít kẻ đang nhân danh chính nghĩa kia, dơ bẩn và ti tiện, còn chẳng có đủ tư cách để soi sét chàng. Và đớn đau hơn, ngay chính tại võ đường này, trước mặt anh hùng thiên hạ, người cha mà chàng nhất mực tôn kính thẳng thừng tuyên bố có thể giết chết chàng. Lời nói ấy, chỉ là để khẳng định với quần hào giang hồ, hay thực sự là những lời gan ruột. Cha của chàng, thực sự sẽ vì bảo vệ uy danh thanh nghiêm của môn phái mà không chút bận tâm, sẵn sàng thẳng tay loại bỏ đi giọt máu mủ của mình. Dẫu rằng, tự Lương Nhất Công cũng cho rằng, một kẻ gian tế, phản trắc thì không đáng được sống, và cái viễn cảnh tuyệt tình kĩa sẽ chẳng thể xảy ra. Nhưng không hiểu sao, những lời nói của cha vẫn khiến tim gan chàng quặn thắt. Và ngay lúc này, một lần nữa, lại là Lưu Nhất lên tiếng:
– Lương môn chủ, nói hay lắm.
Dù chỉ mới nửa chữ thốt ra, cũng đủ khiến Lương Nhất Công phải kinh động:
“Lão khốn này, lại gì nữa đây!”
Lưu Nhất thủng thẳng:
– Ngài khẳng định công tử nhà mình không dính dáng gì tới thằng nhãi kia?
Chỉ là một câu nói thông thường, nhưng khi thốt ra từ miệng lưỡi của vị thủ lĩnh phái Bắc Sơn thì lại khiến tất cả phải đặc biệt chú ý.
Chẳng phải từ đầu đến giờ, cứ mỗi lần lão lên tiếng, là lại có sự tình nào đó được khơi gợi, và tất nhiên, chẳng tốt đẹp gì cho Thanh
Sơn môn. Lương Thành Nghiệp đương nhiên biết điều đó, thận trọng dò xét:
– Lưu thủ lĩnh, ngài có ý gì?
Trước thái độ lập lờ như muốn kiểm tra phản ứng của đối phương, vị môn chủ tự tin tuyên bố:
– Ngoại trừ việc kết giao thông thường, con trai ta không dính dáng bất kỳ điều gì với thằng nhãi kia, càng không có liên quan tới lũ người Tống.
Về việc này, ngay khi để lũ người Tống xổng mất, Lương Thành Nghiệp đã cho gọi Lương Nhất Công đến để tra hỏi, và vị môn chủ tin tưởng người con trai của mình. Lưu Nhất lạnh giọng nói:
– Vậy mà ta lại thấy, dường như Lương công tử đã cố tình bao che, không muốn người của ta bắt được thằng nhãi kia.
Cả võ đường ồ lên. Đối mặt với lời cáo buộc, Lương Nhất Công lập tức lên tiếng:
– Lưu thủ lĩnh, xin hãy cẩn trọng lời nói. – Rồi hướng tới đám đông nhân sỹ các phái, nói – Chuyện truy bắt ra sao, tất thảy người của phái Bắc Sơn đều đã thấy. Lương Nhất Công tuyệt đối không nương tay, càng không chuyện bao che, dung túng cho tội ác.
Hơn ai hết, chính Lương Nhất Công là người hiểu rõ nhất. Ngày hôm qua, chứng kiến màn vây bắt kéo dài, Lương Nhất Công cuối cùng cũng phải động thủ. Chàng điên cuồng, dồn dập, bề ngoài là công kích, nhưng kì thực là muốn mở lối cho người em của mình thoát thân. Đám môn hạ hai phái ở dưới, bị vô số cây cối đổ gãy cản lối, thành thử khó lòng truy đuổi. Những hành đồng tưởng như kín đáo, cuối cùng vẫn không qua nổi con mắt lọc lõi của thủ lĩnh phái Bắc Sơn. Lương Nhất Công bị đọc vị, dù chột dạ vẫn tỏ ra cứng rắn. Chàng bấm bụng, lão họ Lưu kia, dù có nắm bắt được ý đồ, nhưng tất cả cũng chỉ là những suy đoán, sẽ chẳng có chứng cớ gì.
Không bằng không chứng thì mọi cáo buộc đều vô nghĩa, và vì vậy, chàng càng phải kiên quyết chối bỏ. Trước sự kiên quyết của chàng, Lưu Nhất, như đã lường trước, khinh khỉnh cười nhạo:
– Chứ không phải Công tử giấu thằng nhãi đó ở trong rừng, rồi lén lút cho người đưa đi.
Lần này thì Lương Nhất Công kinh động thật sự, toàn thân cứng đông lại như đá. Vậy là chuyện chàng chỉ đạo Lai Đông bí mật cứu Phúc đã bị lộ. Làm sao lão ta lại có thể biết tường tận, ngọn ngành đến vậy. Không lẽ mọi động tĩnh của chàng đều đã bị đối phương theo dõi? Không thể nào? Lương Nhất Công tự trấn an. Chàng trước nay luôn hành sự cẩn mật. Việc cứu Phúc chỉ có chàng và Lai
Đông, tâm phúc mà chàng tuyệt đối tin tưởng biết. Nhất định không có chuyện Lai Đông để lộ bí mật được. Vậy thì vì sao, bằng cách nào? Lương Nhất Công sục sạo mọi ngóc ngách trong tâm trí, cố tìm ra một lí do, để rồi chợt nhận thấy trong ánh mắt của đối phương ánh lên một thứ gì đó, lọc lừa và gian trá.
“Lão đang muốn gài ta.”
Lương Nhất Công chợt như bừng tỉnh, nét mặt nghiêm lại, ánh mắt kiên quyết.
– Lưu thủ lĩnh, chớ nói hồ đồ. Có gì làm bằng chứng, hãy mang ra đây.
Lưu Nhất nhẩn nhơ cười, một kiểu cười quái đản và đầy đắc chí. Lão không đắc chí sao được, khi ngay lúc này, đến chính Lương
Thành Nghiệp, cha của chàng cũng đang nhìn chàng với ánh mắt đầy ngờ vực.
– Lưu thủ lĩnh, có gì chứng minh không?
Vị môn chủ từ tốn hỏi, âm giọng trầm hẳn xuống. Lương Nhất Công cảm nhận rõ trong giọng nói của cha, sự giận dữ đang dâng lên. Phía bên kia, Lưu Nhất, vẫn với vẻ điềm nhiên, mềm mỏng đầy ái ngại, như thể không thực lòng muốn khơi ra bí mật này, nói:
– Lương môn chủ, thực tình Bắc Sơn ta vẫn luôn tin tưởng, không hề có một chút gì hoài nghi đối với Thanh Sơn môn. Nếu không có môn chủ phát đi Ngũ hổ lệnh, chắc hẳn giờ này lũ Tống kia vẫn còn đang nhởn nhơ, chẳng biết sẽ còn gây lên tội ác gì nữa. Nhưng… tất cả chỉ là vô tình, Ma Hồng, tên đại đệ tử của ta – Lưu Nhất vừa nói, vừa chỉ tay ra tên đệ tử đang đứng ngay sau – đã trông thấy môn hạ của ngài trong đêm tối lén đưa thằng nhãi gian tế kia ra bến đò.
– Là ai? – Lương Thành Nghiệp hỏi.
– Hắn tên Lai Đông – Từ sau Lưu Nhất, Ma Hồng bước ra, nghiêm cẩn cúi chào. Chính Ma Hồng đã được Lưu Nhất, với tất cả những lọc lõi và nghi ngờ, giao nhiệm vụ trở lại tìm kiếm trong khu rừng, để rồi bắt gặp cảnh Lai Đông kéo Phúc ra từ một bụi mây già. Gã âm thầm bám theo hai người đến tận bờ sông, lặng lẽ quan sát nhất cử nhất động, đợi đến khi đò đã khởi hành mới dùng kiếm uy hiếp, bắt vợ lão phu đò phải khai ra đích đến.
– Gọi Lai Đông vào đây.
Vị môn chủ truyền lệnh, sau một hồi vẫn chẳng thấy bóng dáng kẻ môn hạ của mình đâu, lại tiếp tục tra hỏi:
– Rồi sau đó?
Lương Thành Nghiệp tiếp tục tra hỏi, Ma Hồng đánh mắt nhìn vị môn chủ rồi sư phụ của mình, như chờ đợi sự cho phép, rồi bẩm báo:
– Chiếc thuyền được dùng để chở người, kẻ được chở không ai khác chính là thằng nhãi tên Phúc kia. Hắn đã bị thương, chẳng thể tự đi lại được.
Từng lời, từng lời tường thuật của gã, thật rõ mồn một, như từng cái siết tay, siết chặt sợi thòng lọng đang quấn quanh cổ Lương Nhất Công. Lương Nhất Công thấy cổ họng như nghẹn ứ lại, hơi thở khó nhọc.