Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nguoi-thu-mo-phan-than-cua-ta-la-thuy-hoang-lang.jpg

Người Thủ Mộ: Phân Thân Của Ta Là Thủy Hoàng Lăng

Tháng 1 20, 2025
Chương 183. Chương cuối: Trận pháp khởi động, mấy triệu tượng binh mã phục sinh! Chương 182. Mấy triệu tượng binh mã, thông thiên sừng tê giác, hắn núi đá!
hong-hoang-ta-tran-nguyen-tu-moi-la-dia-dao-chi-chu.jpg

Hồng Hoang: Ta Trấn Nguyên Tử Mới Là Địa Đạo Chi Chủ

Tháng 1 17, 2025
Chương 326. Hỗn Nguyên Vô Cực Đại La Kim Tiên Chương 325. Bàn Cổ đại thần!
e135c17a4def9656e08c69beaa4d0b4d

Ta Có Thể Phục Chế Thiên Phú

Tháng 1 16, 2025
Chương 3613. Vạn Pháp thời không Đạo Chủ Chương 3612. Vụ hóa hình thái!
nu-ton-ta-chi-la-nguoi-qua-duong-nam-phoi.jpg

Nữ Tôn: Ta Chỉ Là Người Qua Đường Nam Phối

Tháng 2 4, 2026
Chương 46: Ý thức thức tỉnh Chương 45: Ta mang ngươi về nhà
khong-cong-hac-oa-ve-sau-nu-chinh-bat-dau-tap-the-noi-dien.jpg

Không Cõng Hắc Oa Về Sau, Nữ Chính Bắt Đầu Tập Thể Nổi Điên

Tháng 1 31, 2026
Chương 118: Mặc Uyên trở về, cao nhã cùng dung tục Chương 117: Ánh trăng, chiếu không thấy nơi hẻo lánh
1-cap-1-mot-dong-ta-con-trung-su-hoa-than-thien-tai

1 Cấp 1 Một Dòng, Ta Côn Trùng Sư Hóa Thân Thiên Tai

Tháng 10 3, 2025
Chương 284:: Thành Thần ( đại kết cục ) Chương 283:: Remiel chiến bại, tiến công Long Thành
hong-hoang-chi-bat-dau-tu-choi-yeu-hoang-chi-vi

Hồng Hoang Chi Bắt Đầu Từ Chối Yêu Hoàng Chi Vị

Tháng 12 17, 2025
Chương 1294: Chương 1293: Kẻ thất bại vận mệnh chú
be-quan-van-nam-toi-tu-mot-cong-nhan-dot-lo-bien-thanh-lao-to-tong-mon.jpg

Bế Quan Vạn Năm, Tôi Từ Một Công Nhân Đốt Lò Biến Thành Lão Tổ Tông Môn

Tháng 2 9, 2026
Chương 446: Thừa Phượng châu Chương 445: Thần Diễn quyết
  1. Hào Khí Anh Hùng
  2. Chương 145: Luận tội ở Thanh Sơn môn
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 145: Luận tội ở Thanh Sơn môn

Xẩm tối, tại bờ sông, cũng chính nơi đám Ma Đầu lên thuyền tẩu thoát.

– Lai Đông, muộn rồi, cậu còn muốn đi đâu?

Lão phu đò cất tiếng hỏi. Chuyện người của các bang phái ùn ùn kéo đến ban sáng, sục sạo khua khoắng khắp một dải bờ sông khiến lão trở lên cẩn trọng. Dù đã dùng nón lá che khuất nửa khuôn mặt, lão vẫn nhận ra một trong hai chính là Lai Đông, khách quen của lão ở Thanh Sơn môn.

– Cứ đi đi.

– Có xa không?

Lão phu đò gặng hỏi, vừa ngầm để ý vị khách còn lại. Một gã trai, hẳn là vậy, cái đầu cúi gục, chiếc nón cụp xuống, che kín cả khuôn mặt. Gã xem chừng chẳng thể tự đứng cho vững, phải nhờ Lai Đông dìu đỡ. Linh tính mách bảo lão.

Lai Đông không đáp, lẳng lặng dìu bạn mình lên thuyền. Một chiếc thuyền nan mục cũ và chòng chành, được hoán cải từ thuyền chài với phần khoang có mái thấp lè tè, chỉ vừa người ngồi. Vừa lên đến nơi, cả hai liền chui tụt vào trong. Lão phu đò cũng theo ngay sau:

– Này cậu, rốt cục muốn lão chở đi đâu?

Lão vừa khom người, nom vào trong thì liền đụng phải Lai Đông. Môn hạ của Thanh Sơn môn bước ra, đứng chắn ngay trước mặt như để ngăn chặn mọi sự dòm ngó. Y lấy trong vạt áo ra một túi vải, dúi vào tay lão:

– Đây là hai quan tiền. Lão cầm lấy.

Lai Đông lấy trong áo ra một túi vải, dúi vào tay lão. Túi tiền không nặng, nhưng khiến lão phu đò suýt chút đánh rơi. Trước nay hành nghề lái đò qua sông, lão chỉ biết thu tiền xu tiền hào, dù là những cuốc lớn cũng chưa bao giờ được cầm đến tiền quan. Cái sự linh tính mách bảo, càng khiến lão thêm lo sợ.

– Lão chở ta đi đôi ngày, xong việc thì về.

Lai Đông nhẹ giọng trấn an. Lão phu đò nhìn túi tiền trong tay, lại ngước lên nhìn Lai Đông:

– Tiền nhiều, quý thì quý thật đấy, nhưng vẫn phải biết là đi đâu đã? Lai Đông, cậu biết mà, trước nay lão này chưa từng từ chối cậu.

Lai Đông thoáng đắn đo, đáp:

– Chùa Tiêu Sơn ở đất Thiên Đức.

Nghe nhắc đến chùa Tiêu Sơn, lão phu đò bỗng nhiên như được trấn an. Lão cố rướn người, đánh mắt trông vô khoang thuyền tối mờ, khẽ giọng như nói thầm:

– Anh bạn cậu nom yếu lắm, sao không kiếm thuyền nào đàng hoàng mà đi, lạnh trời này, nhỡ gió máy?

Lai Đông lập tức trừng mắt:

– Không phải việc của lão, mau đi đi.

Lão phu đò biết điều, chẳng buồn nhiều chuyện nữa, mau chóng dặn lại vợ, rồi cùng cậu con trai phụ tá khởi hành. Giữa dòng sông mịt mùng, chiếc đò chầm chậm khua nước. Xung quanh đôi bờ, chốc chốc lại vẳng lên tiếng cuốc rợn người.

Nửa đêm.

– Lương môn chủ, Thanh Sơn môn các ông làm cái mẹ gì thế. Sao lại để lũ chó Tống xổng thoát. Chẳng phải đã xích hết bọn chúng rồi lại sao? Còn cả Bắc Sơn, Hoan Châu nữa? Chỉ có một nhúm thế mà các ông cũng không canh được?

Đoàn Xuân Huy nổi giận đùng đùng, một mình đứng giữa võ đường của Thanh Sơn môn, quát mắng tất cả, chẳng hề nể nang. Y cùng người của Tản Viên trên đường đi nhận được tin lũ người Tống tẩu thoát, liền tức tốc đến Thanh Sơn môn, vừa đến đã khua khoắng tất cả. Cuộc họp lập tức diễn ra trong đêm. Đối diện với màn chỉ trích, Ngô Thiết liền phân trần:

– Đoàn trưởng hộ, ta cũng như ông thôi, vừa sáng qua mới về tới đây. Lúc ấy, lũ Tống kia đã chạy thoát rồi.

– Sao không đuổi theo chúng nó, bắt chúng nó lại? Các ông còn ngồi ị đây làm gì?

– Việc đó, hãy hỏi Lương môn chủ và Lưu thủ lĩnh.

Họ Đoàn lập tức đáp ánh mắt dữ dằn tới Lương Thành Nghiệp và Lưu Nhất. Thanh Sơn môn và Bắc Sơn phái là hai môn phái duy nhất có mặt trong đêm hôm qua, vì vậy trách nhiệm đổ dồn lên cả hai. Lưu Nhất lập tức rũ bỏ:

– Hai vị, đây là đất Khoái. Bắc Sơn dù sao cũng chỉ là khách.

Đoàn Xuân Huy như quát lên:

– Khách thì sao chứ? Các ông cứ dương mắt đứng nhìn, để mặc cho chúng nó chạy thoát ư?

Lưu Nhất vẫn nhất mực nhẹ giọng:

– Lũ Tống đã bố trí sẵn thuyền lớn ở ngoài sông. Khí người của ta đuổi đến nơi thì chúng đã kịp lên thuyền tẩu thoát. Ta không có thuyền thủng gì, chẳng thể đuổi tiếp được. – Lão đủng đỉnh, lần nữa nhắc lại – Việc giam giữ, canh phòng như thế nào, ông hãy đi hỏi Lương môn chủ?

Đoàn Xuân Huy nghe theo, liền chuyển hướng:

– Phải rồi, Lương môn chủ. Dù sao đây cũng là nhà của ông?

Lương Thành Nghiệp lúc này đang ngồi ghế chủ tọa, trầm tịch, quét mắt đánh vòng một lượt. Đối diện trước mặt là quần hùng ngũ hổ phái. Vị môn chủ trầm tịch, quét mắt đánh vòng một lượt. Tản Viên, Bắc Sơn và Hoan Châu, quân số đông đảo có đến hơn sáu mươi người, đứng chật kín cả võ đường. Trong khi Đoàn Xuân Huy đã tỏ rõ sự giận dữ, thì Ngô Thiết, ôn tồn và điềm tĩnh, lại đang trông như một ông quan phủ, kiên nhẫn chờ đợi lời khai của nghi phạm trước khi đưa ra lời kết án. Trong số cả ba, Lưu Nhất là kẻ mềm mỏng, hòa nhã hơn cả. Dù sao chính phái Bắc Sơn cũng có một phần trách nhiệm khi để lũ người Tống kia chạy thoát. Chỉ là, chẳng hiểu vì sao, trong ánh mắt thâm sâu ẩn tàng dưới hàng mi như đổ sụp của lão, người ta lại cảm giác như còn có một điều gì đó, rờn rợn. Dưới ba kẻ đầu lĩnh, đám công tử, thiếu chủ như Ngô Cương, Lưu Đồ không giấu nổi vẻ đắc ý. Đám môn hạ các phái, dù có dè dặt, cũng hướng về môn chủ của Thanh Sơn môn với ánh nhìn ngờ vực và nghi kị. Tất thảy như đang cùng tham gia vào một màn truy tố, mà kẻ bị buộc tội ở đây chính là Thanh Sơn môn.

Chứng kiến sự tình như vậy, Lương Nhất Công không khỏi khó chịu. Chàng đứng kế sau cha, âm thầm quan sát thái độ của từng bên đối với mình. Chẳng hiểu vì sao, chàng lại bị thu hút bởi ánh nhìn của Lưu Nhất, thủ lĩnh phái Bắc Sơn. Trong ánh mắt thâm sâu ẩn tàng dưới hàng mi như đổ sụp của lão, có cảm giác như còn một điều gì đó, một điều gì đó chưa được nói ra, rờn rợn.

Giữa bầu không khí đang căng lên như dây đàn, Đoàn Xuân Huy tiếp tục lớn tiếng:

– Lương Thành Nghiệp, để cho bọn chó Tống đấy chạy mất, ông định ăn nói thế nào đây?

Vị trưởng hộ không giận dữ sao được chứ? Mối thù giết Khúc Vĩnh Lâm vẫn còn đó. Ngay khi đả bại được lũ người Tống, họ Đoàn đã một mực đòi áp giải về núi Tản để xử lý. Nhưng Thanh Sơn môn là bên phát đi Ngũ Hổ Lệnh, vì vậy có quyền chủ quyết. Chẳng ai chịu nghe theo gã, để thành ra cơ sự như bây giờ. Đối diện với cơn giận dữ như đang muốn bùng cháy, Lương Thành Nghiệp, ngạc nhiên thay, lại thể hiện một sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Vị môn chủ nghiêm giọng:

– Đoàn trưởng hộ, Lưu thủ lĩnh, Ngô thành chủ, có phải các vị đang muốn nói, là Thanh Sơn môn đã cố tình thả cho mấy tên người Tống chạy thoát?

Rồi dùng ánh mắt sắc lạnh, quét qua từng người. Đoàn Xuân Huy rất nhanh đáp lại.

– Không ai nói là Thanh Sơn môn đã thả người. Nhưng việc để lũ chó Tống kia trốn thoát, các ông không thể không có trách nhiệm được!

Ngô Thiết nói thêm vào:

– Lũ Tống ấy thực sự rất nguy hiểm, phải khó khăn lắm, chúng ta mới bắt được chúng.

Đoàn Xuân Huy kiên quyết:

– Tản Viên ta với bọn chúng có thù máu. Việc này nếu không làm cho ra nhẽ, người của Tản Viên quyết sẽ không bỏ qua?

Ngay sau lời nói ấy, người của Tản Viên, Thanh Sơn như bị kích động, lập tức đáp cho nhau cái nhìn đầy thù địch. Bầu không khí trong võ đường vốn đã căng

thẳng càng trở lên nặng nề, ngột ngạt hơn. Lương Nhất Công trong cơn nóng giận, thầm nghĩ:

“Họ Đoàn kia thật quá quắt, chẳng chịu coi ai ra gì. Lão muốn gây sự ngay tại đây sao? Lão nghĩ Thanh Sơn môn ta sợ lão chắc?”

Rồi nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh, suy xét:

“Không được. Đám thuộc hạ đi cùng lão, xem ra đều thuộc hàng thủ thất, thủ bát cả, là cao thủ của Tản Viên. Nếu phải đối đầu, e sẽ có rất nhiều đổ máu. Chưa kể đến Bắc Sơn và Hoan Châu. Thanh Sơn ta đang trong thế bất lợi, tốt hơn hết, nên tìm cách xoa dịu tình hình thì hơn.”

Lương Nhất Công vừa dứt ý nghĩ, còn chưa biết phải làm như thế nào thì ngay phía trước, cha của chàng đã rời khỏi ghế ngồi, bước lên.

– Đoàn trưởng hộ, ông nói người Tản Viên các ông có thù máu với lũ người Tống?

– Đúng vậy.

– Vậy sao các ông không chủ động kéo quân đi bắt chúng?… Ngô thành chủ, ông vừa nói là lũ người Tống rất nguy hiểm. Có phải bọn chúng đang trên đường vào thành Hoan Châu các ông để lấy Phi Long Kích?

– Có lẽ vậy.

– Và các ông ngồi yên đợi chúng đến?

Những câu hỏi bất chợt, khiến trưởng hộ của phái Tản Viên và thành chủ thành Hoan Châu cùng bối rối.

– Lũ Tống đã tàn sát cả Dương gia đường, sát hại Khúc trưởng hộ, cướp đoạt kỳ binh bảo khí, là kẻ thù của Tản Viên, của Hoan Châu, của cả võ lâm Lĩnh Nam.

Vậy cho ta hỏi, các vị đã làm gì? Trước khi Thanh Sơn môn phát đi Ngũ hổ lệnh, các vị đã làm gì, ở đâu? – Lương Thành Nghiệp tiếp tục, vẫn với giọng điệu đanh thép đầy tự phụ – Chỉ có Thanh Sơn môn ta mới thực sự mong muốn vì võ lâm Lĩnh Nam mà đứng lên cầm cờ, bắt lũ người Tống kia phải đền tội. Thanh Sơn môn ta đã chẳng quản hiểm nguy, chấp nhận đánh đổi cả máu của mình. Vậy mà khi điều không mong đợi xảy ra, tất cả các vị, chẳng màng xem xét cho ngọn ngành, đã muốn quy kết, buộc tội cho Thanh Sơn môn. Đoàn trưởng hộ, Lưu thủ lĩnh, Ngô Thành chủ, các vị anh hùng hào kiệt hãy nói xem? Công bằng ở đâu? Đạo lý ở đâu?

Những lời truy vấn, nhắm thẳng đến đạo nghĩa, luân lý giang hồ, nhấn chìm hết thảy đám người các phái. Không ít kẻ vừa khi nãy còn dương dương với ánh mắt trịch thượng phán xét, nay bỗng nhiên cúi gục đầu, im bặt. Đoàn Xuân Huy dù cơn giận dữ còn đang sôi như lửa đốt, nhưng trước những lý lẽ hết sức thuyết phục, cũng chẳng biết phải nói lại ra làm sao. Họ Lương nói đúng quá mà. Tản Viên để mất vị thế dẫn dắt trong việc truy bắt lũ người Tống. Nhưng chuyện này chẳng phải do gã. Tất cả là tại tay phó hộ Mai Đình. Chính hắn đã viện dẫn những lề luật, hương ước cũ kĩ của môn phái để trói buộc, ngăn gã cất quân. Chính hắn đã khiến gã mất đi vị thế và tiếng nói giữa nơi này. Mai Đình! Mẹ kiếp. Tiếng chửi rủa lần nữa lại thốt lên trong đầu Đoàn Xuân Huy. Phía bên kia, Ngô Thiết cũng tỏ ra áy náy:

– Để kẻ địch chạy thoát, đúng là việc chẳng ai mong muốn. Có lẽ, chúng ta không nên tiếp tục tranh cãi về vấn đề này nữa. Việc cần bàn hơn là, lũ Tống kia đang ở đâu rồi, và bọn chúng có còn quay trở lại? Nên nhớ chúng rất nguy hiểm, nếu có quay trở lại, chúng ta cần chuẩn bị sẵn sàng cho điều đó.

Đám đông nhân sỹ lầm rầm tán đồng. Người của Tản Viên, dù có hậm hực, nhưng cũng đành tạm nghe theo. Lương Nhất Công thở phào nhẹ nhõm. Vậy là áp lực bủa vay Thanh Sơn môn đã được giải tỏa, việc cần để tâm tiếp đây là lũ người Tống kia. Ngay khi chàng cho là vậy, thì Lưu Nhất, vốn từ đầu luôn giữ thái độ kiệm lời, nay lại đột ngột lên tiếng:

– Lũ Tống xổng mất, không ai mong muốn. Việc chúng tẩu thoát như thế nào, vì sao lại để xổng mất chúng, đúng là không nên truy cứu. Nhưng nếu như kẻ giúp chúng tẩu thoát là người của phe ta thì sao?

Lão vừa nói vừa liếc trông sang Lương Thành Nghiệp rồi Lương Nhất Công. Lương Nhất Công tức thì biến sắc. Rốt cuộc vẫn chẳng thể tránh được. Rõ là họ Lưu đang muốn nhắc đến Phúc, muốn mượn chuyện này để chĩa mũi dùi về phía Thanh Sơn môn. Cái ánh mắt thâm sâu ẩn tàng của lão giờ mới ánh lên sự hiểm độc.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

pokemon-ai-de-han-ra-pallet-town
Pokemon: Ai Để Hắn Ra Pallet Town!
Tháng 1 29, 2026
dinh-cap-thien-phu-tro-choi-phi-thang.jpg
Đỉnh Cấp Thiên Phú, Trò Chơi Phi Thăng
Tháng 1 22, 2025
tien-vo-vo-han-thoi-dien-kim-chung-trao-quet-ngang-van-co
Tiên Võ: Vô Hạn Thôi Diễn Kim Chung Tráo, Quét Ngang Vạn Cổ
Tháng 2 5, 2026
ta-me-muoi-mat-ca-y-chi-giao-hoa-ban-gai-khong-roi-khong-bo.jpg
Ta! Mê Muội Mất Cả Ý Chí, Giáo Hoa Bạn Gái Không Rời Không Bỏ
Tháng 2 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP