Chương 144: Mưu đồ diệt khẩu
Cuộc truy kích không kéo dài lâu, Lương Nhất Công chẳng mấy chốc đã bắt kịp, một quyền đón lõng. Phúc chỉ còn nước vung chưởng lên đỡ, rồi vừa chạm phải quyền kình liền cảm thấy chấn tức, miệng phụt ra máu. Rõ là sức lực chàng đã suy kiệt, chẳng thể đương cự. Trong tình thế cấp bách, Phúc liền cuộn người, rồi song cước rút lên, tống ngược ra sau. Lương Nhất Công lại đấm quyền tới. Song quyền dội vào song cước. Phúc bị kình lực hùng hậu thúc ép, cả người như hòn đá ném đi, lao vọt về trước. Chàng mượn thế, gắng đạp cước, phi thân xuyên qua mấy tán lá trước khi cắm mặt lao xuống. Nơi chàng đáp xuống là một vùng cây cối rậm rạp, xen lẫn dây leo, mây rừng chằng chịt. Một cú trượt dài, những cái va đập, một màn tiếp đất chẳng thể êm ái hơn.
Lương Nhất Công hạ xuống, cũng vừa khi người của Thanh Sơn và Bắc Sơn kéo đến. Trời lúc này đã tảng vảng sáng. Vị thiếu chủ đứng trước khoảng rừng thâm u, lạnh giọng nói:
– Không được để thoát, bắt sống cho ta.
Một mệnh lệnh dứt khoát, đám môn hạ lập tức tuân theo. Lưu Nhất bất ngờ trước thái độ quyết đoán vô tình của chàng, không khỏi ngờ vực. Lão quay qua, ra lệnh cho đám đệ tử:
– Hãy mau giúp Thanh Sơn môn bắt tên phản loạn đó.
Rồi lại hướng riêng tới tên đại đệ tử Ma Hồng, nói:
– Ma Hồng, nhà ngươi cũng lên đi.
Tên Ma Hồng gật đầu, rồi xuống ngựa, lăm lăm tay kiếm tiến vào khu rừng. Môn hạ, đệ tử hai phái nhanh chóng bủa ra. Chúng vung đao, phạt kiếm. Dây leo, tay mây liền bị chặt đứt mở lối, những lùm cây, bụi cỏ bị phát quang. Cả một vùng rộng mấy mươi trượng bị lùng sục.
Ma Hồng, với kiếm trong tay, cẩn trọng rà soát. Không phải những nhát chém khai quang, phớt trên tầng lá. Ma Hồng thẳng tay đâm kiếm xuyên qua bất kì chỗ nào tối tăm rậm rạp mà hắn nghĩ có thể dùng để ẩn nấp. Hắn đã được lệnh của Lưu Nhất, và cũng hiểu dụng ý thâm hiểm trong ánh nhìn của sư phụ. Phúc lâu nay, dù không phải kẻ thù trực tiếp của phái Bắc Sơn, nhưng vẫn là cái gai trong mắt Lưu Nhất. Chàng đã đi cùng người của Hoàng gia trang, giải cứu bọn họ trong cái đêm phái Bắc Sơn cướp đoạt Bất Diệt. Giết Phúc sẽ mất đi một miệng có thể nói ra chân tướng sự việc. Phúc chết rồi, toàn bộ tội lỗi liên quan đến lũ người Tống kia, sẽ đổ hết lên đầu Lương Nhất Công và Thanh Sơn môn. Dù gì, chàng cũng là khách được Thanh Sơn môn mời tới, là anh em thân thiết của thiếu chủ Thanh Sơn môn. Sự liên đới tất chẳng tránh khỏi, và người chết rồi, sẽ không còn để đối chất nữa. Một mũi tên trúng hai đích, một ý đồ thâm hiểm mà Lưu Nhất đã tin tưởng giao cho tên đại đệ tử gian manh của mình.
Phúc chui tụt, rúc mình giữa bụi mây già. Một khoảng trống chỉ đủ cho cái ngồi co ro, với chi chít gai nhọn bủa ra, chật chội và tăm tối. Chàng đã kiệt sức, chẳng thể trốn chạy được nữa. Những bầm dập vì va đập, những cào xước chằng chịt khắp da thịt, máu cứ thế rỉ ra, thấm đẫm. Khí lực hỗn loạn, lục phủ cuộn thắt, nội thương càng lúc càng trầm trọng. Bao nhiêu đau lớn nhỏ cùng lúc ập đến, dày xéo thân thể. Thứ an ủi Phúc duy nhất lúc này, là chàng đã thu hút được người Thanh Sơn và Bắc Sơn, đủ lâu để lũ người Tống có thể thoát đi. Chàng nín thở, lắng tai nghe từng tiếng chân bước qua bên mình. Từng tiếng đao kiếm chém bạt cây lá, như đã chém đến ngay cổ chàng. Chết tiệt thật. Có biết bao kẻ vừa qua chàng còn chạm mặt, chào nhau đầy thân tình, vậy mà nay đã vung đao vung kiếm đòi lấy mạng chàng. Trách chi đến chúng chứ. Chẳng phải Lương Nhất Công, người anh thân thiết mà Phúc hết mực yêu quý, chính là người đã ra lệnh đó sao? Bố khỉ. Ông giời thật thích trêu ngươi. Nhưng biết sao được. Ai bảo chàng đã cứu lũ Tống kia làm chi? Thứ thân lừa ưa nặng, thích lo chuyện bao đồng. Một lần chưa chừa, hai lần chưa chừa, ba lần… còn có lần thứ ba sao?
Phúc thất kinh, ngó ngược ra lối vào cái hốc tối tăm của chàng. Những giọt máu nhỏ thành hàng trên đám lá như chỉ dấu. Tiếng chân người bước đến càng lúc càng rõ, gần đến độ Phúc có thể nghe thấy cả hơi thở. Thôi thế là… ông ơi… cô Hiền ơi… Một cơn đau dội lên như phá ngực, hai con mắt đột ngột tối xầm lại.
Ma Hồng lần theo vết máu để lại. Hắn thận trọng tiếp cận, lặng lẽ như hổ rình mồi, trước khi lạnh lùng vung kiếm. Một nhát đâm ngập mũi kiếm. Máu đỏ cứ thế phun ra. Ma Hồng cảm nhận được sự giãy dụa, cả bụi mây như rung lên, cùng lúc là tiếng la lớn:
– AAAAAAAA
Một tiếng la thất thanh. Cái thâm u, tĩnh mịch của khu rừng càng khiến tiếng la thêm vang vọng. Ma Hồng cùng đám môn hạ hai phái thất kinh. Cách nơi hắn đứng chưa đến mươi trượng, một con hung thú với dáng hình dữ tợn hiện ra, mờ ẩn trong màn sương sớm. Hổ, là hổ. Một con hổ to lớn dữ dằn, chẳng biết từ đâu xuất hiện. Cái dáng vẻ to lớn bất thường của nó khiến tất cả phải kinh sợ. Nhưng càng kinh sợ hơn, là thứ nó đang ngoạm trên miệng. Một tên đệ tử của phái Bắc Sơn, một cái xác còn đang lủng lẳng co giật, máu tươi chảy xuống tong tỏng. Tên đệ tử xấu số vừa bị con hổ thình lình từ trong lùm cây vọt ra, ngoạm lấy. Con hổ lắc đầu, hất văng cái xác đi, rồi gầm lên. Tiếng gầm như sấm động. Nó nhảy chồm đến, tung vuốt. Hai tên đệ tử khác của phái Bắc Sơn bị vả trúng, cùng bắn văng đi, đập mạnh vào thân cây trước khi rụng xuống. Chẳng biết bọn chúng bị chết do va đập, hay do nanh vuốt của hổ nữa. Chỉ thấy lồng ngực, ổ bụng bị xé toang, còn đầu thì dập lát, máu đỏ chảy ra thành vũng. Mặc cho những đao gươm tua tủa, con hổ vẫn mặc sức tung hoành.
Đến lúc này, chúng đệ tử hai phái chẳng còn đủ can đảm mà đứng lại nữa. Tất cả cùng hoảng loạng, cuống quýt tháo chạy. Con hổ chẳng chịu buông tha, lại nhảy chồm đến. Ngay khi những nanh vuốt tưởng như sẽ ập xuống thì bất ngờ, một luồng kình lực tràn đến, quét ngang qua đầu đám đệ tử kia. Là Lương Nhất Công. Quyền kình của chàng bung ra, lập tức đánh bật hổ lớn. Con hổ giận dữ gầm lên, rồi lại hung tợn lao đến. Một quyền tiếp tục đánh ra. Con hổ lần thứ hai bị đánh bật. Đám đệ tử hai phái có thời gian, đã kịp rút chạy hết về nấp sau Nhất Công. Một tên hoảng loạn, run rẩy bẩm báo:
– Công tử, chúng ta … chúng ta không lên vào rừng cấm.
Hẳn nhiên Rừng cấm vẫn là vùng đất không nên xâm phạm đối với môn hạ của Thanh Sơn môn. Lương Nhất Công thoáng cân nhắc rồi hạ lệnh rút lui. Đám môn
hạ lập tức tuân theo. Lưu Nhất thấy vậy thì cũng quát lên:
– Rút, rút hết cho ta.
Lão ở miền sơn cước, không lạ gì hổ dữ. Nhưng người của Thanh Sơn đã rút, Bắc Sơn chẳng dại gì phải ở lại. Lão vừa mất đi ba tên đệ tử, không muốn có thêm tổn thất nào nữa. Việc truy bắt Phúc cũng bỏ mặc đấy. Lão đã muốn giết Phúc, vậy thì cứ để cho con hổ dữ kia làm giúp phần việc. Đám đệ tử Bắc Sơn lục đục tháo lui, trong đó, đương nhiên có cả gã đại đệ tử Ma Hồng.
Ma Đầu cùng đồng bọn chạy ra đến sông lớn thì lên thuyền. Người của Thanh Sơn, Bắc Sơn đuổi tới nơi thì lũ người Tống đã xuôi dòng, đi được một đoạn xa. Do sự tình đột xuất, không có sự chuẩn bị về thuyền bè, hai phái chẳng có cách nào để đuổi kịp, đành chấp nhận để bọn chúng chạy thoát ra cửa biển. Người Tống đào thoát ngay trước ngày diễn ra Đồ Ma Tế Hội quả là một sự kiến chấn động, tin tức nhanh chóng lan truyền, khiến tất thảy quần hùng Lĩnh Nam được một phen hốt hoảng. Bên ngoài Thanh Sơn môn, đám đông kéo đến vây kín cổng, la liệt chầu chực chỉ để nghe ngóng. Bên trong, không khí càng trở lên căng thẳng. Người của Hoan Châu cũng đã trở về. Dù lác đác xuất hiện những tiếng nói quy kết trách nhiệm cho Thanh Sơn môn, cả phái Bắc Sơn và thành Hoan Châu đều cùng thống nhất sẽ đợi đến lúc núi Tản Viên đến mới chính thức đưa việc này ra bàn bạc. Trong lúc này, tại phòng riêng của Lương Nhất Công, Lương Diệu Linh đẩy bung cửa, mạnh bạo bước vào.
– Anh Công, có phải chính anh đã ra lệnh truy bắt anh Phúc!
Vừa trông thấy ông anh trai, cô em gái bướng bỉnh đã lớn tiếng tra hỏi. Lương Nhất Công cố ý phớt lờ. Lương Diệu Linh chống nạnh, trợn trừng hai mắt:
– Có phải chính anh là kẻ đã ra tay, dồn ép anh ấy phải vào chỗ chết không.
Lương Nhất Công định bước ra khỏi phòng, nhưng liền bị chặn lại.
– Còn chưa trả lời rõ ràng cho em, anh không được phép đi đâu cả.
Bất quá, vị thiếu chủ đành phải lên tiếng, nét mặt chàng nghiêm nghị, giọng nói đầy kiên quyết:
– Hắn đã giải thoát cho Ma Đầu người Tống. Việc ấy không thể tha thứ được.
Lương Diệu Linh không chịu, lại nói lớn:
– Nhưng cũng không nhất thiết phải dồn người ta vào chỗ chết. Anh quên rồi sao. Chính anh Phúc là người đã liều mình chống lại đám giặc Khăn Đen, khi anh bị trúng Sinh Tử Dược. Lấy gì chứng minh anh Phúc chính là kẻ đã cứu thoát cho đám người Tống đó chứ? Anh có tận mắt nhìn thấy không?
Lời biện hộ có phần ngang ngược. Chỉ mới làm thân được mấy ngày, tiểu thư của Thanh Sơn môn đã hết mực quý mến Phúc. Với cô nàng, thật khó để tin vào những cáo buộc mà tất cả đang lan truyền. Lương Nhất Công thì chẳng có thời gian để đôi co, lạnh giọng nói:
– Ta chỉ lệnh bắt, không có dồn hắn vào chỗ chết.
Chàng gạt tay, đẩy cô em gái sang bên, bực bội bước ra khỏi phòng. Tâm trí chàng lúc này là bộn bề những rối ren. Chẳng biết tên Ma Đâu cùng đồng bọn của hắn hiện đang ở đâu? Liệu bọn chúng có quay lại? Việc để lũ người Tống tẩu thoát, phải giải thích với quần hùng các phái như thế nào đây? Rồi còn mối quan hệ giữa chàng và Phúc nữa? Nhắc tới Phúc, Lương Nhất Công lại càng thêm giận dữ. Chàng vẫn không hiểu nổi, vì sao người anh em mà chàng hết mực trân quý lại làm cái hành động táng tận đó. Cảm giác bị phản bội thật khó để nuốt trôi. Liệu Phúc có phải đồng bọn của tên Ma Đầu kia, còn sống hay đã chết? Những câu hỏi cứ vang lên, quẩn quanh trong đầu. Lương Nhất Công cố nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Cơn bão đang sắp sửa ập đến với chàng và Thanh Sơn môn. Chàng cần phải thật bình tĩnh, trù liệu ứng phó với những bất trắc có thể xảy ra. Nghĩ là vậy, nhưng ngay lúc này, có một việc mà Lương Nhất Công phải thực hiện. Một việc quan trọng và cấp bách.