Chương 143: Huynh đệ đối mặt
Ma Đầu tất nhiên chẳng đáp lại. Tỉ đấu có thể dừng, nhưng không có nghĩa là y sẽ đáp ứng yêu cầu của Phúc. Ngay lúc này, một tiếng tiêu chẳng biết từ đâu vang lên, rồi liền ba bóng người xuất hiện, vừa đáp xuống đã lập tức quỳ phục:
– Tham kiến Thiên Ma Đại Nhân.
Ba tên này đeo mặt nạ che kín mặt, thoáng qua giọng nói ắt hẳn là người Tống. Đám người của Ma Đầu tròn mắt nhìn nhau, còn chưa phân định là bạn hay thù. Một trong số ba kẻ mới tới cung kính:
– Chúng tôi tới để hộ giá. Sự tình cấp bách, người của Lĩnh Nam đang kéo tới, xin Thiên Ma đại nhân hãy theo chúng tôi.
Hắn vừa nói, vừa trỏ tay về phía đằng tây. Tất cả cùng trông theo. Quả nhiên, từ phía xa, có hai toán người đang đi tới. Dù không thể nhìn thật rõ, vẫn có thể thấy thấp thoáng ánh đuốc mỗi lúc một gần. Phúc phát hoảng, linh tính mách bảo, thầm nghĩ:
“Không lẽ nào, là anh Công đang tới? Chắc hẳn là cuộc đấu giữa ta và Ma Đầu đã đánh động. Chết tiệt! Ta đã quá chú tâm vào việc đánh đuổi hắn”
Rồi kêu lên:
– Các người còn đứng đó, không mau biến đi!
Chẳng có tác dụng. Ma Đầu vẫn đứng đó, điềm nhiên không động tĩnh. Ánh mắt y chăm chú nhìn về những đốm sáng đang đến, như thể chờ đợi. Phải rồi, mối hận bị người của Ngũ hổ phái bắt giữ, Ma Đầu còn chưa tính sổ. Lão đạo sỹ và tay sư béo, dù có lo lắng, nhưng vẫn phải trông chờ quyết định của chủ nhân, không dám tự ý lên tiếng.
Tên đeo mặt nạ lại thúc giục:
– Thiên Ma đại nhân, bọn chúng đang kéo đến, không đi ngay sẽ không kịp.
Ma Đầu chẳng màng để tâm đến. Quần hùng Lĩnh Nam, anh hùng cao thủ đến cả trăm người Ma Đầu còn không sợ, lúc này há lại sợ có một nhúm. Lão đạo sỹ rất muốn can dán, nhưng trước thái độ kiên quyết như vậy thì đành chuyển sự chú ý đến ba kẻ vừa tới.
– Các người là ai? Ai sai các người tới đây?
Tên cầm đầu đám đeo mặt lạ nhẹ giọng đáp:
– Thanh Hư đạo trưởng, chuyện cần thiết lúc này là bảo đảm an toàn cho Thiên Ma đại nhân.
Một cách gọi đầy tôn kính, một lời ngầm nhắc nhở. Kể từ khi từ bỏ tất cả, chấp nhận đi theo làm nô bộc cho Thiên Ma, lão đạo sỹ đã không còn được nghe nữa. Đám người bí ẩn này, hẳn đã nắm rất rõ thân thế, lai lịch của bọn họ. Lão thần người suy đoán. Tên đeo mặt nạ lại nói:
– Thiên Ma đại nhân, chuyến đi này là một âm mưu. Có kẻ muốn hãm hại ngài. Đoạt khí chỉ là cái cớ, lấy mạng của đại nhân mới là mục đích chính. Chúng tôi được lệnh, bảo vệ đại nhân rời khỏi nơi này.
Lời tiết lộ khiến đám người Ma Đầu kinh động. Thực tình, đã đôi lần bọn họ nghi ngờ có kẻ âm thầm hành động sau lưng, nhưng cũng chỉ là phỏng đoán.
Những Tiểu Bình, Mộ Bạch hay lão đạo sỹ đều linh tính nguy hiểm, nhưng vì e ngại chủ nhân, không dám đem việc ấy ra bàn. Nay được nghe phát ngôn từ một kẻ khác, đủ khiến những hồ nghi trở lên có căn cứ. Lão đạo sỹ vừa mấy canh giờ trước được Lương Nhất Công cho xem hung khí đã lấy mạng của Khúc Vĩnh Lâm, càng không nghi ngờ, nói:
– Chủ nhân, đúng là có kẻ muốn mượn tay đám cao thủ Lĩnh Nam để dồn chúng ta vào chỗ chết.
– Ai?
Ma Đầu lập tức quắc mắt, khiến tất cả phải run bắn. Tên đeo mặt nạ lần nữa ngoái nhìn ra sau, nói:
– Đại nhân, chuyện này, hãy để đến lúc rời khỏi đây rồi nói.
– Đúng vậy, chủ nhân, chúng ta không nên ở lại đây.
Lão đạo sỹ cũng đánh bạo thuyết phục. Cùng lúc này, một toán người ngựa từ hướng đông xuất hiện. Vừa tới, cả đám đã lập tức quỳ phục.
– Tham kiến Thiên Ma Đại Nhân.
Vẫn là những kẻ đeo mặt nạ tím. Xem ra bọn chúng đã có sắp đặt và phân phó. Ma Đầu khẽ nhíu mày, gằn giọng nói:
– Kẻ nào đứng sau những chuyện này, hãy đưa ta đến gặp hắn!
Tên cầm đầu đám mặt lạ cả mừng, nói:
– Cách đây hơn ba dặm là sông lớn, thuyền của ta đang ở đó. Chỉ cần lên đến thuyền là có thể an toàn ra biển.
Vậy là tất cả cấp tốc lên ngựa. Về thân thế thực sự của toán người đeo mặt nạ, duy có Tiểu Bình là nhận ra. Bọn họ chính là quân tâm phúc dưới trướng của Bắc Bình Vương, được cử sang Đại Việt để bảo vệ tiểu vương gia. Ma Đầu, tiểu vương gia bị bắt, chúng đã âm thầm cải trang, do thám địa hình và bố phòng của Thanh Sơn môn, định kế hoạch cướp lao, nhưng chưa kịp thực hiện thì ba người Phúc, Tiểu Bình và Mộ Bạch đã ra tay, vì vậy âm thầm bám theo. Cũng bởi giữa cha con Bắc Bình Vương có hiềm khích, nên cả đám phải giấu kính thân phận, không dám tiết lộ. Tiểu Bình trước lúc lên ngựa liền níu tay Phúc, nói:
– Anh Phúc, anh đi cùng bọn ta chứ?
Phúc lắc đầu chối từ. Tiểu Bình lại hỏi:
– Vì sao vậy. Ở lại đây rất nguy hiểm?
– Ta không thể đi cùng người Tống các cô được – Phúc nghiêm giọng đáp, trước khi ngoái nhìn ra sau, trông theo toán người đang kéo đến, ước chừng còn
chưa đến một dặm – Ta sẽ thu hút bọn họ.
Chàng muốn bằng mọi cách, lũ Tống này phải thoát được đi, không thể để người Thanh Sơn môn đuổi kịp chúng được.
– Không được – Lần này đến lượt Tiểu Bình lắc đầu – Anh đã cứu chủ nhân ta. Bọn họ sẽ giết anh mất. Anh Phúc, hãy đi cùng bọn ta có được không?
Lời nói van nài khẩn thiết, anh mắt Tiểu Bình rưng rưng như ướt lệ. Phúc cảm nhận được sự quan tâm, lo lắng của cô ả dành cho mình, nhẹ cười và đáp.
– Không sao đâu, ta tự lo được.
Cùng lúc này, lão đạo sỹ từ trên lưng ngựa cất tiếng gọi:
– Nha đầu, mau đi thôi.
Tiểu Bình gật đầu một cách vội vã. Cô ả đã không còn thời gian, cũng biết chẳng thể thuyết phục được Phúc, liền quàng tay, ôm siết lấy chàng, nghẹn ngạo xúc động nói bên tai:
– Anh Phúc, cảm ơn anh!
Sự mềm mại, hơi ấm từ cô ả khiến Phúc bất giác rung động. Tiểu Bình cùng đám người Tống mau chóng quất ngựa rời đi. Phúc lặng trông theo, rồi thò tay, lấy từ trong áo ra một viên đan dược, nhanh bỏ vô miệng. Chính là Kỳ Thảo đan, viên đan dược duy nhất còn sót lại, đáng lý đã được dùng cho Ma Đầu. Vừa uống Kỳ Thảo Đan, Phúc lập tức thấy từ đan điền phát sinh một luồng khí lạ, lan tỏa khắp kỳ kinh bát mạch, khiến toàn cơ thể có cảm giác ấm áp dễ chịu lạ thường. Cũng nhờ vậy, cái mọi sự đau đớn do chưởng lực của Ma Đầu tạm thời lắng xuống. Với Phúc lúc này, hiểm nguy của bản thân chẳng đáng sợ bằng việc phải đối mặt với Lương Nhất Công, người anh của mình. Chẳng lời nào có thể bào chữa cho hành động phản trắc mà chàng đã gây ra. Trận khổ chiến vừa qua, và một cơn bão lại ập đến với gã trai trẻ.
Đám Ma Đầu còn chưa khuất bóng thì người của hai phái Thanh Sơn, Bắc Sơn đã ùn ùn kéo tới, đi đầu là Lưu Nhất và Lương Nhất Công. Vừa chạm mặt, tất cả đã dành cho Phúc thái độ đầy thù địch. Phúc chẳng để tâm, chỉ hướng đến người anh của mình. Lương Nhất Công trừng mắt nhìn Phúc, thần sắc nghiêm nghị.
Thiếu chủ của Thanh Sơn môn dù có dự cảm, nhưng vẫn rất hi vọng kẻ hiện diện tại đây là một ai khác. Ánh mắt chàng toát lên sự hoài nghi xen lẫn giận dữ. Lưu Nhất thì khác. Thủ lĩnh của phái Bắc Sơn nham hiểm, nhoẻn miệng cười và nói:
– Lương công tử, người anh em của công tử đã giải thoát cho tên Ma Đầu kia.
Một lời nhắc nhở đầy ẩn ý. Lương Nhất Công không đáp. Chẳng một lí do nào khiến chàng có thể tin được. Vị thiếu chủ quét mắt nhìn khung cảnh đổ nát xung quanh, rồi dừng lại trên tấm thân bầm dập tơi tả của Phúc.
– Là chú đã giải thoát cho Ma Đầu.
Một câu hỏi chất chứa sự phẫn nộ. Phúc ngấp ngứ, như mắc nghẹn nơi xuống họng. Chàng còn có thể giải thích được gì chứ. Sự thật đúng là vậy, kẻ phản trắc, con ong trong tay áo chính là Phúc. Lương Nhất Công lại gằn giọng:
– Vì sao làm vậy?
Một lần nữa, Phúc chẳng thể trả lời. Sự im lặng đã thay cho lời thú nhận. Lương Nhất Công nắm tay siết chặt dây cương, hai mắt như long lên, nghiêm giọng quát:
– Bắt lấy hắn cho ta.
Một mệnh lệnh ban ra. Đám môn hạ của Thanh Sơn môn trên dưới hai mươi người lập tức ào lên. Không nhân nhượng, không vị nể, cả đám nhanh chóng vung đao, tuốt kiếm, nhằm thẳng Phúc mà chém tới. Trước tình thế hung hiểm, Phúc chẳng còn cách nào ngoài việc phải đánh trả. Chàng nhanh như cắt, thuận chân đá bay ba bốn tên, rồi lại nhảy vọt sang bên, đánh rơi kiếm của ba bốn tên nữa. Dù đã bị trọng thương, nhưng may mắn được phục Kỳ Thảo đan, thành thử Phá Cước vẫn miễn cưỡng thi triển được.
Phúc vừa đánh ngã mấy tên, thì lập tức lại có mấy tên khác tráng vào. Vòng vây đao kiếm càng lúc càng siết chặt. Tình thế bí bách khiến chàng chẳng xoay sở cho nổi, đành tung thân vọt lên cao. Đám môn hạ của Thanh Sơn môn lập tức lao theo. Đứng mình trên ngọn cây, Phúc có thể tận dụng ưu thế về khinh công. Lần lượt, từng tên môn hạ lao lên đều bị chàng đón lõng, đánh cho rơi rụng. Cuộc rượt bắt của lúc này thật giống một màn thủ thành.
Ngay khi Phúc vừa đánh ngã hơn chục tên, tưởng như có thể rảnh tay để ngơi nghỉ thì liền phát giác hai đạo kình phong ào át phóng tới. Chàng không kịp né tránh, đành co mình chịu trận. Cành lá hai bên rung lên, rồi phát nổ ngay bên tai. Là Lương Nhất Công. Khi quyền kình còn chưa tán phát hết, đã liền thấy vị thiếu chủ hiện ra trước mắt. Lại một quyền nữa phát ra. Phúc hốt hoảng, vội tung mình vọt ra sau. Cả một ngọn cây bị quyền kình đánh gãy, rào rào rơi xuống. Dưới mặt đất, đám môn hạ vội vã tản ra. Lương Nhất Công tức tốc truy theo, giận dữ hét lên:
– Còn không mau chịu trói.
Liền sau đó là liên tiếp quyền kình đánh ra, chính là quyền pháp trong Khai Thiên quyền. Những quyền cương mãnh và quyết tuyệt. Phúc dù đã nhanh chóng chuyển mình, vẫn thấy liên tiếp ngọn cây dưới chân rung lên, liền sau đó phát nổ. Xem ra, còn chưa đánh ngã chàng, Lương Nhất Công còn chưa dừng lại. Tình nghĩa anh em đến đây coi như cũng dứt. Phúc nghĩ vậy, rồi chỉ còn biết căng mình, gắng sức đạp cước băng đi thật nhanh. Phía dưới, đám môn hạ Thanh Sơn môn cũng quyết bám theo, dai dẳng như bầy sói. Khổ lỗi, những tán cây rào rạt rơi xuống như mưa, khiến bọn chúng phải một phen toán loạn.