Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
toan-cau-chay-nan-vat-pham-cua-ta-co-the-tu-dong-thang-cap

Toàn Cầu Chạy Nạn: Vật Phẩm Của Ta Có Thể Tự Động Thăng Cấp

Tháng 10 25, 2025
Chương 602: Chương cuối: Sau cùng tiếng đập cửa Chương 601: Quyết định
chu-thien-the-gioi-thien-dao.jpg

Chư Thiên Thế Giới Thiên Đạo

Tháng 1 18, 2025
Chương 478. Ba ngàn năm Chương 477. Tứ phương Đế Quân
linh-nguyen-tien-do-ta-nuoi-linh-thu-qua-hieu-cam-an

Linh Nguyên Tiên Đồ: Ta Nuôi Linh Thú Quá Hiểu Cảm Ân

Tháng 1 31, 2026
Chương 1133: Trường Thanh giới Chương 1132: Xích Minh, lên đường
thien-gioi-gian-thuong.jpg

Thiên Giới Gian Thương

Tháng 2 16, 2025
Chương 318. Gió êm sóng lặng Chương 317. Uy hiếp Địa Phủ
tu-gio-phut-nay-bat-dau-khien-cho-the-gioi-cam-thu-thong-kho.jpg

Từ Giờ Phút Này Bắt Đầu Khiến Cho Thế Giới Cảm Thụ Thống Khổ

Tháng 2 26, 2025
Chương 347. Momoshiki, ngươi cũng nhớ tới múa sao? Chương 346. Có tiền liền mạo xưng, đây chính là ta nhẫn đạo!
doan-dung-kim-thu-chi-lien-se-chet.jpg

Đoán Đúng Kim Thủ Chỉ, Liền Sẽ Chết

Tháng 2 13, 2025
Chương 604. Con kiến vũ trụ Chương 603. Buông tay đánh cược một lần
theo-khe-uoc-tinh-linh-bat-dau.jpg

Theo Khế Ước Tinh Linh Bắt Đầu

Tháng 2 17, 2025
Chương 670. Thăng hoa, khúc cuối cùng, thời đại mới Chương 669. Thế giới chìa khoá
luyen-yeu-thanh-tien-gia-toc-cua-ta-toan-vien-ac-nhan.jpg

Luyện Yêu Thành Tiên: Gia Tộc Của Ta Toàn Viên Ác Nhân

Tháng 2 9, 2026
Chương 87: Hắc Phong Huyết Sát · chiến trận sơ minh Chương 86: Lang Yên Bắc Vọng · Phong Ảnh sắp hót
  1. Hào Khí Anh Hùng
  2. Chương 142: Tự tôn của cường giả
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 142: Tự tôn của cường giả

Cước của Phúc từ trên cao hơn trượng chẻ xuống, ào ạt cuồng bạo, thế như thiên lôi oanh đỉnh, mang theo sức mạnh diệt phá thiên địa, thật không thể tưởng tượng. Một cước tận tuyệt, nằm trong bộ ba tối hậu không tên của Phá Cước, khi đã xuất ra cũng có nghĩa là kẻ sử dụng đã đạt đến tuyệt cảnh vị cước vong thân. Phúc hiện thời, đối diện với thứ sức mạnh cường đại của kẻ địch, chỉ cầu phá, không cầu sinh.

Dưới áp lực khổng lồ của sát chước đang đổ sập xuống, Ma Đầu vung tay, một chưởng phát lên. Ngón chưởng âm thầm xuyên qua màn cước kình, rồi đột ngột hiện ra giữa thinh không, tống thẳng tới.

Nhanh quá! Phúc còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ thấy toàn thân bất ngờ như bị kéo giật lại, rồi một luồng khí lực hùng hậu, vừa nóng vừa lạnh tuồn tuột chảy vào cơ thể. Một cảm giác căng tức ập đến, lục phủ ngũ tạng như muốn vỡ tan, miệng phụt máu đỏ.

Chính xác là Phúc đã trúng chiêu. Một chưởng của đối phương vẫn nhanh hơn, đánh thốc tới ngay trước ngực. Từ vòng ngoài, lập tức, hai gã người Tống khấp khởi mừng.

Thắng bại đã định. Phúc, dù đã dốc đến toàn lực, vẫn chẳng thể tổn hại tới Ma Đầu. Suy cho cùng, chàng vẫn chỉ là một gã trai non nớt. Kẻ địch trước mắt, dù có đang suy tổn thì vẫn cứ là Ma Đầu. Nếu đã vậy thì việc chàng bại trận cũng chẳng có gì là lạ. Chỉ là….

Phá Cước đã đến tuyệt cảnh, đường cước chưa tận thì chưa dừng lại. Ngay lúc miệng phụt máu đỏ, thân thể bị đánh bật ra, một cước vẫn tiếp tục chẻ xuống. Ma Đầu dù đã lách mình tránh né, vẫn bị cước giáng trúng. Khí kình hộ thể lập tức kích phát. Cường lực đối kháng, bức tách cả hai.

Phúc bị hất văng hơn trượng, loạng choạng đáp xuống, vừa chạm đất đã thấy mặt mày xa xẩm, tim gan lộn phèo. Luồng khí lực hỗn độn vẫn đang khuấy động, xung phá lục phủ ngũ tạng.

Chàng cố ổn định hơi thởi, điều tiết chân khí, rồi ngước mắt trông lên. Ma Đầu vẫn sừng sững đứng đó. Chính xác hơn, gã có bước lui. Chết tiệt. Phúc thầm chửi. Trong khi chàng bị đánh bay hơn trượng, thì kẻ địch chỉ bị đẩy lui chưa đến một thước. Rõ là hắn đang bị suy tổn. Cũng bằng cước ấy, chàng đã khiến một Lương Nhất Công sung mãn phải vất vả đối phó. Thực lực thật quá chênh lệch, khiến Phúc dù tâm thần đang trong trạng thái cuồng động của Phá Cước, vẫn không khỏi hồ nghi, tự hỏi.

“Ma Đầu quá mạnh? Liệu ta có thể thắng được hắn?”

Ma Đầu đứng đó, chăm chăm nhìn xuống vai trái, nơi vừa bị trúng cước. Im ắng, vẫn là cái sự trầm lãnh bá tuyệt đó. Chẳng ai biết tình trạng hiện thời của hắn ta. Đám nô bộc dưới trướng, dù có đôi chút hốt hoảng, vẫn không khỏi tin tưởng vào thực lực cường đại của chủ nhân. Ma Đầu có khí kình hộ thể, và một cước trong thế gắng gượng sẽ chẳng thể uy hiếp. Lẽ thường là thế, nhưng đâu ai dám chắc. Chính tại Tam Cốc, Ma Đầu đã bị Lương Thành Nghiệp, môn chủ Thanh Sơn môn đánh gục, phải chìm vào cơn mê. Nếu không nhờ Phúc cứu ra, chẳng biết đến khi nào y mới tỉnh lại.

Phúc vừa điều tức, vừa thận trọng quan sát nhất cử nhất động của đối phương. Với tất cả sức lực đã bung ra, Phúc hi vọng, chí ít cũng phải thấy Ma Đầu bị thương chút đỉnh. Dù có thua, nhưng bản thân chàng và Phá Cước cũng không đến nỗi vô dụng.

Ma Đầu đứng đó, hơi nghiêng mình. Chính xác hơn, bờ vai trái của hắn hơi lệch xuống, như thể đang treo tạ. Bị thương ư? Không rõ nữa. Chỉ thấy màn khí tức bao quanh bỗng nhiên cuộn xiết, rồi tỏa ra đầy mãnh liệt, bành chướng bốn xung quanh. Ma Đầu nhìn Phúc. Con mắt để lộ ra khỏi màn tóc xõa vẫn đen đặc. Một ánh nhìn lạnh lẽo, như báo hiệu điềm chết chóc. Rồi đột ngột, Ma Đầu lao đến.

Phúc giật mình, vừa định thần đã thấy bóng chưởng của Ma Đầu ở trước ngực. Nhanh quá. Chàng không kịp phản ứng, chỉ miễn cưỡng phản xạ theo bản năng. Cước bộ nhẹ thoái, đồng thời song thủ vung lên che chắn. Một chưởng của Ma Đầu, dù đã bị song thủ của Phúc chặn lại, tiêu tán một phần sức mạnh, vẫn dư dả đánh qua. Phúc bị đánh trúng ngực, miệng thốt thành tiếng, rồi thổ máu. Cả người chàng bị tống ngược ra sau, ngã sõng soài trên mặt đất. Từ bên ngoài, Tiểu Bình hốt hoảng gọi lên:

– Anh Phúc.

Rồi tức tốc lao đến.

– Chủ nhân. Xin hãy tha cho anh ấy.

Thấy cô ả quan tâm lo lắng, rồi còn ra mặt nói giúp, lão đạo sỹ kênh kiệu hạch sách:

– Tiểu Bình, cô thật to gan. Dám xin tội cho kẻ địch ư?

Tiểu Bình không e ngại, cương trực đáp:

– Dù sao anh ấy cũng đã cứu mọi người ra.

Một lời khiến lão đạo sỹ cứng họng, không nói được gì thêm. Cô ả nhẹ nhàng đỡ Phúc dậy. Phúc vừa đưa tay lau miệng máu, liền hướng mắt trông về gã Ma Đầu, bỏ mặc những đau đớn của bản thân. Tâm thức chàng giờ không còn trong vòng cuồng động Phá Cước, thành ra đã bình tĩnh hơn. Ma Đầu quá mạnh. Một lần nữa, những lời ấy lại thốt lên trong đầu. Chàng hiểu rằng mình chẳng thể đấu lại, nhưng vẫn khiên cưỡng, tự nhủ:

“Hắn ta đang bị thương?”

Ngay giữa thời khắc hiểm nguy ập đến, Phúc vẫn kịp trông thấy. Ma Đầu chỉ dùng tay phải. Nhưng khác với phong phạm bá giả cường đại lúc trước, cánh tay trái không còn thong thả chắp ra sau nữa, mà buông thõng xuống. Cái sự ấy đến giờ vẫn còn, chỉ là bị che đi bởi tay áo, thành thử khó để nhận biết. Bả vai xô nghiêng, cánh tay buông thõng, chắc hẳn Ma Đầu đã bị thương không nhẹ. Như vậy cũng có nghĩa là Phá Cước của Phúc đã đánh vỡ được lớp khí kình hộ thể, động đến máu thịt, xương cốt của đối phương. Đã làm được lần một, thì sẽ có lần hai, lần ba, hi vọng là thế, nhưng…Chẳng hiểu vì sao, càng đối diện với Ma Đầu lúc này, đối diện với ánh mắt vô hồn đục ngàu, cùng sắc mặt trơ lạnh như sắt đá, nhuệ khí chiến đấu của Phúc càng trở lên tiêu tán. Chàng tuyệt vọng thừa nhận:

“Dù có cố đến mấy, ta vẫn chẳng thể đánh lại hắn?”

Phúc vẫn là vì còn nghĩ đến người thân, nghĩ đến dân chúng ở miền biên viễn, muốn ngăn cản mối họa binh đao mà cố chấp níu kéo ý chí chiến đấu. Quyền cước vận lên, nhưng chẳng biết phải đánh tiếp như thế nào. Tiểu Bình thấy vậy thì lại vội vã khuyên can:

– Này anh, dừng lại đi. Anh không phải đối thủ của chủ nhân ta.

Tay sư béo thấy chàng bị đánh đến bầm dập tả tơi mà vẫn cứng đầu ngoan cố thì lấy làm lạ, nói:

– Tiểu tử thối, hắn thật muốn chết sao?

Trong khi đó, Lão đạo sỹ im lặng, trầm ngâm tự hỏi:

“Tiểu tử kia thật sự đã đả thương Thiên Ma? Một thằng nhóc Nam man. Không thể nào? Chủ nhân, ngài ấy…?”

Dù còn đôi chút hoài nghi, lão vẫn cho rằng:

“Nếu còn tiếp diễn, kẻ phải chết sẽ là tên tiểu tử kia.”

Ngay lúc sự chú ý đang đổ về Phúc, thì một giọng nói vang lên:

– Đủ rồi, không cần đánh nữa.

Là Ma Đầu. Một sự lên tiếng đầy bất ngờ. Không kể đến Phúc, ngay bản thân đám người Tống với thân phận nô bộc, cũng chẳng mấy khi được nghe giọng nói của chủ nhân. Vậy mà giờ đây, ngay giữa cuộc đấu, Ma Đầu lại lên tiếng. Một yêu cầu đình chiến khi chiến cuộc đã đến hồi tàn, và y là kẻ chiến thắng.

Ma Đầu muốn dừng lại? Chẳng phải y đang nhập ma cảnh sao? Là y thương hại, không muốn đả thương Phúc nữa, hay là nghĩ đến ơn cứu giúp của chàng, thành thử cắn rứt. Thật không thể. Một chưởng khi nãy vẫn còn rất hung bạo, như muốn lấy mạng. Lão đạo sỹ và tay sư béo đã từng chứng kiến chủ nhân nhập ma cảnh, một mình thảm diệt bát đại môn phái của võ lâm Trung nguyên. Sự tà ác, hung bạo cùng sức mạnh bá tuyệt vô song của Thiên Ma

chính là nguyên nhân khiến cả hai kinh sợ và thuần phục. Ngay lúc này, cả hai chính là những kẻ ngạc nhiên nhất, ngơ ngác nhìn nhau.

Ma Đầu bóp mạnh vào bả vai trái. Một tiếng rắc khẽ kêu lên. Liền sau đó, cánh tay trái của y có thể cử động trở lại. Rõ ràng nó đã một bị cước của Phúc đánh cho trật khớp. Nhưng việc cánh tay trái bị phế tuyệt chẳng phải lý do khiến Ma Đầu dừng lại. Lão đạo sỹ cùng tay sư béo quả quyết, và Phúc cũng cho là vậy.

– Dừng lại là sao? Cuộc đấu còn chưa phân thắng bại mà.

Nói là thế, nhưng tự thân Phúc hiểu thắng bại đã rõ. Ma Đầu không đáp. Tay sư béo thấy chàng nói vậy thì nổi khùng, lớn tiếng quát mắng:

– Tiểu tử thối kia, chủ nhân của ta đã bảo đủ rồi, là muốn tha cho nhà ngươi một mạng. Thứ đần độn không biết điều, còn muốn phân thắng bại cái gì nữa?

Phúc không có ý bỡn cợt, cũng thật quý trọng mạng sống của mình, nhưng chẳng hiểu sao lúc này lại cứng đầu, gân giọng lên cãi:

– Thì đã sao nào? Không muốn đánh nữa, vậy hãy bảo chủ nhân của các người nhận thua ta đi.

Những lời này như muốn vuốt râu hùm. Bảo Ma Đầu nhận thua ư? Thật quá to gan lớn mật. Lão đạo sỹ và tay sư béo đều chắc mẩm, chủ nhân của chúng sẽ chẳng tiếc gì một chưởng mà táng cho Phúc vỡ sọ. Nhưng cả hai nhanh chóng phải thất vọng. Ma Đầu tuyệt nhiên vẫn đứng đó. Con mắt đục ngàu, đen đặc dường như đã phai nhạt hơn. Cái nhìn cũng vì đó mà trở lên giống người hơn, dịu đi ma tính. Không ai hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Ma Đầu, cao ngạo và tự tôn. Y vốn đã chẳng còn xem anh hùng thiên hạ ra gì. Vậy mà khi đến Lĩnh Nam này, lại liên tiếp rơi vào cảnh nguy khốn. Với trận chiến ở Tam Cốc thì không nói. Y bất ngờ trước sự phản kháng của Lương Nhất Công, rồi để Lương Thành Nghiệp thừa cơ tập kích, dẫn đến thảm cảnh bị giam cầm. Nhưng hiện giờ thì sao? Đối thủ trước mặt chỉ là một gã trai trẻ. Vậy mà Ma Đầu vẫn bị đả thương. Sự tự tôn của tuyệt thế cường giả đã bị hủy hoại. Nhưng dù có giết Phúc đi nữa, cũng chẳng thể che đậy được. Trận chiến này tự đã thất bại. Hơn hết cả, là sự chối bỏ đối với ma tính. Về điều này, chỉ có Tiểu Bình thấu hiểu.

Phúc thì khác. Chàng chẳng màng đến điều đó, cứ một mực ngang tàng, lại nói:

– Nếu các người không muốn đánh nữa, vậy hãy mau mau rời khỏi nơi này, biến mất khỏi đất Việt ta

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tai-ach-thu-dung-so.jpg
Tai Ách Thu Dung Sở
Tháng 1 25, 2025
vo-hiep-co-mo-tieu-su-thuc-uong-ruou-lien-bien-cuong.jpg
Võ Hiệp, Cổ Mộ Tiểu Sư Thúc, Uống Rượu Liền Biến Cường
Tháng 2 4, 2025
sieu-duy-vo-tien.jpg
Siêu Duy Võ Tiên
Tháng 1 23, 2025
vo-han-cuop-doat-tu-tram-yeu-tru-ma-bat-dau-thanh-than.jpg
Vô Hạn Cướp Đoạt, Từ Trảm Yêu Trừ Ma Bắt Đầu Thành Thần
Tháng 2 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP