Chương 140: Đấu chiến Ma Đầu
Khỏi phải nói, đám người Tống vô cùng sửng sốt. Trong khi lão đạo sỹ mở to mắt, nhìn chàng đầy nghi hoặc thì tay sư béo lại như lồng lên, nghiến răng gầm gừ đầy dữ tợn. Duy chỉ có Tiểu Bình là lo sợ, một mực lắc đầu.
Những tưởng đó chỉ là những lời nói trong lúc nhất thời nóng giận, nào ngờ đâu Phúc lại tiếp tục thách thức:
– Ma Đầu, ta sẽ đánh với nhà ngươi. Nếu thua, các ngươi muốn làm gì ta cũng được. Nhưng nếu ta thắng, các ngươi sẽ phải lập tức biến khỏi đây, biến khỏi đất Việt này, không được phép quay trở lại.
Tiểu Bình hốt hoảng, vội vã can ngăn:
– Không. Đừng.
Đồng thời, một giọng nói khác chen vào:
– Tiểu tử thối muốn chết, để ta đáp ứng cho ngươi.
Là tay sư béo. Hắn lập tức vọt lên, nhảy bổ tới chỗ Phúc. Vừa nhảy tới, hai tay đã vung ra vồ lấy. Phúc nhẹ nhàng thoái lui. Tay sư béo tiếp tục dấn đến, hai bàn tay lại lần nữa vung ra, phóng tới ngang hông. Trông dáng hình của hắn như một con gấu béo, tuy có phần ù lì cục mịch, nhưng khá nhanh nhẹn. Điệu pháp chụp bắt thoáng liếc qua thì có phần đơn giản, nhưng lại ẩn chứa sự uy hiếp to lớn, kì thực chính là Cầm Long Công, thủ pháp cầm nã uy trấn, một trong bẩy mươi hai tuyệt kĩ của Thiếu Lâm Tung Sơn. Nếu trong một dịp khác, chắc hẳn Phúc đã phải khó nhọc chống đỡ. Nhưng ngay lúc này thì … chàng khẽ nhíu mày, song thủ tung ra, phá vào thế bắt của đối phương, rồi liền đó, một chưởng du dậy vỗ thẳng tới trước ngực. Tay sư béo chẳng kịp phản ứng, bị trúng chưởng bay ngược ra sau, ngã sõng xoài trên mặt đất.
Một kết thúc chóng vánh đến bất ngờ. Tiểu Bình trợn tròn mắt. Vừa thoáng trước, cô ả còn lo sợ cho Phúc, vậy mà giờ đây lại thấy người của mình bị đánh ngã. Tay sư béo, dù gì cũng là cao thủ hạng nhất của Trung Nguyên, tuy cam chịu theo Thiên Ma làm nô bộc, nhưng chẳng vì thế mà thực lực trở lên tầm thường. Thế thì tại làm sao, chỉ trong một chiêu ngắn ngủi, Phúc có thể hạ gục được gã. Tiểu Bình không hiểu. Lão đạo sỹ đứng kế bên, như thể đã biết trước, bình giọng nói:
– Chúng ta vừa mới thoát ra, khí lực suy tổn tám chín phần, ngay lúc này không phải đối thủ của hắn.
Quả nhiên, đám người Tống bị giam trong nhà lao của Thanh Sơn môn, liên tục bị Tán Hồn Hương làm cho tiêu tán công lực. Dù có uống Kì Thảo Đan, chúng vẫn cần thời gian để hồi phục. Cũng bởi nguyên do này, Phúc mới có thể hạ tay sư béo dễ dàng đến vậy. Chàng ban đầu lớn tiếng thách thức là do bộc phát, nhưng hồi sau đã có toan tính. Kẻ địch đang lúc yếu nhất, và đó là cơ hội.
Nói như thế, không có nghĩa phần thắng đã nắm chắc trong tay. Lão đạo sĩ dứt lời, liền hướng về phía chủ nhân. Ánh mắt lão, dù có đôi chút thận trọng, vẫn không giấu nổi sự tự tin. Ma Đầu, mặc cho những lời mắng chửi và thách thức, trước sau không phản ứng. Sắc mặt y trơ ra như sắt đá. Vẫn là sự thâm u trầm lãnh, giữa cảnh đêm tịch mịch lại càng toát lên khí thế bá tuyệt áp bức nhân tâm. Từ tấm thân khô gầy vì lao tù liên tục tỏa ra luồng khí vận lạnh lẽo, mỗi lúc lại lớn mạnh hơn. Phúc cảm nhận rõ, nhưng chẳng vì vậy mà chùn bước.
Chàng đã cứu mấy tên người Tống ra, thì phải đuổi chúng đi. Bằng mọi giá, chàng phải ngăn chặn mối họa của chiến tranh. Nếu không, mọi sự liều lĩnh đều là vô nghĩa.
Kiên quyết là vậy, gan lì cũng là vậy, không một lời nói thêm, Phúc lao đến. Song thủ vận lên, kết thành đao quyết. Một đâm tới, trực diện. Ma Đầu nghiêng người. Tả đao đâm trượt, hữu đao liền chém vòng. Ma Đầu bước nhẹ, thân hình du dật. Đao chém lướt qua tức thì lật lại, chặt tới. Phúc liên tiếp sử ra đao thức, chính là một trong năm tướng của Vô tướng quyền. Nếu như quyền biểu trưng cho sự cứng rắn, kiên định, chưởng là biến ảo, linh hoạt, kiếm là sắc sảo, tinh thuần, trảo là hung hiểm, âm nhu thì đao chính là cường hoành và áp bức. Trước lũ người Tống ngạo mạn, Phúc đơn giản chỉ có thể đem sức mạnh chân chính ra để nói chuyện. Không đả bại, chẳng có cách nào bắt chúng rời đi.
Một đao chặt tới nơi vai trái, nhanh mạnh và quyết đoán. Đao này trúng, nhẹ cũng đánh gãy xương quai, phế đi cánh tay, nặng thì phá hủy kinh mạch, khiến đối phương mất mạng. Một đao đột ngột cường bạo, khiến tất thảy kinh động, duy chỉ có Ma Đầu là vẫn điềm nhiên. Tay phải áo thoáng phất lên, từ trong ống tay, thình lình một ngón trảo phóng ra. Những ngón tay khô gầy, sắc nhọn rờn rợn như vuốt quỷ trong đêm, mang theo luồng tử khí lạnh lẽo. Ngay khi Phúc kịp nhận biết thì ngón trảo đã ập đến trước mặt, gần trong gang tấc. Đòn thế tuy suất sau mà đến trước, điệu pháp giản đơn mà nhanh lẹ và hung hiểm đến rợn người. Phúc hốt hoảng, vội vã trở mình. Một cú lộn vòng, cả người cuốn ngược trên không như guồng quay. Tình thế sít sao khiến ngón trảo trượt đi trên ngực. Vừa đáp đất, chàng vội vã thoái lui.
Một phen hút chết, luồng tử khí lạnh lẽo thấm qua lớp áo, khiến toàn thân Phúc gai lạnh. Chàng kinh hãi ngước nhìn. Ma Đầu vẫn đứng đó, sừng sững uy nghi. Gã không thừa cơ đánh tới, chẳng biết vì sao nữa? Chỉ cần một đòn đánh tới trong lúc chuyển mình, Phúc tất đã đỡ nổi. Sức mạnh của Ma Đầu thật quá đỗi ghê gớm. Mới một chiêu khai mở, gã đã khiến Phúc phải toát mồ hôi hột.
Càng kinh sợ bao nhiêu, chàng lại càng thêm quyết tâm:
“Một kẻ nguy hiểm như vậy, tuyệt không thể để Thanh Sơn môn bắt lại. Nếu không phải hắn chết, thì cũng là người của Thanh Sơn môn bị giết. Cái họa binh đạo ắt sẽ ập xuống. Bằng giá nào, ta cũng phải đuổi hắn đi.”
Chiến ý dâng cao, ánh mắt lạnh lùng kiên quyết, vừa nhíu mày đã thấy một bàn tay chụp tới. Là trảo của Ma Đầu. Phúc vung chưởng lên đỡ. Một chưởng tỏa ra, đón lấy năm vuốt sắc. Lại một trảo khác chụp tới, vẫn là nhắm nơi ngực trái. Phúc bình tĩnh đỡ gạt. Tay phải vừa đè lên, đã liền lập chưởng phản kích. Một chưởng phát ra cuồn cuồn như nước chảy, nhưng còn chưa đi được nửa đường đã phải gấp gáp thu chiêu. Vẫn là trảo của Ma Đầu. Một trảo vừa bị trấn áp, chẳng hiểu bằng cánh nào, đã lại đang tróc thẳng tới yết hầu. Phúc thoáng thấy lạnh buốt nơi huyệt Đản Trung trước ngực, rồi lan nhanh lên đến Thiên Đột thì nhận ra, vội vã lật người sang ngang. Ngay khi chàng xoay người, trảo pháp cũng biết chuyển, quét sang. Liên tiếp là những thế trảo hung hiểm, mau lẹ đến khôn tả. Ma Đầu đã động thủ, và cái nương tay ban nãy chỉ là một sự châm trước. Càng đáng sợ hơn khi suốt chuỗi đối chiêu, gã chỉ dùng có một tay. Cánh tay còn lại, vẫn điềm nhiên cất ra sau lưng. Phong thái bá giả cường đại hiển hiện.
Phúc vận song thủ, tay phải dùng chưởng phòng hộ, tay trái vận đao, tuốt dọc theo cánh tay đối phương mà lần chém ngược lên.
Ngay khi đối phương lách mình tránh đi đao kia, thủ pháp đã liền chuyển qua trảo mà thuận đà tróc xuống. Trảo tróc chưa tận thì đã đổi qua quyền, trực chỉ trước ngực tống tới. Liền một chuỗi biến hóa, chỉ trong mấy chiêu mà đã đánh đủ ra cả quyền, đao, trảo, chưởng. Chiêu thức nối tiếp nhau liền lạc như mây trôi nước chảy, thuận lực mà phát ra, thuận thế mà đánh tới, ấy chính là Vô Tướng Quyền được khai triển. Không chần chừ do dự, không thận trọng thăm dò, Phúc lập tức bung hết thực lực, đẩy những biến hóa của quyền pháp đến mức tột độ.
Ma Đầu bị dồn ép, dù trảo kia có nhanh đến tuyệt luân, vẫn nhất thời khó xoay sở cho kịp. Một quyền của Phúc đã đánh tới. Khi tất cả đều chắc mẩm gã sẽ trúng chiêu thì thình lình, một bàn tay từ đâu hiện ra, bắt chặt lấy nắm quyền. Một cái xoay nhẹ, cả cánh tay của Phúc bị vặn ngược, các khớp tay như muốn bung ra. Cái lạnh buốt và cơn đau nhói thấu xương lan dọc tới tận bả vai. Ma Đầu xuất thủ, và cánh tay vốn luôn chắp ra sau đã được dùng tới.
Chứng kiến sự biến chuyển, lão đạo sỹ không khỏi ngạc nhiên. Mới chỉ qua mấy chiêu đầu, vậy mà một tên tiểu tử như Phúc lại có thể bắt ép Chủ nhân của lão phải xuất thủ. Là do thực lực của Thiên Ma bị hao tổn, hay do quyền pháp của Phúc quá lợi hại. Lão không thể giải đáp, chỉ biết chú tâm theo dõi.
Ma Đầu khóa được tay của Phúc thì không chút chậm trễ, lập tức phóng trảo chụp tới ngay mạng sườn. Một trảo này, đích thực là muốn moi móc gan ruột, tuyệt không nhân nhượng. Phúc đối mặt với tình thế hung hiểm, chỉ còn biết cắn răng chịu đau, dậm chân đạp đất, rồi tung cả người lên không. Chàng xoay vòng như con xoay, mượn lực để giải phóng cánh tay bị khóa. Không chỉ thế, tay còn lại cũng bắt thành kiếm quyết, một kiếm xuất ra. Chiêu này, vừa cứu bản thân khỏi thế hung hiểm, lại đồng thời có thể đánh trả đối phương, tất cả chỉ diễn ra trong nháy mắt, nhanh đến không tưởng.
Ma Đầu tự tin khống chế được Phúc, ngạc nhiên thấy chàng có thể dễ dàng thoát ra, lại càng bất ngờ hơn khi phải đối diện với đòn đánh trả. Dù đã nửa bước về sau, kiếm kia vẫn đâm tới, nhắm ngay huyệt Thiên Đột bên dưới yết hầu. Ma Đầu bị động, chẳng thể phản ứng kịp.
Phúc nhíu mày, quyết dồn toàn lực cho kiếm này. Xuyên phá Thiên Đột, đối phương sẽ chẳng thể thâu nạp khí lực, chiến bại tất định. Chỉ là, ngay khi chàng vừa chạm đến, thì liền bị cản lại. Là khí kình hộ thể, thứ công phu mà chỉ những bậc cường giả có tu vi nội công tuyệt đỉnh mới có.
Phúc chẳng am tường điều đó, chỉ thấy từ huyệt đạo Thiên Đột của Ma Đầu xuất hiện luồng khí lực phản kháng dữ dội, ngăn không cho mấy dầu ngón tay tiến sâu hơn thì linh tính mách bảo, liền cuộn người rút lui. Chàng đạp cước, vừa kịp lúc trảo của đối phương đánh tới, rồi đáp xuống cách đó hơn ba trượng.
Một kiếm vừa rồi, tưởng như đã đắc thủ, vậy mà cuối cùng vẫn phải tháo chạy. Phúc cơ hồ hoang mang, tinh thần có chút dao động. Vô Tướng Quyền vốn lấy sự biến chuyển linh hoạt, vô chiêu vô tướng làm nền tảng, không giống những môn võ học theo kiểu nhất thức nhất phá. Vì vậy, kẻ luyện dù có nội lực mười phần, nếu không tinh thông thì trong lúc đánh ra cũng chỉ dùng được ba bốn phần.
Phúc khổ luyện nhiều năm, nhưng nội lực chưa đủ trầm hùng, quyền pháp chưa đủ nhuần nhuyễn, chưa thể tùy nghi tùy ý mà sử dụng, thành thử lại càng khó phát huy được hết uy lực. Chàng tự hỏi:
“Ma Đầu mạnh quá. Ta dù có đánh trúng, vẫn chẳng thể đả thương cho nổi. Phải làm sao đây?”
Khi câu hỏi còn chưa có lời giải đáp, thì hiểm nguy lại ập đến. Một luồng khí lực cường hãn rít lên. Tiểu Bình hốt hoảng:
– Là Thiên Ma Kiếm Khí.