Chương 139: Kẻ cướp lao
Bìa rừng, cách Thanh Sơn môn hơn bốn dặm. Ma Đầu ngồi xếp bằng, điều tức. Gã im lìm, bất động như tượng đá, chỉ có màn khí tức bao quanh là không ngừng biến chuyển, mỗi lúc lại mở rộng hơn. Cạnh bên gã, lão đạo sĩ và tên sư béo cũng tranh thủ phục hồi nguyên khí, bỏ mặc việc cảnh giác cho một người, không ai khác chính là Phúc.
Phúc căng mắt, dõi về phía đằng tây. Chắc hẳn giờ này, Thanh Sơn môn đang vô cùng hỗn loạn. Người của Thanh Sơn môn, người của Bắc Sơn đang ráo riết lùng sục, truy quét tất thảy từng lùm cây, bụi cỏ, từng căn nhà, túp lều. Đám võ lâm Lĩnh Nam sẽ chẳng thể để cho lũ người Tống trốn thoát một cách dễ dàng, sẽ truy tìm hung thủ đã tiếp tay cho chúng. Và ít nhiều, có lẽ, bọn họ cũng đoán ra kẻ đó là ai.
Phúc lặng nhìn gã Ma Đầu và đồng bọn. Bọn chúng đã gây ra tội ác, và chàng đã cứu giúp chúng. Ngay lúc này, chàng chỉ muốn tất cả biến mất càng nhanh càng tốt, trước khi có thể nghĩ đến bất cứ điều gì. Chỉ là, còn có người chưa tới, và ba tên kia vẫn ngồi thừ ở đó, không động tĩnh.
Một, rồi hai tuần hương, cuối cùng người cần tới cũng đã tới. Tiểu Bình, ả tì nữ xuất hiện cũng là lúc gã Ma Đầu và hai tên đồng bọn thức tỉnh. Vừa thấy cô ả, Phúc lập tức phàn nàn:
– Sao lâu quá vậy? Còn tên họ Mộ nữa, vẫn chưa thấy đâu?
Tiểu Bình trả lời, sắc mặt còn chưa hoàn hồn khi vừa thoát khỏi cuộc truy đuổi, lại như đang nghẹn ngào xúc động:
– Mộ Bạch, huynh ấy chết rồi. Người Thanh Sơn môn đã giết huynh ấy. Ta cố nán lại, thành ra bị mắc kẹt.
Cô ả đến trước gã Ma Đầu, dè dặt, lễ phép chào hỏi:
– Chủ nhân. Người không sao chứ!
Ma Đầu chỉ nhìn không đáp. Ngay trong cái tình cảnh phải trốn chạy, thê thảm như lúc này, từ gã vẫn toát ra cái khí thế trầm lãnh và áp bức. Cái khí thế khiến Tiểu Bình chỉ biết im lặng. Sự tình cứ vậy, không ai chịu lên tiếng cho đến khi Phúc chen vào:
– Này, các ngươi còn không mau biến đi. Cứ đứng đó, người của các môn phái sắp kéo tới nơi rồi.
Không một phản ứng. Phúc nhớ ra, liền nói lại bằng tiếng Tống.
– Việc này, các ngươi đã hứa với ta rồi. Hãy mau nhanh chóng rời khỏi nơi đây, trở lại đất Tống của các người.
Giờ thì gã Ma Đầu và đám đồng bọn có thể hiểu, nhưng bọn chúng vẫn đứng ngây ra, tỏ vẻ lạ lẫm. Rốt cuộc giữa Phúc và đám người Tống này có mối quan hệ ra sao? Vì sao chàng lại giúp bọn chúng tẩu thoát? Giữa mấy người đã hứa hẹn điều gì?
…
Suốt mấy ngày kể từ khi rời khỏi Rừng Cấm, Phúc vẫn bị ám ảnh bởi lời nói của Mộ Bạch. Cái nguy về chiến tranh giữa hai nước Việt Tống khiến chàng thực sự lo sợ. Khác với đám nhân sỹ Lĩnh Nam, Phúc từ bé đã lưu lạc nơi biên viễn. Cũng vì vậy, chàng đã được chứng kiến không ít các cuộc biến động, binh đao khói lửa. Chuyện Nùng Tôn Đản tạo phản, đem dâng các động Lôi Hỏa, động Kế Thành, châu Ôn Nhuận cho nhà Tống. Chuyện quân Tống năm lần bẩy lượt quấy nhiễu, nhăm nhe cướp đất Quảng Nguyên. Mỗi lần như vậy là dân chúng vùng biên viễn, không phân biệt người Việt hay người Tống, lại được một phen khổ ải và ly tán. Những cảnh đoàn người chạy nạn, nằm dọc dài hai bên đường, co ro không chỗ chú trụ vẫn hiển hiện trong đầu chàng. Và hơn hết thảy, chốn biên viễn xa xôi kia còn là nhà của chàng, nơi ông và những người thân của chàng đang sống. Phúc không hẳn đã tin vào lời gã Mộ Bạch, nhưng mối nguy về một cuộc chiến Việt Tống khiến chàng thực sự phải suy nghĩ. Chàng đã nói ra, nhưng thể thuyết phục được người anh của mình. Để rồi, ngay tối hôm ấy, trong Rừng Cấm:
– Ta sẽ giúp các ngươi cứu người, nhưng chỉ với một điều kiện. Ngay khi được cứu, các ngươi sẽ phải lập tức rời khỏi nơi này, rời khỏi đất Việt. Dù thế nào, các ngươi cũng không được quay trở lại nữa.
Phúc bất ngờ tìm đến ra điều kiện, khiến Mộ Bạch và Tiểu Bình vô cùng ngỡ ngàng. Dù có nghi ngờ, nhưng trong tình thế khốn cùng, cả hai bắt buộc phải tin vào chàng.
– Được, bọn ta hứa.
– Còn nữa, các ngươi không được làm hại người của Thanh Sơn môn. Nếu có bất kỳ ai bị hại, ta tuyệt đối sẽ không giúp các ngươi.
Vậy là giao kèo đã được lập. Chàng cho biết, thành Hoan Châu đã ra ngoài từ đầu sáng nay, ngày mai mới về, Thanh Sơn môn hiện thời chỉ còn người của hai phái Thanh Sơn và Bắc Sơn, là thời cơ tốt để hành động. Mộ Bạch liền bày ra kế hoạch. Thật bất ngờ khi chính gã lại nhận nhiệm vụ chim mồi đầy nguy hiểm, để Phúc đảm đương phần việc cứu người quan trọng nhất. Gã nói:
– Quanh nhà lao tất có bố phòng mật phục, chỉ chờ người Tống bọn ta lộ diện. Vì vậy, ta và Tiểu Bình sẽ có nhiệm vụ đánh lạc hướng, dụ bọn chúng rời đi. Mọi việc còn lại sẽ do nhà ngươi đảm nhiệm. Bìa rừng phía bắc, cách đây chừng bốn dặm có một con đường mòn. Nơi đó gần sông lớn, rất thuận tiện để tẩu thoát, giả như không được, cũng có thể lẩn trốn vào rừng. Tất cả sẽ tập kết ở đó, chậm nhất sau một canh giờ. Bằng không, coi như đã chết.
Một kế hoạch hoàn hảo, được Phúc bổ sung trong lúc hành động bằng một mồi lửa đốt cháy kho củi. Phúc đến trước Tiểu Bình, trả lại cây chủy thủ. Cô ả cũng trao cho chàng ba viên thuốc. Chúng là Kì Thảo Đan, tác dụng phục hồi nguyên khí, vừa hay có thể giải đi hiệu lực của Tán Hồn Hương. Trong lúc cướp nhà lao, Phúc đã cho mấy tên người Tống phục thuốc, để thuận tiện cho việc tẩu thoát. Duy có gã Ma Đầu là chàng chừa lại, bởi không muốn đánh thức một kẻ có sức mạnh quá ghê gớm, thành thử phải vác hắn trên vai suốt cả chặng đường dài.
…
Lại nói về hiện tại, Phúc sau một hồi không thấy đám người Tống có động tĩnh gì, liền nhìn về Tiểu Bình như nhắc nhở. Cô ả thoáng lẩn tránh, sau rồi trông lên gã Ma Đầu, dè dặt:
– Chủ nhân, là Tiểu Bình đã hứa với anh ta. Tiểu Bình đã hứa, nếu chủ nhân được cứu ra, chúng ta sẽ lập tức rời khỏi đất Việt.
Gã Ma Đầu chú mục nhìn cô ả, sắc mặt tuyệt nhiên vẫn vậy, rồi bất ngờ vung tay. Một cái gạt mà tựa như tát. Tiểu Bình bị gạt trúng, ngã vật sang bên, miệng liền thổ ra máu. Sự tình bất ngờ khiến Phúc sững người. Ngược lại, lão đạo sỹ và tay sư béo dù đứng ngay đó lại tỏ ra dửng dưng, không chút thương xót. Lão đạo sỹ lạnh giọng nói:
– Tiểu Bình, cô thật to gan, lại dám vượt mặt chủ nhân.
Đáp lại, Tiểu Bình cúi đầu cam chịu, không một lời giải thích. Phúc thấy cảnh bất bình thì nóng máu, liền quát lên:
– Ê. Này. Dừng ngay lại.
Chàng hùng hổ, nét mặt dữ tợn khác thường.
– Sao lại đánh như vậy? Các ngươi có biết là cô ấy đã phải đánh liều cả mạng sống để cứu các ngươi không? Các ngươi không thấy phải biết ơn cô ấy sao?
Phúc cứ thế mắng chửi. Ba kẻ võ giả, đường đường là tiểu vương gia, đạo sỹ rồi nhà sư, vậy mà lại đang tay đánh một cô gái. Thật sự quá hèn hạ mà. Nhưng bọn chúng chẳng để lời nói của chàng lọt vào lỗ tai. Trong cái cơ sự ấy, chính Tiểu Bình lại là người can ngăn chàng lại. Cô ả lau nhẹ đi vệt máu dính trên khóe miệng, nói:
– Tiểu Bình có tội. Là chủ nhân đang trách phạt Tiểu Bình.
Mặc cho khổ chủ đã lên tiếng, Phúc vẫn chẳng chịu nghe theo. Chàng đã chứng kiến Tiểu Bình suốt mấy ngày vừa qua, thấu hiểu hết thảy những nguy hiểm, gian truân mà cô ả phải đối mặt chỉ để cứu chủ nhân của mình. Nếu không phải sự trung thành, nghĩa tiết đến từ cô ả, chẳng đã Phúc lại dính dáng đến. Chàng truy vấn.
– Cô có tội gì chứ?
Tiểu Bình đáp:
– Phận tì nữ thấp kém không được phép, đã tự ý quyết định chuyện đi hay ở của chủ nhân. Đó là tội lớn.
Tiểu Bình đâu ngờ rằng, lý do bị trách phạt chính là việc biến mất của cô ả và gã tiêu sĩ Mộ Bạch tại Tam Cốc, ngay khi Ngũ hổ phái kéo đến. Cả hai bị cho là phản bội, tham sống sợ chết. Dù có vì bất cứ lý do gì, một cái gạt tay vẫn còn rất nhẹ nhàng, bằng không, ngay đến tính mạng cũng chưa chắc giữ được. Tiểu Bình hiểu vậy, nên cắn răng chịu đựng mà không nửa lời kêu oan. Ngược lại, Phúc vẫn ôm trong bụng nỗi bất bình:
– Khốn kiếp, tội lỗi đếch gì chứ. Cô đã liều mạng để cứu chúng. So với việc đó, thì chuyện kia chẳng là cái thá gì.
Chàng lại hướng đến gã Ma Đầu, mắng nhiếc một cách hăng máu:
– Chẳng phải ngươi là tiểu vương gia, Thiên Ma gì gì đó sao? Không hiểu là cô ấy vừa cứu mạng ngươi sao? Dù cho cô ấy có là kẻ hầu người hạ của ngươi đi
nữa, ngươi cũng không được đối xử với cô ấy như vậy. Nhà ngươi có hiểu đạo lý không?
Lời mắng chửi khiến lũ người Tống sững người, tay sư béo liền đứng ra, lớn tiếng bảo vệ chủ nhân:
– Thằng nhãi chán sống sao? Dám mạo phạm đến Thiên Ma.
Phúc chẳng bận tâm đến hắn, vẫn hướng về gã Ma Đầu:
– Đánh đàn bà con gái thì có gì mà ghê gớm chứ. Tưởng thích đánh là đánh à. Có giỏi thì đánh với ta đây.
Một lời thách thức thốt ra. Phúc lúc này chẳng còn nhớ tới, kẻ đứng trước mặt chính là Thiên Ma, đã từng một mình tiêu diệt bát đại môn phái, mở ra họa kiếp cho võ lâm Trung Nguyên.