Chương 138: Mưu kế của Mộ Bạch
Lương Nhất Công không chút chậm trễ, lập tức gieo mình xuống hồ, trước khi phát cước, cả người lướt đi trên mặt nước. Cá lớn muốn bỏ chạy, và chàng quyết không để thoát. Trong khi Mộ Bạch như mũi tên bị bắn đi, lao nhanh trên mặt đất thì Lương Nhất Công lại liên tục chuyển mình thoăn thoắt qua các ngọn cây.
Một cuộc rượt đuổi của những kẻ có thân pháp thượng thừa. Chỉ lạ là, khi đã đến được vườn hoa, Mộ Bạch không chọn rẽ hướng, mà tiếp tục băng thẳng về trước. Phía lũy tre đằng xa, nơi thoát ra khả dĩ đang có hơn mười môn hạ Thanh Sơn môn đón lõng, tay đao, tay đuốc sẵn sàng. Rất có thể gã tiêu sĩ đã trông thấy, nhưng điểm đến trước mắt lại chính là tòa Võ Đường của Thanh Sơn môn.
“Hắn muốn thoát qua cổng chính.”
Lương Nhất Công suy đoán, rồi tự cảm thấy nghi hoặc. Nơi cổng chính luôn có rất nhiều lính gác, chạy trốn qua đó thật chẳng phải phương án sáng suốt. Chàng cố tìm ra một lý do phù hợp, rồi như sửng sốt, thầm thốt lên:
“Hỏng rồi. Người của ta đã bị thu hút hết về khu nhà lao, Võ Đường và cổng chính rất có thể đang bỏ trống.”
Sự tình nếu đúng như vậy thì đối phương đã tính toán quá mưu trí, biết đâu chừng, mọi bố phòng của Thanh Sơn môn đều đã được hắn nắm trong lòng bàn tay. Lương Nhất Công kinh động, lại đẩy thân pháp thêm gấp hơn. Ngay khi Mộ Bạch vừa vọt qua mái nhà, đáp xuống sân trước của Võ Đường cũng là lúc chàng vượt lên, đứng chắn trước mặt. Không một lời nào, lập tức, cả hai liền động thủ.
Mộ Bạch với cây tiêu dài hơn hai thước trong tay, chủ động phát ra đường tiêu uy mãnh. Lương Nhất Công đáp trả. Nhu chưởng vung lên, xoa tròn, thu lấy binh khí của đối phương vào lòng bàn tay, đồng thời cương quyền sử ra, một quyền phá thẳng tới ngang ngực. Mộ Bạch bị bức động, liền bật nhảy, một cước đạp tới mượn lực, trước khi cả người vọt lên không trung. Gã lộn vòng, rồi trong màn chuyển mình thình lình xuất ra, một tiêu vụt thẳng xuống. Tiêu này nhanh lẹ mà cường hoành như côn. Lương Nhất Công thận trọng nghiêng mình né tránh. Ngay khi tiêu vụt qua trước ngực, chàng liền phóng tay, chụp lấy cổ tay đối phương. Một cái vặn mình và một cú quật như trời giáng. Mộ Bạch bị quật, chẳng khác nào cái vồ đập đất, phải rướn mình, cả người cong vồng như tôm. Toàn lực dồn lên hai mũi bàn chân, cảm giác đau nhức nhói lên.
Gã lập tức phản đòn. Một cái cuộn mình, liền với đó hai cước phất ngược lên, đá thẳng qua đầu. Cùng lúc, bàn tay bị khóa buông lơi, tiêu được giải phóng qua tay còn lại. Lương Nhất Công vừa nghiêng người tránh né song cước thì liền thấy một tiêu vụt tới ngang hông, thế đánh liên hoàn dồn dập. Trong tình cảnh như vậy, chàng chẳng còn cách nào khác ngoài việc phải thoái hẳn ra sau, đồng thời cũng đánh mất sự chế áp với đối phương. Chỉ là màn trao đổi chiêu thức ngắn ngủi, nhưng cũng đủ cho thấy tu vi, võ nghệ của cả hai. Xung quanh, môn hạ Thanh Sơn môn bắt đầu kéo đến. Tuyệt nhiên, tất cả chỉ đứng ngoài quan sát.
Trong vòng chiến đấu, Lương Nhất Công sử ra Khai Thiên Quyền, từng chiêu từng thức đều dành mạch và dứt khoát, mang theo uy lực kinh người. Phía bên kia, Mộ Bạch thi triển Phù Vân Ảnh, thứ bộ pháp di chuyển linh động, khiến thân ảnh lập lờ như mây trời của nhà họ Mộ. Đồng thời, tiêu trong tay đánh trả, khi thì là kiếm, khi lại là đao là côn, vừa đâm vừa chém, biến hóa ảo diệu thật khó nắm bắt. Hai gã trai trẻ, hai kẻ sớm đã đạt đến tu vi của cao thủ đệ nhất đương thời. Cuộc chiến chẳng mấy chốc đã đi đến hồi quyết liệt. Lương Nhất Công dù vận bẩy phần công lực, vẫn chẳng chiếm được một phân ưu thế. Đối phương với cây tiêu thực sự quá lợi hại. Chàng tay không, sớm đã có thua thiệt. Chính lúc này, từ phía sau, Lai Đông hô lên:
– Công tử, đón kiếm.
Liền với đó, kiếm trong tay tung ra. Lương Nhất Công chộp lấy. Binh khí vừa có, liền xuất ngay một chiêu nhanh tức thì, như lóe lên trong đêm. Một đường kiếm xé không lao đến, trực chỉ trước ngực. Mộ Bạch giật mình, vội vung tiêu đỡ gạt. Nhưng kiếm vừa bị gạt ra thì liền xoay một vòng, cắt đến ngang bụng. Hai kiếm, một cương một nhu, một đoản một trường mà phối hợp đánh ra mau lẹ, liền lạc như mây trôi nước chảy. Mộ Bạch luống cuống, chỉ còn biết nhảy ngược ra sau ba bước, thoáng kinh hãi hiện lên:
– Lạc Nhạn Kiếm Pháp.
Đúng vậy, một chiêu vừa rồi chính là Song Nhạn Phi Điền trong Lạc Nhạn Thập thức. Lương Nhất Công chẳng bận tâm tới lời nói, lại vung kiếm chém một đường. Một đạo kiếm kình rạch đất phá đến. Chiêu này chàng tùy ý xuất ra, là mô phỏng lại Kiến Long Tại Hà trong Hỏa Long Phục Ma Đao của cha, lấy nội lực thâm hậu làm nền tảng. Mộ Bạch cảm thấy mặt đất dưới chân như đang nứt vỡ, từ kẽ nứt phát ra vô số đạo kiếm kình, chỗ đứng bỗng chốc lại thành hiểm địa thì liền nhảy vọt lên không trung. Gã du thân, định bám vào cột cờ phướn cao hơn hai trượng ở phía sau, nhưng vừa ngoái đầu lại đã thấy đối phương ở đó. Lương Nhất Công bằng thứ khinh công thượng thừa, ngay khi kiếm kình phát ra đã liền di động đón lõng. Một vòng kiếm này cắt tới ngang cổ, chính là Lạc Nhạn Độ Không. Mộ Bạch cúi rụt đầu, vừa may giữ được mạng. Gã hú vía, vội đạp ngược vào cột cờ mà thoát trở lại. Cây cột cờ bị chém đứt lìa phần ngọn, rơi rụng xuống. Lá cờ rung rũ phần phật, tựa như cánh buồm bị đứt neo. Cả hai cùng đáp xuống sân gạch. Xung quanh, người kéo đến mỗi lúc một đông. Môn chủ của Thanh Sơn môn hay cha con họ Lưu của phái Bắc Sơn cũng đã bị đánh thức.
Sự có mặt của hai thủ lĩnh trong Ngũ Hổ cũng đồng nghĩa đường thoát thân của Mộ Bạch đã khép lại. Một mình gã, dù cho có kì công cái thế cũng chẳng mảy may hi vọng. Tử lộ thực đã bày ra trước mắt. Những tưởng điều này sẽ khiến Mộ Bạch phải hoang mang chùn bước. Nhưng không, trước hơn trăm ánh mắt thù địch đang chiếu vào, Mộ Bạch vẫn giữ cho mình sự cứng cỏi, điềm tĩnh đến lạ. Không run rẩy sợ hãi, cũng không bàng quan khinh mạn. Gã quét vòng như để điểm tên, rồi cố định lại nơi Nhất Công, lạnh giọng nói:
– Anh Hùng Kiếm, quả nhiên là cao thủ Lĩnh Nam. Để ta xem, nhà ngươi lợi hại đến đâu.
Dứt lời, liền vung Tiêu lao đến, xuất liền ba chiêu. Sầu Tiêu Đoạn Khúc, Thập Âm Tiêu Khí, Cô Tiêu Độc Khách, những chiêu thức chí cao trong Lăng Vân Tiêu, bộ tiêu pháp do gã sáng tạo, xưng danh chốn Trung Nguyên. Chiêu thức lúc này đã nhanh không kể siết, lại hung hiểm đến lạnh người. Xem ra, gã đã mang hết thảy những gì tinh túy nhất ra thi triển. Trong màn tiêu ảnh trập trùng cùng tiếng rít vù vù là những thanh âm trầm u của tiêu vang lên, tạo thành một khúc họa tấu, vừa dữ dội lại vừa thê lương. Đám môn hạ Thanh Sơn môn vây quanh, quá nửa bị tiếng tiêu mê hoặc, tâm thần bỗng chốc chìm trong sầu thảm, nếu không phải bởi kiếm của Nhất Công đánh động, chẳng dễ gì thoát ra.
Đối diện với thế Tiêu hung hãn của đối phương, Lương Nhất Công bình tĩnh sử ra Nhạn Trầm Lục Đạo, là chiêu thức thứ sáu trong Lạc Nhạn Thập Thức kiếm. Sáu kiếm tỏa ra, cuộn tròn. Trong vòng kiếm thế như lục đạo luân hồi, tất thảy mọi tiêu thức đều bị phong tỏa. Chàng lại đánh tiếp mấy kiếm, hư hư thực thực phá thẳng vào chiêu thế của đối phương, chính là Ngũ Nhạn Nghinh Phong. Lương Nhất Công lúc này, sự quyết tuyệt và chiến ý chẳng thua kém khi đối mặt với Ma Đầu. Không chỉ vì những tội ác ghê rợn, mà còn bởi sự ngạo mạn, những lời lẽ hết sức khinh miệt mà gã tiêu sĩ Mộ Bạch đã thốt lên ở Mai Hoa Cốc.
Hai kẻ cường giả, hai thứ võ học tuyệt thế. Dù không tán phát kình phong bạo liệt, nhưng từng chiêu từng thức lại biến ảo và hung hiểm đến lạnh người. Tàn canh, Lương Nhất Công bị trúng mấy tiêu, tuy không đến nỗi thương tích, nhưng toàn thân xây xẩm, nét mày cau có. Ngược lại, Mộ Bạch áo quần tả tơi, mình đầy vết cắt, máu ứa đỏ ra. Rõ ràng, tiêu của gã đã thua kém kiếm của đối phương. Trên ngực trái, một vết đâm vẫn đang tiếp tục nhỏ máu. Vết thương không mới, chẳng phải do Nhất Công gây ra. Là Tiểu Bình đã đâm gã. Hơn mười ngày trôi qua, và quái quỉ thay, vết thương vẫn chưa lành. Mộ Bạch cúi nhìn hồi lâu, rồi tự cười. Một nụ cười cất không thành tiếng, đượm buồn chua chát.
Chứng kiến đối phương bỗng dưng bỏ mặc hết thảy những nguy hiểm trùng trùng vây quanh, Lương Nhất Công lấy làm lạ. Rốt cuộc, Mộ Bạch đang mưu tính điều gì. Liệu có phải gã muốn đánh lạc hướng để tìm đường thoát thân? Chẳng có nhẽ? Suốt cuộc đấu, gã chưa một lần hướng mắt về nơi cổng chính. Mỗi chiêu mỗi thức đánh ra cũng đều là tận tuyệt, không chừa lại đường lui. Một kẻ đang nuôi hi vọng cứu người, sẽ chẳng đời nào làm như vậy. Là gã muốn đả bại chàng. Lương Nhất Công thoáng nghĩ, rồi nhanh chóng gạt đi, một suy nghĩ khác lóe lên:
“Hắn muốn câu giờ ư?”
Chàng chột dạ, vừa mường tượng đến khu nhà lao thì Mộ Bạch đã lớn tiếng:
– Xem tiêu của ta đây.
Gã chồm tới, lại một tiêu phát ra, lần này là Sát Tiêu Đồ, sát chiêu đoạt mệnh trong Lăng Vân Tiêu. Lương Nhất Công không kịp suy nghĩ, kiếm trong tay cất lên. Ưng Nhạn Bất Minh, thức thứ bẩy trong Lạc Nhạn Thập Thức. Một ánh kiếm lóe sáng, nhanh đến vô cùng, tức thì từ yết hầu của Mộ Bạch phun ra máu đỏ.
Gã tiêu sĩ không kịp nhận thức chuyện gì đã xảy ra, trợn ngược mắt, ú ớ, cứ thế đổ gục xuống. Lương Nhất Công đứng nhìn cái xác còn đang quằn quại bên vũng máu, chẳng mảy may động tâm, lập tức tung người lao đi trong sự ngỡ ngàng của tất cả. Chàng tăng hết tốc lực, hướng thẳng tơi khu nhà lao. Đám người của Thanh Sơn môn dù ngơ ngác cũng lập tức bám theo. Vừa đến nơi, một cảnh tượng ngỡ ngàng bầy ra trước mắt. Trước cổng lao, năm sáu môn hạ nằm sõng soài trên mặt đất. Trong nhà lao, những giá gỗ trống trơn, ba tên người Tống không biết bằng cách nào, đã biến mất.
Lương Nhất Công đánh thức một tên môn hạ, tra hỏi. Thì ra trong lúc tất cả kéo tới sảnh trước của Võ Đường, có kẻ đã thừa cơ đột nhập, giải thoát cho lũ người Tống. Dù trong đêm tối, gã môn hạ vẫn nhận ra. Kẻ đột nhập có tướng mạo trẻ trung, cùng với thân pháp xuất quỷ nhập thần. Chỉ bằng tay không, y đã hạ gục tất cả lính gác. Bất giác, trong đầu Lương Nhất Công hiện lên một cái tên, khiến chàng phải hoang mang.