Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
trung-sinh-06-cung-giao-hoa-chia-tay-lam-sao-kho-khan-nhu-vay.jpg

Trùng Sinh 06: Cùng Giáo Hoa Chia Tay Làm Sao Khó Khăn Như Vậy

Tháng 1 31, 2026
Chương 460: Thư phòng tầm bảo Chương 459: Oan có đầu nợ có chủ
ta-la-duy-nhat-nguoi-choi

Ta Là Duy Nhất Người Chơi

Tháng mười một 3, 2025
chương 56: 【 Môn tới!】 chương 55: 【 Hợp nhất 】
trong-sinh-thuong-nghiep-ong-trum.jpg

Trọng Sinh Thương Nghiệp Ông Trùm

Tháng 2 1, 2025
Chương 660. Vĩnh viễn cùng một chỗ Chương 659. Cứ như vậy đi
ta-phoi-phoi-nang-lien-sieu-than.jpg

Ta Phơi Phơi Nắng, Liền Siêu Thần

Tháng 2 5, 2026
Chương 118: Đến từ Nữ Hoàng mời (2) Chương 118: Đến từ Nữ Hoàng mời (1)
ta-thiet-quan-the-gia-them-diem-muoi-nam-thuan-duong-quyen.jpg

Ta, Thiết Quan Thế Gia, Thêm Điểm Mười Năm Thuần Dương Quyền!

Tháng 1 31, 2026
Chương 111:: Hai Đại Tiên Thiên chân nhân, thoát thai hoán cốt Lâm Bá, Lâm Phong! (2) Chương 111:: Hai Đại Tiên Thiên chân nhân, thoát thai hoán cốt Lâm Bá, Lâm Phong! (1)
truong-sinh-bat-dau-thien-lao-nguc-tot-so-thi-lien-manh-len.jpg

Trường Sinh: Bắt Đầu Thiên Lao Ngục Tốt, Sờ Thi Liền Mạnh Lên

Tháng 2 26, 2025
Chương 142. Nhân gian vô địch!! Tuyên cổ vĩnh tồn, vạn cổ độc tôn Chương 141. Sát kiếp sát tràng!! Các phương tề tụ
tokyo-bi-phu-nhan-mo-uoc-ta-chi-muon-lam-tro-choi.jpg

Tokyo: Bị Phu Nhân Mơ Ước Ta Chỉ Muốn Làm Trò Chơi

Tháng 2 1, 2025
Chương 454. Đại kết cục Chương 453. Tiểu Nhật bình thường
thanh-nu-den-tu-hon-tren-duong-tro-ve-can-than-mot-chut

Thánh Nữ Đến Từ Hôn? Trên Đường Trở Về Cẩn Thận Một Chút!

Tháng mười một 7, 2025
Chương 946: Tan đạo (hoàn tất chương) (2) Chương 946: Tan đạo (hoàn tất chương) (1)
  1. Hào Khí Anh Hùng
  2. Chương 137: Cuộc đột kích trong đêm
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 137: Cuộc đột kích trong đêm

Chàng nghiến răng, hai bàn tay nắm chặt như cố kìm nén, sắc mặt toát lên sự giận dữ.

– Còn gì nữa?

Gã đạo sĩ không đáp, lặng lẳng ngước mắt nhìn lên trần lao, trước khi nhắm lại. Thoáng trông, từ gã lại toát ra cái vẻ thanh cao đắc đạo. Lương Nhất Công chẳng cố tra khảo, rất nhanh liền rời đi sau đó. Trước khi rời khỏi nhà lao, chàng dặn lại tay phiên dịch:

– Chuyện tối nay, tuyệt đối không được tiết lộ cho bất kì ai biết. Nếu để lộ ra, mọi hậu quả nhà ngươi sẽ phải gánh chịu.

Tay phiên dịch vâng lệnh. Lương Nhất Công lại dặn thêm:

– Với cha ta, ta sẽ chủ động báo cáo. Ngươi hiểu chứ?

Bí mật mà gã đạo sĩ vừa tiết lộ, thực sự quá kinh động. Lương Nhất Công mường tượng:

“Chuyện này mà lộ ra, Lĩnh Nam nhất định sẽ dậy sóng. Có ai ngờ được cơ chứ, đường đường là một trong Ngũ hổ danh tiếng lẫy lừng?”

Chàng cẩn trọng suy xét:

“Kẻ cướp Bất Diệt, dù ta rất tin vào lời gã đạo sỹ, nhưng thực hư, đúng sai thế nào còn chưa biết. Nếu khơi ra, giả như đúng, sẽ khiến Lưu Nhất phải mất mặt. Vị thế, danh tiếng của phái Bắc Sơn trên giang hồ tất sẽ suy giảm. Điều ấy tuy có lợi cho Thanh Sơn môn, nhưng cũng chẳng phải việc nên làm lúc này. Phong Châu Vận đã suy tổn, Ngũ hổ phái cơ bản chỉ còn bốn, giờ lại mất đi Bắc Sơn, tất sẽ đại loạn, khối kẻ sẽ dậu đổ bìm leo. Lĩnh Nam vừa trải qua cơn sóng gió, đang cần nhất là sự yên ổn. Thừa nước đục thả câu, chẳng phải đường hoàng gì.”

Những nhịp bước dẫn lối suy tư:

“Còn nếu sai? Dù gì cũng chỉ là lời nói vô căn cứ. Dựa vào lời khai của kẻ thù, rất khó để buộc tội lão ta. Lưu Nhất là người thâm sâu, tâm tư luôn cất vào trong. Vội vàng khinh suất chỉ thêm hỏng việc, lại gây nhiều phiền phức. Thanh Sơn tất sẽ trở thành kẻ thù của Bắc Sơn. Việc này, chắc chắc cha sẽ không cho phép.”

Nghĩ tới đây, Nhất Công lại đắn đo có nên báo cáo sự tình với cha. Một việc tưởng như giản đơn đang khiến chàng phải đau đầu, sau rồi đành quyết:

“Hai ngày nữa là đến Đồ Ma Tế Hội. So với nó, việc vạch trần họ Lưu thật chẳng nên lúc này.”

Nhắc đến Đồ Ma Tế Hội, Nhất Công lại nhớ về Tố Như, về lời hứa sắp hoàn tất.

“Dù hung thủ cướp Bất Diệt là ai, cũng chẳng xóa bỏ được tội ác của lũ Tống. Có thế nào, bọn chúng phải bị xử tử. Việc cần làm lúc này là tăng cường canh phòng. Nốt đêm nay và đêm mai, mọi chuyện sẽ xong xuôi.”

Ban chiều, Lương Nhất Công đã được cha cho gọi và căn dặn:

– Bọn Tống vẫn còn lảng vảng ở bên ngoài, một hai tên. Chúng chỉ là những con chuột nhắt, chẳng làm lên chuyện. Con cho tăng cường canh phòng, bố trí thêm người tuần gác. Kẻ đột nhập hôm trước, rất có thể là một trong số chúng. Bị trúng một quyền của ta, chưa chắc đã sống nổi. Nhưng đừng vì thế chủ quan. Con hiểu chứ?

Lương Nhất Công nghe theo cha. Chàng bố trí ba mươi người canh gác, toàn các môn hạ võ công không tệ, chia làm ba vòng bao quanh nhà lao, lại đích thân túc trực. Lương Nhất Công tọa trên tòa thủy đình, phóng tầm mắt ra xa, bao quát tất cả. Đêm nay, trăng nước mịt mờ, mây trời vần vũ, một cơn gió lạnh bất giác đem đến dự cảm chẳng lành. Một ngọn lửa bùng lên, rồi tiếng người hô hoán. Một môn hạ băng nhanh tới, gấp báo:

– Bẩm công tử, kho chứa củi chẳng hiểu vì sao đang cháy.

Lương Nhất Công trông về khu nhà ngang bên kia hồ nước, chênh chếch hướng bắc, là nơi ở của của đám môn hạ Thanh Sơn môn. Một cột khói dày đặc đang bốc lên. Gió bắc đưa tới, đứng từ Thủy đình cũng ngửi thấy mùi khét. Chàng lệnh:

– Gọi người dập lửa. Làm khẽ thôi, không được kinh động.

Tên môn hạ vâng dạ, lập tức lao đi. Lương Nhất Công trông cột khói càng lúc càng bốc lên cao, bình tĩnh lạ thường. Với chàng, nó chỉ đơn thuần là một cơn hỏa hoạn. Việc cần để tâm lúc này chính là khu nhà lao. Lũ Tống muốn cứu người, nhất định phải đến đó. Khu nhà lao nằm ở góc đằng đông, nhìn qua bên kia hồ nước. Từ đó đến đám cháy cách nhau đến mấy mươi trượng, lại cách biệt bằng tường cao, lửa chẳng thể lan tới. Ngay lúc này, toàn bộ đang nằm gọn trong tầm mắt.

Giữa cái rối ren của đám cháy, một bóng đen nhác hiện từ đám liễu rủ ven hồ, lao đến trước cổng khu nhà lao. Đám môn hạ canh gác vòng ngoài nhanh chóng phát hiện, bủa ra vây hãm. Lương Nhất Công cũng tức thì lao đến. Từ trên chòi cao, chàng phóng mắt trông xuống.

Tên đột nhập lọt thỏm giữa vòng vây. Một mình hắn với cây trủy thủ trong tay, đối chọi hơn mười môn hạ của Thanh Sơn môn. Những đường cắt sắc lẻm, những bước di chuyển thanh thoát. Mặc cho đám môn hạ cố sức vây bắt, tên đột nhập vẫn dễ dàng thoát ra, rồi lao nhanh hướng thắng tới cổng chính của khu nhà lao.

Đứng cùng trên chòi cao, Lai Đông, môn hạ tâm phúc của Nhất Công bẩm báo:

– Công tử, để tôi xuống bắt hắn.

Lương Nhất Công chú tâm quan sát. Tên đột nhập có vóc dáng nhỏ nhắn, thủ pháp mềm mại uyển chuyển. Dù chưa thể truy môn phái, nhưng chàng có thể đoán ra là nữ giới, rồi khẽ dặn:

– Đừng manh động. Cá lớn còn chưa xuất hiện.

Lai Đông vâng lệnh. Tên đột nhập băng qua công chính, tiến vào sân trước của khu nhà lao. Đám môn hạ cũng tức tốc bám theo. Từ trước cửa nhà lao, bốn kẻ khác lao ra chặn lấy. Tất cả nhanh chóng hợp lại thành một vòng vây, dồn chặt con mồi vào chính giữa. Tiếng đao kiếm, tiếng hô hào náo động trong đêm. Sự tình khiến Lương Nhất Công phải nhíu mày. Với chàng, tên đột nhập kia chỉ là một con săn sắt. Việc vây bắt không cần ồn ã đến vậy. Mọi chuyện vẫn nằm trong dự liệu. Chàng chưa muốn đánh thức tất cả mọi người trong Thanh Sơn môn. Đám cháy ở khu nhà ngang hiện thời cũng đã được dập tắt.

Dưới sân trước của nhà lao, đám môn hạ Thanh Sơn môn càng lúc càng dồn tới, vòng vây dần khép lại. Tên đột nhập sau khúc đầu tung hoành, giờ đã trở lên yếu thế. Hắn chỉ còn biết chống đỡ một cách thụ động, chiêu thức đánh mất đi độ sắc sảo. Tất cả đều chắc mẩm cuộc vây bắt đã tới hồi kết. Ngay lúc này, một loạt ba tiếng nổ lớn cùng lúc vang lên. Từ chỗ tên đột nhập đứng chân, những ánh chớp lóe sáng, một màn khói dầy đặc, trắng xóa như mây tỏa ra. Đám môn hạ kinh động rụt bước, hốt hoảng hô lên:

– Là hỏa dược. Cẩn thận.

Trong cái màn khói mờ mịt đó, một bóng người thoắt vọt lên, nhảy qua lớp tường cao bên cánh phải. Là tên đột nhập đang bỏ chạy. Hắn vội vã băng qua vườn xoan, lao đến lũy tre đen kịt phía đằng xa, cũng là bức rào ngăn cách Thanh Sơn môn với bên ngoài. Một quãng đường rất dài và khá trống trải, nhưng cơ hội thoát thân duy nhất. Đám môn hạ sau thoáng chốc rối loạn, đã lập tức hô hào đuổi bắt. Lai Đông cũng vội vã truy theo, nhưng liền bị Lương Nhất Công kéo lại.

Màn khói tan trắng tan biến, để lại cả khoảng sẩn vắng vẻ. Tất cả nhanh chóng chìm vào im ắng, tựa như chưa có chuyện gì xảy ra. Lương Nhất Công quét mắt bao quát. Khu nhà lao nằm kế bên hồ nước, sau lưng có hào sâu bao bọc, cách bên phải là khu nhà ở của đám môn hạ, cách trái là vườn xoan thưa thớt, khẳng khiu trơ trọi, cùng những lũy tre cao vút, đan xen dày đặc. Một địa thế trống trải và biệt lập, được bao quanh bởi các điểm tuần gác. Từ chỗ gần nhất đến khu nhà lao cũng phải hơn mười trượng, khiến nó trở thành một nơi giam giữ lý tưởng. Lương Nhất Công chắc mẩm, nhưng vẫn giữ cho mình sự thận trọng. Chàng hiểu, những thứ địa hình, bố phòng kia chỉ có thể gây khó cho người thường. Chẳng phải kẻ địch ban nãy đã lộ diện từ phía hồ nước, một vị trí mà chẳng ai có thể ngờ tới. Chắc hẳn hắn ta đã đột nhập qua những lũy tre, không vội vã đến thẳng nhà lao mà len lỏi qua vườn hoa tìm tới đám liễu rủ bên hồ. Sự ẩn nấp đầy khôn ngoan, cũng là giấu đi đường lui khi thoát thân. Một hành động dường như đã được tính toán, lên kế hoạch từ trước.

Nếu đã là kế hoạch, thì hẳn vụ cháy kia chỉ là màn điệu hổ ly sơ. Cháy để thu hút sự chú ý, và kẻ đến trước cũng để thu hút sự chú ý, cá lớn hãy còn ở sau.

Trong cái không gian tĩnh mịch, một tiếng kêu rất khẽ vang lên. “Á”. Lương Nhất Công chiếu tầm mắt về dãy hào nước ở tít đằng xa, khuất sau khu nhà lao. Một ánh lửa đuốc vụt tắt. Ắt hẳn có kẻ vừa đột nhập, và quân tuần gác đã bị hạ gục. Mọi sự còn chưa được xác minh thì lại thêm một ánh đuốc khác tắt ngấm, lần này gần hơn. Chuông báo rung lên cũng là lúc bóng áo đen xuất hiện, lao vọt qua mái nhà, đáp xuống khoảnh sân phía trước. Từ vòng ngoài, bẩy tám môn hạ kéo nhau ập vào, từ trong lao, sáu môn hạ khác cũng đồng thời bủa ra. Đao ảnh, kiếm ảnh tức thì lóe lên lấp loáng giữa những ánh đuốc.

Giữa vòng vây đó, bóng áo đen kia phiêu lộng, tả xung hữu đột. Binh khí trong tay hắn liên tiếp phất ra vun vút. Một thứ binh khí dài hơn hai thước, trông như trường kiếm mà không phải kiếm, chỉ thấy trong đêm tối phát ra thứ âm thanh trầm u quỉ dị, ngân lên không ngớt. Môn hạ của Thanh Sơn môn, lần lượt từng người một bị hạ, nằm gục trên mặt đất. Lương Nhất Công nhíu mày quan sát, kêu lên:

– Là Tiêu?

Quả đúng vậy, và kẻ đến chính là gã tiêu sĩ Mộ Bạch. Vị thiếu chủ quay sang Lai Đông, lệnh:

– Cá lớn đến rồi, mau bắt hắn.

Lai Đông chỉ đợi khoảnh khắc này, từ trên chòi cao liền phi xuống, tế đao lao đến. Là nô bộc thân cận, nhất mực trung thành của nhà họ Lương, lại đảm đương trọng trách bảo vệ cho thiếu chủ, Lai Đông được Lương Thành Nghiệp tin tưởng truyền thụ cho ba thức trong Hỏa Long Phục Ma đao. Những đao thức mạnh mẽ và cường liệt phát ra, nhắm thẳng kẻ địch mà băm tới. Mộ Bạch trong nhân dạng thích khách phát hiện, liền vung tiêu chống đỡ. Một tiêu một đao chạm nhau, ánh điện lóe lên. Cuộc chiến lập tức trở lên hung hiểm và dữ dội. Đám môn hạ còn lại nhất thời bị bức dạt, đứng trực chờ xung quanh. Tuyệt nhiên không một ai dám can dự. Trong vòng chiến đấu, Lai Đông tỏ ra uy dũng, khí thế chèn ép.

Ngay lúc tất cả đều đã khấp khởi thì từ trên chòi cao, Lương Nhất Công lắc đầu lo lắng:

“Không ổn rồi. Gã tiêu sĩ kia rõ ràng lợi hại hơn. Lai Đông đã dốc hết thực lực, sẽ chẳng còn gì để đấu nữa.”

Quả nhiên, Lai Đông đã đem cả ba đao thức trong bộ Hỏa Long Phục Ma Đao ra thi triển, kết quả chỉ là sự áp bức nhất thời. Sau một hồi, Mộ Bạch dần lấy lại tiên cơ. Lợi dụng khoảnh khoắc sở hở, y liền vung tiêu, chặt thẳng vào đao đang tới. Thanh đao bị đoạn gẫy, Lai Đông hứng lấy một chưởng vỗ thẳng trước ngực. Cả cơ thể bị tống ngược ra sau, vừa chống tay xuống đất thì miệng đã ộc ra máu. Đám môn hạ vây quanh đồng loạt kinh hãi, mồm miệng há hốc, trợn mắt nhìn nhau.

Mộ Bạch đứng giữa vòng vây của Thanh Sơn môn, tiêu trong tay chỉ hướng lên cao, khí độ cường giả hiển hiện, trấn nhiếp nhân tâm. Gã đánh mắt, trông ra chiếc chòi cao ven hồ, hướng thẳng tới chỗ đứng của Lương Nhất Công, như thể biết chàng ở đó. Một ánh mắt tà đoan khó đoán. Rồi không chờ đợi, gã đột ngột di động. Mộ Bạch nhảy vọt qua đầu mấy tên môn hạ, rồi bằng thân pháp phiêu động thoát qua cổng chính, trước khi băng thẳng về phía vườn hoa. Một màn tẩu thoát bất ngờ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

yeu-nu-ban-thuong-ta-thuan-duong-cong-bang-son-thanh-nu-dem-den-nha.jpg
Yêu Nữ Ban Thưởng Ta Thuần Dương Công, Băng Sơn Thánh Nữ Đêm Đến Nhà
Tháng 2 5, 2026
diet-nhan
Diệt Nhân
Tháng mười một 21, 2025
duong-thi-quat-khoi-gam-ton-thanh-tien
Dương Thị Quật Khởi: Gặm Tôn Thành Tiên
Tháng 12 16, 2025
lieu-cha-dai-de-ta-manh-toan-bo-nho-nghich-tu-lieu-cha.jpg
Liều Cha Đại Đế, Ta Mạnh Toàn Bộ Nhờ Nghịch Tử Liều Cha!
Tháng 1 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP