Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
lanh-chua-ta-nu-boc-quan-doan.jpg

Lãnh Chúa: Ta Nữ Bộc Quân Đoàn

Tháng 1 12, 2026
Chương 384: Chương cuối Chương 383: Lấy thanh trừ Huyết tộc chi danh khai chiến!
ta-lam-sao-thanh-nhan-vat-chinh-a.jpg

Ta Làm Sao Thành Nhân Vật Chính A?

Tháng 1 16, 2026
Chương 602: Ngươi chờ ngao! Chương 601: Xanh đậm bọc thép
ta-di-tu-tien-roi.jpg

Ta Đi Tu Tiên Rồi

Tháng 2 5, 2026
Chương 484: đem bọn hắn đều giết! Chương 483: là hắn, là hắn, chính là hắn
nguoi-o-dau-la-viet-nhat-ky-thien-nhan-tuyet-bi-choi-hong.jpg

Người Ở Đấu La Viết Nhật Ký, Thiên Nhận Tuyết Bị Chơi Hỏng

Tháng 1 20, 2025
Chương 400. Ăn Thiên Nhận Tuyết, sói tới! Chương 399. Đường Tam bỏ mình, ta người này thích nhất lấy giúp người làm niềm vui!
ta-dem-pokemon-pho-cap-toan-the-gioi

Ta Đem Pokemon Phổ Cập Toàn Thế Giới

Tháng 1 31, 2026
Chương 1221: Long Hồn giác tỉnh! Hư vô thôn phệ Chương 1220:
bat-diet-quan-vuong.jpg

Bất Diệt Quân Vương

Tháng 2 28, 2025
Chương 462. Sáng thế chi quang Chương 461. Cấp bậc cao hơn
thau-thi-cuong-binh.jpg

Thấu Thị Cuồng Binh

Tháng 1 26, 2025
Chương 3934. Trời đất bao la, duy ta độc tôn! Chương 3933. Phẫn nộ Doanh Hoàng!
sau-khi-song-lai-nu-than-phu-dao-vien-muon-cho-ta-sinh-hai-tu.jpg

Sau Khi Sống Lại, Nữ Thần Phụ Đạo Viên Muốn Cho Ta Sinh Hài Tử

Tháng 1 21, 2025
Chương 391. Đại kết cục Chương 390. Thẳng thắn sẽ khoan hồng, kháng cự sẽ nghiêm trị
  1. Hào Khí Anh Hùng
  2. Chương 136: Kẻ cướp Bất Diệt
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 136: Kẻ cướp Bất Diệt

Nhà lao của Thanh Sơn môn.

– Nói đi, các người có biết thứ này không?

Lương Nhất Công nửa đêm mò đến nơi giam giữ ba tên người Tống, mang theo chiếc chủy thủ có kết với xích sắt ở chuôi, chính là thứ binh khi mắc lại trên vách Trấn Thủy, nơi Khúc trưởng hộ của phái Tản Viên bị sát hại. Chàng nhắm đến gã đạo sĩ, tra hỏi.

Gã đạo sĩ bị treo mình trên giá gỗ, hai tay cột chặt sang ngang, cái đầu cúi gục, tóc tai rũ lòa xòa che kín khuôn mặt. Hơn mười ngày kể từ khi bị quần hùng Lĩnh Nam bắt giữ, gã chẳng đủ sức lực để giữ cho mình sự cái khí độ thanh cao đắc đạo. Trông gã lúc này thật giống một kẻ tù tội đã bị tuyên án, chỉ đợi chờ tới ngày được chết, mỏi mòn và tuyệt vọng.

Gã đạo sĩ ngước mắt lên, nhìn xuyên qua màn tóc rối chiếc chủy thủ đang buông lõng, đong đưa trước mặt. Một cái nhíu mày, rồi chợt sự bàng hoàng, kinh ngạc hiện lên trong mắt.

– Biết…

Gã thì thào, giọng nói có phần run rẩy. Lương Nhất Công khấp khởi. Dù đã ấn định tội chết với chúng, Lương Nhất Công vẫn muốn tận dụng nốt những ngày giờ ít ỏi, hi vọng có thể làm sáng tỏ điều gì đó.

– Nhưng không thể nói được.

– Vì sao?

Lương Nhất Công kiên nhẫn chờ đợi một đáp án từ người phiên dịch. Nhưng chẳng có lời phiên dịch nào cả. Gã đạo sĩ sau lời nói trên thì tuyệt nhiên im lặng, mặc cho những tra hỏi, thúc ép. Ngay khi Nhất Công định từ bỏ, thì gã lại bất ngờ lên tiếng:

– Này cậu, hãy giúp ta một việc. Ta sẽ cho cậu biết một bí mật?

– Nói!

– Hãy cho chủ nhân của ta một chén nước.

Lương Nhất Công rùng mình, bất giác trông sang. Tách biệt một góc nhà lao chính là nơi đang giam giữ Ma Đầu. Giống như gã đạo sĩ và tay sư béo, Ma Đầu cũng bị treo lên giá gỗ. Chỉ khác hơn là, toàn thân hắn bị trói chặt bằng xích sắt, lại có mười tám cây châm lớn găm vào, phong tỏa các huyệt đạo. Kể từ lúc bị đánh gục, hắn chưa một lần tỉnh lại. Toàn thân bất động như chết, bao quanh bởi bức màn tử khí xám xịt. Cũng chính vì thứ tử khí đó, nhân chúng trong Thanh Sơn môn không một ai dám đến gần, thành thử bỏ mặc. Không ăn, cũng không uống một giọt nước trong từng ấy ngày. Chẳng ai dám chắc Ma Đầu còn sống hay đã chết. Tất cả chỉ dựa vào sự nhiễu động của tử khí mà suy đoán. Sự tình vì vậy càng khiến lòng người thêm kinh sợ.

Lương Nhất Công bước tới. Ma Đầu cúi gục, mái tóc dài rũ xuống, che kín khuôn mặt. Trong cái ánh đèn tối mờ, trông hắn chẳng khác nào một hồn ma âm u quỉ dị. Luồng khí tức xám xịt tỏa ra, khiến Nhất Công lạnh buốt toàn thân. Một cảm giác chật chội, bí bách và rờn rợn khó tả, khiến kẻ có nội công thâm hậu như chàng cũng cảm thấy áp bức. Trên tấm thân bất động ấy, những chiếc kim châm chốc chốc lại rung lên, tựa như đang phải đương cự với thứ sức mạnh nào đó. Liếc trông chiếc lư đồng treo nơi góc phòng vẫn đang âm ỉ tỏa khói, Lương Nhất Công trộm nghĩ:

“Thương thế nặng, bị ngân châm phong tỏa, lại có Tán Hồn Hương khống chế, vậy mà vẫn không dập tắt được khí tức. Ma Đầu, rốt cuộc tu vi của hắn mạnh đến đâu.”

Chàng nhìn đau đáu vào lớp màn tóc đang buông xõa trước mặt. Sau màn tóc tối tăm đó, không đơn thuần chỉ là nhân dạng. Con mắt đỏ lòm như máu đó, một con mắt tựa như ma quỉ. Nó chính là thứ ám ảnh, thôi thúc Lương Nhất Công, nhưng cũng chính là thứ khiến chàng do dự. Vượt qua tất cả, Lương Nhất Công cầm bát nước trong tay, thật chậm đưa qua màn tóc rối.

Bên ngoài Mai Hoa Cốc, tảng vảng sáng. Toán người trong bộ dạng thích khách với vải đen che kín mặt lặng lẽ băng xuyên rừng, thoắt ẩn thoắt hiện dưới những tán lá. Một kẻ không theo kịp, hớt hải gọi lên:

– Cha, đợi con, đợi con với.

Gã chống tay thở hổn hển. Phía trước, từ lưng chừng sườn dốc, toán người dừng lại. Gã trai gắng sức chạy lên, lần nữa chống tay thở hổn hển:

– Cha, cho con nghỉ tí, mệt …mệt quá.

Người cha, cũng là kẻ cầm đầu toán thích khách nhíu mày:

– Mới có tí thế đã kêu mệt rồi.

Gã trai ngước mắt trông lên, phân trần:

– Mình cứ đi suốt nãy giờ. Con sắp không thở được nữa đây.

Người cha liền mắng:

– Là do con không chịu rèn luyện. Cứ thế này mãi thì làm được trò trống gì. Nghỉ nhanh lên rồi còn đi tiếp.

Gã trai gắng hít thở mấy bận, rồi liền thất thểu bám theo. Trên đường đi có hỏi:

– Cha, tại sao chúng ta lại cướp kiếm của họ vậy?

Người cha đáp:

– Thiên hạ các phái đều có thần khí cho riêng mình, ta không thể không có được. Tiếc là con quá kém cỏi, chẳng thể hi vọng gì. Em con dù có tư chất những vẫn nhỏ quá, chưa thể ra tranh đoạt được. Vì vậy, ta mới phải cướp lấy, làm của để dành cho sau này. Thôi đi nhanh lên, ta phải ra khỏi đây trước khi trời sáng.

Gã trai nghe đến đây thì biết thân biết phận, im ỉm không nói năng gì. Trời đất mịt mùng, tất cả nghe theo tiếng nước chảy mà đi. Vừa thoát ra khỏi bìa rừng, một cảnh tượng hãi hùng đập thẳng vào mắt. Bên bờ suối, những xác người nằm la liệt, đủ mọi hình thù, rụng rời vương vãi. Một loạt xác chất đống lên nhau, tạo thành cái mả to như mả voi. Mùi máu tươi tanh nồng tỏa khắp nơi, sộc thẳng vào mũi. Một cảnh tượng chết chóc ghê rợn, khiến tất cả phải chùn bước.

Cách không xa về bên cánh tả, phía thượng nguồn của con suôi đang có sự hiện diện năm kẻ với tướng mạo kì dị, đủ cả già trẻ, gái trai. Người rửa tiêu, kẻ rửa kiếm, kẻ khác nữa thì ngồi ôm khư khư chiếc rương gỗ to như cỗ quan tài. Chúng chính là mấy tên người Tống đã có mặt tại Kiếm Hội hai hôm trước. Trông bộ dạng như những gã thợ mổ đang lau dọn dao thớt, hẳn nhiên đống xác kia là tạo phẩm của chúng. Và sự xuất hiện của toán thích khách đã bị phát hiện. Lập tức, một bầu không khí ngập tràn sát ý chụp xuống. Gã trai run rẩy sợ hãi:

– Cha, nơi này nhiều xác chết quá. Chúng ta hãy mau rời khỏi đây.

Kẻ cầm đầu liền hạ lệnh, toán thích khách rục rịch rút trở lại trong rừng. Ngay lúc này, một tiếng quát vang lên khiến tất cả kinh động:

– Khoan đã. Đứng lại.

Là Mộ Bạch, gã tiêu sĩ trẻ cao ngạo. Hắn chậm rãi bước tới, vung tay hai cái như muốn phẩy đi những máu và nước còn bám trên chiếc tiêu. Cái đầu hắn nghiêng nghiêng, con mắt dòm ngó săm soi:

– Kiếm kia. Ta muốn xem nó.

Một câu nói không gì khác hơn là ra lệnh. Và thứ mà Mộ Bạch nhắm tới chính là cây kiếm đang trong tay kẻ cầm đầu.

– Chẳng phải là Bất Diệt sao? Ta nhớ giành được nó là một cô gái. Tại sao kiếm lại nằm trong tay các ngươi?

Mộ Bạch không mất nhiều thời gian để đoán ra:

– Là các ngươi đã cướp nó.

Mặc kệ đối phương suy đoán, toán thích khách không một ai lên tiếng. Kẻ cầm đầu lần nữa ra lệnh cho tất cả rút lui. Mộ Bạch lại quát lên, lần này còn dữ dằn hơn:

– Đứng lại hết ta.

Rồi có phần nhã nhặn hơn, nói:

– Trộm cướp không phải chuyện kẻ quân tử nên làm. Muốn đi cũng được, nhưng hãy để Bất Diệt ở lại.

Một ý định cướp đoạt được bọc trong thứ ngôn từ mỹ miều và trơ trẽn. Nét mặt Mộ Bạch nghiêm lại, không có gì là đang giỡn chơi. Rồi trước sự cứng cỏi của kẻ đối diện, hắn liền ngoái lại, nói lớn:

– Đạo sĩ thối, lão muốn kiếm này chứ?

Gã đạo sĩ với dáng điệu cao nhân đắc đạo, đang đứng khá xa phía sau không đáp. Nhưng qua cách gã chú mục nhìn Bất Diệt, có thể đoán ra tâm ý. Mộ Bạch đánh mắt trông lại toán thích khách lần nữa, như chờ đợi sự khuất phục, rồi nói:

– Lần trước lão đã đứng ngoài rồi. Cũng nên khởi động đi chứ.

Không hồi đáp. Từ phía sau, gã đạo sĩ tung người lao vọt tới, liễu kiếm trong tay tỏa vòng một cách kì dị. Đối diện, kẻ cầm đầu toán thích khách với Bất Diệt trong tay không chút do dự, lập tức đứng ra đón đánh. Cả hai lao vào nhau, tiếng kim khí dày đặc vang lên. Gã đạo sĩ hiển nhiên là một cao thủ, liễu kiếm trong tay gã cứ như ác xà, hung hiểm và quỷ dị.

Nhưng kẻ cầm đầu toán thích khách không vì vậy mà yếu thế. Bất Diệt trong tay y linh động, biến hóa đa đoan, bộc phát thứ mạnh khôn tả. Mộ Bạch đứng ngoài quan sát, ban đầu ỷ y chắc thắng, lúc này cũng trở lên thận trọng hơn, sắc mặt mười phận tập trung.

Màn đấu diễn ra, thoáng cái đã qua mấy chục chiêu, bất phân thắng bại. Ngay khi tất cả đều cho rằng cả hai sẽ bước vào một trận ác chiến kịch liệt thì kẻ cầm đầu toán thích khách, từ trong vòng kiếm đột ngột nhảy thoát ra.

– Đủ rồi.

Y giơ Bất Diệt lên trước mặt, nói:

– Kiếm của các ngươi đây. Lấy đi.

Bàn tay buông lơi, Bất Diệt rơi xuống, cắm phập trên mặt đất trong sự ngỡ ngàng của tất cả. Trấn đấu kết thúc một cách bất ngờ. Toán thích khách để mất kiếm, lập tức rời đi, lặng lẽ lẩn khuất sau rừng cây.

Nhà lao Thanh Sơn môn.

– Cái gì? Nhà ngươi nói … là thủ lĩnh của phái Bắc Sơn, Lưu Nhất?

Lương Nhất Công sửng sốt nghe gã đạo sĩ tiết lộ.

– Ta chỉ có thể khẳng định, kẻ Bất Diệt mà bọn ta có được, chính là lấy từ tay hắn, kẻ đã đấu với ta ở Tam Cốc.

– Không nhầm lẫn chứ?

– Kiếm pháp của hắn, ta có thể nhận ra.

Lương Nhất Công tin vào lời nói của gã đạo si, thầm nghĩ:

“Ai có thể ngờ được chứ, hung thủ cướp Bất Diệt của họ Hoàng không phải người Tống, mà chính là họ Lưu. Lời Phúc nói hôm trước quả không sai. Trong chuyện người Tống này, có thể hiểu vì sao Phúc lại nghi ngờ như vậy. Lưu Nhất ơi là Lưu Nhất. Cái gì mà “Tàng Kiếm Bất Lộ”. Ông đường đường là Ngũ hổ, thủ lĩnh của võ lâm, vậy mà lại đi làm cái chuyện hèn hạ, dơ bẩn đến vậy. Thật khiến Nhất Công này phải coi thường rồi.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

a508ffee0df330c49840f363e0f355fc
Kiếm Đế Phổ
Tháng 1 16, 2025
su-huynh-noi-dung.jpg
Sư Huynh Nói Đúng
Tháng 2 1, 2026
theo-khai-chi-tan-diep-den-sang-lap-bat-hu-de-toc.jpg
Theo Khai Chi Tán Diệp Đến Sáng Lập Bất Hủ Đế Tộc
Tháng 1 30, 2026
nam-thang-ve-sau-ta-vay-ma-vo-dich-thien-ha.jpg
Nằm Thẳng Về Sau, Ta Vậy Mà Vô Địch Thiên Hạ
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP