Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
vo-hiep-tu-man-cap-than-cong-he-thong-bat-dau-vo-dich.jpg

Võ Hiệp: Từ Mãn Cấp Thần Công Hệ Thống Bắt Đầu Vô Địch

Tháng 2 4, 2025
Chương 428. Trảm sát sáu tôn thiên người, nhất thống thiên hạ! Đại kết cục dưới Chương 427. Trảm sát sáu tôn thiên người, nhất thống thiên hạ! Đại kết cục bên trên
de-nguoi-cong-ty-lam-trau-ngua-nguoi-de-tong-giam-doc-sinh-hai.jpg

Để Ngươi Công Ty Làm Trâu Ngựa, Ngươi Để Tổng Giám Đốc Sinh Hai

Tháng 4 3, 2025
Chương 264. Hoang dại tác giả thị giác trình bày Chương 263. Xuân Thu
fairy-tail-tiep-thu-anime-nhan-vat-ta-day-vo-dich.jpg

Fairy Tail: Tiếp Thu Anime Nhân Vật Ta Đây Vô Địch

Tháng 2 8, 2026
Chương 386: Thủy Thần Long thực lực Chương 385: Nhận Long
cau-tai-yeu-vo-loan-the-tu-tien.jpg

Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên

Tháng 1 18, 2025
Chương Phiên ngoại Chương Bản hoàn tất cảm nghĩ
tu-hokage-bat-dau-nhan-vat-phan-dien-sinh-hoat.jpg

Từ Hokage Bắt Đầu Nhân Vật Phản Diện Sinh Hoạt

Tháng 2 26, 2025
Chương 265. Phiên ngoại 5: Cam quýt Chương 264. Phiên ngoại 4: Cái kia lồng ngực bên trong nhảy lên
tinh-mong-1997-ta-da-thanh-van-hoc-mang-thuy-to.jpg

Tỉnh Mộng 1997, Ta Đã Thành Văn Học Mạng Thủy Tổ

Tháng 1 31, 2026
Chương 618: Quê quán đãi ngộ, nhiệt tình Hương giang Chương 617: Liên tục ngày quan, tới quê quán tuyên truyền
ta-than-the-gioi-tro-choi

Tà Thần Thế Giới Trò Chơi

Tháng mười một 21, 2025
Chương 685: Phiên ngoại một, ngon nhất thuật thưởng Chương 684: Đến từ quần tinh reo hò (đại kết cục)
comic-chi-osborn-xi-nghiep-lon

Comic Chi Osborn Xí Nghiệp Lớn

Tháng 10 18, 2025
Chương 604: Ngang qua ảo tưởng (đại kết cục) Chương 603: Bắt đầu cùng chung
  1. Hào Khí Anh Hùng
  2. Chương 134: Vị khách trong bóng tối
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 134: Vị khách trong bóng tối

Câu trả lời khiến Tiểu Bình thất vọng, nhưng không ngạc nhiên. Cô ả chưa chịu từ bỏ, lại nói:

– Thực sự có một âm mưu đã được sắp đặt, muốn đẩy chủ nhân của ta vào chỗ chết. Ta cũng tin nó không phải điều tốt đẹp với đất này. Vì vậy, rất hy vọng anh có thể giúp ta chuyện này.

Những câu nói khơi gợi, khiến Phúc dù đã quyết vẫn tò mò:

– Là sao?

Chàng chắc mẩm, cuối cùng, vì muốn cứu người, cô ả sẽ buộc phải khai ra tất cả.

– Trước khi qua đây, ta có được lão Vương gia gọi đến. Theo như lời của lão Vương gia, việc sang Việt đoạt khí chắc chắn có mưu đồ ẩn chứa. Việc này có thể liên quan đến quan hệ giữa hai nước Tống Việt. Những kẻ đứng đằng sau nhất định sẽ tìm mọi cách để đẩy chủ nhân của ta vào chỗ chết. Việc của ta là phải tìm mọi cách bảo vệ chủ nhân.

– Quan hệ giữa hai nước Tống Việt? Cụ thể là gì?

Phúc muốn điều tra cho tường tận, nhưng câu trả lời nhận được chỉ là:

– Không biết. Ta chỉ nghe lão vương gia nhắc đến như vậy.

Chàng tỏ ra hụt hẫng, nhưng vẫn muốn tiếp tục:

– Nếu đã biết nguy hiểm, sao cái lão vương gia kia không ngăn lại? Lão ta mặc nhiên để ông con đi tìm cái chết sao?

Phúc hi vọng thông qua việc chất vấn, có thể tìm hiểu được điều gì đó. Tiểu Bình đáp:

– Hai người bọn họ từ lâu đã chẳng thể nhìn mặt, nói chuyện được với nhau. Lão vương gia dù rất muốn, nhưng chẳng thể ngăn cản được.

Ra là vậy. Những gì Phúc mong đợi chỉ là chuyện tranh cãi oán trách của cha con kia. Câu chuyện dù có gây chú ý, không phải những thứ Phúc kỳ vọng. Chàng thở dài ngao ngán, ngửa mặt lên nhìn trời cao. Cảnh đêm tịch mịch, trăng sao vắng lặng. Chốc chốc, văng vẳng vọng lại là tiếng kêu rùng rợn của đám cú rừng. Phúc trầm giọng, gắng dồn dạy những kiên nhẫn của bản thân:

– Còn kẻ đã trao Bất Diệt cho các cô, chuyện ở Dương gia đường và Tản Viên, hung thủ đã giết bọn họ. Cô còn có gì chưa tiết lộ, muốn kể với ta không?

– Những gì có thể kể với anh, ta đều đã kể hết. Ta không giấu anh, bọn ta cũng không gây ra những chuyện ác đó.

Tiểu Bình đáp. Đến lúc này, cô ả biết bản thân chẳng thể thuyết phục được Phúc, biểu cảm lộ rõ sự tuyệt vọng và buông xuôi. Phúc đứng bật dậy, lạnh lùng nói:

– Với tất cả những gì đã nghe, ta chẳng thể giúp cô được. Ta chỉ khuyên cô một điều này. Hãy nên nghĩ đến bản thân mình, đừng vì việc đó mà nhất quyết đâm đầu vào chỗ chết.

Chàng hướng mắt về bước tường mây đằng Tây, định rời đi. Ngay lúc này, sau lưng có tiếng động phát ra, khiển Phúc phải cảnh giác:

– Ai? Kẻ nào rình mò ở đó, hãy bước ra đây?

Từ đám cây bụi tối thui cách sau hơn năm trượng, một bóng người bước ra, khiến cả Phúc và Tiểu Bình cùng sửng sốt.

– Mộ Bạch. Là ngươi?

Phúc kinh ngạc thốt lên, hai nắm tay liền siết lại, cùng lúc là những câu hỏi dội lên trong đầu. Rốt cuộc, cái gã tiêu sĩ kia ở đó từ bao giơ? Tại sao hắn có thể đến mà chàng không hề hay biết. Phúc đâu ngờ rằng, Mộ Bạch đã đến đây còn trước cả chàng. Hắn vì không muốn xuất hiện trước mặt Tiểu Bình, nên đã chọn ẩn thân trong đám cây bụi, vô tình lại nghe hết toàn bộ câu chuyện của hai người.

Mộ Bạch lầm lũi bước đến, hướng thẳng tới Tiểu Bình. Vẫn là cái dáng hình cao dong dỏng, thư sinh thanh tao đó, nhưng thần thái đã mất đi vẻ cao ngạo, bước chân cũng trở lên nặng nề hơn.

– Tiểu Bình, ta cần nói chuyện với muội.

Tiểu Bình trưng mắt nhìn hắn, thái độ lạnh nhạt. Sau rồi cả hai cùng bước ra xa.

– Tiểu Bình.

– Huynh đến đây bao giờ?

Mộ Bạch vừa cất lời liền bị Tiểu Bình chất vấn. Cả hai nói với nhau bằng tiếng Tống, không biết rằng Phúc vẫn có thể nghe và hiểu hết từng từ.

– Chuyện đó không quan trọng, có chuyện này, ta cần nói với muội.

– Ai cho huynh theo dõi ta chứ?

Tiểu Bình nhất mực cứng rắn. Mộ Bạch không màng đáp, chỉ để tâm với vấn đề bản thân đang hướng tới:

– Tại sao muội lại đêm hết mọi chuyện kể ra với tên man di đó? Muội muốn nhờ hắn cứu giúp chủ nhân ra sao?

– Thì sao?

– Muội có biết làm vậy là rất nguy hiểm cho chủ nhân không?

– Còn hơn việc trốn chạy trong lúc chủ nhân đang gặp nguy.

Mỗi câu nói mà Mộ Bạch vừa mở miệng thốt ra, liền bị Tiểu Bình lập tức đáp lại. Rõ ràng với cô ả, gã tiêu sĩ đang là tất cả những gì khinh ghét. Mộ Bạch cố nhẫn nhịn, đáp:

– Việc muội đem tất cả bí mật về thân thế của chủ nhân ra tiết lộ với cái tên kia, sẽ chẳng giúp ích gì, ngược lại còn có thể gây hại cho chủ nhân. Muội thừa biết mà.

Tiểu Bình lạnh lùng:

– Để cứu ngài ấy, không còn cách nào khác. Một mình ta không thể làm chuyện đó được.

– Nhưng cũng không nên trông cậy vào cái tên man di đó?

Mộ Bạch gắt lên, chỉ tay về phía Phúc, giọng điệu nóng nảy, chẳng còn cái phong thái thong thả nho nhã hôm nào. Phúc dù bị chỉ mặt vẫn tỏ ra bình thản. Tiểu Bình trừng mắt nhìn gã, gằn giọng nói:

– Man di thì đã sao? Ít ra, anh ấy cũng đã cứu mạng của ta. Còn huynh? Một kẻ phản chủ, tham sống sợ chết, bỏ mặc người của mình giữa nguy khốn. Ta có thể trông cậy vào huynh sao?

Những lời mắng chửi khiến Mộ Bạch sa sầm sắc mặt, tay chân rụng rời. Gã cảm thấy cả thế giới như đang sụp đổ dưới chân mình. Là người con gái mà gã hết lòng yêu thương, chẳng màng đến khác biệt thân thế, danh phận đang ruồng rẫy, sỉ nhục gã. Trong mắt Tiểu Bình, gã còn chẳng bằng một tên man di, thứ dân hạ đẳng mà gã vẫn thường coi khinh nhất. Cái tên Mộ Bạch, cái danh Tiêu sĩ, bỗng chốc tất cả đều hóa thành hư hao, chẳng còn một chút ý nghĩa. Nơi ngực trái, ngay chỗ vết dao hôm trước đâm vào, nay lại nhói lên, rỉ máu. Mộ Bạch gắng trấn tính, cố dốc hết những lý trí chưa bị cảm xúc u tối chi phối, nói:

– Ta biết, đối với muội bây giờ, ta đã là kẻ chẳng ra gì. Muội có thể trách móc, oán hận thế nào tùy muốn. Nhưng mong muội hãy hiểu, ta làm tất cả là vì muội.

Chuyến đi này của chúng ta, ngay từ lúc bắt đầu đã là đi vào tử địa. Thiên Ma, số mệnh của ngài ấy đã được sắp sẵn rồi. Vì cuộc tranh đoạt nơi triều đình, vì mưu đồ xâm chiếm Đại Việt, ngài ấy chỉ có một lựa chọn, đó là phải chết. Dù muội có cố đến mấy, cũng chẳng thể thay đổi được điều này.

Lời nói khiến Tiểu Bình vừa giận dữ, lại vừa hoang mang tuyệt vọng. Những điều Mộ Bạch nói ra như vạch trần sự thật, đập tan tất thảy những hi vọng vốn đã rất mong manh. Cô ả thất thần, loạng choạng bước lui trước khi chìm vào trầm lắng. Cả hai bất chợt cùng đối diện với một hiện thực chua chát. Ngay lúc này, tiếng hắng giọng của Phúc đánh vỡ sự im lặng.

Phúc từ đầu đứng ngoài nghe ngóng. Chàng đã rất hả hê, khoái chí trước những lời mắng nhiếc của Tiểu Bình, rồi lại có chút cảm thông trước những lời giãi bày như dốc cả gan ruột của gã Mộ Bạch kia. Nhưng điều khiến chàng không thể tiếp tục im lặng đứng ngoài, chính là thông tin về âm mưu xâm chiếm Đại Việt. Phúc tiến tới:

– Này, ngươi vừa nhắc đến chuyện xâm chiếm nước ta.

Sự chen vào của Phúc khiến Mộ Bạch và Tiểu Bình cùng bất ngờ. Dường như, cả hai đã quên mất sự có mặt của chàng. Nhưng càng bất ngờ hơn, chính là việc Phúc có thể nghe được cuộc nói chuyện của hai người. Mộ Bạch nhíu mày:

– Nhà ngươi có thể nghe được bọn ta nói gì sao?

Phúc không đáp, chỉ tặc lưỡi như xác nhận. Mộ Bạch cảnh giác phòng bị. Rõ ràng để một kẻ đứng ngoài, nghe hết mọi bí mật là điều gã không hề mong muốn. Phúc mặc kệ những nghi ngại của đối phương, lại dõng dạc cất tiếng:

– Ta muốn nghe ngươi nói lại về chuyện xâm chiếm.

Một bầu không khí căng thẳng bỗng chốc bao trùm. Phúc nghiêm nghị, chiếu ánh nhìn tra xét tới hai người. Mộ Bạch sau thoáng suy xét thì nhẹ giọng, điềm tĩnh đáp:

– Ta sẽ nói cho nhà ngươi biết, với một điều kiện?

– Điều kiện gì?

– Nhà ngươi phải giúp bọn ta cứu chủ nhân ra.

Bố khỉ, lại là cái lối ra thả mồi câu kẹo. Tiểu Bình vừa mới như vậy, và Phúc đã chán ngán nó. Chàng không muốn phải nghe những chuyện gia môn bất hạnh, bố con cãi vã thêm một lần nữa. Trong thâm tâm Phúc đã tự nhủ, sẽ chẳng có bất cứ lý do gì để chàng phải nghe theo bọn chúng, làm cái việc mạo hiểm và ngu xuẩn. Dù bọn chúng không phải hung thủ giết hại Khúc Vĩnh Lâm, đồ sát người của Dương gia thì vẫn là những kẻ giết người. Chẳng có gì có thể thay đổi được điều đó. Nợ máu phải trả bằng máu. Chuyện giang hồ, cứ để giang hồ tự giải quyết. Phúc tặc lưỡi, toan quay bước rời đi thì Mộ Bạch bất ngờ nói lớn:

– Nhà ngươi nhất định phải giúp bọn ta – Một lời nói như mệnh lệnh – Thiên Ma là con trai của Bắc Bình Vương, người duy nhất ngăn cản việc Đại Tống đánh Việt lúc này. Nếu Thiên Ma chết trên đất Việt, Đại Tống sẽ có cớ để dấy binh. Khi ấy, Bắc Bình Vương sẽ chẳng còn lý do để ngăn cản. Đây chính là ý đồ của Tể

Tướng Vương An Thạch. Ông ấy muốn mượn dao giết người.

Ra là vậy. Cuối cùng mọi chuyện cũng được làm sáng tỏ. Cái âm mưu tạo tiến đánh nước Việt quả là chuyện kinh động, khiến Phúc vừa nghe đã phải rùng mình. Nhưng điều đó cũng chẳng đủ khiến chàng thay đổi quyết định. Tất cả là bởi kẻ nói ra điều đó chính là tên tiêu sĩ Mộ Bạch. Phúc “hứ” lên một tiếng, nhún vai như thể chỉ vừa nghe thấy một chuyện nhỏ nhặt, rồi lạnh lùng cất bước. Mộ Bạch lại quát lên:

– Nhà ngươi có thể không tin ta, nhưng nhất định phải tin cô ấy.

Lời nói đích thị ám chỉ Tiểu Bình, khiến Phúc ngưng lại.

– Chuyện này… cô ấy là người Việt, sẽ không lừa gạt ngươi.

Quả là một điều bất ngờ. Phúc quay lại, đánh mắt nhìn gã tiêu sĩ, rồi Tiểu Bình để dò xét hư thực. Ngay lúc này, chàng đột nhiên nhận ra cô ả nói tiếng Việt rất rành rọt và lưu loát, không giống lắm một kẻ ngoại lai. Tiểu Bình sau thoáng bất ngờ vì bị nhắc tên thì khẽ cúi đầu thừa nhận:

– Ta và mẹ đều là người Việt, vì chiến tranh loạn lạc mà ly tán, phiêu dạt đến đất Tống.

Rồi ngước lên nhìn Phúc, ánh mắt khẩn thiết:

– Tất cả những gì Mộ Bạch và ta nói đều là sự thật. Xin anh, hãy giúp bọn ta cứu chủ nhân.

Ngược lại, Phúc chẳng mảy may động tâm. Chàng trân trân nhìn cô ả và Mộ Bạch, thầm nghĩ:

“Cô ta đúng là người Việt ư? Nếu phải vậy thì sao? Cô ta và hắn cùng một ruộc, lấy gì đảm bảo hai người bọn họ không hùa vào lừa gạt ta chứ. Chỉ vì nghe mấy lời lừa gạt mà đi giúp chúng thì thật là ngu xuẩn. Ta đã bị lão Phú Kiệm lừa một lần, không thể để lần nữa xảy ra được.”

Ý trí đã quyết, Phúc lạnh lùng quay người rời đi, để lại Mộ Bạch ở phía sau với những lời mắng chửi:

– Man di khốn kiếp. Sau này con dân nước Việt có mệnh hệ gì, tất cả đều là tội lỗi của nhà ngươi

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Kinh Dị Trò Chơi, Ta Nhân Cách Thứ Hai Là Tà Thần
Kinh Dị Trò Chơi, Ta Nhân Cách Thứ Hai Là Tà Thần
Tháng mười một 10, 2025
ta-o-xa-dieu-sao-chep-sach-thanh-tong-su.jpg
Ta Ở Xạ Điêu Sao Chép Sách Thành Tông Sư
Tháng 1 29, 2026
linh-chu-thien-phu-thien-dao-thu-can-vo-han-tien-hoa
Lĩnh Chủ: Trả Giá Liền Có Thu Hoạch, Vô Hạn Tiến Hóa
Tháng 2 8, 2026
cuu-mang-ta-cung-cha-ta-xuyen-thanh-voldemort-phu-tu
Cứu Mạng, Ta Cùng Cha Ta Xuyên Thành Voldemort Phụ Tử
Tháng 10 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP