Chương 133. Chân tướng Thiên Ma
– Anh sẽ giúp ta cứu chủ nhân?
– Đúng. Ta sẽ giúp cô cứu mấy tên khốn đó… cứu cái tên chủ nhân của cô ra.
Phúc lớn tiếng tuyên bố. Dáng điệu chàng ngật ngưỡng, sắc mặt bừng đỏ của một gã say sỉn, duy có ánh mắt là vẫn giữ được sự tinh anh. Đôi mắt nhất mục hướng về phía Tiểu Bình, thăm dò thái độ.
– Anh nói dối.
Tiểu Bình lạnh giọng. Phúc bị nói trúng, không thanh minh bao biện mà ngược lại còn bật cười một cách thoải mái.
– Anh sẽ không giúp ta cứu người.
Phúc thản nhiên:
– Các cô là kẻ giết người. Ta không thể tiếp tay cho cái ác được.
– Vậy anh còn đến đây là gì nữa? – Tiểu Bình bỗng nhiên cảm thấy có chút lo sợ.
– Đến để nghe cô kể về những bí mật.
– Ta đã nói rồi, chỉ khi anh đồng ý giúp ta cứu người, bằng không, ta tuyệt đối sẽ không tiết lộ bất cứ điều gì.
Tiểu Bình vẫn với giọng điệu chắc nịch và quả quyết. Phúc, trong cái men rượu còn bốc phừng phừng lên mặt, đáp:
– Tùy cô thôi, chẳng sao. Mấy ngày nữa, rồi đám đồng bọn của cô, tất cả sẽ tiêu đời hết. Với sức của cô, chẳng có cách nào để cứu cả. – Đột nhiên chàng nhấn giọng, thái độ hết sức nghiêm túc – Nhưng nếu cô kể hết những bí mật với ta, biết đâu đấy, ta lại thấy có lý do để cứu bọn chúng.
Nói hết lời, chàng liền lăn vật ra, nằm sõng soài trên mặt cỏ đúng với biểu hiện của một gã say, để mặc Tiểu Bình ngồi trầm tư bên đống lửa. Những lời Phúc nói không sai, chỉ dựa vào sức của mình cô ả, thật khó để nghĩ đến việc cứu người. Muốn được chàng giúp sức, nhất định phải thuyết phục được chàng, phải cho chàng một lý do. Lý do thực sự, đang nằm trong những bí mật mà cô ả nắm giữ. Nhưng việc tiết lộ những bí mật không dễ. Tiểu Bình ôm gối, chú mục nhìn ngọn lửa đang bập bùng, trước khi cất do dự cất lời:
– Ta sẽ cho anh biết. Chủ nhân của ta, ngài ấy… thực sự rất đáng thương.
Phúc vẫn nằm im trên thảm cỏ, chú tai lắng nghe.
– Sinh ra với thân phận là tiểu vương gia, được sống trong vương phủ, bao quanh bởi ngọc ngà gấm lụa, nhưng chủ nhân của ta chưa bao giờ hạnh phúc.
Cha của ngài ấy, lão vương gia mải mê theo đuổi mỹ nữ bên ngoài. Phu nhân vì chuyện này mà tâm thần suy nhược, sức khỏe sa sút, còn tiểu vương gia thì oán hận, không thèm nhìn mặt cha. Năm chủ nhân mười ba, Phu Nhân ốm nặng mà qua đời. Ngài ấy vì vậy mà bỏ nhà ra đi, không bao giờ trở về vương phủ nữa.
– Hắn đi đâu?
– Không biết. Chỉ thấy tám năm sau, nổi lên ở Thiên Ma Nhai có người tự xưng là Thiên Ma, rồi quần hùng võ lâm Trung Nguyên ùn ùn kéo đến, đòi phải tiêu diệt cho được.
– Thiên Ma, là ai vậy? – Phúc buột miệng hỏi, rồi liền bật dậy – Đừng bảo đó chính là cái gã tiểu vương gia, chủ nhân của cô nhé.
Tiểu Bình khẽ gật đầu xác nhận. Phúc lại hỏi:
– Tại sao võ lâm Trung Nguyên muốn tiêu diệt hắn?
Tiểu Bình:
– Ta không rõ. Có lẽ nó xuất phát từ bộ võ công mà chủ nhân đã tu luyện.
– Võ công ư?
– Đúng. Việc này hư thực ra sao, ta cũng không biết. Chỉ biết, trong võ lâm Trung Nguyên lưu truyền một bộ bí tịch được gọi là Thiên Ma Kinh, trong đó ghi chép các võ học của Thiên Ma. Không ai biết nó bắt nguồn từ đâu, có từ khi nào, chỉ đồn rằng mỗi khi Thiên Ma xuất hiện, Họa kiếp được mở, võ lâm Trung Nguyên sẽ phải trả qua một cơn gió tanh mưa máu.
– Thật vậy sao? Chỉ mộ bộ võ công mà có thể gây ra chuyện ghê gớm như vậy sao?
Phúc không tin, Tiểu Bình cũng chẳng giải thích thêm:
– Không biết. Đã hơn trăm năm qua, Thiên Ma không xuất hiện. Võ học Thiên Ma lấy Thiên Ma công là gốc, phân ra Thiên Ma Chưởng, Thiên Ma Chỉ, Thiên Ma Trảo… Mỗi bí tịch trong đó đều có thể coi là một tuyệt học, đủ để xưng hùng thiên hạ.
– Rồi làm sao mà đám võ lâm kia lại kéo đến đòi giết vậy?
– Chính vì những đồn đại trên, tất cả đã lo sợ mà kéo nhau tới, muốn hợp lực để diệt trừ Họa Kiếp, hủy đi Thiên Ma Kinh. Tất thảy có đến hơn nghìn cao thủ đệ nhất của các môn phái.
Câu chuyện càng lúc càng ly kỳ, khiến Phúc không thể rời khỏi. Chàng hối thúc:
– Kết quả thế nào? Những hơn nghìn cao thủ, làm sao mà chống được? À mà cái gã Thiên Ma đó chẳng phải chủ nhân của cô, nếu vậy thì không chết được. Chắc hẳn gã đã bị đánh cho một trận nhừ tử, phải vất vả lắm mới chạy thoát được.
Đáp lại là giọng nói lạnh lùng của Tiểu Bình:
– Tất cả cao thủ hôm đó đều đã mất mạng, tám đại môn phái lớn của Trung Nguyên suy tổn hơn nửa quân số.
– Tất cả, hơn một nghìn đều mất mạng sao?
Câu trả lời khiến Phúc giật bắn cả người, không tin vào tai mình:
“Hơn một nghìn cao thủ, vậy mà gã đó vẫn có thể chiến thắng sao?”
Tiểu Bình ngập ngừng, cảm thấy bản thân đã lỡ lời, nhưng chót rồi, không thể rút lại được:
– Từ đó, cái tên Thiên Ma trở thành nỗi ám ảnh, điều cấm kỵ trong võ lâm. Không kẻ nào dám công khai nhắc tên, càng không ai dám mạo phạm.
Phúc lúc này chưa hết choáng ngợp, tự nhủ:
– Giết từng ấy người thì còn ai dám động đến. Như vậy thì đúng là xảy ra Họa Kiếp còn gì. Những lời đồn đại kia chẳng sai.
Tiểu Bình phân trần:
– Đó là do bọn họ tự đến, muốn dồn chủ nhân của ta vào chỗ chết. Anh nói xem, nếu có kẻ muốn giết anh, anh sẽ làm gì? Để mặc cho chúng giết chứ?
Lời của cô ả hoàn toàn có lý. Phúc gật gù đồng tình, lại thấy bản thân cũng từng ở trong hoàn cảnh tương tự, giữa vòng vây của đám côn đồ phái Long Biên. Nhưng dù sao, giết hơn một nghìn người vẫn là con số quá lớn, lại còn toàn là cao thủ đệ nhất của võ lâm Trung Nguyên. Chuyện này thật ngoài sức tưởng tượng. Đang miên man trong cái cảm giác kinh ngạc và rùng rợn, Phúc bỗng sực tỉnh:
– Chủ nhân của cô, Thiên Ma, cái gã đó… nếu thực như lời cô kể, tại sao lại để bị bắt chứ. Chẳng phải hắn mạnh lắm sao?
Điểm này, quả nhiên mâu thuẫn. Hôm đó tại Tam Cốc, Ngũ hổ phái hợp lực vây bắt Ma Đầu, quân số có hơn trăm người. Nếu so với quân hùng Trung Nguyên kia thì
thực chẳng đáng vào đâu. Tiểu Bình nhíu mày, đáp:
– Chuyện này ta cũng không rõ. Có lẽ chủ nhân của ta không dùng hết sức mạnh, hoặc đã có sự gì đó bất ngờ xảy ra.
Cô ả cố tìm cách lý giải, nhưng không thuyết phục được Phúc:
– Không dùng hết sức ư? Bố khỉ. Đời nào một kẻ bị dồn vào đường chết lại không dùng hết sức chứ. Tên chủ nhân của cô định tính để dành xuống đánh với diêm vương à? Nghe này, ta thấy là cô đang nói dối. Muốn gạt ta sao?
Tiểu Bình vội thanh minh:
– Ta không nói dối. Anh nghĩ xem, chuyện vừa rồi, ta cố nói dối để làm gì. Nó có khiến anh đồng ý giúp ta không?
Phúc lần nữa gật gù. Việc cô ả vừa kể, cái chuyện giết một nghìn cao thủ kia, dù thật hay giả thì cũng chỉ khiến người khác thêm kinh sợ, đâu giúp ích cho chuyện cứu người. Nhưng còn mâu thuẫn kia thì sao? Chàng vẫn không thôi thắc mắc. Tiểu Bình lại tiết lộ:
– Ta chỉ là nghe kể lại, người luyện Thiên Ma Công tuy sở hữu sức mạnh vô địch thiên hạ, nhưng sẽ phải chấp nhận đánh đổi linh hồn của mình.
Phúc lập tức bị thu hút.
– Càng giải phóng nhiều sức mạnh, sẽ càng bị ma tâm của cuốn kinh chiếm lĩnh. Nếu giải phóng đến tận cùng, thì sẽ hoàn toàn chìm đắm vào ma đạo, tâm trí và linh hồn biến mất, vĩnh viễn không thể quay đầu.
Câu kể khiên Phúc trở lên trầm tư. Chàng liên tưởng đến bản thân, rồi lo sợ một ngày tâm trí mình cũng sẽ bị sự cuồng bạo của Phá Cước chiếm lĩnh.
– Nói như vậy, chủ nhân của cô… là một kẻ không còn tâm chí, đang chìm trong ma đạo.
Chàng nhớ đến cái tên Ma Đầu. Gọi gã với cái tên như vậy quả không sai.
– Thiên Ma Nhai là lần duy nhất chủ nhân ta để ma tâm chiếm lĩnh. Sau lần đó, chủ nhân rất hạn chế trong việc sử dụng sức mạnh của bản thân. Có lẽ vì vậy mà các người mới có cơ hội bắt giữ.
Tiểu Bình cố gắng lý giải. Phúc không tin, cũng không muốn lãng phí thời gian truy vấn chuyện này:
– Sau đó thì sao? Ý ta là sau cái việc ở Thiên Ma Nhai. Vì sao các ngươi lại đến đây, mục đích của các ngươi là gì?
Tiểu Bình:
– Sau khi rời Thiên Ma Nhai, chủ nhân được tể tướng Vương An Thạch chiêu nạp, trở thành quân cờ đắc lực giúp ông ta trấn áp các thế lực chống đối trong triều. Chuyến đi sang đất Việt lần này, việc đoạt lại các binh khí cũng là theo lệnh của ông ta.
– Để làm gì?
Tiểu Bình lắc đầu, hướng ánh mắt tới những đốm lửa đang dần tàn trước mặt:
– Ta chỉ là một tì nữ, không phải chuyện gì cũng có thể biết được. Chỉ nghe nói lại, bốn binh khí đó vốn của người Hán, bị người Việt chiếm lấy sau những lần thất trận. Việc đoạt lại các binh đó là để triệt tiêu nhuệ khí của người Việt, khôi phục lại sự tự tôn cho người Hán.
Rồi trông sang Phúc:
– Anh sẽ giúp ta cứu chủ nhân chứ?
Câu hỏi bất chợt, khiến Phúc lưỡng lự suy tính trước khi trả lời một cách dứt khoát:
– Ừm. Để xem nào… với một mục đích xấu xa, với những nguy hiểm đến từ thứ võ công ma quỉ kia, ta không thấy có lý do gì để giúp cô cả.