Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
co-tien-sinh-ta-khuyen-nguoi-luong-thien.jpg

Cố Tiên Sinh, Ta Khuyên Ngươi Lương Thiện

Tháng 1 24, 2025
Chương 114. Chapter 114 Chương 113. Chapter 113
bat-dau-doat-xa-ma-hoang-danh-nat-chu-thien-van-gioi

Bắt Đầu Đoạt Xá Ma Hoàng, Đánh Nát Chư Thiên Vạn Giới!

Tháng 10 22, 2025
Chương 309: Thánh tổ Tần Thiên, khai thiên tích địa ( Đại kết cục ) Chương 308: Sau cùng quyết đấu
cau-sinh-tro-choi-nguoi-day-coi-nhu-la-cai-gi-lam-ruong.jpg

Cầu Sinh Trò Chơi: Ngươi Đây Coi Như Là Cái Gì Làm Ruộng

Tháng mười một 28, 2025
Chương 729: Phiên ngoại: Đống kia hỏa, cuối cùng tản đi rồi Chương 728: Phiên ngoại: Bất kể lúc nào, mạnh lên chi tâm không thể lười biếng
tai-hoan-my-sinh-ma-lam-hoang.jpg

Tại Hoàn Mỹ Sinh Mà Làm Hoàng

Tháng 1 24, 2025
Chương 506. Gặp một lần Vô Thủy Chương 505. 30 năm đế giả thịnh hội
tuoi-gia-truc-co-vong-huu-chi-nu-tro-thanh-dao-lu-cua-ta.jpg

Tuổi Già Trúc Cơ, Vong Hữu Chi Nữ Trở Thành Đạo Lữ Của Ta

Tháng 12 21, 2025
Chương 218: tấn thăng Luyện Hư! Tam Châu cộng chủ! Chương 217: hệ thống 2.0 phiên bản! Kinh khủng xen lẫn dị tượng
xuyen-viet-duong-hoang-de.jpg

Xuyên Việt Đương Hoàng Đế

Tháng 2 4, 2025
Chương 1029. Đại kết cục Chương 1028. Thiên đã chết, trẫm đến thành thiên, trẫm tức là thiên!
khi-luc-cua-ta-moi-ngay-gia-tang-100-can.jpg

Khí Lực Của Ta Mỗi Ngày Gia Tăng 100 Cân

Tháng 1 17, 2025
Chương 344. Đại kết cục! Chương 343. Thiên Ma Trọng Tổ! Giang Thạch thuế biến!
tong-vo-bat-dau-danh-dau-long-than-cong

Tổng Võ: Bắt Đầu Đánh Dấu Long Thần Công

Tháng mười một 10, 2025
Chương 360: Nhân hoàng về hưu kế hoạch chi nhi tử chạy mau! Con gái đâm lưng! Chương 359: Đế hậu truyền thừa: Cuối cùng người thủ hộ
  1. Hào Khí Anh Hùng
  2. Chương 123: Rừng mây
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 123: Rừng mây

Từ trên cành cao, chàng phóng mình lao xuống. Cùng lúc này, con hổ to lớn cũng nhảy chồm tới. Cả hai cùng hướng đến một đích, chính là bóng áo đen đang tựa lưng vào gốc cây, đứng lặng như trời trồng. Trong cuộc đua này, con hổ đã nhanh hơn. Nó gầm lên, vung hai chân trước to bằng nửa thân người vồ tới. Những nanh vuốt sắc nhọn như đao kiếm ánh lên trong đêm đen. Chỉ cần một cái chớp mắt thôi, bóng áo đen kia sẽ nằm gọn trong miệng hổ dữ, cả cơ thể máu thịt sẽ bị xé toạc như những miếng mồi. Và rồi:

– Binh!

Một cước đầy sức nặng tống tới ngang sườn. Con hổ bị đạp trúng, đánh văng sang bên. Cả cơ thể đồ sộ của nó trượt đi trên thảm mục, trước khi va đập vào cây rừng. Nó lập tức trở mình dựng dậy, rồi cuồng nộ, gầm lên đầy hung tợn. Tiếng gầm khiến tai người ù đi, còn lồng ngực như muốn vỡ ra. Phúc vội vã đến bên cô ả người Tống, ngó nhanh một lượt từ trên xuống dưới. May mắn thay, toàn thân không cấu dấu hiệu thương tích. Đối phương vẫn còn nguyên mạng. Chỉ là cơn sợ hãi tột độ khiến cô ả chưa thể hoàn hồn. Toàn cơ thể đông cứng như tượng đá, hai mắt vẫn mở căng hết sức, trợn trừng nhìn về trước. Vừa xong, bàn tay hổ đã khẽ sượt qua ngay trước mặt, những nanh vuốt chỉ thiếu một chút để bập vào da thịt.

Hiểm nguy vẫn còn đó. Con hổ kia sau tiếng gầm hung tợn lại lao đến, nanh vuốt dương ra. Phúc không chút chần chừ, vội vã xốc ngược cô ả người Tống trên vai, rồi gấp gáp phóng mình lên không vừa kịp lúc. Chàng đạp liền hai cước, thoắt cái đã du thân tít trên cao. Với khoảng cách hơn hai trượng, con hổ chẳng thể với tới.

Phúc lại chuyền qua mấy cành cây, mau lẹ lướt đi. Dưới mặt đất, con hổ cũng lập tức lao theo. Dù chàng đã băng đi được mấy chục trượng, con hổ vẫn bám riết như hình với bóng. Nó liên tục gầm gừ, chốc chốc lại nhảy chồm lên, giơ nanh vuốt sắc nhọn vả vào không trung. Xem ra nếu không bắt được hai người, con hổ sẽ chẳng chịu buông tha. Phúc sau một hồi phi thân thì tức chí dừng lại, ngó xuống vừa mắng chửi, vừa trêu trọc:

– Cái thứ thú vật này, đúng là dai như đỉa đói mà. Mà thích thì cứ chờ ở dưới đây, ông đây nhất quyết trên này. Xem ai chịu ai nào!

Cô ả người Tống, suốt quãng đường được bế trên vai lúc này cũng bắt đầu giãy dụa:

– Này anh, cho ta xuống!

Phúc đang được đà trêu hổ, liền chuyển qua luôn trêu người:

– Cho cô xuống cũng được thôi. Nhưng từ đây xuống dưới kia hơn hai trượng. Ta mà thả ra là cô xuống là tan xương nát thịt đó. Con hổ nó vẫn đang chờ ở dưới. Cô có muốn ngủ trong bụng nó không?

Cô ả nghe vậy thì tái mét mặt. Nhưng cái sự bất tiện khi bị một kẻ trai xa lạ bế ẵm trên vai khiến nàng ta nhất quyết:

– Anh cứ cho ta xuống. Dù thế nào, cũng cho ta xuống!

Câu nói tựa hồ như ra lệnh. Thật tình, Phúc cũng chẳng thích thú gì cái việc bế vác trên vai, chỉ là đang lúc nguy cấp. Chàng có thể thả, để mặc cho ả đu bám trên ngọn cây cao này, nhưng lại nghĩ ả đang thương thế, làm vậy không an toàn tẹo nào. Nhỡ sơ sẩy thì có trời mới cứu kịp. Ai bảo đã cứu người, làm phúc thì phải làm cho chót chứ. Dù sao vẫn còn một số chuyện, Phúc muốn tìm hiểu cho rõ sự tình. Để ả chết lúc này, sẽ chẳng còn chỗ để tra hỏi nữa. Phúc khóa chặt hai chân ả như thể đang vác thú rừng, làm bộ xóc lại cho khỏi xộc xệch rồi nói:

– Ở yên đi, đừng có mà cọ quậy. Đợi ta kiếm chỗ nào an toàn rồi khắc cho xuống.

Nói thì nhẹ nhàng là vậy, nhưng trong đầu lại nghĩ khác:

“Còn đòi nữa là ông đây mặc xác, cho làm bạn luôn với hổ đó.”

Phúc ngó quanh một vòng. Cả cánh rừng là địa bàn của hổ, đi đâu bây giờ. Thoát ra khỏi rừng cũng không được. Biết đâu người của Thanh Sơn môn chả đang trực chờ ở ngoài đó. Phúc chưa muốn giao nộp cô ả cho bọn họ ngay lúc này. Nhất thời mông lung, chàng đánh bừa đạp cước phi về trước.

Mười trượng, hai mươi trượng, rồi cả dặm, con hổ vẫn bám theo ngay phía dưới. Bằng tiếng gầm gừ, tiếng bước chân, Phúc có thể cảm nhận sự hiện diện của nó. Chàng tiếp tục phi thân. Khoảng rừng trước mặt càng lúc càng rậm rạp. Xen lẫn giữa những tán cây gỗ càng lúc càng xuất hiện nhiều dây mây. Những sợi mây rừng với chi chít gai nhọn, vươn lên tua tủa như những chiếc roi quất vào không trung. Trong đêm tối, Phúc phải căng mắt quan sát. Đang lúc di chuyển mà vướng phải nó thì có khi lại rơi rụng như sung cũng chẳng chơi. Thật đúng là tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa, nhưng trong cái rủi cũng có cái may. Chẳng biết có phải vì vướng những bụi mây rừng cản lối, mà Phúc không còn nghe thấy tiếng hổ bám theo nữa. Chàng dừng lại, dóng tai nghe ngóng. Bốn bề dưới chân tuyệt nhiên im ắng. Phải một hồi lâu mới nghe lại được tiếng hổ, cũng khá nhỏ, có nghĩa là hổ đã ở xa rồi. Tạm thời có thể yên tâm, việc cần làm giờ là tìm chỗ đáp. Phía trước mặt có một khoảng trống khá lớn, tựa như tụt hẳn xuống so với những tán rừng xung quanh. Phúc liền vác cô ả người Tống băng đến.

Một khoảng đất rộng đến hơn bốn mươi trượng, tương đối quang đãng và đặc biệt là không có cây lớn mọc lên. Chẳng hiểu vì lí do gì, chỗ này lại khác hoàn toàn so với xung quanh. Các bụi mây đan kín thành một bức tường bao bọc, nhưng lại không lan rộng vào trong. Sự lạ thường khiến Phúc có chút nghi ngại, nhưng không quá lâu. Chàng đáp xuống. Việc đầu tiên là phải giải phóng cái của nợ trên vai. Một cú thả vụng về:

– Đây nhé, mời cô xuống cho đúng ý nguyện.

Cô ả người Tống ngã ngửa, ngồi phệt trên đất. Phúc thấy vậy thì mặc kệ, điệu bộ lừng khừng. Chàng xoa tay, phủi phủi mấy cái như thể gã phu bộc vừa hoàn thành xong chuyến bốc vác, rồi lại vặn người, khoác tay, xoay ngược xuôi mấy vòng. Phải vác cô ả suốt cả một đoạn dài, bả vai trái và cái lưng cũng đến hồi mỏi nhừ, kêu lên răng rắc. Sau mấy động tác giãn gân giãn cốt, Phúc rảo chân đi dạo một vòng quan sát. Nơi đây bốn bề tĩnh mịch, thâm u lạnh lẽo. Khắp bề đều trống trải, lác đác xuất hiện những đám cây bụi rậm rạp, cao xâm xấp đến ngang ngực. Nằm khuất dưới những bụi cây là những thân gỗ lớn đã mục ruỗng, nằm chỏng chơ ngang dọc không theo hàng lối. Xem ra chúng đã nằm đây từ rất lâu rồi. Phúc tiến ra rìa ngoài của khu đất. Bao bọc xung quanh là hàng rào mây chằng chịt, dây gai tua tủa, đan xen kín mít. Dù là lúc nửa đêm, chẳng thể quan sát cho thật rõ, Phúc vẫn cảm nhận sự ngăn cách của chúng:

“Có tường mây che chắn, hổ dữ sẽ chẳng thể xông vào.”

Vậy là có thể tạm thời an tâm. Phúc trở lại chỗ cũ. Cô ả người Tống nhìn chàng, ngập ngừng:

– Cảm .. cảm ơn anh, đã lần nữa cứu mạng của ta.

Phúc với những lời cảm ơn này, đã không còn rung động. Chàng nhìn cô ả, đột ngột trở lên nghiêm nghị, nói:

– Không cần phải cảm ơn ta. Việc cô cần làm bây giờ là trả lời cho ta biết một số chuyện.

Cô ả sững người:

– Anh muốn biết chuyện gì?

Rồi cẩn trọng, chủ động rào trước:

– Ta với anh xa lạ, không thân không thích. Có những chuyện của bọn ta, tốt nhất anh không nên hỏi tới?

Phúc chưa cả hỏi mà đã bị ngăn cấm thì không khỏi khó chịu. Cộng thêm những thù địch, bực tức đã tích tụ trước đo, chàng liền lớn tiếng:

– Nghe này, ta đã cứu mạng cô. Cô có quyền im lặng, không trả lời. Nhưng ta nhắc cho cô biết, ta có thể bắt cô, giao nộp cho Thanh Sơn môn. Lũ người Tống các cô đã làm ra đủ chuyện ác, ta hoàn toàn có quyền bắt cô giao nộp cho bọn họ. Cô hiểu chứ?

Sự bộc phát của chàng khiến cô ả khiếp sợ. Phúc được nước làm tới:

– Ta mà bắt cô giao nộp cho họ, cô sẽ chẳng còn cơ hội mà cứu người kia đâu?

Tất nhiên, chàng nói vậy là để dụ dỗ chứ nào có để tâm gì đến chuyện của lũ người Tống. Ngay cả việc tha cho ả đây cũng đã là khoan dung, rộng lượng lắm rồi. Cô ả hiểu được tình cảnh hiện tại của bản thân, không dám chống đối, giọng nói càng trở lên khẽ khàng hơn:

– Anh muốn biết về chuyện gì?

Mấy lời hăm dọa đã phát huy tác dụng, Phúc tuy trong lòng vui mừng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ căng thẳng, gằn giọng nói:

– Giết người, chiếm đoạt binh khí. Có phải tất cả những việc đó đều do người Tống các cô gây ra? Các người làm vậy với mục đích gì?

Cùng với đó là ánh mắt đầy chất vấn. Cô ả người Tống đắn đo suy tính, mất một hồi vẫn chưa chịu trả lời, lại hỏi ngược:

– Có thật là trả lời rồi, anh sẽ tha cho ta chứ?

Xem ra, cô ả vẫn chưa hết sợ bị Phúc bắt lại, cũng có nghĩa là chưa có tin tưởng lời nói của chàng. Phúc xoa đầu, tự cười một cách thật khổ sở. Chàng định nhanh chóng trả lời là “tất nhiên rồi” nhưng lại nghĩ:

“Nếu như tất cả những tội ác kia đều là do lũ người Tống gây ra, ta đâu thể nào dương mắt làm ngơ, coi như không biết mà thả cô ta đi được chứ. Dù không có quan hệ gì với giang hồ các phái kia, nhưng giết nhiều người như vậy, nhất định phải bị trừng trị. Chỉ là, nếu không cam kết, cô ta sẽ chẳng chịu trả lời cho thật được? Không lẽ, ta lại đi lừa bịp đàn bà con gái sao?”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hong-hoang-group-chat-rut-thuong-mo-man-trung-ngay-hon-don-chau.jpg
Hồng Hoang Group Chat Rút Thưởng: Mở Màn Trúng Ngay Hỗn Độn Châu
Tháng 1 31, 2026
da-di-linh-ai-con-yeu-duong-a.jpg
Đã Đi Lính Ai Còn Yêu Đương A
Tháng 1 20, 2025
that-co-loi-cac-nguoi-choi-vong-du-the-gioi-lien-la-ta-sang-tao
Thật Có Lỗi! Các Ngươi Chơi Võng Du Thế Giới Liền Là Ta Sáng Tạo
Tháng 2 6, 2026
bat-dau-dinh-cap-kiem-soat-bong-pep-kinh-ngac-den-ngay-nguoi.jpg
Bắt Đầu Đỉnh Cấp Kiểm Soát Bóng, Pep Kinh Ngạc Đến Ngây Người!
Tháng 3 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP