Chương 480: Địa bạo thiên tinh!
Khoảnh khắc này, Shiliew nắm đao thả lỏng, liếc mắt về phía Teach, rồi lại nhìn những thành viên băng hải tặc Bách Thú đang dần áp sát, khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười lạnh!
“Nói rất đúng, tất nhiên kế hoạch đã lỡ, vậy chúng ta đường ai người nấy đi.”
Kỳ thực, hắn đi theo Teach chẳng qua là muốn tìm một cơ hội rời khỏi Impel Down, bây giờ Teach đã trở thành mục tiêu công kích, hắn cũng không có hứng thú bồi hắn chôn cùng.
Ác Chính Vương Pizarro vác cự phủ chống xuống đất, nhổ nước bọt!
“Giải tán thì giải tán! Lão tử sớm đã thấy tên mập mạp này không vừa mắt rồi!”
Hắn dịch chuyển về phía biên giới chiến trường, định thừa lúc hỗn loạn chuồn đi. Chỉ cần có thể sống sót, bằng bản lĩnh của hắn, nơi nào mà không thể làm lão đại?
Mà lúc này, Teach đang nằm rạp trên mặt đất, nhìn những kẻ bên cạnh từng tên một muốn giải tán, trong lòng hắn đau đớn đến phát khóc.
Hắn tốn công tốn sức trù tính lâu như vậy, từ việc giết Thatch cướp trái ác quỷ, đến xông Impel Down thu nạp thuyền viên, lại đến xông Marineford cướp trái Gura Gura no Mi. Chỉ thiếu chút nữa là thành công, lại bị Mokushin một lời nói toạc ra hết thảy bí mật, bây giờ ngay cả thuộc hạ của mình cũng phải vứt bỏ hắn mà đi!
“Các ngươi không thể đi!”
“Chỉ cần các ngươi giúp ta chạy thoát, về sau ta sẽ cho các ngươi làm lão đại! Ta sẽ cướp cho các ngươi trái ác quỷ mạnh hơn!”
Teach gào thét, hắn không cam tâm kế hoạch của mình cứ như vậy bị phá hỏng!
Nhưng bây giờ cho dù hắn nói như vậy, cũng không một ai để ý tới hắn nữa.
Devon đã bắt đầu rút lui ra ngoài vòng vây, Pizarro cũng trà trộn vào đám Hải Tặc chạy trốn. Còn Shiliew thì tựa vào trên cột đá, ôm đao xem kịch. Ai cũng biết, bây giờ Teach chính là một củ khoai lang nóng bỏng tay, ai đụng vào kẻ đó xui xẻo.
Ngay cả những người từ đầu đã đi theo Teach như Van Augur cũng nhìn thấy điều này, và biết đã vô lực hồi thiên, bọn họ cũng âm thầm lui về phía sau!
Dù sao bọn họ cũng không muốn chết, thực lực của Mokushin kinh khủng, hơn nữa kế hoạch của Teach cũng đã triệt để bị bại lộ!
Coi như bọn họ chạy thoát ra ngoài thì có tác dụng gì, Teach cùng trái Yami Yami no Mi đã bị chú ý hoàn toàn. Cho nên về sau bọn họ sẽ không có ngày sống dễ chịu, không phải đang chạy trốn thì cũng là trên đường chạy trốn. Bất kể là Hải Tặc hay Hải Quân đều sẽ truy đuổi bọn họ!
“Muốn đi? Đã hỏi qua ta chưa?”
Một giây sau, thanh âm của Mokushin đột nhiên vang lên, lạnh tựa băng giá.
Hắn nhìn xuống các thành viên băng hải tặc Râu Đen đang chạy thục mạng tứ phía, Rinnegan trong hốc mắt bỗng nhiên chuyển động, nhìn chằm chằm vào mục tiêu!
“Nếu đã tới Marineford, cũng đừng nghĩ tới chuyện sống sót trở về.”
Tiếng nói vừa dứt, Mokushin bỗng nhiên đưa tay, lòng bàn tay hướng về phía băng hải tặc Râu Đen, hét lớn một tiếng!
“Vạn Tượng Thiên Dẫn!”
“Ông —!!”
Một giây sau, chỉ thấy một cỗ lực hút khổng lồ đột nhiên bùng nổ từ lòng bàn tay hắn, giống như một vòng xoáy vô hình. Devon đang chạy trốn đột nhiên hét lên một tiếng, cơ thể không bị khống chế bay về phía Mokushin!
“Cái gì?”
Lẫn trong đám Hải Tặc, Pizarro vừa định nhảy xuống biển, lại bị lực hút lôi kéo bay lên không, cự phủ “bịch” một tiếng rơi xuống đất!
“Chuyện gì đang xảy ra!”
Shiliew tựa vào trên cột đá, đao vừa ra khỏi vỏ liền bị một cỗ lực hút làm tuột tay, cả người như diều đứt dây bay về phía Mokushin.
Van Augur và những người khác càng thêm mộng bức, bây giờ cơ thể bọn họ căn bản không thể khống chế, cứ thế bay về phía Mokushin!
Devon thét lên, móng tay cào loạn vào không khí, nhưng chẳng bắt được gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn bản thân bay về phía Mokushin.
Pizarro cũng luống cuống, tay chân đạp loạn!
“Thả lão tử ra! Lão tử không muốn cùng tên mập mạp kia chết chung!”
Lực hấp dẫn càng ngày càng mạnh, không chỉ có những người của băng hải tặc Râu Đen, ngay cả đá vụn, đao gãy, thậm chí mấy cái thùng rượu trống ở đằng xa cũng bị hút tới. Chúng tạo thành một vòng xoáy khổng lồ trước mặt Mokushin, phát ra âm thanh ù ù.
Chiến trường trong nháy mắt an tĩnh lại. Sakazuki đang đấu với Queen dừng tay, Nham Tương Quyền treo giữa không trung, nhìn vòng xoáy lực hút khổng lồ kia, trong mắt tràn đầy chấn kinh!
“Đây là năng lực gì?”
Borsalino cũng quên ngăn cản Perospero, kim quang trên đầu ngón tay âm thầm tiêu tán!
“Ôi chao… Thật sự mở mang tầm mắt, năng lực này, e rằng có thể hút cả Marineford tới đây được nhỉ?”
Râu Trắng nắm Murakumogiri nhìn vòng xoáy không ngừng mở rộng, đột nhiên “khốc la la la” bật cười!
“Tên tiểu tử thối, giấu thật là sâu! Năng lực này…”
Râu Trắng cũng không biết nên nói gì cho phải!
Mà Marco đang quạt cánh lơ lửng trên không, hỏa diễm cũng yếu đi mấy phần!
“Này… Đây rốt cuộc là năng lực gì? Lại có thể đồng thời hút nhiều người như vậy!”
Giữa quảng trường, Mokushin nhìn các thành viên băng hải tặc Râu Đen bị hút tới trước mặt, nhếch miệng lên một nụ cười lạnh.
Các thành viên băng hải tặc Râu Đen cảm thấy mình đã chết chắc, bọn họ đối mặt với Mokushin mà không có một chút khả năng đánh trả nào!
“Đại Tướng Mokushin! Tha mạng cho ta!”
“Đại Tướng Mokushin!!”
Bọn họ cũng bắt đầu cầu xin tha thứ, chỉ có điều Mokushin sẽ không cứ như vậy buông tha bọn họ!
Chỉ thấy một giây sau, Mokushin từ từ đưa tay, hướng về đám người trên không, thanh âm băng lãnh nhưng đầy sức mạnh!
“Địa Bạo Thiên Tinh!”
“Oanh —!”
Tiếng nói vừa dứt, lòng bàn tay Mokushin đột nhiên bùng nổ ra một cỗ lực lượng còn cường đại hơn, trong nháy tức thì ngưng kết tất cả đá vụn, đao gãy cùng những người của băng hải tặc Râu Đen lại với nhau.
Một giây sau, chỉ thấy một khối nham thạch khổng lồ từ mặt đất dâng lên, giống như một thiên thạch cỡ nhỏ, bao bọc chặt chẽ Devon, Shiliew, Pizarro và cả Teach đang mềm oặt ở bên trong.
“Không!!!!!”
“Mokushin! Ngươi không thể đối xử với ta như vậy!”
Lúc này Teach nhìn thấy bản thân bị vô số mảnh vỡ đá vây lấy, hắn cảm giác mình lần này chết chắc rồi!
Tiếng gào thét của Teach bị những tảng đá vụn nuốt chửng trong nháy mắt. Viên cầu khổng lồ được ngưng kết từ các thành viên băng hải tặc Râu Đen và cự thạch, lúc này giống như một thiên thạch khổng lồ, xoay quanh trên không Marineford!
Thiên thạch cứ như vậy treo lơ lửng trên không Marineford, phát ra âm thanh ù ù, đổ bóng xuống che khuất hơn nửa chiến trường.
Chiến trường triệt để cứng lại.
Sakazuki trừng mắt nhìn viên thiên thạch đang lơ lửng, hắn vừa căng thẳng vừa không biết nên nói gì. Vừa rồi đối quyền với Kaidou còn không hoảng loạn, bây giờ lại cảm thấy sau lưng lạnh toát.
“Cái này… Đây là năng lực của quái vật gì?”
Borsalino lơ lửng giữa không trung, kim quang trên đầu ngón tay hoàn toàn tắt ngấm.
Hắn tiến lên một chút, nheo mắt dò xét những đường vân trên bề mặt thiên thạch, rồi đột nhiên sờ lên chóp mũi, trong giọng nói không còn vẻ lơ đãng thường ngày!
“Ôi chao… Năng lực này nếu mất khống chế, toàn bộ Marineford cũng sẽ bị ép thành bụi phấn nhỉ?”
Hắn liếc mắt về phía Mokushin, thấy tên tiểu tử kia mặt không đổi sắc giơ tay lên, đột nhiên cảm thấy Đại Tướng này còn đáng sợ hơn cả Tứ Hoàng.
Trên đài hành hình, Sengoku nhìn chằm chằm vào bóng người lờ mờ bên trong thiên thạch, trong đầu trống rỗng!
Từ khi Hải Quân thành lập đến nay, chưa từng thấy có người nào có thể điều khiển sức mạnh khổng lồ như vậy, có thể đem nguyên một băng Hải Tặc cùng với mấy chục tấn nham thạch ngưng tụ thành một viên cầu treo giữa không trung.
“Garp…”
Sengoku thanh âm phát run!
“Ngươi từng thấy qua loại năng lực này sao?”