Chương 450: Râu trắng quyết định
Đối với cái kế hoạch điên cuồng này của Mokushin, ngay cả Râu Trắng, một kẻ từng trải qua sóng to gió lớn, cũng cảm thấy quá điên rồ!
“Ba tên kia, kẻ nào mà chẳng phải chủ ăn người không nhả xương? Dụ bọn hắn tới, ngươi không sợ toàn bộ Hải Quân sẽ bị tiêu diệt sao?”
Hắn hiểu rất rõ ba kẻ cùng thế hệ kia!
Trong đó có hai kẻ vẫn là người cùng hắn trên thuyền của băng hải tặc Rocks. Phải biết Rocks chính là một kẻ không sợ trời không sợ đất, có thể ở dưới tay hắn, kẻ nào mà chẳng phải lòng dạ độc ác? Bởi vậy, hắn vẫn cảm thấy Mokushin có phải quá trẻ người non dạ rồi không.
Phải biết, Kaidou chìm đắm trong chiến tranh, Big Mom tham lam địa bàn, cho dù nhìn có vẻ ôn hòa như Tóc Đỏ, cũng sẽ không bỏ lỡ cơ hội làm suy yếu Hải Quân.
Dùng địa bàn làm mồi nhử, không khác gì ném một khối thịt tươi vào giữa bầy sói đói, đến lúc đó nếu thật sự bọn chúng liên thủ cùng nhau hất đổ Hải Quân, vậy thì biển cả thật sự sẽ trở thành thế độc quyền của thế lực Hải Tặc.
Hơn nữa, chớ nói chi là sức chiến đấu của bọn họ, Hải Quân lại có bao nhiêu can đảm mới dám cùng lúc đối phó Tứ Hoàng?
Mà lúc này, Mokushin lại bình tĩnh dị thường, thậm chí từ trong ngực móc ra một tấm hải đồ ố vàng, trải rộng ra trên bàn rồi thản nhiên nói.
“Ta muốn chính là bọn hắn tới.”
“Để Kaidou và quân đoàn Bách Thú của hắn tiên phong công cửa chính, đội tàu Vạn Quốc của Big Mom phong tỏa mặt biển, còn Tóc Đỏ……”
“Tóc Đỏ tuyệt sẽ không thừa nước đục thả câu.”
Râu Trắng cắt ngang hắn, ngữ khí chắc chắn nói.
“Tên tiểu tử từng ở trên thuyền Roger kia, còn chưa sa đọa tới mức này.”
“Cho nên mới muốn hắn tới.”
Mokushin nhếch miệng lên một nụ cười thâm ý nói.
“Để hắn mang người tới ‘điều đình’!”
Mokushin biết Tóc Đỏ bắt đầu nếm mùi của trái ác quỷ, cuối cùng kết thúc như thế nào vẫn phải xem Tóc Đỏ.
Mục đích của Cuộc Chiến Thượng Đỉnh lần này không chỉ vì cứu Ace, hắn muốn đem danh vọng của mình trong Hải Quân, thậm chí toàn bộ biển cả, làm đến tối đa hóa.
Vào giờ khắc này, lông mày Râu Trắng nhăn lại thành một khối, nhìn chằm chằm khu vực bị khoanh tròn trên hải đồ.
Kế hoạch này điên cuồng đến thái quá, nhưng lại lộ ra một loại khả thi quỷ dị, Tứ Hoàng tề tụ Marineford, Hải Quân tất nhiên luống cuống tay chân, không ai sẽ chú ý tới một màn kịch chết giả được dày công bày kế.
“Ngươi liền không sợ bọn họ lại liên thủ đối phó chúng ta?”
Thanh âm Râu Trắng vẫn như cũ mang theo hoài nghi, hắn đoán không ra tên Hải Quân Đại Tướng này rốt cuộc cất giấu bao nhiêu quân bài, dám đồng thời khiêu chiến ba Tứ Hoàng.
Chỉ thấy Mokushin nhàn nhạt hướng về phía Râu Trắng nói một câu.
“Ba Tứ Hoàng?”
“Vậy thì ngươi đã sai lầm rồi, mục tiêu của ta chỉ có Kaidou cùng Charlotte Linlin mà thôi!”
Lúc này, Râu Trắng nghe được lời nói của Mokushin thì vẻ mặt ngỡ ngàng.
“Hai người bọn họ? Vậy Tóc Đỏ đâu?”
Phải biết Tóc Đỏ cũng là một kẻ không dễ chọc!
“Tóc Đỏ à…… Tên kia hẳn nên tính là tiểu đệ của ta, yên tâm đi, ta bảo hắn hướng đông hắn tuyệt sẽ không hướng tây!”
“Cái gì?”
Lời này vừa nói ra, càng là trực tiếp khiến Râu Trắng rớt cằm, Tóc Đỏ Shanks, một trong Tứ Hoàng, lại là tiểu đệ của Mokushin?
Đây là chuyện đùa gì?
Râu Trắng làm sao biết Tóc Đỏ bị Mokushin ức hiếp từ nhỏ đến lớn, hơn nữa lịch sử đen tối bị đánh mặt của Tóc Đỏ đều nằm trong tay Mokushin!
Shanks, một kẻ sĩ diện như vậy, hắn không làm đều không được!
“Được rồi, Râu Trắng, ngươi đi thương lượng và liên lạc với hai tên Tứ Hoàng kia đi, còn Tóc Đỏ, ta giải quyết!”
Râu Trắng nhìn chằm chằm Mokushin, miệng khẽ nhếch, nửa ngày không khép lại.
Tóc Đỏ Shanks là tiểu đệ của tên tiểu tử này?
Thuyết pháp này còn thái quá hơn cả việc nói Kaidou sẽ khóc lóc gọi hắn là lão cha.
Hắn nhớ tới năm đó trên thuyền Roger, tên tiểu quỷ tóc đỏ vẫn cứ đi theo sau lưng Roger, rõ ràng là một kẻ uống rượu đều phải lén lút, làm sao lại trở thành tiểu đệ của người khác?
“Ngươi……”
Râu Trắng vừa định truy vấn, lại bị Mokushin đưa tay cắt ngang.
“Tin hay không là tùy ngươi.”
“Tóm lại, Tóc Đỏ bên kia ta sẽ xử lý, ngươi chỉ cần theo kế hoạch liên hệ Kaidou và Big Mom là được.”
Râu Trắng hít một hơi thật sâu, cố gắng tiêu hóa cái tin tức kinh người này.
“Ta đã biết.”
Mokushin thấy thế cũng không ở thêm, quay người hướng về cửa khoang đi đến.
Đi tới cửa, hắn như là nhớ ra điều gì đó, quay đầu lại nói với Râu Trắng.
“Đúng, đừng để quá nhiều người biết kế hoạch này, người biết càng nhiều, càng dễ xảy ra sự cố.”
“Ta biết.”
Râu Trắng tự nhiên là biết, nếu để cho các con của mình biết kế hoạch này của Mokushin, đoán chừng trong lòng tuyệt đối không phục. Dù sao, Hải Tặc làm sao lại tin tưởng Hải Quân?
Một giây sau, trong khoang thuyền chỉ còn lại Râu Trắng một mình, hắn ngồi trên chỗ ngồi, cau mày.
Sau một lúc lâu, hắn mới quay ra ngoài khoang hô.
“Marco, vào đây một chút.”
Rất nhanh, cửa khoang bị đẩy ra, Marco đi vào.
Hắn vừa vào cửa, ánh mắt liền quét đến tấm hải đồ trên mặt bàn, cùng với chén rượu kia không thuộc về Râu Trắng.
Hắn biết, vừa mới chắc chắn có người đến đây!
“Lão cha, ngài đây là……”
Marco nhìn xem trên người Râu Trắng vẫn còn chưa tan đi mùi rượu, trong giọng nói tràn đầy lo nghĩ.
Râu Trắng khoát tay áo, ra hiệu hắn trước đừng nói chuyện.
Hắn chỉ vào chỗ ngồi đối diện, thản nhiên nói.
“Ngồi đi, có chuyện muốn nói với ngươi.”
Marco sau khi ngồi xuống thì trong lòng tràn đầy nghi hoặc, hắn có thể cảm giác được, tâm trạng của lão cha mình giờ phút này dường như rất nặng nề.
“Marco!”
Râu Trắng chậm rãi mở miệng, trong thanh âm hiện ra vẻ uể oải!
“Ta dự định………….”
Sau đó Râu Trắng đem kế hoạch của Mokushin, bao gồm cả việc dùng cái chết giả của mình để đổi lấy sự an toàn của Ace, cùng với chuyện giải tán Bạch Đoàn, rành mạch nói cho Marco.
Marco càng nghe mày nhíu lại càng chặt, khi Râu Trắng nói xong, hắn cũng không nhịn được nữa nói.
“Lão cha, điều này tuyệt đối không được! Ngài sao có thể tin tưởng lời nói của một tên Hải Quân Đại Tướng? Hơn nữa còn là một kế hoạch điên cuồng như vậy! Chết giả? Giải tán Bạch Đoàn? Nếu như điều này truyền ra, các huynh đệ sẽ ra sao?”
“Ta biết điều này rất khó tiếp nhận.”
Râu Trắng nhìn xem hắn, trong ánh mắt tràn đầy tâm tình phức tạp.
“Nhưng ngươi suy nghĩ một chút, nếu như chúng ta xông vào Marineford, sẽ có bao nhiêu huynh đệ sống sót? Ace lại có thể còn sống trở về sao?”
“Thế nhưng là……. Băng hải tặc Râu Trắng của chúng ta khi nào từng sợ Hải Quân? Cho dù chết, chúng ta cũng phải cùng lão cha ngài cùng một chỗ chết trận sa trường! Hơn nữa, giải tán Bạch Đoàn, vậy những địa bàn đã dùng tính mạng của huynh đệ để đổi lấy thì sao? Những vinh quang chúng ta cùng nhau liều mạng đạt được thì sao?”
Râu Trắng tự nhiên là biết Marco sẽ không dễ dàng tiếp nhận như vậy, dù sao ngay cả bản thân mình tiếp nhận cũng mất một lúc lâu!
“Vinh quang không thể để cho các con trai của ta đều sống sót, địa bàn không còn thì có thể lại cướp, vinh quang không còn thì có thể lại tranh giành, nhưng nếu không có người, thì cái gì cũng sẽ không còn! Marco, ngươi là Đội Trưởng phiên đội một, là tấm gương của các huynh đệ, ngươi hẳn là hiểu rõ ý tứ của ta.”