Chương 432: Gặp lại! Merry!
Tiếng khóc của Usopp vang vọng trong xưởng đóng tàu, giống như một lưỡi dao cùn nhiều lần cứa vào trái tim của mỗi người.
Hắn đột nhiên đẩy Franky ra, lảo đảo xông tới bến cảng, nước mưa trong nháy mắt đã thấm ướt y phục của hắn.
“Usopp!”
Nami muốn níu hắn lại, nhưng bị hắn hất ra, trái tim của Usopp lúc này đang rỉ máu, không phải ai cũng có thể an ủi được!
Mọi người chỉ đành chạy theo hắn ra boong thuyền Merry.
Usopp quỳ gối trên boong, ngón tay mơn trớn những vết nứt sâu cạn không đồng đều, nước mắt hòa với nước mưa rơi xuống trên ván gỗ.
“Ngươi rõ ràng đã đồng ý sẽ cùng chúng ta đi đến điểm cuối… Ngươi đã nói mà…”
Thân thuyền Merry khẽ rung động, dường như đang đáp lại lời nói của hắn.
Luffy đứng ở đầu thuyền, nhìn bóng lưng run rẩy của Usopp, đột nhiên ngồi xổm xuống ôm lấy đầu gối.
Vị Thuyền Trưởng không sợ trời không sợ đất này, giờ đây khóc như một đứa trẻ lạc đường.
“Thật xin lỗi… Thật xin lỗi…”
Mấy giờ tiếp theo, không có ai nói thêm một lời nào.
Mọi người lặng lẽ tu sửa cuối cùng cho Merry, còn Usopp thì ngồi cạnh tay lái, lau chùi từng chút một cái thuyền tiêu bị đạn pháo làm trầy da.
Đám Mũ Rơm đưa Merry đến một vịnh biển vắng vẻ, Franky mang đến bó đuốc.
Khi hắn trao cây đuốc cho Luffy, ngón tay không khỏi run rẩy.
“Đốt đi… để nàng ra đi một cách có thể diện.”
Khoảnh khắc Luffy tiếp nhận ngọn đuốc, ngọn lửa chao đảo kịch liệt trong mưa gió.
Hắn từng bước một đi về phía cột buồm, mỗi bước đi tựa như giẫm trên mũi dao.
Usopp đột nhiên nhào tới ôm lấy chân Luffy, gương mặt không cam tâm mà khóc.
“Không cần! Chờ một chút! Ta còn có thể sửa! Ta nhất định có thể sửa xong!”
“Usopp… Nàng đã mệt mỏi rồi.”
Luffy nghẹn ngào gỡ ngón tay của hắn ra, có chút không đành lòng nói.
Usopp ngồi bệt trên boong thuyền, nhìn bóng lưng Luffy giơ cao ngọn đuốc, trong tiếng khóc kia bao hàm quá nhiều hồi ức.
Hắn nhớ lại lần đầu tiên hăng hái sơn thuyền Merry, sự kiên trì thức trắng đêm trong ụ tàu để chữa trị lỗ thủng, cùng vô số đêm nằm trên boong ngắm sao.
Ngọn đuốc cuối cùng vẫn rơi xuống trên cánh buồm, ngọn lửa trước tiên được gió lớn thổi bùng lên.
Một giây sau, ngọn lửa đỏ rực lan tràn dọc theo cột buồm, trong nháy mắt chiếu sáng những khuôn mặt đan xen nước mắt của mọi người.
“Merry ——!”
Usopp đưa tay ra về phía thân thuyền đang bốc cháy, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, hắn không cam lòng a!
Nami vùi đầu vào ngực Robin, bờ vai chập chờn kịch liệt.
“Merry ——! Thật xin lỗi ——!”
Chopper co rúm ở một góc, hai chân trước che chặt mắt, nhưng vẫn không ngăn được nước mắt tuôn ra từ khe hở.
“Hu hu ~~”
Sanji quay lưng về phía ngọn lửa, tàn thuốc rơi trên mặt đất nóng bỏng nhưng hắn không hề hay biết.
Hắn giơ tay lau mặt, lại phát hiện nước mắt sớm đã làm nhòa tầm mắt.
Zoro tựa vào thành thuyền, hắn nhớ tới vô số buổi sáng sớm luyện kiếm trên boong, Merry hào luôn khẽ lay động theo hơi thở của hắn.
Robin nhìn thân thuyền trong ngọn lửa, ngón tay vô thức vuốt ve tay áo.
Mặc dù nàng và Going Merry không có tình cảm sâu đậm như Luffy và những người khác, nhưng nàng cũng bị cảm xúc đó lây nhiễm, dù sao có hải tặc nào có thể quan tâm đến chiếc thuyền của mình như vậy.
Trong lòng nàng, Merry đã trở thành một người đồng bạn đặc biệt khác của mình!
Luffy quỳ gối ở đầu thuyền, mặc cho ngọn lửa nướng gương mặt.
Hắn nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy Merry, Usopp đã hưng phấn giới thiệu cho hắn từng chi tiết nhỏ của con thuyền này!
Nhớ lại ở Skypiea, Merry đã mang theo bọn hắn xông phá tầng mây!
Nhớ lại vô số bữa tiệc trên boong, mọi người vây quanh đống lửa ca hát nhảy múa.
“Cảm ơn ngươi… Merry….”
“Thật sự… cảm ơn ngươi…”
Đúng lúc này, thân thuyền đang bốc cháy đột nhiên phát ra một hồi âm thanh lanh lảnh.
Một luồng bạch quang dịu dàng từ trong khoang thuyền dâng lên, trong ngọn lửa ngưng kết thành một thân thể tinh tế.
Thuyền linh của Merry mặc váy trắng, bước đi trên boong thuyền đang cháy.
“Mọi người… đừng khóc a…”
Lúc này mọi người đều kinh ngạc, ngay cả Franky cũng trợn tròn mắt, hắn một mặt há hốc mồm nhìn thuyền linh trước mặt.
“Lại là thuyền linh… Truyền thuyết chỉ có những người cực kỳ yêu quý thuyền, thuyền mới có thể sinh ra thuyền linh… Không ngờ đây là sự thật!”
Mà giờ phút này Usopp đột nhiên ngẩng đầu, nhớ lại ở trên Skypiea có một thân ảnh mờ ảo đang sửa thuyền, không ngờ lại là thuyền linh của Merry, một giây sau nước mắt của Usopp lại một lần nữa vỡ đê!
“Merry ——!”
Âm thanh êm dịu của thuyền linh giống như gió nói.
“Có thể cùng mọi người cùng nhau mạo hiểm, ta rất vui vẻ.”
Nghe được thuyền linh của Merry nói như vậy, Luffy cũng không kìm được nữa, nước mắt cũng là không thể cầm mà chảy xuống!
Phải biết đây chính là chiếc thuyền đầu tiên của hắn a!
“Merry!”
Nami gục trên vai Usopp, khóc đến tê tâm liệt phế.
“Merry, thật xin lỗi… thật xin lỗi…”
Usopp một bên lau nước mắt, một bên nghẹn ngào.
“Merry… Ngươi là chiếc thuyền tuyệt vời nhất… Thật sự… tuyệt vời nhất…”
Chopper co rúm trong ngực Robin, khóc đến toàn thân run rẩy.
“Merry… đừng đi… ô ô…”
Robin nhẹ nhàng vuốt ve đầu Chopper, nước mắt im lặng trượt xuống, nhỏ lên boong thuyền.
Zoro nhắm mắt lại, cố nén nước mắt, bờ vai lại không ngừng run rẩy.
Sanji quay lưng đi, tàn thuốc rơi xuống đất, hắn lấy tay che mặt, tiếng nấc bị đè nén trong đêm mưa đặc biệt rõ ràng.
“Ta sẽ luôn đồng hành cùng mọi người, trong hồi ức của mọi người.”
Thuyền linh mỉm cười nói xong câu nói cuối cùng, thân ảnh dần dần trở nên trong suốt cho đến khi biến mất!
Theo ngọn lửa dần dần tắt, thân ảnh của Merry chậm rãi biến mất, chỉ để lại một đống tro tàn ấm áp.
“Đừng khóc mọi người!”
Sau một hồi lâu, Luffy lau khô nước mắt, hướng về phía mọi người lộ ra một nụ cười mang theo nước mắt!
“Mặc dù Merry không còn ở đây, nhưng linh hồn của nàng sẽ luôn đồng hành cùng chúng ta, Franky nói, hắn sẽ chế tạo cho chúng ta một chiếc thuyền lợi hại hơn, chúng ta sẽ mang theo giấc mơ của Merry, tiếp tục du hành trên đại dương bao la!”
Mọi người nhìn ánh mắt kiên định của Luffy, chậm rãi lau khô nước mắt, gật đầu.
Một bên khác trên Đảo Banaro ở Grand Line!
Trong quán rượu trên Đảo Banaro tràn ngập mùi Rum, ngọn đèn dầu ở góc tường lúc sáng lúc tối, phản chiếu khuôn mặt đầy râu ria của Râu Đen Teach lại càng thêm dữ tợn.
Hắn gác chéo chân ngồi ở chiếc bàn bên góc khuất nhất, trong tay nắm một tấm báo cũ, đôi mắt đục ngầu gắt gao nhìn chằm chằm thiếu niên đang nhếch miệng cười lớn trên trang đầu.
“Nhóc Mũ Rơm Luffy… ba trăm triệu Belly…”